Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 7: Lý Bạch phụ trợ thật hiểu nhân loại.

( bảy )

Tư Vô Hạnh vẫn chưa trở về, tiểu đồng hầu hạ cũng nói không biết hắn lại đi đâu lêu lổng. Cho đến tận ngày xuất phát làm nhiệm vụ, Thẩm Ý Miên vẫn không chờ được hắn.

Đây không phải lần đầu tiên Thẩm Ý Miên đi làm nhiệm vụ. Lần trước là tuần tra ở thôn núi phụ cận, giữa đường gặp một con gấu hoang cao còn hơn cả người. Thẩm Ý Miên và đồng môn sợ đến mức tè ra quần, hai người chạy trối chết mười dặm mới nhớ ra mình biết pháp thuật, liền quay lại định báo thù. Ai ngờ gấu hoang chỉ gầm một tiếng, lao thẳng về phía bọn họ, thế là hai người lại vừa la hét vừa bị đuổi thêm mười dặm nữa.

Nghe nói nhiệm vụ Huyền giai là xuống núi trừ ma. Vô số Huyền giai đệ tử đã chết dưới tay Ma tộc, vì vậy bọn họ còn bị gọi là “pháo hôi đệ tử”: đông nhất, chết cũng nhiều nhất.

Đến nhiệm vụ Địa giai lại càng nguy hiểm hơn, thường sẽ bị phái đến nơi Ma tộc hoành hành. Còn nhiệm vụ Thiên giai, Thẩm Ý Miên xưa nay thậm chí chưa từng dám nghĩ tới.

Trước khi đi, cậu nhét đầy túi nhỏ, ra dáng kiểu thấy ch·ết không sờn.

Tư Vô Hạnh đã đưa cho cậu đủ loại bảo vật giữ mạng: bùa hộ mệnh, hộ nguyên đan, pháp bảo tráo thể chắn đòn, chuỗi trừ ma, bùa ẩn thân, nước ẩn hình…

Ra khỏi cửa, Thẩm Ý Miên mới nhớ mình đường đường là kiếm tu mà lại quên mang kiếm. Cậu vội quay lại tìm, lục tung mọi góc trong điện, cuối cùng mới moi ra một thanh trường kiếm loang lổ rỉ sét, dính đầy tro bụi ở dưới bệ lò luyện đan.

Cậu giơ kiếm lên, ngẫm nghĩ chốc lát rồi cầm chà lên đá mài.

“Ngươi đang làm gì?”

Thẩm Ý Miên mồ hôi đầy đầu ngẩng lên. Ở ngạch cửa, một thiếu niên cao gầy che khuất ánh nắng đầu xuân. Bên hông y treo thanh kiếm mới tinh vừa được ban phát mấy ngày trước, thân hình đẹp đẽ, khí chất rạng rỡ. Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Ý Miên còn tưởng mình đang xem một video cắt cảnh soái ca quay chậm.

Cậu có chút hâm mộ liếc một cái, rồi lại chột dạ, ngượng ngùng giơ thanh kiếm rỉ sét trong tay: “Không thấy sao? Mài kiếm trước trận, dù muộn cũng phải sáng.”

Tạ Luật nheo mắt, cởi trường kiếm bên hông ra: “Ánh sáng thật sự không phải lúc lâm trận vội vàng mới mài ra loáng thoáng, mà là do ngày ngày rèn luyện tích lũy thành. Không còn thời gian, dùng kiếm của ta đi.”

“Vậy còn ngươi?” Thẩm Ý Miên chớp mắt: “Ngươi không phải cũng là kiếm tu?”

“Ta cái gì cũng thông thạo một ít.” Tạ Luật lấy từ nhẫn trữ vật ra một cây cung bạc dài, đeo lên lưng: “Ngươi có kinh nghiệm chơi game tiên hiệp võng du không?”

Thẩm Ý Miên bị hỏi sững, nghĩ ngợi rồi đáp: “Ta từng chơi Vương Giả Vinh Diệu, có skin Lý Bạch, tính là kinh nghiệm không?”

“……”

“Phượng cầu hoàng, phượng cầu hoàng, Lý Bạch ngươi biết chứ? ‘Mười bước gi·ết một người, ngàn dặm không ai lưu.’ Ta còn đánh dã tặc sáu cơ.”

“Đó là trò chơi 196 năm trước rồi, hơn nữa còn chẳng phải võng du.”

“À.”

Năm tháng quả thật không buông tha ai, ngay cả Lý Bạch trong trò chơi cũng sắp hai trăm tuổi.

Thẩm Ý Miên nhận lấy kiếm từ tay y, lập tức cảm nhận dòng linh khí dư thừa truyền vào lòng bàn tay, toàn thân khoan khoái. Quả nhiên là kiếm tốt, e rằng không kém cảm giác cầm kiếm của Lý Bạch.

Cậu vung vài đường kiếm hoa, thì ngay trước mặt lại xuất hiện một tờ giấy mỏng.

“Bản đồ địa điểm nhiệm vụ.” Tạ Luật từ sáng sớm đã nhận nhiệm vụ về, tiện thể phân tích chiến thuật, “Vân Hòe Thành xuất hiện số lượng lớn tẩu thi. Nhiệm vụ của chúng ta là tiêu diệt toàn bộ tẩu thi, diệt trừ Ma tộc đứng sau quấy phá, mang nội đan Ma tộc về Yên Sơn thì coi như hoàn thành.”

Nhiệm vụ Vân Hòe Thành trước đó đã có các đệ tử khác đi làm, nhưng chưa ai trở về. Hai mươi đệ tử Huyền giai và ba đệ tử Địa giai đã mất tích không rõ tung tích, nên nhiệm vụ mới được nâng cấp thành Thiên giai.

Thẩm Ý Miên tròn mắt nhìn tấm bản đồ khổng lồ: “Nhiều tẩu thi như vậy, chỉ hai ta đối phó sao?”

Tạ Luật thản nhiên: “Nguyên bản là nhiệm vụ của 30 người, nhưng vì đây là hình phạt của chưởng sự, nên chỉ cho phép hai người chúng ta đi.”

Mắt Thẩm Ý Miên tối sầm, hối hận vì sao hôm qua không ngăn Tạ Luật nhận nhiệm vụ.

“Yên tâm, ta đã lập đại cương nhiệm vụ.” Tạ Luật lấy từ ngực ra quyển ký sự, mở ra đưa cho Thẩm Ý Miên: “Ngươi xem sơ qua, sau đó ta sẽ chỉnh sửa chi tiết.”

Nói xong, y đặt ký sự vào tay Thẩm Ý Miên: “Thời gian gấp, nhiệm vụ quan trọng. Vân Hòe Thành cách đây sáu mươi dặm, cùng cưỡi kiếm, mỗi canh giờ thay phiên nhau, tránh mệt mỏi khi điều khiển.”

Thẩm Ý Miên bị y sắp xếp rõ ràng, còn chưa kịp tiêu hóa hết thì đã dẫm lên thân kiếm, bên hông lập tức bị một đôi tay lạnh băng giữ chặt.

Cả người cậu căng cứng, quay đầu nhìn, thấy Tạ Luật vẫn bình tĩnh như thường: “Sao vậy?”

“Ngươi có thể đừng ôm ta được không?” Thẩm Ý Miên cẩn thận gỡ tay y ra, “Có hơi kỳ quái.”

“Ta là AI, không phải người.”

Tạ Luật lại thật sự hiểu sự gượng gạo của cậu: “Nếu ngươi để ý, ta cũng có thể biến thành hình nữ, hình trẻ nhỏ, hình lão niên, người da trắng, người da đen… tất nhiên, ta cũng không kỳ thị bất cứ loại giới tính nào…”

Thẩm Ý Miên lười nghe hắn lải nhải, dứt khoát kéo tay y đặt lại bên hông mình: “Nắm cho chắc, ta chưa học qua điều khiển, kỹ thuật lái kiếm không giỏi.”

Quả nhiên Tạ Luật hơi siết chặt một chút. Không biết có phải ảo giác hay không, Thẩm Ý Miên luôn cảm thấy y đứng rất gần, thậm chí ở sau gáy mơ hồ còn cảm nhận được hơi thở ấm áp, khiến sau cổ cậu tê dại, ngứa ngáy khó nói thành lời.

AI cũng cần hít thở oxy rồi thải CO₂ sao? Chắc chỉ là mô phỏng con người thôi. Nhưng luồng khí ấm áp mơ hồ kia quả thật khiến Thẩm Ý Miên thấy khó chịu tự nhiên.

Cậu ngự kiếm bay lên, theo bản đồ mà hướng về Vân Hòe Thành.

Mây gió xé qua cánh tay bốn phía, Thẩm Ý Miên chợt thấy bản thân như chú chim nhỏ thoát khỏi lồng giam, sống khép kín lâu ngày, thỉnh thoảng ra ngoài một chuyến cũng không tệ.

Tuy nghĩ đến nhiệm vụ gian khổ khiến tâm trạng nặng nề, nhưng có Tạ Luật ở bên, cậu hình như không còn quá hoảng loạn.

Hai người thay phiên ngự kiếm, đến trưa thì tới Vân Hòe Thành.

Cổng thành đóng chặt, ma khí tràn ngập, cả tòa thành đã biến thành tử thành. Chỉ đứng bên ngoài, Thẩm Ý Miên đã cảm thấy từng trận âm phong lạnh thấu xương, rùng mình một cái mới nhớ tới kế hoạch của Tạ Luật.

Cậu vội mở quyển ký sự, bên trong chi chít chữ, thậm chí còn có sơ đồ mind map. Nếu không phải không có máy tính, chắc người này còn làm ra được 80 trang PPT.

Thẩm Ý Miên mới nhìn hai dòng đã thấy mệt, y như hồi cấp ba đọc bút ký học bá, vừa không hiểu vừa mệt óc.

“Ta có thể không xem được không?”

“Có thể.” Tạ Luật thực sự rất nhân tính hóa, “Vậy ta sẽ dùng ngôn ngữ ngắn gọn nói kế hoạch của ta.”

Thẩm Ý Miên gật đầu. Chỉ nghe hắn nói: “Lấy việc ngươi từng chơi Vương Giả Vinh Diệu làm ví dụ, ngươi là phụ trợ, ta là xạ thủ.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên nhìn thanh kiếm trong tay, ngẫm nghĩ: “Lý Bạch làm phụ trợ… nghe có hơi trừu tượng?”

Tạ Luật làm như không nghe, tiếp tục: “Tẩu thi coi như lính nhỏ, phủ Thành Chủ coi như tháp phòng ngự, ma tu đứng sau màn chính là phe địch. Có thể hiểu không?”

“Có thể.”

Nói sớm thế này thì tốt rồi, cần gì viết như PPT.

“Ta phụ trách quét sạch lính nhỏ, phá tháp phòng ngự, gi·ết quân địch.”

Thẩm Ý Miên chớp mắt: “Thế còn ta?”

“Ngươi phụ trách tự bảo vệ mình.”

Tạ Luật tháo từ cổ xuống một sợi vòng cổ ngọc tụ, ngọc bích xanh biếc dưới ánh nắng chảy ra quang mang mê hoặc, trên mặt tinh xảo khắc thành vảy rồng lục giác, huyền diệu khó lường.

Y nhẹ nhàng đeo vòng cổ tụ ngọc lên cổ Thẩm Ý Miên, thấp giọng dặn: “Đừng tháo xuống, đây là pháp bảo của Long tộc, có thể hộ thể cho ngươi.”

Thì ra y là Long tộc, không hổ danh nam chủ, chủng tộc cũng quá ngầu.

Thẩm Ý Miên ngẩn người nghe, đầu ngón tay khẽ chạm vào mặt vòng cổ, hơi lúng túng hỏi: “Vậy còn ngươi thì sao, ngươi lấy gì hộ thể?”

“Không cần.” Tạ Luật hờ hững đáp, “Ta đã nói rồi, ta không có cảm giác đau.”

Nhưng không có cảm giác đau, không có nghĩa là sẽ không b·ị th·ương.

Thẩm Ý Miên cắn môi, do dự một lúc, rồi đưa túi nhỏ của mình cho Tạ Luật: “Trong này có pháp bảo sư tôn đưa ta, có lẽ ngươi sẽ cần dùng, cứ cầm đi.”

Ngừng một chút, cậu lại bổ sung: “Nhưng nếu dùng không hết thì phải trả ta, ta tích cóp rất lâu mới có được.”

Tạ Luật nhìn cái túi hơi cũ, hàng mi khẽ nâng, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Thẩm Ý Miên.

Lo lắng y bị thương chiếm 50%, ý định chạy trốn giữa trận chiếm 35%, còn lại 15% là keo kiệt, tiếc của.

Quả thật, nhân loại rất dễ hiểu.

Y nhận lấy túi: “Ngươi chuẩn bị xong chưa?”

Da đầu Thẩm Ý Miên căng chặt, thình lình buồn tiểu, nhỏ giọng: “Ta muốn đi vệ sinh, phải làm sao?”

“Không khuyến khích tiểu tiện bừa bãi, nhưng đây chỉ là thế giới văn mạng, ngươi có thể tìm chỗ khuất để giải quyết.”

Thẩm Ý Miên nhìn quanh bốn phía, rón rén đi tới một góc dưới chân thành, chậm rãi tháo đai lưng.

Kéo dài chút thời gian cũng tốt… cậu thật sự không muốn đi vào.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời, còn đang nghĩ cách kéo dài thêm thì bỗng có thứ gì đó quệt qua ống quần.

Thẩm Ý Miên giật nảy mình, tưởng là chuột đồng, cúi đầu nhìn thì suýt chút nữa hồn lìa khỏi xác.

— Một cánh tay khô quắt, nhăn nheo như vỏ cây, đang mò vào ống quần cậu.

Theo bản năng, Thẩm Ý Miên nhấc chân đá văng cánh tay kia, tim vẫn còn đập loạn: “Tạ Luật! Tạ Luật!”

“Sao vậy?”

Giọng bình tĩnh không gợn sóng của Tạ Luật như liều thuốc trấn an, Thẩm Ý Miên vội buộc lại đai lưng, chạy về phía y: “Vừa rồi có một bàn tay, một cánh tay quỷ sờ vào ta!”

Nghe vậy, Tạ Luật rút kiếm, nhìn về phía Thẩm Ý Miên chỉ, sau một lúc lâu lại nghi hoặc quay đầu: “Xin lỗi, ta không phát hiện dị thường.”

“Thật sự có, nó ở ngay đây thôi, ta vừa đá bay rồi…” Nói tới đây, Thẩm Ý Miên bắt đầu thấy không chắc, dứt khoát: “Thôi, chắc là ta ảo giác.”

Tạ Luật cúi xuống quan sát mặt đất khô cằn phía trước: “Áp lực tâm lý quá lớn có thể sinh ra ảo giác. Vậy ngươi tiểu ở đâu?”

Thẩm Ý Miên: “…… Ta còn chưa kịp.”

“Vậy giờ đi, ta ở bên cạnh canh cho ngươi.” Tạ Luật cầm kiếm, nghiêm túc nhìn chằm chằm Thẩm Ý Miên.

Thẩm Ý Miên nghẹn lời, cảm giác nếu không cự tuyệt thì thể nào cũng phải tiểu trước mặt y, đành đỏ mặt nói: “Không cần.”

“Sợ mất kiểm soát à? Trong nhẫn trữ vật của ta có quần áo để thay.”

Mặt Thẩm Ý Miên đỏ bừng: “Ta không muốn tiểu nữa thôi!”

AI quả thật rất chu đáo, chỉ là có lúc lại chu đáo quá mức.

Bị dọa một trận như thế, trái tim Thẩm Ý Miên coi như đã chai sạn, ngược lại không còn quá sợ hãi.

Cậu bám sát sau lưng Tạ Luật, nhắm mắt theo sát. Hai người đẩy cửa thành, bụi đất tung lên cùng luồng khí ẩm mốc ập vào mặt.

Hiện ra trước mắt là một cây hòe khổng lồ che kín bầu trời, gần như bao phủ nửa thành bằng bóng xanh dày đặc. Thẩm Ý Miên nhớ rõ trên bản đồ, toàn bộ Vân Hòe Thành đều xây quanh gốc cây hòe này.

Thẩm Ý Miên từng nghe về Vân Hòe Thành và cây hòe kia: tương truyền hai trăm năm trước có một tán tu ngộ ra đạo dưới tàng cây, rồi phi thăng. Cây hòe cũng theo đó mà đắc đạo, thành ra có thể sinh trưởng vô tận. Vô số người đến cầu ngộ đạo, bá tánh xung quanh xây nhà cửa thành quách, mong được tiên nhân phù hộ.

Ai ngờ hai trăm năm sau, nơi này biến thành thành hoang.

Phủ thành xây ở phía nam, tựa như một tòa tháp nhìn về gốc cây hòe. Lụa đỏ phấp phới, mái ngói vẫn mới, còn thấy được sự phồn hoa ngày trước.

Thẩm Ý Miên theo sát Tạ Luật, kề vai bước đi. Có lẽ do trời vẫn sáng, dọc đường chỉ thấy những căn nhà hoang phế, không một bóng người, càng không thấy tẩu thi.

Đại khái tẩu thi nơi này giống trong phim cương thi của Lâm Chánh Anh, ban ngày ngủ, ban đêm mới ra giết người.

Hai người tìm một gian nhà bỏ hoang để tạm trú, chia nhau dán đầy hoàng phù khắp bốn phía, rồi lấy máu gà viết phù trừ tà lên cửa.

Bận rộn nửa ngày, nhìn căn nhà kín đầy phù chú, Thẩm Ý Miên cuối cùng cũng yên tâm hơn một chút. Dù không biết mấy viên gạch ngói mục này có chịu nổi không, nhưng ít ra tạm coi là nơi an toàn để ngủ qua đêm.

Thẩm Ý Miên lấy từ nhẫn trữ vật ra một tấm thảm trải giường. Đây là kinh nghiệm sư huynh để lại cho cậu: ra ngoài làm nhiệm vụ thường phải màn trời chiếu đất, nên lúc nào cũng mang theo thảm để ngủ.

Cậu đi vào trong phòng, liếc thấy một cái giường nhỏ. Có lẽ chủ nhà trước vốn nghèo, giường vừa nhỏ vừa mục, ngồi xuống thôi cũng có thể sập.

Thẩm Ý Miên không chê, có chỗ ngủ là tốt rồi. Cậu lật chăn lên, thoáng liếc qua thì suýt ngất xỉu.

“Có người ch·ết! Có người ch·ết, Tạ Luật!!”