Ngu Húy lúc nhỏ sức khỏe đã không tốt, nhưng đó đã là chuyện rất lâu trước đây.
Hiện tại sống đến thọ chung là chuyện không thành vấn đề.
Anh lập tức hiểu được Lâm Tân Độ đã thuyết phục Ngu Dật Chi như thế nào, nói: "Không cần để ý, chắc là Dật Chi hiểu lầm rồi."
"Tôi cũng đoán vậy," Bác sĩ riêng tự khen mình lanh trí, "Nên tôi bảo cậu ấy đừng nghĩ nhiều, rồi cúp điện thoại."
"......"
Lần này e là Ngu Dật Chi muốn không nghĩ nhiều cũng khó.
·
Đãi ngộ của ông chủ quyết định thái độ của nhân viên.
Sáng nay, Lâm Tân Độ cuối cùng cũng nhận được tiền lương thử việc.
So sánh ra, hai vạn của Ngu Dật Chi chỉ đủ "tham quan" bệnh viện một chuyến, còn mức giá của Ngu Húy đáng để cậu phục vụ toàn diện.
Hệ thống 40: [Toàn diện = ba trăm sáu mươi độ không góc chết = trên dưới trái phải góc ngửa góc cúi góc ngang......]
Lâm Tân Độ: "Tin tôi dùng dây thần kinh não siết chết cậu luôn không?"
[......]
Trong danh sách dịch vụ chất lượng cao, ngoài việc tìm ra nguyên nhân khiến Ngu Dật Chi đau đầu thất thường, Lâm Tân Độ quyết định tặng thêm một hạng mục giá trị gia tăng miễn phí: Phổ biến pháp luật.
Về sau Ngu Dật Chi là kiểu người dính dáng pháp luật, tuy hiện tại chưa biểu hiện rõ, nhưng chỉ từ một câu của quản gia "thích đồ văn vật, chơi không kén nguồn", đủ chứng minh đã có dấu hiệu.
Còn có những bức tranh đáng ngờ kia, không chỉ Ngu Dật Chi, mà mỗi người trong biệt thự này đều cần được phổ biến pháp luật.
[Không hỏi thử họa sĩ là ai sao?]
Lâm Tân Độ: "Chờ thêm chút đã."
Trước tiên phải xác định màu vẽ có vấn đề hay không, với hiểu biết của cậu về Ngu Dật Chi, nếu trực tiếp hỏi chuyện liên quan đến bạch nguyệt quang, chỉ nhận lại được châm chọc lạnh lùng.
Sáng hôm sau, Ngu Dật Chi ở trong phòng làm việc mấy tiếng xử lý công việc, cúi đầu quá lâu, sống lưng thẳng tắp bắt đầu đau nhức.
Khi ông chủ tâm trạng không tốt, thường thì nhân viên sẽ xui xẻo.
Bởi vì ông chủ không có tố chất sẽ trút giận.
Ngu Dật Chi thì không liên quan gì đến hai chữ "tố chất", hắn đột nhiên nhớ ra mình suốt một năm qua còn chưa nghỉ phép năm.
Người trên đời hình như đều như vậy, bất kể có tiền hay không đều bận rộn, bao gồm tất cả mọi người trong biệt thự: quản gia, người giúp việc, không đúng......
Vẫn có một người rảnh rỗi.
Nghĩ đến đây, trong lòng Ngu Dật Chi nảy sinh cảm giác không chịu nổi khi thấy người khác nhàn rỗi, liền ra ngoài tìm Lâm Tân Độ.
Vừa mở cửa, đã nghe thấy tiếng đọc rõ ràng chuẩn xác.
"......Văn vật cấm giao dịch: văn vật thuộc sở hữu nhà nước, trừ trường hợp được nhà nước cho phép......"
"Cậu đang làm gì?" Ngu Dật Chi nhíu mày nhìn thanh niên đang đọc to trong phòng.
"Học pháp luật."
Lâm Tân Độ dừng lại, nhưng lại bật đọc bằng giọng nói, trong điện thoại chuyển thành giọng đọc của người hướng dẫn.
Phản ứng đầu tiên của Ngu Dật Chi là não người này có vấn đề.
Người giúp việc đang lau tay vịn cầu thang xoắn nhìn Ngu Dật Chi bằng ánh mắt đầy hy vọng, trong lòng không ngừng gào thét, mong hắn mau bảo Lâm Tân Độ im miệng.
Cả buổi sáng, sắp bị ồn chết rồi!
Mỗi lần mở loa ngoài, Lâm Tân Độ thực ra còn cố ý quan sát xem có ai ngoài vẻ khó chịu, còn có biểu hiện chột dạ hay không.
Hiện tại xem ra, thím Vương, A Linh, người làm vườn phản ứng đều kịch liệt hơn những người khác.
"Tri thức thay đổi vận mệnh," Lâm Tân Độ giải thích, "Tôi thấy con người không thể quá rảnh, tôi phải học."
Một câu chọc trúng tim Ngu Dật Chi.
Tốt nhất tất cả mọi người đều bận rộn, nếu không mình làm việc, thế thân chơi bời; mình thức khuya, thế thân tập thể hình, cuối cùng thế thân luyện ra tám múi, còn liếc mắt đưa tình với quản gia, thật quá đáng.
"Ngày mai đăng ký cho cậu một lớp."
"......"
Lâm Tân Độ từ chối: "Thôi, tôi sợ ra ngoài không giữ được mồm."
Ngu Dật Chi nhớ tới câu "đừng có hôn" tối qua.
Trước khi ánh mắt hắn nguy hiểm nheo lại, Lâm Tân Độ nói thêm: "Tôi cứ ăn vụng là sẽ béo."
"Tôi không thể béo, béo lên là không giống cậu ta nữa."
Chuyện đăng ký lớp cứ vậy bị bỏ qua.
Thứ bảy, Ngu Dật Chi cuối cùng cũng rảnh rỗi hơn một chút, chuẩn bị ra ngoài tham gia tụ họp riêng. Nể tình Lâm Tân Độ nhắc hắn chú ý tình trạng sức khỏe của anh trai, Ngu Dật Chi đồng ý mang cậu theo.
Buổi tụ họp riêng tổ chức ở núi Nguyệt Tinh, sát cạnh mặt biển, muộn một chút trên biển còn có một buổi đấu giá. Xe chạy trên con đường quanh co nửa tiếng, cuối cùng rẽ vào khu suối nước nóng xây trên sườn núi.
Khu suối nước nóng, phòng riêng.
Bên trong mở đủ loại đèn chói mắt, âm nhạc nóng bức tràn ngập không khí, bốn năm người tụ lại vừa cười nói vừa uống rượu, hoàn toàn không cảm nhận được sự yên tĩnh của sơn trang.
Lâm Tân Độ đi theo sau Ngu Dật Chi bước vào, phản ứng đầu tiên là tưởng mình tới quán bar.
"Ồ, Dật Chi tới rồi." Người đàn ông đang chơi bài trông lêu lổng, vẫy tay với hắn, "Sao còn dẫn theo người nữa?"
Bên cạnh, một người đàn ông tóc dài, buộc đuôi ngựa thấp đang uống rượu, mày mắt dịu dàng, tiêu chuẩn đại soái ca. Nghe tiếng gọi, người buộc tóc mới ngẩng đầu, khi nhìn thấy Lâm Tân Độ, ánh mắt hơi khựng lại.
Thấy biểu cảm của hắn đột nhiên có gì đó không ổn, những người khác theo bản năng nhìn thêm vài lần.
Trước đó Lâm Tân Độ đứng sau Ngu Dật Chi, không nhìn rõ lắm, lúc này mọi người đều không khỏi sững lại.
"Hình như......" Một cái tên suýt buột miệng nói ra, tên tóc vàng kịp thời nuốt lại.
Hắn không nhịn được nhìn kỹ thêm, phát hiện thực ra cũng không quá giống, chỉ là cảm giác thoáng nhìn, khí chất khá tương tự.
Ngu Dật Chi cũng không phải lần đầu tìm thế thân, bọn họ rất nhanh đã thấy quen.
Dù sao cũng là chuyện có tiền thì thuận tình.
"Tôi là Lâm Tân Độ." Lâm Tân Độ chủ động mở miệng giới thiệu, sự thoải mái này khiến những người khác nhìn cậu bằng con mắt khác.
"Chào cậu, tôi là Nhiễm Nguyên Thanh." Người buộc tóc đuôi ngựa là người đầu tiên đáp lại.
Hắn đứng dậy, chủ động đưa tay ra : "Cậu có một đôi mắt rất đẹp."
Dù nói vậy, vị mỹ nam buộc tóc này lại giống như xuyên qua cậu để nhìn một người khác.
Lâm Tân Độ: "Cảm ơn, anh cũng có một đôi mắt đối xử bình đẳng với chúng sinh."
Có người bật cười khẽ.
Nhiễm Nguyên Thanh trời sinh đôi mắt nhìn chó cũng thâm tình, nói hắn đối xử bình đẳng với chúng sinh cũng không sai.
Khoảnh khắc da tay chạm nhau, Nhiễm Nguyên Thanh không lập tức buông ra, hắn nhìn về phía Ngu Dật Chi: "Năm trăm vạn, đưa người cho tôi thế nào?"
Vẻ ngoài quý phái khiến từng cử chỉ của hắn trông đều rất có giáo dưỡng.
Lâm Tân Độ nhướng mày, đáng tiếc tố chất và giáo dưỡng, chẳng có cái nào theo kịp.
Hỏi hắn ta làm gì? Hỏi tôi này!
[Hệ thống: đồ ngu.]
Đằng sau thực ra còn một chuỗi chữ, nhưng đều bị che thành tiếng bíp.
Ngu Dật Chi lạnh lùng nói: "Xem ra cậu uống nhiều rồi."
Nhiễm Nguyên Thanh cười cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Tên tóc vàng cười ha ha giảng hòa, Ngu Dật Chi tìm chỗ ngồi xuống, Lâm Tân Độ ngồi cách hắn không xa, quan sát Nhiễm Nguyên Thanh.
Ngay lúc này hệ thống phát ra tiếng nhắc nhở.
[Nhiễm Nguyên Thanh, nam phụ thứ hai của "Ánh trăng nơi chân trời", cuồng giọng nói mức độ nặng.]
[Thông tin khác tôi chưa đầy đủ, đợi cậu hoàn thành nhiệm vụ, có thể bổ sung thêm một phần.]
Trong cuốn sách này, các nam phụ đều chung một bạch nguyệt quang, Nhiễm Nguyên Thanh cũng không ngoại lệ.
Tên tóc vàng đưa micro cho Lâm Tân Độ: "Hát một bài nhé?"
Lâm Tân Độ lắc đầu.
Không trả tiền mà muốn cậu bán nghệ, nằm mơ à.
"Sao không hát, giọng cậu chắc hay lắm." Tên tóc vàng hơi thiếu não, còn nói với Nhiễm Nguyên Thanh, "Cậu nói đúng không, Nguyên Thanh?"
Nhiễm Nguyên Thanh cười như không cười: "Đáng tiếc......"
Giọng của Lâm Tân Độ rất hay, đáng tiếc không phải kiểu hắn thích.
Tên tóc vàng chỉ nghĩ hắn tiếc vì Lâm Tân Độ không hát.
Chơi hai ván bài xong, mọi người ra ngoài khu vực ngoài trời dùng bữa.
Có lúc đề tài kéo sang Lâm Tân Độ, có lúc bọn họ lại đùa giỡn nói mấy câu tục tĩu, Lâm Tân Độ thấy chán, đeo tai nghe vào, bộ dạng "người lạ miễn làm phiền".
Nhiệm vụ tham gia tụ họp riêng tư đã gần như hoàn thành.
Đợi phần thưởng tới tay, vui như thần tiên!
Vui thì vui, ánh mắt cậu vẫn luôn để ý mọi người.
Nói là hệ thống cải mệnh, nhiệm vụ đầu tiên là để dựng hình tượng, những nhiệm vụ sau, kiểu gì cũng phải liên quan tới việc cải mệnh.
Chuyến đi này, có lẽ tồn tại một số điểm thông tin quan trọng đáng chú ý.
Đúng lúc Nhiễm Nguyên Thanh uống một cốc nước mật ong, nói là để tỉnh rượu.
Sau đó hắn xin lỗi Lâm Tân Độ: "Lúc nãy tôi say rồi, lời nói có phần mạo phạm."
Thấy Lâm Tân Độ không phản ứng, hắn nói: "Cậu khác với những người tôi từng gặp."
Radar của Lâm Tân Độ lập tức bật lên.
Thủ đoạn trà xanh quen thuộc của tra nam, trước hạ thấp bạn, rồi nói bạn là đặc biệt nhất.
Lâm Tân Độ vẫn không nói gì.
Tên tóc vàng lại định giảng hòa, Nhiễm Nguyên Thanh xua tay: "Cậu ấy đeo tai nghe, chắc không nghe thấy."
"Nghe gì mà nhập tâm vậy?" Ngu Dật Chi bưng đĩa trái cây đi tới, thấy cậu và Nhiễm Nguyên Thanh đứng gần nhau, cười lạnh hỏi.
Quan hệ giữa Ngu Dật Chi và Nhiễm Nguyên Thanh trước đây vốn đã bình thường, sau này vì cùng thích một người mà trở mặt. Cũng vì nể mặt gia tộc, khi bạn bè tụ tập, hai bên thỉnh thoảng vẫn gặp nhau.
Lâm Tân Độ tháo tai nghe: "Muốn nghe không?"
Không khí đột nhiên trở nên ngượng ngùng.
Nhiễm Nguyên Thanh nói thì cậu không nghe, Ngu Dật Chi tới thì lại nghe, còn chủ động rủ nghe cùng, đây chẳng phải là tát thẳng vào mặt sao?
Thấy biểu cảm Nhiễm Nguyên Thanh hơi khó coi, lần đầu tiên Ngu Dật Chi cảm thấy Lâm Tân Độ thuận mắt vô cùng.
Hắn nhận lấy tai nghe đeo lên.
"......Cái gọi là dâm ô, là chỉ hành vi nhằm k*ch th*ch hoặc thỏa mãn d*c v*ng...... cũng có thể xảy ra giữa người cùng giới, thường bị phạt tù dưới năm năm hoặc giam giữ......"
Giọng máy móc lạnh lùng truyền vào tai.
"Cậu......" Ngu Dật Chi vừa mở miệng nói được một chữ, phát hiện mọi người đều đang nhìn mình, chỉnh lại sắc mặt, nghiến răng hỏi Lâm Tân Độ: "Cậu muốn ăn gì?"
"Anh đào."
Ngu Dật Chi lấy cho cậu một đĩa nhỏ, hạ thấp giọng chất vấn: "Cậu toàn nghe cái gì vậy?"
"Học tập mà," Lâm Tân Độ bình tĩnh nói, "Chẳng phải anh bảo ủng hộ tôi học sao?"
Lúc này Ngu Dật Chi mới nhớ ra, đối phương cũng không phải lần đầu bật mấy thứ này trong biệt thự.
Hắn đang định tháo tai nghe, Lâm Tân Độ nhìn Nhiễm Nguyên Thanh đang đi lấy đồ ăn: "Hình như hắn không thích chúng ta cùng nghe tai nghe."
Nhiễm Nguyên Thanh không thích, Ngu Dật Chi lại thấy thích.
Thu tay lại, hắn cố ý tỏ ra rất vui vẻ, cùng Lâm Tân Độ nghe luật pháp.
Nhiễm Nguyên Thanh thấy cảnh này, quả nhiên sắc mặt trầm xuống, nhưng dường như nghĩ tới chuyện gì đó khiến mình vui hơn, thu lại ánh mắt, khóe miệng kéo ra một nụ cười mỉa mai.
Có vài kẻ ngu cũng chỉ đắc ý được bề ngoài.
Tiệc dã ngoại kết thúc, tên tóc vàng và một người đàn ông đeo khuyên tai la hét muốn đi buổi đấu giá.
Tên tóc vàng còn nói một câu kinh điển: "Đã tới rồi thì đi luôn."
Một người đàn ông ít nói hơn trực tiếp lái xe limousine tới, ngồi mười người cũng không thành vấn đề. Bọn họ xuống núi, vòng một vòng lớn, đến nơi du thuyền neo đậu.
Từ xa Lâm Tân Độ đã thấy đủ loại siêu xe đỗ ở khu vực riêng, rất nhiều nam nữ bước xuống đều mặc chính trang hoặc lễ phục.
Sau khi đấu giá kết thúc, trời vừa tối, trên du thuyền còn có tiệc tối.
So ra thì Lâm Tân Độ ăn mặc khá tùy tiện.
Ngu Dật Chi bọn họ còn đỡ, ít nhất cũng là đồ hiệu, toàn thân hàng xa xỉ.
Lâm Tân Độ nghĩ hôm nay phải leo núi, mặc đồ thể thao rất bình thường, trên đường không ít người nhìn cậu với ánh mắt tò mò, thỉnh thoảng còn xì xào bàn tán.
Nhiễm Nguyên Thanh gặp người quen, hai bên xã giao vài câu.
"Triển lãm tranh tháng trước có mấy bức thật sự rất chấn động."
Từ cuộc trò chuyện của bọn họ, Lâm Tân Độ bắt được một số thông tin: Nhiễm Nguyên Thanh điều hành vài phòng tranh, bản thân còn là giám đốc bảo tàng mỹ thuật trẻ nhất thành phố.
Lâm Tân Độ lập tức nhớ tới những bức tranh trong căn phòng tầng ba của biệt thự.
Tranh không có ký tên, chẳng lẽ là Nhiễm Nguyên Thanh tặng cho Ngu Dật Chi?
Nhưng quan hệ của hai người này nhìn thế nào cũng không tốt, Nhiễm Nguyên Thanh tặng tranh cho Ngu Dật Chi, chẳng khác nào chồn chúc Tết gà, Ngu Dật Chi không thể nào nhận hết.
Lâm Tân Độ lưu tâm lại, chuẩn bị quay về xác minh một chút.
Bên trong du thuyền rộng rãi xa hoa, vì buổi đấu giá mà còn được bố trí đặc biệt, tạo thành một "động tiêu tiền" cỡ lớn.
Trước khi xuyên không, Lâm Tân Độ thật sự chưa từng thấy cảnh tượng thế này, liên tục kinh ngạc.
"Dật Chi." Tên tóc vàng giọng có chút căng thẳng: "Mau nhìn bên kia, kia có phải là anh trai cậu không?"
Ngu Húy thực ra chỉ lớn hơn bọn họ vài tuổi, nhưng lại giống như hơn hẳn một thế hệ, ai cũng khá sợ anh.
Ngu Dật Chi khựng lại, ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy Ngu Húy đang xã giao với người khác.
Ngu Húy cũng nhìn thấy hắn, kết thúc cuộc trò chuyện, bước tới.
Ngu Dật Chi đang định nói gì đó để giải thích thân phận của Lâm Tân Độ, người sau lại chủ động mở miệng: "Chào ngài, lần trước tôi may mắn vượt qua phỏng vấn, hiện tại là trợ lý riêng của Ngu tiên sinh."
Ánh mắt Ngu Húy lại dừng ở chiếc tai nghe mỗi người một bên.
"Anh nhớ em không thích dùng chung đồ với người khác." Anh nhìn Ngu Dật Chi, nhàn nhạt hỏi: "Bài gì hay vậy, khiến em thà đeo một bên tai nghe cũng muốn nghe?"
Bên cạnh, Nhiễm Nguyên Thanh khẽ cong môi.
Chuyện Ngu Dật Chi thích đàn ông vẫn luôn giấu gia đình, Nhiễm Nguyên Thanh không vạch trần, một là vì hắn cũng thích đàn ông, hai là nhà họ Ngu có vì chuyện này mà ghét Ngu Dật Chi hay không chưa chắc, nhưng chắc chắn sẽ không có thiện cảm với kẻ đi mách lẻo.
Nhưng nếu chính Ngu Húy tự phát hiện ra vấn đề, thì không liên quan tới hắn.
"Không phải nhạc," Ngu Dật Chi nói, "Em đang nâng cao tư tưởng."
Tên tóc vàng không nhịn được dùng ánh mắt "cậu bị gì vậy" nhìn hắn, loại lý do này cũng nói ra được.
Nhìn xem xung quanh toàn bạn bè ăn chơi, lại còn hoàn cảnh thế này, liên quan gì tới "văn minh" chứ?
Đúng lúc này, Lâm Tân Độ chen vào: "Đúng vậy, tri thức là vô giá, ngài muốn nghe thử không?"
Vừa nói vừa hai tay dâng tai nghe.
Ngu Húy liếc cậu một cái, nhận lấy đeo lên, trong lúc đó đầu ngón tay hơi lạnh lướt qua lòng bàn tay, mang theo cảm giác tê nhẹ.
"......Cái gọi là dâm ô, là chỉ hành vi nhằm k*ch th*ch hoặc thỏa mãn d*c v*ng...... cũng có thể xảy ra giữa người cùng giới......"
Trùng hợp, đoạn trước vừa phát xong, giờ lại phát lại đúng đoạn này.
Biểu cảm của Ngu Húy hơi biến đổi.
Lâm Tân Độ lúc này nghiêm túc nói: "Không phân hoàn cảnh."
Ngu Dật Chi theo bản năng tiếp lời: "Không xét địa điểm."
Lâm Tân Độ: "Chúng ta chăm chỉ nhất định sẽ đi tới thành công!"
Hoành phi: Cuốn chết tất cả mọi người.
"......"
Những người khác thấy ngay cả Ngu Húy cũng có phản ứng rõ ràng, lập tức dâng lên lòng hiếu kỳ mãnh liệt, muốn biết trong tai nghe đang phát cái gì. Tên tóc vàng và người đeo khuyên tai càng sốt ruột đến cào tim gãi phổi, liếc nhau một cái, bọn họ sẵn sàng bỏ tiền ra để nghe!
.
Tác giả có lời muốn nói:
Vở kịch nhỏ:
Ngu Húy: Cậu ta vậy mà muốn đào tạo cho nhà chúng ta một học bá.
Ngu Dật Chi: Tôi là ai, tôi ở đâu, tôi đang làm gì?
PS: Để an toàn, ghi chú một chút.
1. Văn vật cấm giao dịch......
2. Cái gọi là...... là chỉ nhằm k*ch th*ch...... giữa...... đều trích từ điều luật.