Mưa đã nhỏ đi rất nhiều, xe cứu thương chở người bị thương lao đi.
Lâm Tân Độ chạy theo vài bước: "Nguyên Thanh, anh Nguyên Thanh, không có anh tôi sống sao đây?"
Vệ sĩ: "......"
Thấy cậu chạy càng lúc càng xa, có dấu hiệu bỏ chạy, vệ sĩ lập tức kéo người lại, nhưng Lâm Tân Độ giống như một con bò tót bướng bỉnh, bị kéo về mà đầu vẫn ngoái ra sau.
"Đừng có nhìn nữa."
Lâm Tân Độ: "Anh ấy sẽ không sao chứ?"
Vệ sĩ lạnh lùng nói: "Chưa đến lúc cậu phải tuẫn táng."
Tiếng xe cứu thương đã xa dần, nhìn vết bánh xe trên đất, Lâm Tân Độ thu lại tâm lý xem kịch vui.
Chuyện xảy ra đột ngột, hôm nay là bên bán đột nhiên giao hàng tận nơi, bên mua trở tay không kịp đành phải ký nhận.
Cho nên hiện tại trong biệt thự chỉ có một vệ sĩ và một con chó dữ, đợi ngày mai Nhiễm Nguyên Thanh quay lại, e là không còn dễ thở như vậy nữa.
Chó cưng của chủ, dù có cắn người, vệ sĩ cũng không dám xử lý tùy tiện, nó bị buộc trong phòng khách, dường như còn có tác dụng giữ cửa.
"Anh Vĩ, tối nay tôi ngủ đâu?" Lâm Tân Độ thu lại cảm xúc, hỏi.
"Ghế sofa."
Lâm Tân Độ chỉ về phía cửa: "Như vậy không hợp lắm đâu."
Chó còn có đệm nằm, vậy mà lại bắt cậu ngủ trên ghế gỗ điêu khắc, nằm vào chắc đau chết mất!
Hơn nữa từ trước đến giờ chỉ có cậu "vặn" người khác, tuyệt đối không thể bị vặn lại.
Vệ sĩ: "Phòng khách đã dùng để chứa đồ."
Sợi dây kia trông không chắc chắn lắm, loại chó lớn này mà phát điên thì đứt dây chỉ là chuyện nhỏ.
Lâm Tân Độ không muốn phải cùng hệ thống thay phiên canh đêm, kiên quyết nói: "Vậy tôi ngủ ở phòng khách."
Vài phút sau, cậu được vệ sĩ dẫn đến phòng khách như ý nguyện.
Bên trong quả thật rất bừa bộn, kéo tấm vải trắng phía trên xuống, ván giường bốc mùi khó chịu.
"Các phòng khác......"
"Đều như vậy."
Vệ sĩ nói xong như ném mặt vào cửa, đóng sầm lại.
Bây giờ chưa đến mười giờ, nhưng trong núi đã tối đen như mực.
Chăn đệm ố vàng ẩm mốc, cửa sổ phòng này lại hỏng, khó trách bình thường bị dùng làm phòng chứa đồ.
Lâm Tân Độ không có chỗ nằm, dựa vào tường chán chường lướt điện thoại, chơi một lúc, đột nhiên phát hiện điều gì đó, ánh mắt cậu hướng ra ngoài cửa sổ.
Độ cao ba tầng không thấp, trời mưa ống dẫn trơn trượt, trèo xuống có chút khó, đây hẳn cũng là lý do vệ sĩ sắp xếp cho cậu ở phòng này.
Nhưng hắn đã đánh giá thấp Lâm Tân Độ.
Dù cơ thể này thiếu vận động, nhưng leo trèo kiểu này cần kỹ thuật nhiều hơn, Lâm Tân Độ thời thiếu niên rất thích leo trèo, chuyện này không làm khó được cậu.
Áp tai vào cửa nghe ngóng, xác nhận bên ngoài không có động tĩnh, Lâm Tân Độ vận động tay chân, lợi dụng đêm tối gió lớn lẻn ra ngoài.
Thuận lợi men theo ống nước trèo xuống.
Xung quanh lạnh lẽo u ám, nhiều đèn đường đã hỏng. Lâm Tân Độ vừa nói chuyện với hệ thống, vừa thỉnh thoảng quay đầu lại, xác nhận không có ai theo dõi.
Không lâu sau, cậu trèo qua một cánh cổng gần đó, bóng dáng biến mất trong màn đêm mênh mông.
......
Nhà ở ngoại ô lạnh lẽo ẩm thấp.
Hiện tại đã đầu hè, Ngu Huý vẫn khoác áo len mỏng ngồi trước bàn.
Bên ngoài gió rít, anh nhạy bén bắt được một âm thanh lẫn trong gió mang theo tạp âm khác.
Ánh mắt Ngu Huý khẽ sắc lại, bước ra ban công.
Cốc.
Kính bị gõ một cái.
Vị khách không mời này sau khi chủ động gõ cửa sổ liền "lộ diện".
"Hi!" Lâm Tân Độ dán mặt vào kính, lộ ra nụ cười vô hại thuần khiết.
Mi mắt Ngu Huý giật nhẹ, sau vài giây thì mở cửa sổ, người kia linh hoạt nhảy vào.
"Anh nói xem, chỗ này còn không lắp song cửa chống trộm, lỡ có trộm thì sao?" Lâm Tân Độ vừa vào đã phê bình một câu.
Sau đó khóe mắt liếc thấy trong túi Ngu Huý có mang theo một cây súng điện.
"......" Xin lỗi, quên mất đây là thời đại công nghệ.
Chiếc tất lụa bị gió thổi bay, mấy lần quất vào cái cổ trắng nõn của Lâm Tân Độ, cậu vội tránh xa vị trí đó, vẻ mặt khó nói nhìn sang.
Ngu Huý bình tĩnh giải thích: "Dùng để đánh lạc hướng nghi ngờ, nếu Nhiễm Nguyên Thanh đi ngang qua, cũng chỉ nghĩ là có người đang lén......"
Nói được một nửa, anh đột nhiên dừng lại.
Ở một góc độ nào đó, tình huống hiện tại của bọn họ lại hoàn toàn khớp với cảnh trèo cửa sổ vụng trộm.
Ý nghĩ này khiến Ngu Huý hơi không được tự nhiên.
Anh chuyển đề tài, "Sao cậu biết tôi ở đây?"
Lúc đến đây, Ngu Huý cũng khá kín đáo, mọi phương diện đều che giấu, ngay cả Nhiễm Nguyên Thanh cũng bị qua mặt.
Lâm Tân Độ lấy điện thoại ra, nói như lẽ đương nhiên: "Lắc một cái thôi, tôi lắc trúng trợ lý của anh."
Ảnh đại diện của trợ lý rất giống dân bán hàng online, mặc vest khoanh tay, cậu liếc một cái đã nhận ra.
"......"
Ngu Huý im lặng một lúc, khi cúi đầu gọi điện thì không nhìn rõ biểu cảm.
Giây tiếp theo, anh gọi cho trợ lý, hỏi: "Cậu đang ở đâu?"
Trợ lý trả lời thật: "Trong gara, đang lắc."
Mỗi căn biệt thự đều có gara riêng, trợ lý ngồi trong xe, nghiêm túc báo cáo: "Ngài không phải bảo tôi tìm hiểu tình hình xung quanh sao? Ở đây không có quản lý khu, tôi nghĩ lắc thử, biết đâu lắc được người gần đây."
Giờ này trong núi mà còn lắc qua lắc lại, đều là những người có đời sống về đêm, xác suất cao không phải là người tốt.
Trước tiên khóa mục tiêu, rồi nửa đêm trò chuyện sâu.
Ngu Huý lạnh giọng hỏi: "Có phát hiện gì không?"
"Không có, nhưng vừa nãy tôi lắc ra được Lâm Tân Độ!" Ảnh đại diện WeChat của Lâm Tân Độ là selfie, hắn nhìn một cái là nhận ra.
Ngu Huý mặt không cảm xúc cúp máy.
Trợ lý này từ thành tích đến năng lực làm việc đều rất xuất sắc, chỉ là mỗi tháng luôn có vài lần, suy nghĩ lệch khỏi phạm vi bình thường của con người.
Nói đến bình thường——
Ngu Huý nhìn Lâm Tân Độ: "Lý do cậu lắc là......"
"Nhiễm Nguyên Thanh bị chó cắn phải vào viện, tiếc là không cắn phía trước."
Lâm Tân Độ vừa tiếc nuối vừa nói: "Tôi ở biệt thự chán quá, nên muốn tìm hiểu môi trường xung quanh. Anh nghĩ xem, nửa đêm trong núi lắc một cái......"
Hệ thống: [Không đáng sợ thì cũng đáng ăn 'đập'.]
Lâm Tân Độ suýt bị sặc không khí, tiếp tục nói: "Chắc chắn không phải là người đàng hoàng, đều phải đưa vào danh sách đề phòng."
"......"
"Sau khi phát hiện trợ lý, tôi nhớ ra gần đây chỉ có một căn biệt thự còn sáng đèn, đoán chắc là anh, nên tôi qua luôn."
Thực ra giữa chừng Lâm Tân Độ còn nhờ hệ thống xác nhận một chút, xác định người có "năng lượng mạnh nhất" ở đây.
Ngu Huý hỏi: "Sao không đi cửa chính?"
"Bấm chuông thì quá phô trương, tiện thể rèn luyện kỹ năng trèo cửa sổ."
Trong quyển sách này còn có nam phụ, ai biết có giống nam hai b**n th** không, lỡ ngày nào đó bị nhốt trong phòng tối, trèo cửa sổ là kỹ năng bắt buộc.
"Có cảm giác vui mừng khi gặp lại người quen nơi đất khách không?"
Ngu Huý không trả lời câu này, đưa cho cậu một chiếc khăn.
Mưa gần như đã tạnh, nhưng đi một đường tới đây, tóc Lâm Tân Độ vẫn ướt, đôi mắt như đá obsidian lại càng sáng hơn.
Cậu một tay lau tóc, tay kia dùng để đăng bài lên vòng bạn bè.
[Lâm Tân Độ]: Bến Độ dời lần hai, cảm ơn kim chủ mới tặng hai thầy dạy thanh nhạc [chó ngậm hoa hồng.jpg]
Ngu Huý tận mắt nhìn cậu đăng xong, có chút ngạc nhiên vì Lâm Tân Độ không nhắc đến chuyện Nhiễm Nguyên Thanh bị chó cắn.
Lâm Tân Độ ngẩng đầu, hai ánh mắt chạm nhau, nói: "Dù sao cơ hội sau này còn nhiều."
Nói xong lộ ra nụ cười bí ẩn kiểu Nhiễm Nguyên Thanh.
Đăng xong vòng bạn bè, cậu nhắc đến Ngu Dật Chi.
"Hôm nay trạng thái của em trai anh có chút kỳ lạ, giống như bị k*ch th*ch gì đó." Lâm Tân Độ chợt tò mò: "Nếu lúc đó Ngu Dật Chi thật sự tự mình nhận tiền, bán tôi cho Nhiễm Nguyên Thanh......"
Ngu Huý nhàn nhạt cắt lời: "Giữa cậu ấy và Nhiễm Nguyên Thanh, kiểu gì cũng sẽ có một người nằm viện."
Đúng là một kẻ tàn nhẫn tuyệt đối. Lâm Tân Độ mím môi, hỏi: "Ngày mai anh vẫn ở đây chứ?"
"Gần đây đều ở đây."
"Bên biệt thự......"
Ngu Huý: "Sắp thu lưới rồi."
Hơn một tuần qua, phòng tranh không còn ai vào nữa, giờ anh và Lâm Tân Độ lần lượt rời khỏi biệt thự, chỉ cần cửa phòng tranh mở ra, kẻ đồng phạm ẩn trong biệt thự chắc chắn sẽ nhân cơ hội hành động.
Muốn bắt được kẻ định kỳ bổ sung độc tố cũng không khó.
Ngu Huý nói ngày mai sẽ tranh thủ đi gặp quản gia, "Cả chuyện này còn cần người phối hợp."
Lâm Tân Độ tò mò vì sao anh đột nhiên lại tin tưởng quản gia.
Ngu Huý hỏi: "Giả sử cậu phát hiện tình nhân của cấp trên và anh trai của cấp trên ở bên nhau, cậu có nhắc nhở thành thật không?"
Lâm Tân Độ lắc đầu.
Chuyện kiểu này, bất kể kết cục thế nào, người tố cáo đều sẽ rước lấy phiền phức, lại không phải người thân bạn bè, là người làm công, cậu đương nhiên chọn làm như không thấy.
"Nếu quản gia nghi ngờ giữa chúng ta có điều mờ ám, lại còn muốn nhắc nhở Dật Chi, chứng tỏ ông ta không có vấn đề."
Nếu là người có ý đồ xấu, để tiếp tục hoàn thành công việc, sẽ không mạo hiểm bị sa thải mà đi nhắc nhở.
Lâm Tân Độ kinh ngạc ở điểm đầu: "Quản gia này nhìn người chuẩn thật."
Bọn họ đúng là đang âm thầm phối hợp, chỉ là không phải mờ ám, mà gọi là hợp tác chân thành.
"......"
·
Biệt thự.
Ngu Dật Chi đau đầu suốt một ngày, sau khi về nhà, hắn uống một viên thuốc ngủ, ngủ đến tận bây giờ.
Lúc này tỉnh lại một chút, thấy điện thoại có một tin nhắn chưa đọc, là Ngu Huý gửi, nói sẽ đi nghỉ dưỡng vài ngày.
Ngu Dật Chi vừa trả lời vừa xuống lầu tìm đồ ăn.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, biệt thự dường như lại trở nên lạnh lẽo.
Cửa vừa mở, gương mặt quản gia đột nhiên xuất hiện.
Ngu Dật Chi suýt nữa bị dọa đến lòi mắt.
"Chú đứng đây làm gì?"
"Lâm Tân Độ chưa về." Quản gia u ám nói.
Ngu Dật Chi bực bội: "Cậu ta đi nơi khác rồi, sẽ không quay lại nữa."
Quản gia: "Anh trai ngài cũng chưa về."
"Anh ấy nói sẽ ra ngoài nghỉ dưỡng vài ngày."
Quản gia trung thành không nhịn được hỏi: "Ngài không có suy nghĩ gì sao?"
Hiện tại Ngu Dật Chi đặc biệt không muốn nghe thấy cái tên Lâm Tân Độ, có xu hướng né tránh, hắn quay mặt đi nói: "Trước đó không phải chú từng hỏi tôi về chuyện của bạn của chú sao."
Quản gia thở phào, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn.
"Tôi cũng có một người bạn, vì một số nguyên nhân, đã dùng giá năm trăm vạn đưa một người quen đến nơi khác. Chú thấy hắn làm vậy có đúng không?"
Năm trăm vạn?
Sắc mặt quản gia thay đổi: "Cắt lẻ ra bán à?"
Càng không muốn thấy gì, càng dễ bị thứ đó tấn công bất ngờ, trước đó Ngu Dật Chi vừa trả lời tin nhắn của Ngu Huý xong, tiện tay lướt vòng bạn bè, kết quả bài đăng của Lâm Tân Độ không báo trước xuất hiện trong tầm mắt.
Dù hắn lướt rất nhanh, nhưng thoáng nhìn vẫn thấy nội dung.
Ngu Dật Chi nói: "Đưa đi học âm nhạc."
"......"
"Hóa ra Lâm Tân Độ đi học nâng cao rồi."
Ngu Dật Chi nhíu mày: "Chú biết tôi đang nói cậu ta à?"
"Đương nhiên, ngài làm gì có bạn."
Lời vừa dứt, hai bên đồng thời im lặng.
Quản gia nhận ra, phản xạ trung thực trước mặt chủ đôi khi chưa chắc là điều tốt.
Ông lập tức chuyển sang trả lời câu hỏi: "Cùng giá đó, ngài đưa tôi, tôi có thể giúp ngài lập nhóm."
Dù sao tìm bốn năm người thay thế cũng không khó.
Ngoài giọng chính, ông còn có thể tìm thêm vũ đạo chính và người đại diện, nếu đối phương thích kiểu Lâm Tân Độ lanh mồm lanh miệng, ông thậm chí có thể tìm một rapper làm dự bị.
"......"
Ngu Dật Chi nhìn thấy sự tự tin trong mắt quản gia, đột nhiên càng đau đầu hơn, đưa tay chỉ về phía trước.
Quản gia gật đầu rời đi.
Khoảnh khắc quay lưng, ông không khỏi lắc đầu, học âm nhạc cái gì, mất đi ông chủ lắm tiền như vậy, Lâm Tân Độ e là lập tức chạy lên giường kim chủ khác để "học nâng cao" rồi!
Tây Sơn.
Lâm Tân Độ đang phàn nàn về chỗ ở của Nhiễm Nguyên Thanh, điều kiện phòng khách tệ hại kia,
Ngu Huý nói cậu có thể ngủ ở đây.
"Cậu út nhà họ Nhiễm không phải là người tốt, phòng trường hợp nửa đêm hắn quay lại trút giận lên cậu."
Mắt Lâm Tân Độ sáng lên: "Anh cũng thấy hắn không tốt à?"
"Dật Chi chủ động đưa cậu tới đó, hắn lập tức bỏ tiền, với mối quan hệ của hai người này, bản thân đã là biểu hiện của sự chột dạ, hơn nữa..." Ngu Huý nhắc đến một người khác: "Vương Thiên Minh không có động cơ trực tiếp để đầu độc hại người, càng giống như bị sai khiến."
Vương Thiên Minh và Ngu Dật Chi không oán không thù, còn Nhiễm Nguyên Thanh thì khác.
Lâm Tân Độ rất tán đồng.
Trong phần cốt truyện mà hệ thống bổ sung, nam hai cứ cười một cách khó hiểu, cũng chẳng biết muốn "hố" chết ai.
"Xem ra mắt nhìn người của chúng ta còn chuẩn hơn cả quản gia."
"......"
Lâm Tân Độ hỏi: "Tôi ngủ ở đâu?"
Ngu Huý vốn tưởng cậu sẽ hỏi chuyện cả đêm không về bị phát hiện thì làm sao, giờ thấy đối phương dường như đã có đối sách.
Sau đó anh lại bị hỏi khó.
Đến đây khá vội, ga giường chăn gối đều là mua tạm. Nhiều thứ trợ lý chỉ chuẩn bị một phần.
Lâm Tân Độ nhìn thoáng qua sự im lặng của anh liền hiểu ra, cảm thấy cũng chẳng phải chuyện gì khó giải quyết.
"Giường này mét tám, đủ cho hai chúng ta ngủ rồi."
Cậu nghĩ một chút: "Nếu anh không ngủ được, tôi còn có thể kể chuyện cho anh nghe."
Là người từng ở cô nhi viện, lên đại học lại hay đi cắm trại, bạn bè chen chúc ngủ chung giường lớn là chuyện rất bình thường.
Nói xong bỗng ý thức được gì đó, lại sửa lời: "Hoặc tôi ngủ sofa cũng được."
Mấy đại lão thường gắn mác sạch sẽ khó tính, Lâm Tân Độ tỏ ra vô cùng thấu hiểu.
Ngu Huý: "...Không cần."
Anh đưa chăn cho Lâm Tân Độ, còn mình đắp chăn mỏng nằm bên kia.
Trợ lý lo nhiệt độ vùng núi thấp, đặc biệt mua thêm chăn, lúc này phát huy tác dụng.
Trước khi ngủ, Lâm Tân Độ cam đoan: "Giường này rộng lắm, lăn một vòng chưa chắc đã chạm vào nhau, tôi đảm bảo ngủ ngoan."
Ngu Huý khẽ thở dài: "Cậu cứ yên tâm ngủ."
Đêm sau mưa, nơi núi rừng vẫn còn sẽ lạnh.
Trong phòng, một người nhanh chóng hô hấp đều đặn, một người thở rất nhẹ.
Trong bóng tối, Ngu Huý mở mắt, ánh nhìn sắc bén, suy nghĩ vì sao mình lại đồng ý ngủ chung giường, anh vốn có ý thức lãnh địa rất mạnh.
Lâm Tân Độ bị "bán", là trách nhiệm của Ngu Dật Chi, đối phương hoàn toàn có thể mặc kệ, nhưng vẫn sẵn lòng ở lại điều tra giúp, xét tình xét lý, anh nên gánh phần trách nhiệm này.
Ngu Huý tự đặt câu hỏi rồi tự trả lời.
Quan trọng hơn là, Lâm Tân Độ biết tiến biết lùi, hiểu chừng mực, chưa từng có hành vi vượt giới hạn hay vô lễ.
Ngay giây sau, Lâm Tân Độ lăn một vòng, một bàn chân vượt biên chui thẳng vào chăn của anh.
Ngu Huý: "......"
Căn phòng đã lâu không ở, cửa sổ có chút vấn đề, không khép kín hẳn, gió cứ lùa vào.
Trong giấc ngủ, Lâm Tân Độ theo bản năng tìm nguồn nhiệt.
Nhiệt độ cơ thể của Ngu Huý hơi thấp hơn người bình thường, nhưng vẫn ấm hơn không khí lạnh, rất nhanh, Lâm Tân Độ lại "sải bước lớn", cả chân gác lên người anh.
Cậu ngủ ngon lành.
Sự tiếp xúc bất ngờ khiến cơ thể Ngu Huý hơi cứng lại, đang định đẩy "kẻ xâm nhập" ra, chợt nghe Lâm Tân Độ nói mớ: "Nguyên Thanh..."
"?"
Lâm Tân Độ như cục sạc dự phòng quấn lấy nhiệt độ của anh, miệng lại gọi tên Nhiễm Nguyên Thanh: "Phúc của anh còn ở phía sau cơ!"
Không biết đang mơ gì, Ngu Huý lần đầu tiên nghe thấy có người nói mớ mà lại mang khí thế kiên định quyết đoán đến vậy, đến mức anh cảm thấy... Nhiễm Nguyên Thanh tốt nhất là đừng có xuất viện sớm.
Lâm Tân Độ lúc này hơi tỉnh, nửa mê nửa tỉnh tự giác lăn về lại vị trí ban đầu.
Ngu Huý liếc cậu một lúc, chậm rãi nhắm mắt.
Mười phút sau.
Lâm Tân Độ: "Nguyên Thanh ơi—"
Ngu Huý vừa chớm buồn ngủ: "......"
Lâm Tân Độ có tiền án nói mớ, chuyện này anh đã từng trải qua khi gọi điện trước đó, chỉ là không ngờ... không phải thỉnh thoảng, mà là thói quen.
·
Sáng sớm hôm sau, tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ khiến người ta khó chịu.
Bị tiếng chim đánh thức, chưa đến bảy giờ Lâm Tân Độ đã tỉnh.
Cậu mơ một giấc mơ cực kỳ chăm chỉ, trong mơ vẫn theo thầy học kỹ thuật, điều chỉnh âm sắc lên xuống, chuẩn bị cộng buff hệ thống, tặng cho nam hai một "bất ngờ".
Hệ thống 40: [Biết cậu rất cố gắng, nhưng trước hết đừng cố gắng nữa.]
"Ừm?"
[Tối qua ký chủ tổng cộng gọi tên nam hai ba mươi tám lần, mỗi lần một nhiệt tình hơn, thỉnh thoảng còn tự kèm bgm, phát ra tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc.]
Phản ứng đầu tiên của Lâm Tân Độ là: Lanh lảnh cỡ nào?
[Cục ~ cục cục cục cục ~]
Khoan đã, tần suất này quen quá... đây chẳng phải giai điệu của bài "Gà mái ca" sao? Chắc chắn do hôm qua chạy máy chạy bộ hát quá nhiều, tạo thành ký ức cơ bắp.
Lâm Tân Độ còn đang lơ mơ, bị hệ thống gọi về thực tại.
[Cậu có muốn quay đầu nhìn thử xem... người đàn ông phía sau đang có biểu cảm gì không?]
"!!!"
Tóc dựng đứng.
Nhờ trải nghiệm từ nhỏ, Lâm Tân Độ không có tật lạ giường khi ở môi Tr**ng X* lạ, nhưng cậu suýt quên mất, tối qua không ngủ một mình.
Cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ.
Lâm Tân Độ dè dặt: "Hay là... cậu xem giúp tôi trước đi?"
Vài giây sau hệ thống không trả lời.
"Xem chưa?"
[Xem rồi.]
"Thế nào?"
[...Khó mà đánh giá.]
"Tiếp tục trinh sát, tiếp tục báo cáo."
[Rõ!]
——
Tạp ghi nhật ký của Lâm Tân Độ:
Ngu Dật Chi không mộng du đánh người, nhưng tôi thì không ngừng nói mớ.
Đây đúng là chuyện còn đau hơn cả đau lòng.