Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 55: tối hậu thư người cảm tình có được thao túng lý trí đáng sợ……

Thẩm Ý Miên bỏ lại Tư Vô Hạnh đằng sau, lòng bàn tay áp lên lồng ngực nơi trái tim còn đang đập loạn, đây là lần đầu tiên cậu ra tay với người khác, may mắn Tư Vô Hạnh hoàn toàn không đề phòng, bị khống chế như vậy trong nửa khắc đồng hồ tuyệt đối không thoát được.

Tiếp theo đó là Tạ Luật bên kia đã giải quyết xong trận pháp, một khi trận pháp vỡ, Tư Vô Hạnh cho dù có ý định dựa vào nội đan nhiều người mà phi thăng, cũng không thể thực hiện được ngay.

Trên dàn tế, toàn thân Tư Vô Hạnh tỏa ra hàn khí, đôi mắt gần như đỏ như máu, run rẩy đưa tay vào trong vạt áo lấy ra một tấm hoàng phù.

Đó vốn là phù liên lạc giữa hắn và Thôi Tuyết Ý, vốn ngàn vạn lần bất đắc dĩ mới dùng tới, hắn không ngờ lại phải lấy ra ở chỗ này.

Thật đúng là nuôi phải bạch nhãn lang.

Lá phù bốc cháy, khói sương lượn lờ bay lên không trung, chẳng mấy chốc, sau lưng Tư Vô Hạnh hiện lên một thân ảnh mặc y phục quỷ mị.

“Sư tôn làm sao lại thê thảm như vậy?” Thôi Tuyết Ý mũi kiếm chạm nhẹ cằm Tư Vô Hạnh, khẽ nâng mặt hắn lên, đáy mắt tràn đầy ý cười giễu cợt như đang xem kịch, “Là ai làm chuyện tốt đây, Tố Hoằng vậy mà lại ép sư tôn đến tình cảnh này?”

Hắn cho rằng Tư Vô Hạnh là bị Tố Hoằng làm trọng thương nên sắc mặt mới khó coi thế này.

Tư Vô Hạnh ngẩng mắt nhìn y, mồ hôi mỏng chảy ròng trên trán, trong mắt thoáng qua một tia ám sắc khó hiểu, bỗng nhiên y nắm lấy vạt áo Thôi Tuyết Ý, bóp chặt yết hầu y rồi đè xuống dưới thân:

“Ái đồ, mượn ngươi dùng một chút.”

Thôi Tuyết Ý: “?”

Nửa khắc sau.

Tư Vô Hạnh chỉnh lại y phục, đứng cạnh dàn tế nhìn xuống đám người đông nghịt phía dưới, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ.

Thôi Tuyết Ý sau một hồi mới hoàn hồn, đầu ngón tay khẽ chạm vào dấu răng gần như rách da thịt trên vai, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, giọng khàn khàn nói: “Lần sau gặp chuyện như vậy, ngươi gọi ta đến sớm được không?”

Nghe vậy, Tư Vô Hạnh chậm rãi quay đầu lại, giọng đạm mạc: “Ngươi nghĩ ai có thể hạ dược được ta?”

Thôi Tuyết Ý ngẩn ra, sau đó liền bật cười ha hả, cười đến không dừng lại được: “Sư tôn, ngươi chẳng phải luôn tự nhận thông minh tuyệt đỉnh sao, thế nào lại bị cái tên ngu ngốc Ý Miên kia tính kế?”

Sắc mặt Tư Vô Hạnh càng âm trầm: “Loại ý nghĩ này hắn nghĩ không ra, là Tạ Luật.”

“Tạ Luật?” Thôi Tuyết Ý trầm tư một lúc, rồi mới nhớ ra đó là ai, “À… Ý Miên đi tìm cái tên dã nam nhân kia, tâm cơ quả thật thâm trầm hơn chút.”

Nghe vậy, Tư Vô Hạnh chỉ nhàn nhạt liếc y một cái, nhặt áo ngoài ném lên người y: “Đừng lắm lời, việc cấp bách là trận pháp.”

Hắn đại khái đoán được Tạ Luật chưa chết, nhưng không ngờ y khôi phục nhanh đến thế.

Chỉ vì lúc đó hắn mềm lòng, khi ra tay lại nhớ tới dáng vẻ Thẩm Ý Miên ngày ấy đầy mặt nước mắt khi biết hắn có thể chết — nếu Tạ Luật chết, có lẽ tên ngốc đó sẽ khóc đến thảm hại hơn nữa, vì thế lưỡi kiếm bị lệch đi nửa tấc.

“Nhưng Ý Miên không có áo tơi bạch nguyệt, một khi trận pháp mở, chẳng phải Ý Miên cũng sẽ…” Thôi Tuyết Ý do dự nói, cúi xuống nhặt lấy chiếc áo tơi bạch nguyệt Thẩm Ý Miên ném cho Tư Vô Hạnh lúc nãy, “Sư tôn, ngươi muốn giết Ý Miên sao?”

Ngón tay Tư Vô Hạnh giấu trong tay áo khẽ siết lại, sau một lúc lâu mới dời mắt khỏi áo tơi bạch nguyệt, thở dài: “Không cần làm lớn chuyện như vậy, chỉ cần trói hắn lại, để hắn có muốn tìm chết tìm sống cũng không được. Ta sẽ niệm chú bảo vệ hắn, còn áo tơi bạch nguyệt này thì cho ngươi.”

Nghe thế, ánh mắt Thôi Tuyết Ý tối lại, phức tạp, môi mím thành một đường: “Đồ nhi đã rõ.”

Nếu là trước kia, sư tôn chỉ nói một câu “giết” liền xong, xem ra sau khi y rời đi, tình cảm giữa họ quả thật thay đổi rất nhiều.

Nếu đổi lại là y, sư tôn cũng sẽ nương tay như vậy sao?

Sư tôn cứ thế gọi y vào trận pháp, đã từng nghĩ đến y có thể bị trận pháp vây khốn không?

Thẩm Ý Miên hưng phấn cưỡi tiên hạc đáp xuống, trong đám đông liếc mắt liền nhận ra tiểu đoàn tử đang chờ tin tức.

Hiện tại Tạ Luật ở trạng thái hết điện, trông không khác một đứa bé bình thường, lại mặc một thân đạo phục Yên Sơn thu nhỏ , thoạt nhìn chẳng khác nào con của Tiên Tôn nhà ai, tự nhiên cũng không bị ai nghi ngờ y chính là tội đồ bị Yên Sơn truy nã.

Cậu nhanh chóng chen lại gần bên cạnh Tạ Luật, thấy y đang cúi đầu viết vẽ gì đó trên mặt đất, liền hạ giọng hỏi: “Chỗ ta đều xong rồi, bên ngươi thế nào?”

“Trận pháp sư tôn quá phức tạp, ta đang tìm cách phá giải.” Tạ Luật không ngẩng đầu, đáp: “Ngươi mau rời khỏi nơi này, hiện giờ ngoài Yên Sơn còn có Thôi Tuyết Ý dẫn đám ma tu, một khi trận pháp vỡ, có thể sẽ phát sinh biến số khác.”

Thẩm Ý Miên sững sờ, cậu biết Tạ Luật nói vậy nhất định có lý do, nhưng giờ có muốn chạy cũng chỉ có thể chạy về phía trận pháp, bởi cậu trong lúc xúc động vừa rồi đã ném áo tơi bạch nguyệt lên người Tư Vô Hạnh.

Thấy cậu đứng yên, Tạ Luật hơi nghi hoặc quay đầu lại, nhìn thấy Thẩm Ý Miên mặc một thân đạo phục đen, lông mày nhíu chặt rồi chợt buông lỏng, biến thành kinh ngạc không tin được: “Áo tơi bạch nguyệt đâu?”

Thẩm Ý Miên ho khan, mũi giày nghiền hòn đá nhỏ trên đất: “Cái đó… vừa rồi nhìn thấy sư tôn, trong lúc nhất thời tức giận quá ta liền…”

“Biết rồi.” Tạ Luật bất đắc dĩ quay đầu lại, vừa tiếp tục nghiên cứu trận pháp, vừa trầm giọng nói: “Rút kiếm ra, bảo vệ ta.”

Thẩm Ý Miên lập tức rút kiếm, dồn linh khí nhập vào kiếm, rồi thành thật đứng cạnh Tạ Luật, ai dám tới gần y, cậu sẽ chém thành từng mảnh nhỏ.

Cậu trừng mắt dữ tợn nhìn chằm chằm từng người một, còn thường thường liếc lên dàn tế, xem Tư Vô Hạnh đã giải quyết xong chưa.

Nếu thực sự có biến số, Thẩm Ý Miên tin bản thân có thể ứng phó, vì trong thời gian qua cậu cũng không phải ăn không ngồi rồi.

Chẳng mấy chốc nửa khắc đã trôi qua, sắc mặt Tạ Luật vẫn bình tĩnh, ngón tay không ngừng dùng hòn đá vạch bản vẽ trận pháp lên trên đất, như đang tính toán công thức phức tạp. Thẩm Ý Miên nhìn y hồi lâu mà chẳng hiểu được đã tiến triển tới đâu.

Rất lâu sau, Tạ Luật rốt cuộc như đã tìm ra đáp án, bỗng nhiên cắn ngón tay vẽ máu, bắt đầu vẽ trận pháp dưới đất.

Thẩm Ý Miên nín thở quan sát, không dám quấy rầy, cậu chỉ mơ hồ nhận ra Tạ Luật đang vẽ một loại trận pháp kỳ lạ chưa từng thấy, có lẽ là cơ duyên y đạt được trong bí cảnh.

Chờ y bận rộn vẽ xong, Thẩm Ý Miên mới cẩn thận hỏi: “Ngươi vẽ cái gì vậy, chẳng phải muốn phá trận sao?”

“Hiện tại ta chỉ có thể dùng một trận càng hung hiểm hơn để phá trận vây của sư tôn.” Lông mày Tạ Luật nhíu chặt, giọng bình thản nhưng lộ ra sát khí: “Giống như lấy độc trị độc, chẳng qua độc của ta phải mạnh hơn độc của sư tôn vài phần.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên và Tô Quân Lễ vừa tới đúng lúc nghe trọn câu đều ngây người.

Tô Quân Lễ vội vàng hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

Hắn nhìn kỹ trận pháp kia, sắc mặt đại biến, rồi quay sang Thẩm Ý Miên đang ngẩn người, cuống quýt nói: “Đây là trận pháp ma tu! Đứa nhỏ này từ đâu ra, sao dám tùy tiện tạo ra đại họa ngập trời như thế, mau đi thỉnh sư tôn tới!”

Thẩm Ý Miên vội vàng bước lên che miệng hắn lại, hạ giọng giải thích: “Sư huynh, hắn là Tạ Luật!”

Đôi mắt Tô Quân Lễ trừng lớn, hung hăng nhìn về phía đứa nhỏ đang từ tốn đứng dậy, lấy khăn tay chậm rãi lau máu nơi đầu ngón tay, rồi kéo tay Thẩm Ý Miên ra, thấp giọng hỏi: “Tạ Luật? Sao y lại biến thành như vậy?”

“Việc này dài dòng lắm, ta lười nói, để sau rồi kể cho ngươi.” Thẩm Ý Miên cúi xuống nhìn kỹ trận pháp Tạ Luật đang vẽ, quả nhiên toát ra một loại sát khí âm tà cực kỳ đáng sợ, cậu không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, “Sư tôn bày trận là để trói buộc, vạn nhất chúng ta lại bị sát trận của ngươi giết sạch thì sao?”

Tô Quân Lễ nghe xong liền gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, hắn muốn nói chính là chuyện đó!

Tạ Luật nhàn nhạt mở miệng: “Sát trận so với vây trận dễ phá hơn. Chúng ta hiện tại cần nhất chính là thời gian. Ta thúc động sát trận này, nó sẽ ưu tiên công kích người mạnh nhất nơi đây.”

Người mạnh nhất.

Thẩm Ý Miên theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên dàn tế giữa mây, hiện tại trong Yên Sơn người mạnh nhất, tất nhiên chính là Tư Vô Hạnh – kẻ vừa g**t ch*t Tố Hoằng.

“Vậy… sư tôn có thể hay không…” Thẩm Ý Miên lúng túng, lại một lần nữa do dự.

“Yên tâm.” Tạ Luật đi tới cạnh cậu, khẽ nhéo lòng bàn tay cậu, động tác nhỏ nhoi ấy lại khiến Thẩm Ý Miên thật sự ổn định tâm thần. “Ta muốn khởi động trận pháp, bảo vệ ta.”

Dứt lời, y giơ tay kết ấn niệm chú, ngồi ngay ngắn vào trung tâm trận pháp. Trong nháy mắt, trận pháp bùng lên ma khí ngút trời.

Toàn bộ đệ tử Yên Sơn lập tức đại loạn, nhưng trận pháp khởi động quá nhanh, họ căn bản không kịp phản ứng. Chỉ thấy Tạ Luật dứt khoát rạch tay, máu tươi rơi xuống huyết trận, bàn tay vỗ mạnh xuống mặt đất.

Thiên địa chấn động, trận pháp như sống lại, tham lam hút lấy máu của Tạ Luật. Thẩm Ý Miên sợ hãi trận pháp này sẽ hút khô Tạ Luật.

Lôi vân tụ lại trên đỉnh đầu, lôi điện như ác long thức tỉnh từ giấc ngủ, trong chớp mắt phá tan vây trận của Tư Vô Hạnh, rồi lao thẳng lên dàn tế, truy tìm thân thể cường đại kia.

Trận pháp thành công, Tạ Luật như thể bị hút cạn, thân hình nhỏ bé tê liệt ngã xuống, được Thẩm Ý Miên vội vàng đón lấy.

“Ngươi thế nào?” Thẩm Ý Miên lo lắng ôm chặt y vào lòng, sờ mặt y, “Ta dựa, sao lại yếu thành như vậy!”

Tạ Luật mệt mỏi đến cực điểm, gắng gượng mở mắt nhìn Thẩm Ý Miên, giọng yếu ớt: “Ta không có linh lực. Trận pháp thiên lôi này là mượn lực Thiên Đạo, cho nên không tiêu hao linh lực, chỉ hao tổn thọ mệnh.”

“Thọ mệnh ai? Bảo hiểm nhân thọ? Ai mua cho ngươi?” Thẩm Ý Miên cuống quýt, áp tai sát miệng y, sợ y tắt thở sẽ không mở miệng nổi nữa.

Tạ Luật cong môi cười khẽ, như bị chọc cười.

“Của ta, ngốc.”

Tuy rằng y là AI, nhưng trong thế giới tiểu thuyết này vẫn phải tuân thủ thiết lập thọ mệnh. Bất quá đối với Tạ Luật, đây là sự hy sinh y có thể chấp nhận. Dù sao nhân vật của y nhất định sẽ phi thăng, sau khi phi thăng sẽ có thọ mệnh vô tận, lúc này mất đi vài chục năm cũng chẳng hề gì.

Y vô lực dựa vào vai Thẩm Ý Miên, miễn cưỡng giữ tỉnh táo, ngẩng đầu, ánh mắt gắt gao nhìn dàn tế: “Thời gian không còn nhiều, sát trận chỉ có thể cản trở sư tôn trong chốc lát. Các ngươi mau rút khỏi Yên Sơn.”

Thẩm Ý Miên lập tức phản ứng, lớn tiếng gọi: “Sư huynh! Vây trận đã phá, mau đưa Thiên Nguyệt sư tôn chạy đi!”

Mọi người vừa nãy còn chìm trong uy thế kh*ng b* của sát trận, giờ nghe vậy như sét đánh ngang tai, đệ tử Yên Sơn lập tức bừng tỉnh, ùn ùn tháo chạy.

“Vây trận phá rồi, mau chạy!”

“Chạy mau, không thì thiên lôi sẽ giáng xuống!”

Bàn ghế đàn gỗ bị xô ngã, đồ cúng vương vãi đầy đất, mưa to hòa thành bùn lầy, cuồng phong gào thét lướt qua mặt Thẩm Ý Miên. Nhìn cảnh Yên Sơn hỗn loạn, lần đầu tiên cậu nhận ra đám tu sĩ “cường đại” này, trước sinh tử cũng chỉ là phàm nhân.

Cậu lau mặt, cúi xuống nhìn tiểu Tạ Luật đã hôn mê bất tỉnh trong lòng, như máy móc tắt nguồn hoàn toàn.

Bây giờ phải làm gì đây?

Tạ Luật đã trấn an cậu, nghĩa là Tư Vô Hạnh chắc chắn không chết. Theo Thẩm Ý Miên nghĩ, sát trận này nhiều lắm cũng khiến hắn bị thương nặng thoi thóp. Đến lúc đó cậu sẽ đá cho hắn một cái, rồi vác hắn vào rừng sâu, bắt hắn làm phế nhân cả đời.

Đó mới là trừng phạt nặng nề nhất mà cậu có thể nghĩ ra cho Tư Vô Hạnh.

Trên dàn tế,

Tư Vô Hạnh đang chống đỡ sát trận thiên lôi, trán rịn mồ hôi mỏng, hiển nhiên trận pháp vô cùng hung hiểm, là thứ duy nhất đủ sức đối phó hắn.

Bất quá, với hắn mà nói, nó chỉ kéo dài thời gian.

Ngay khi hắn toàn lực dùng linh khí chống cự, một thanh trường kiếm bất ngờ xuyên thẳng qua ngực, hung hăng xoáy mạnh.

Thần sắc Tư Vô Hạnh cứng đờ, chậm chạp quay đầu.

Thôi Tuyết Ý đang điều khiển tẩu thi Tố Hoằng, như giật dây khống chế con rối, ra lệnh cho Tố Hoằng rút kiếm từ ngực hắn ra.

Đây chính là lý do y nhất định phải báo thù Tố Hoằng. Y muốn luyện hóa thi thể cường đại này, biến nó thành con rối của y.

“Sư tôn, sai lầm lớn nhất của ngươi chính là mềm lòng. Đây là khác biệt giữa yêu và ma, làm ma sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều. Ngươi xem ta nhập ma rồi, có phải cũng trở nên mạnh hơn không?” Đầu ngón tay Thôi Tuyết Ý khẽ động, Tố Hoằng liền theo đó giơ kiếm lên.

Tư Vô Hạnh nhìn đệ tử mà hắn từng đắc ý nhất năm xưa, ánh mắt nhu hòa, giọng khàn trầm: “Ngươi yên tâm, mỗi năm đến ngày này ta đều sẽ dâng hương cho ngươi.”

Hắn im lặng nhìn chằm chằm đối phương, một lúc sau mới chậm rãi nắm lấy thanh trường kiếm, dưới ánh mắt kinh hãi của Thôi Tuyết Ý, hắn rút thanh kiếm ra khỏi ngực mình từng tấc từng tấc.

Hắn mỉm cười: “Ái đồ, ngươi chung quy vẫn còn quá nông cạn.”

Lông mày Thôi Tuyết Ý nhíu lại, nhưng rất nhanh, y phát hiện mồ hôi trên trán Tư Vô Hạnh càng lúc càng nhiều, ánh mắt y sáng rực, dần dần trở nên hưng phấn: “Sư tôn, ngươi mãi mãi khiến người ta đoán không ra. Ta trước giờ không hiểu là vì sao, giờ nghĩ lại, hóa ra bởi vì ngươi chưa từng nói thật.”

Y ngạo nghễ rút kiếm ra, mũi kiếm vẽ vòng trước vết máu ngực Tư Vô Hạnh, giọng trầm thấp: “Vừa rồi đâm thẳng tim, ngươi không phun máu, chắc là đã dốc hết sức nhẫn nhịn rồi chứ?”

Tư Vô Hạnh biết không thể giấu được nữa, bỗng nhiên nắm chặt vạt áo y, nghiến răng nghiến lợi phun ra câu cuối: “Thả sư đệ ngươi đi.”

“Được, ta đáp ứng ngươi.” Thôi Tuyết Ý tiến lên ôm lấy y, vỗ vỗ lưng, trong mắt dần phủ một tầng băng lãnh, “Nhưng Ý Miên có chịu đi hay không, đó lại là việc của hắn.”

Đúng lúc sát trận nhân cơ hội lại giáng xuống, trong mắt Tư Vô Hạnh phủ kín một tầng màu xám. Hắn rõ ràng, trận pháp này là ai bày ra.

Chỉ là, Tạ Luật tính toán được có thể kéo dài thời gian của hắn, nhưng không tính được trên dàn tế còn có Thôi Tuyết Ý.

“Sư tôn, ngươi trở thành con rối của ta…” Thôi Tuyết Ý vuốt tóc hắn, lông mi rũ xuống, thần sắc khó lường, “Ta sẽ càng an tâm.”

Bên kia, Thẩm Ý Miên ôm Tạ Luật hôn mê theo dòng người chạy ra khỏi Yên Sơn, lại bất ngờ thấy một bóng người đứng chặn ở sơn môn.

Cửa núi Yên Sơn có hơn hai mươi lối, Tô Quân Lễ cùng Thiên Nguyệt đi lối khác mang theo đệ tử Nguyên Thanh Tông, không cùng đường với cậu. Thẩm Ý Miên tùy tiện chọn một lối chạy, không ngờ trong xác suất hai mươi phần một vẫn bị người chặn lại.

Mọi người bên cạnh đồng loạt dừng chân như gặp đại địch, ngay cả Thẩm Ý Miên cũng cảm nhận được khí tức quỷ dị.

Trong lòng cậu chợt rùng mình —— đó là ma khí!

Người ở cổng núi chậm rãi quay đầu, tất cả mọi người kinh hãi đến tột cùng.

“Chưởng môn! Ngài sao lại ở đây?”

“Trên người chưởng môn tại sao lại có ma khí nồng đậm như vậy!”

Trong khoảnh khắc nghị luận xôn xao, Thẩm Ý Miên lập tức chen về phía sau đám đông, ôm Tạ Luật sát vào ngực. Chưa kịp lùi được mấy bước, cậu đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Mọi người, hôm nay phải lưu lại nơi này.” Thôi Tuyết Ý ngang nhiên bước ra từ phía sau chưởng môn, “Đây là mệnh lệnh của chưởng môn, ai dám trái lệnh?”

Tố Hoằng thong thả ngẩng đầu, không nhiều lời, lập tức giơ kiếm đánh tới.

Trong chớp mắt, tiếng chém giết vang dội, chỉ vài nhịp thở sau, Thẩm Ý Miên toàn thân dính máu, đứng giữa đống thi thể, cánh tay ôm Tạ Luật run rẩy không ngừng.

Toàn bộ mọi người đều đã chết.

Giờ phút này cậu chỉ còn một chút may mắn, đó là Tô Quân Lễ và Thiên Nguyệt không đi con đường này.

Cậu thậm chí không thốt ra được lời nào, yết hầu như bị gỉ sắt chặn cứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thôi Tuyết Ý thản nhiên từng bước đi đến.

“Nha, tiểu hài tử ngủ rồi?”

Thôi Tuyết Ý hứng thú đưa tay, đầu ngón tay khẽ trêu chọc tiểu Tạ Luật trong lòng ngực cậu, giọng hờ hững: “Sư đệ, ngươi chạy gì chứ, chúng ta chẳng phải cùng một phe sao?”

Thẩm Ý Miên bỗng chốc bừng tỉnh, vung tay tát mạnh, hất bàn tay y ra, gương mặt không chút máu: “Đừng chạm vào hắn.”

Ánh mắt Thôi Tuyết Ý dần lạnh lẽo, y thu tay lại: “Sư đệ, ngươi đôi khi thật giống sư tôn, không hổ là đồ đệ mà hắn thương nhất.”

Y luôn là lựa chọn bị bỏ lại.

Nếu rơi vào hiểm cảnh, giữa y và Thẩm Ý Miên, Tư Vô Hạnh chắc chắn sẽ chọn Thẩm Ý Miên.

Giữa y và Tạ Luật, Thẩm Ý Miên cũng chắc chắn sẽ chọn Tạ Luật.

Rõ ràng y cũng đã từng có tình nghĩa sâu nặng với bọn họ, chẳng lẽ không phải sao?

Toàn thân Thẩm Ý Miên run rẩy, còn chưa thoát khỏi kinh hoàng vừa rồi. Nghe y nói, cậu ngẩng đầu, gằn giọng: “Ngươi vì sao phải làm vậy?”

Thôi Tuyết Ý nhún vai: “Cần lý do sao? Ta là ma tu.”

Đã đọa ma, y sớm chẳng còn tình cảm gì đáng nói. Sinh mạng trong mắt y chẳng khác gì ngọn cỏ ven đường, ngay cả mạng sống của chính mình y cũng chẳng thèm bận tâm.

Thôi Tuyết Ý cúi xuống, xoa đầu Thẩm Ý Miên, giọng dịu dàng: “Nể tình sư tôn, cũng nể tình đồng môn, ngươi đi đi.”

Chưa bao giờ Thẩm Ý Miên thấy gương mặt sư huynh xa lạ đến thế. Cậu im lặng một lát, rồi từ bên hông rút kiếm, chĩa thẳng vào y.

Thôi Tuyết Ý rũ mắt, mím môi, khẽ khen: “Như vậy mới đúng.”

“Sư tôn đâu?” Thẩm Ý Miên biết y xuất hiện ở đây, chắc chắn sư tôn đã xảy ra chuyện, “Ngươi đã làm gì sư tôn?”

“Hắn chết dưới tay Tố Hoằng.” Thôi Tuyết Ý không nói dối, Tư Vô Hạnh quả thật chết dưới tay con rối Tố Hoằng của y.

Thẩm Ý Miên giận dữ: “Ngươi nói bậy, ta tận mắt thấy sư tôn giết Tố Hoằng!”

“Ha ha ha…” Thôi Tuyết Ý vui vẻ ôm vai cậu, đầu ngón tay đặt lên mũi kiếm, “Ta quên mất, sư tôn đã bị ngươi hạ dược tra tấn, ngươi nhìn xem, ta đọa ma rồi, đầu óc ngày càng chẳng ra gì.”

Trong ánh mắt cảnh giác của Thẩm Ý Miên, y thu nụ cười, giọng lạnh nhạt:

“Ngươi đi hay không?”

Đây là một tối hậu thư.

Thẩm Ý Miên trong lòng bi phẫn không thôi, nhưng đồng thời cũng hiểu rõ bản thân căn bản không thể thắng được Thôi Tuyết Ý.

Cậu ôm chặt Tạ Luật trong lòng, định đi ngang qua Thôi Tuyết Ý.

Nhưng Thôi Tuyết Ý lại đột nhiên đè vai cậu, hạ giọng nói: “Ta chỉ cho ngươi đi, không cho y đi.”

Thẩm Ý Miên gần như sụp đổ, bật thốt: “Thôi Tuyết Ý, ngươi làm người đi, đây là người ta thích nhất!”

Thôi Tuyết Ý vỗ vỗ vai cậu như trấn an, thở dài: “Chính là vì nếu để tiểu tử này sống sót, ta sợ một ngày nào đó ngươi sẽ dẫn y tới báo thù. Đến khi đó, ta phải làm thế nào?”

“Ngươi…” Thẩm Ý Miên tức giận đến mức suýt nghẹn thở, chưa bao giờ thấy Thôi Tuyết Ý vô sỉ như vậy.

Bỗng nhiên, trong lòng ngực cậu vang lên một giọng nói khẽ: “Ta không đi.”

Thẩm Ý Miên cúi đầu, thấy Tạ Luật không biết từ khi nào đã tỉnh lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn Thôi Tuyết Ý: “Ta sống không được bao lâu, Ý Miên, ngươi đi đi.”

“Ngươi nói cái gì?” Thẩm Ý Miên chỉ cảm thấy trời đất muốn sụp đổ.

Tạ Luật thoát khỏi vòng tay cậu, loạng choạng đứng dậy, miệng khụ ra một ngụm máu: “Vừa rồi sát trận hao tổn thọ mệnh, sư huynh hẳn là so với ta rõ ràng hơn.”

Thôi Tuyết Ý nheo mắt, y vốn là ma tu, đương nhiên nhận ra loại trận pháp này: “Nguyên lai sát trận là ngươi bố trí. Ta còn thắc mắc, sao lại có người tốt bụng ra tay giúp, bằng không thật đúng là khó đối phó sư tôn.”

Tạ Luật mỉm cười: “Sư huynh quá khen, không có ta ngươi cũng sẽ nghĩ cách khác ra tay.”

Nói xong, y xoay người, khẽ ôm Thẩm Ý Miên một cái, rồi ở góc độ Thôi Tuyết Ý không nhìn thấy mà khẽ nhéo lòng bàn tay cậu.

Yên tâm.

Lực đạo kia truyền tới, Thẩm Ý Miên lập tức bình tĩnh hơn, ý thức được Tạ Luật đang tính toán điều gì.

Quả nhiên, sau khi ôm cậu, Tạ Luật xoay người đi về phía Thôi Tuyết Ý: “Trên người ta đã không còn linh lực, nội đan cũng bị sư tôn đoạt mất, nay lại tổn hao quá nhiều thọ mệnh, vốn dĩ chẳng còn sống được bao lâu. Đương nhiên, ngươi nếu vẫn không yên tâm mà muốn giết ta cũng được, ta chỉ có một câu muốn nói.”

Bản tính đa nghi của Thôi Tuyết Ý khiến y nheo mắt nhìn chằm chằm gương mặt Tạ Luật, lạnh nhạt nói: “Nói đi, để Ý Miên cũng nghe di ngôn của ngươi.”

Tạ Luật hít sâu một hơi, thấp giọng: “Sát trận sẽ g**t ch*t kẻ mạnh nhất trong trận, ngươi chẳng lẽ không nhận ra, đến giờ nó vẫn chưa hạ sát ngươi?”

Lời vừa dứt, sắc mặt Thôi Tuyết Ý lập tức biến đổi, vội vàng nhìn về phía dàn tế. Chỉ thấy thiên lôi vẫn điên cuồng giáng xuống, không ngừng bổ vào trên đài — Tư Vô Hạnh vẫn chưa chết.

Trong khoảnh khắc, Thôi Tuyết Ý đã chẳng còn tâm trí để ý tới Tạ Luật- kẻ “không sống được bao lâu”, lập tức bay về phía dàn tế không chút do dự.

“Này rốt cuộc là thế nào?!”

Thẩm Ý Miên vội vàng đỡ lấy Tạ Luật đang hộc máu, lại thấy y dùng tay áo lau miệng, thấp giọng nói: “Ta không sao, chỉ là chảy máu.”

Thẩm Ý Miên: “? Ngươi rốt cuộc có câu nào là thật không vậy?”

Tạ Luật mở miệng, chỉ vào răng nanh của mình, rồi nghiêm túc nói: “Thật là chảy máu, hẳn là tác dụng phụ của trận pháp. Thân thể ta đang lão hóa cực nhanh, chỉ là hiện tại ở trạng thái hết điện điện, nên nhìn không ra.”

Thấy y như vậy, Thẩm Ý Miên nhịn không được run lên: “Vậy ngươi chẳng phải thật sự sẽ chết?”

“Ta hẳn là còn có mười mấy năm thọ mệnh, nên không chết được.” Tạ Luật nắm tay cậu, chỉ về phía bậc thang dài vô tận ngoài sơn môn, “Đi mau, phần còn lại giao cho ta cùng sư tôn.”

Thẩm Ý Miên nhìn y, muốn mở miệng nhưng lại thôi, hồi lâu sau chỉ ngoan ngoãn đi xuống bậc thang.

Đi chưa được bao xa, cậu lại quay đầu, lớn tiếng: “Phải sống gặp ta!”

“Được.” Tạ Luật đáp, thấy bóng lưng Thẩm Ý Miên ủ rũ rời đi, đi được mấy bước lại quay đầu, cất giọng run run: “Không được già đi quá nhanh, phải khỏe mạnh mà gặp ta!”

Tạ Luật bật cười khẽ, song bầu trời u ám lôi vân lại bất ngờ tan đi, một tia nắng đẹp xuyên qua, chiếu lên gương mặt hơi chật vật nhưng tràn ngập lo lắng của Thẩm Ý Miên.

Y nhìn một lát, nụ cười bỗng vụt tắt.

AI mà sinh ra tình cảm, có lẽ thật sự không phải chuyện tốt, y nghĩ.

Bởi vì hiện tại, y rất muốn nắm tay Thẩm Ý Miên, cùng cậu rời đi, đi đâu cũng được, mặc kệ hết thảy cục diện rối rắm này.

Cảm tình của con người có thể thao túng lý trí bằng một loại ma lực đáng sợ.

“Được, ta sẽ khỏe mạnh, lông tóc không tổn hại đến gặp ngươi.”