Lốp Dự Phòng Sa Điêu, Online Đổi Mệnh

Chương 16: Gặp mặt

Cuối cùng Lâm Tân Độ tiến hành tổng kết.

[Lâm Tân Độ]: Yên tâm, em trai của anh tuy cảm xúc không ổn định, nhưng với trạng thái hiện tại của anh ta, vẫn chưa làm được chuyện cưỡng ép.

Làm không được và không dám làm, chỉ khác một chữ mà khác biệt một trời một vực.

[Lâm Tân Độ]: Đợi lúc khác tôi phải nghĩ thêm cách phòng ngừa từ trước.

Nam chính tiểu thuyết cũng là loài nguy hiểm cấp cao, lỡ ngày nào đó lại bị bỏ thuốc, xông về phát điên thì sao?

Hệ thống 40: [Không sai, bọn họ khi điên lên thường khỏe như trâu, cậu sẽ bị ném lên giường như một con búp bê rách.]

"......" Cũng không cần miêu tả sinh động đến vậy.

[Ngu Huý]: Tôi đã cho người chuẩn bị một thứ, có thể thích hợp nhắc nhở cậu ta tự kiềm chế.

Sau đó lại gửi thêm một câu: Trợ lý hôm nay có chút việc, tiền đặt cọc ngày mai sẽ chuyển qua.

Kết thúc trò chuyện, Lâm Tân Độ tắm xong chuẩn bị đi ngủ.

Không biết qua bao lâu, ngoài biệt thự vang lên tiếng chuông cửa giữa đêm. Quản gia xuống lầu mở cửa, người đến lại là trợ lý của Ngu Huý.

Trợ lý: "Chào anh, ông chủ bảo tôi mang đồ đến cho tiểu Ngu tổng."

Chẳng bao lâu sau, Ngu Dật Chi từ trên lầu đi xuống, hắn nhận lấy đồ trong tay trợ lý, trong mắt mang theo vài phần nghi hoặc.

Đó là một chiếc đồng hồ báo thức hình máy bay màu xám trắng, ngoài việc trông đáng yêu hơn một chút, dường như không có gì đặc biệt.

Ngu Dật Chi không hiểu vì sao lại tặng mình đồng hồ báo thức.

Tặng đồng hồ, tiễn chung?

Chẳng lẽ là ám chỉ thời gian không còn nhiều, nhắc hắn sau này phải phụng dưỡng cha mẹ đến lúc cuối đời sao?

"Anh——"

Vốn định ra ngoài xem có chuyện gì, giọng nói truyền tới, Lâm Tân Độ suýt bị tiếng gọi này dọa chết.

Mẹ nó nửa đêm gọi hồn à?

Dưới lầu.

Ngu Dật Chi hít sâu một hơi: "Anh, anh tôi có phải là......"

Trợ lý: "Đừng nghĩ nhiều."

Dù có tăng lương, hắn ta cũng không muốn tăng ca ban đêm quá lâu, rời đi còn nhanh hơn ngày bác sĩ riêng cúp điện thoại.

Ngu Dật Chi: "......"

Hắn muốn lập tức gọi điện hỏi Ngu Huý cho rõ, nhưng bây giờ đúng là đã rất muộn, theo thói quen sinh hoạt của Ngu Huý có lẽ đã ngủ, đành bỏ qua.

Trải qua vài phen trắc trở, không còn nến thơm tinh dầu hỗ trợ giấc ngủ, Ngu Dật Chi vốn tưởng sẽ mất ngủ cả đêm, không ngờ tuy ngủ không sâu, nhưng ít nhất cũng ngủ được vài tiếng.

·

Hôm sau, sáng sớm.

Rè rè.

Rè rè.

......

Liên tiếp mấy lần, Lâm Tân Độ bị rung động của điện thoại làm tỉnh giấc.

Một rung động đến từ tin nhắn, một từ app ngân hàng, còn có thông báo tiền vào từ tài khoản dịch vụ.

Cậu phản ứng vài giây, bị một chuỗi số 0 làm hoa mắt.

Tiền đặt cọc năm trăm nghìn đã vào tài khoản.

Cơn cáu khi thức dậy lập tức tan biến, Lâm Tân Độ cười tươi như hoa: "Tôi thích kiểu dịch vụ đánh thức buổi sáng như thế này."

Phòng bên cạnh, Ngu Dật Chi đang có phản ứng buổi sáng.

Hai năm nay d*c v*ng của hắn tăng lên so với trước, tính cách cũng trở nên nóng nảy hơn một chút, Ngu Dật Chi đổ hết những điều này cho triệu chứng do rối loạn giấc ngủ gây ra, khi đi tư vấn tâm lý, bác sĩ cũng nói như vậy.

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, một bóng người mơ hồ đang đứng trên bãi biển, dịu dàng đưa tay về phía hắn.

Đúng lúc xuân triều dâng trào, chuông báo thức đột ngột vang lên.

Giọng phát thanh vô cảm vang vọng trong phòng:

"Quấy rối t*nh d*c, là hành vi nhằm mục đích k*ch th*ch hoặc thỏa mãn d*c v*ng......"

Ngu Dật Chi từ trong mộng bật dậy, sững người hai giây, lập tức đen mặt muốn tắt chuông.

Không ngờ cánh quạt trên đồng hồ lại không phải để trang trí, gần như quay phát ra tiếng vù vù.

Giây tiếp theo, nó cất cánh tại chỗ.

"Dùng vũ lực ôm chặt cơ thể người khác......"

Ngu Dật Chi phản ứng đầu tiên là mình vẫn còn đang nằm mơ, ngồi yên một lúc, xác định đây là hiện thực.

Hắn lau mặt, cầm lấy điện thoại.

Một lát sau, cuộc gọi được kết nối, Ngu Dật Chi không kịp chờ hỏi: "Anh, cái đồng hồ đó......"

Đầu bên kia giọng nói không hề có chút uể oải của buổi sáng sớm, vẫn giữ sự lạnh lẽo quen thuộc.

"Thấy em ở buổi đấu giá cũng không quên học pháp luật, anh đặc biệt cho người đặt làm chiếc đồng hồ này."

"Vì sao nó vừa mở đã phát......" Ngu Dật Chi có chút lúng túng mở miệng: "Phát nội dung về tội quấy rối t*nh d*c?"

"Ồ, hôm đó trên du thuyền không phải em vừa nghe đến đoạn này sao? Anh bảo người ta ghi âm từ đoạn đó trở đi."

"......" Ngu Dật Chi không còn gì để nói.

"Là đồng hồ điều khiển bằng giọng nói." Ngu Huý nói: "Em hô 'tuân thủ pháp luật', nó sẽ dừng lại."

Kết thúc cuộc gọi, Ngu Dật Chi nhìn lên trần nhà hô một tiếng "tuân thủ pháp luật", đồng hồ quả nhiên dừng lại.

Sau đó hắn bi ai phát hiện, vì màn biểu diễn "tài nghệ thế thân" tối qua, cộng thêm dịch vụ đánh thức hôm nay, hắn trong vòng chưa đến mười hai tiếng đã mềm nhũn hai lần.

Bị một cái đồng hồ dọa cho như vậy, hắn quên mất chuyện chính là hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Ngu Huý, quay sang đi tìm thủ phạm tính sổ.

Cửa không khóa.

Ngu Dật Chi vừa đến đã nghe trong phòng vang lên tiếng đọc sách.

"Thông thường bị phạt tù dưới năm năm hoặc giam giữ......"

Tiếng bước chân khiến Lâm Tân Độ ngẩng đầu, cậu vui vẻ vẫy tay: "Chào buổi sáng, bạn già."

Ngu Dật Chi lớn hơn cậu hai tuổi, sắc mặt âm trầm.

Dịch vụ đánh thức khác nhau, tâm trạng cũng khác nhau, lúc này Lâm Tân Độ đối diện với khuôn mặt đen của nam chính, vẫn kiên nhẫn ứng phó.

Nến thơm đặt trên bàn, Ngu Dật Chi phát hiện có thêm một chỗ bị sứt.

Lâm Tân Độ có chút chột dạ: "Tối qua chạy gấp, không cẩn thận ngã một cái, nến cũng va vào cạnh giường."

Thực tế là lấy mẫu.

Ngu Dật Chi nhìn chằm chằm cây nến bị mẻ mà không nói gì, thần sắc khó đoán.

Lâm Tân Độ nhíu mày, chẳng lẽ hắn đoán ra điều gì rồi?

Mình đã cố ý phóng đại mọi hành động, vậy mà Ngu Dật Chi vẫn từ những dấu vết nhỏ phát hiện ra điều gì đó.

Quả nhiên không hổ là nam chính sao?

Một tiếng cười lạnh kéo Lâm Tân Độ về thực tại, ngẩng đầu liền thấy Ngu Dật Chi dùng ánh mắt hả hê nhìn mình.

"Ngã rồi à? Ngã ở đâu, có nghiêm trọng không?"

Toàn thân hắn như tìm được chỗ xả hết oán khí.

Lâm Tân Độ im lặng vài giây, nói: "Khá nghiêm trọng."

"Vậy thì tốt...... nghỉ ngơi cho tốt." Ngu Dật Chi lạnh lùng liếc cậu một cái, cầm nến xoay người rời đi.

Lâm Tân Độ nhìn theo bóng lưng hắn, mí mắt giật một cái: "Đôi khi tôi thật sự muốn......"

[Cào nát mặt hắn ta à?]

Không, là mở nắp sọ ra xem bên trong chứa cái gì.

·

Việc mẻ nến bị phát hiện không dễ tìm lý do, hôm nay Lâm Tân Độ hẹn gặp Ngu Huý, chuẩn bị tự tay giao.

Ngu Dật Chi vừa ra khỏi cửa, cậu liền thay áo phông trắng đơn giản và quần đen, trước khi đi thấy trên bàn có một chiếc kính gọng không tròng, tiện tay đeo lên, cuối cùng phối thêm một đôi giày thể thao, cũng chuẩn bị ra ngoài.

Có lần ra ngoài đầu tiên rồi, lần thứ hai quản gia cũng không ngăn cản nhiều.

Gọng kính đen gần như chiếm nửa khuôn mặt, làn da trông càng trắng hơn.

Tràn đầy sức sống thanh xuân, thoáng nhìn sẽ dễ bị nhầm là nam sinh cấp ba.

Ăn mặc trẻ trung một chút, tâm trạng cũng theo đó tốt lên, Lâm Tân Độ cuối cùng cũng quét sạch hết u ám buổi sáng.

Lên taxi, Lâm Tân Độ kinh ngạc phát hiện là cùng một tài xế hôm qua.

Tài xế cũng nhận ra cậu, nghiêm túc nói: "Tôi hiểu, hẹn hò riêng, chạy nhanh chút."

Lâm Tân Độ cười gượng: "Bác tài, hôm qua tôi chỉ đùa thôi."

Tài xế thông qua gương chiếu hậu đưa cho cậu một ánh mắt đầy ẩn ý.

Cải trang rồi mà còn chối.

Hơn nữa hôm qua ông tận mắt thấy đưa quà ngay trên đường.

Lâm Tân Độ nhìn hiểu ngôn ngữ cơ thể của đối phương, mở miệng nói luôn: "Hôm qua là sinh nhật dương lịch của tôi."

Tài xế lập tức ngượng ngùng, liên tục xin lỗi.

Xe đến nơi.

Lâm Tân Độ vừa xuống xe, một chiếc hộp nhung đen đã được đưa tới trước mặt, theo ngón tay trắng như ngọc nhìn lên, không ngoài dự đoán liền chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Ngu Huý.

Phản ứng đầu tiên của Lâm Tân Độ là quay đầu giải thích với tài xế: "Hôm qua là theo dương lịch, hôm nay là âm lịch."

Tài xế ngoài mặt gật đầu, thực tế đạp ga chạy mất hút.

Một ngày chia hai lịch âm dương thì thôi đi, còn cùng một người ở cùng một con phố nhận quà y hệt, cậu đúng là đỉnh.

Sau khi xe chạy đi, Lâm Tân Độ nhìn Ngu Huý hít sâu một hơi: "Cách tặng quà của anh thật đặc biệt."

Vừa xuống xe đã dí thẳng vào mặt người ta.

Hôm nay Ngu Huý cũng mặc phối đồ đen trắng, quần đen áo sơ mi trắng, cúc áo cài ngay ngắn, cùng một kiểu phối màu, nhìn qua lại có vài phần giống đồ đôi.

"Còn phải cân nhắc hoàn cảnh à?" Anh thuận theo lời Lâm Tân Độ hỏi tiếp.

"Đương nhiên."

Ngu Huý thản nhiên: "Vậy bao một nhà hàng, trong âm nhạc và ánh nến mà tặng?"

"......Cũng không cần đến vậy."

Không đúng, hình như bị dẫn dắt rồi.

Giây tiếp theo, Ngu Huý thật sự dẫn cậu đến một nhà hàng cao cấp.

Lâm Tân Độ nghi ngờ đây đều là bài bản có sẵn, nhưng không có chứng cứ.

Trước khi bầu không khí trở nên kỳ quái hơn, cậu đưa phần nến thơm bị cạo hôm qua ra: "Tìm người kiểm tra đi."

Ngu Huý cất mẫu, nói: "Quà là thù lao cho manh mối mới."

Lúc này Lâm Tân Độ mở hộp quà đen, phát hiện là một sợi dây chuyền màu bạc trắng.

Chuyện màu vẽ có quà, nến cũng có hồi báo tương ứng, nghe thì hợp lý, nhưng thứ này thậm chí còn chưa được đem đi kiểm nghiệm, có vấn đề hay không vẫn chưa rõ.

Trong ánh mắt khó hiểu của cậu, Ngu Huý thản nhiên giải thích: "Trợ cấp phúc lợi, hiệu suất làm việc của cậu rất cao."

Nói rồi, ngón tay thon dài từng thu hút sự chú ý của Lâm Tân Độ nâng sợi dây chuyền lên, Ngu Huý đứng dậy đi ra phía sau cậu, cho đến khi đầu ngón tay lạnh chạm vào bên cổ, Lâm Tân Độ mới nhận ra đối phương vậy mà muốn tự tay đeo cho mình.

Vì quá kinh ngạc, nhất thời cậu quên mất phản ứng.

Ngu Huý rũ mắt, phía sau cần cổ trắng nõn có một vết bớt hình cánh hoa, điều này trùng khớp với tư liệu.

Tin phản hồi sáng nay của trợ lý là không tra được bất kỳ hồ sơ khám chữa tâm thần nào, những người quen biết đều nói trạng thái tinh thần của Lâm Tân Độ rất tốt. Thậm chí còn nói thời buổi này đã thay đổi, người tốt càng dễ phát điên, còn nội tâm của kẻ xấu lại ổn định hơn.

Trong lời bọn họ, Lâm Tân Độ ổn định như chó già.

Ngu Huý suy nghĩ sâu hơn.

Rõ ràng là cùng một người, nhưng tính cách khác biệt, tay thuận khác nhau, lại không có bệnh tâm thần.

"Anh......"

Đôi tay kia dừng lại phía sau cổ quá lâu, Lâm Tân Độ không nhịn được quay người lại.

Cậu ngồi trên ghế ngửa mặt nhìn lên, từ góc độ của Ngu Huý mà nhìn, tư thế này giống như đang đòi hôn.

Ngu Huý chợt nhớ đến lần video đầu tiên, đối phương mặc chiếc áo choàng ngủ màu đỏ tươi, hoàn toàn trái ngược với bộ dáng sinh viên đại học thanh thuần đeo kính hiện tại.

Thần sắc anh hơi khựng lại, sau đó dời ánh mắt đi.

Móc khóa khớp chính xác, Ngu Huý quay về chỗ ngồi.

"Tôi chưa từng đeo dây chuyền cho người khác, có chút không quen tay."

Lâm Tân Độ cảm thấy hôm nay anh rất kỳ lạ, tục ngữ có câu gần mực thì đen gần đèn thì sáng, chẳng lẽ Ngu Huý bị Ngu Dật Chi lây bệnh tâm thần rồi?

Hai người đều nghi ngờ đối phương từng bị bệnh tâm thần, lại bình thản ngồi cùng một bàn, Ngu Huý gọi vài món chiêu bài.

Lâm Tân Độ ước tính lượng calo, cảm thấy ăn xong về có khả năng bị đuổi ra khỏi nhà.

"Đừng gọi nhiều quá, tôi về còn phải cân." Ăn mấy thứ này sẽ khiến cậu không đạt tiêu chuẩn kiểm tra.

Ngu Huý nhìn sâu vào cậu một cái: "Sau này cậu có thể yên tâm ăn."

Lâm Tân Độ dùng ánh mắt bày tỏ sự nghi ngờ.

Ngu Huý khép thực đơn lại, thản nhiên nói: "Tôi sẽ sớm chuyển qua đó ở."

Chuyển đi đâu?

Lâm Tân Độ đột ngột ngẩng đầu.

Xác định anh không đùa, Lâm Tân Độ nuốt nước bọt, vậy chẳng phải là một đổi một cực hạn? Ngu Dật Chi chắc chắn sẽ sợ đến mức trong đêm cho mình lên máy bay tiễn đi.

Ngu Huý ra hiệu chuyện cậu lo sẽ không xảy ra: "Tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa."

Nói đến đây anh dừng một chút: "Trước đó chưa nói với cậu, thực ra hoạt tính của chất độc trong những bức tranh khá mạnh."

Lâm Tân Độ trong lòng trầm xuống, ý là trong biệt thự còn có đồng phạm, đang định kỳ bổ sung?

Ngu Huý: "Sau khi tôi dọn vào, cậu có đủ lý do để ám chỉ Dật Chi khóa phòng vẽ lại."

Lâm Tân Độ đại khái hiểu ý của Ngu Huý.

Đây là muốn giăng bẫy.

Một khi đối phương dọn vào, Ngu Dật Chi vì chột dạ mà khóa phòng vẽ là hợp tình hợp lý, sẽ không đánh rắn động cỏ. Sau một thời gian, chỉ cần cố ý tạo cơ hội mở phòng vẽ, kẻ hạ độc nhất định sẽ nhân cơ hội hành động.

Ngu Huý cầm tách trà lên, đổi đề tài nói: "Cậu trước đó nói cây nến này có thể có tác dụng k*ch th*ch d*c v*ng? Tối qua em trai tôi có hành vi thất lễ với cậu không?"

Dù Lâm Tân Độ nhiều lần nhấn mạnh chuyện "mềm nhũn", nhưng nghe vẫn rất vô lý, Ngu Huý chỉ cho rằng trong quá trình còn có khúc mắc khác.

Lâm Tân Độ im lặng.

Ngu Huý kiên nhẫn chờ cậu lên tiếng.

Sau khi suy nghĩ một lúc, Lâm Tân Độ nói thật: "Lúc tôi vào phòng, Ngu Dật Chi mắt đỏ ngầu, trên mặt còn có chút d*c v*ng chưa kịp tan, cùng lúc đó trong máy tính truyền ra tiếng r*n r* của nam diễn viên."

Ở chung lâu với hệ thống, cậu cũng càng lúc càng biết viết "tiểu luận".

Ngu Huý nhận ra có gì đó không đúng.

Trong máy tính?

Ngu Dật Chi nuôi Lâm Tân Độ như tình nhân trong biệt thự, khi có nhu cầu sinh lý, lại không tìm tình nhân mà đi xem nam diễn viên?

"Sau khi nhìn thấy tôi, trên mặt anh ta ngay cả một tia d*c v*ng cuối cùng cũng biến mất."

Ngu Huý hiếm khi lộ ra vẻ kinh ngạc: "Vì sao lại như vậy?"

Lâm Tân Độ cố gắng giữ thể diện: "Có lẽ là...... với tư cách thế thân, tôi đã sống ra bản thân?"

Ngu Huý bị nước làm sặc.

Lâm Tân Độ sờ sờ mũi.

Thực ra đâu chỉ là sống ra bản thân, quả thật là vượt xa khỏi giới hạn.

Ngu Dật Chi từng xem cậu là quỷ, từng xem cậu là "mẹ hiền", từng xem cậu là đối thủ muốn thấy cậu xui xẻo.

Chỉ là chưa từng xem cậu là tình nhân.

Sáng nay còn vì cậu nói mình ngã mà vui sướng.

Nghĩ đến đây, Lâm Tân Độ chợt liên tưởng đến husky, rồi lại thấy như vậy là xúc phạm husky.

Cũng không biết cuối cùng làm sao lại đi lệch sang con đường cố chấp như vậy, nếu là do thuốc ảnh hưởng, thì quả thật đã vượt khỏi phạm trù khoa học.

Husky biến thành chó điên trong chớp mắt?

Lâm Tân Độ lắc đầu, lại cảm thấy dùng chó để ví von có hơi quá, dù sao cũng là em trai của Ngu Huý.

Cậu cũng cầm cốc nước lên, chuẩn bị uống một ngụm cho bình tĩnh lại.

"Bất luận kẻ đứng sau là ai......" Ngu Huý dự cảm trực giác của Lâm Tân Độ không sai, việc tăng d*c v*ng trong trạng thái tăng ca điên cuồng với nhiều dự án vốn đã không bình thường, "Tôi tuyệt đối sẽ không tha, kẻ muốn biến em trai tôi thành chó đực đ*ng d*c đó."

"Phụt——"

Lâm Tân Độ phun một ngụm nước ra.

Phục vụ đứng không gần không xa, không nghe được cuộc trò chuyện của hai người, chỉ thấy một người bị sặc nước, một người trực tiếp phun nước.

Anh ta không khỏi nghĩ, ông trời quả nhiên công bằng, khi mở cho người giàu một cánh cửa, cũng sẽ đóng lại một cánh cửa khác.

Ví dụ như chuyện uống nước nhỏ nhặt này mà hai người bọn họ cũng làm không tốt.

.

Tác giả có lời muốn nói:

Trích nhật ký nhỏ của Lâm Tân Độ:

①. Lúc biết Ngu Huý sẽ dọn vào, thực ra tôi rất vui, vì nếu anh ấy dọn vào, tôi phát hiện gì cũng không cần bắt taxi đi gặp nữa, như vậy qua lại có thể tiết kiệm được một khoản tiền taxi lớn.

②. Hôm nay trên đường về, tôi mua một lọ thuốc nhỏ mắt, mọi người ơi, cảm giác sáng sớm bị một chuỗi số 0 làm chói mắt, ai hiểu không?

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn