Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy
Chương 8: Trên dải lụa của thím nhỏ có mùi hương của hoàng thúc
Ánh Tuyết Từ một khi đã bệnh là bệnh đổ rập xuống.
Cộng thêm chứng đau chân, nàng phải nằm giường tổng cộng năm, sáu ngày mới có thể xuống đất đi lại.
Bấm ngón tay tính toán, lễ cúng bốn mươi chín ngày của Mộ Dung Khác cũng đã qua rồi.
Ánh Tuyết Từ xỏ đôi hài thêu mây, ngồi bên bậu cửa sổ, một tay chống gò má trắng ngần, một tay buông thõng ra ngoài cửa.
Cánh cửa này đối diện với một vạt rừng trúc bên bờ nước.
Gió ấm ngày cuối hạ thổi qua nơi này đều được bóng râm chắt lọc hơi lạnh, mát rượi phả vào cổ.
Ánh Tuyết Từ vươn đầu ngón tay, khẽ vuốt đóa hoa nhài trên bệ cửa: "Sau này không cần dùng đến ngươi nữa, ngươi cứ thanh thanh tịnh tịnh mà lớn ở đây đi."
Huệ Cô và Nhu La bê thuốc bước vào, trông thấy nàng vừa mới khỏi bệnh đã ngồi bên cửa sổ hóng gió, sợ đến mức suýt nữa nhảy dựng lên.
Một người lao đến đóng cửa, một người kéo nàng trở lại giường, không nói hai lời đã dùng chăn lụa quấn chặt nàng lại.
"Tổ tông của ta ơi, gió bên mặt nước là lạnh nhất đấy. Người vừa mới khỏe đã hóng gió, quên mất hai hôm trước than đau đầu thế nào rồi sao? Mau uống thuốc lúc còn nóng đi để xua bớt hàn khí, trời Phật phù hộ, xin đừng để người bị bệnh nữa."
Người đang nói là Huệ Cô.
Mấy ngày Ánh Tuyết Từ nằm giường, bà ấy hầu hạ chăm sóc không ngơi tay.
Ban đêm Ánh Tuyết Từ chỉ cần trở mình, bà ấy đều phải cầm đèn xem xét đến ba lần.
Phải vuốt phẳng từng nếp gấp góc chăn, tém lại ngay ngắn trên vai cô nương, bà mới lùi về phía bàn đạp kê chân chợp mắt một lát.
Nhu La cũng từ phía cửa sổ đi tới.
Một già một trẻ, bốn con mắt đều nghiêm túc nhìn chằm chằm Ánh Tuyết Từ.
Ánh Tuyết Từ cúi đầu nhìn bát thuốc trị phong hàn đen kịt, khóe miệng đọng lại lúm đồng tiền nông nông.
Nàng không hề do dự, bóp chặt chóp mũi, ngửa đầu uống cạn.
Mấy lần Huệ Cô định khuyên nàng uống chậm thôi, nhưng đã thấy Ánh Tuyết Từ đặt bát xuống.
Nàng dùng khăn thấm môi, đôi lông mày và mắt ngoại trừ còn vài phần nhợt nhạt do bệnh ra thì không thấy một chút vẻ miễn cưỡng nào.
"A mỗ, ta uống thuốc xong rồi, người yên tâm. Ta chỉ bí bách mấy ngày, muốn mở cửa thoáng khí một chút, nếu không lồng ngực cứ như bị bóng đè vậy."
Lúc nàng không khỏe, nói năng vẫn nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, đuôi mắt cong cong mang theo ý cười.
Nàng vừa cười là Huệ Cô liền mủi lòng, đâu còn nhớ tới việc nàng vừa nãy không thèm xỏ giày đã chạy đi hóng gió, vội tới giúp nàng vuốt ngực cho xuôi khí.
Nhìn bát thuốc trống không, Huệ Cô lại thấy xót xa.
Hồi còn ở khuê phòng, mỗi lần cô nương uống thuốc, lần nào bọn họ chẳng phải cầm mứt quả dỗ dành bên trái bên phải, cầu xin nàng uống một ngụm.
Khi đó, đầu lưỡi cô nương mới chạm chút thuốc đã đắng đến mức nhăn tít mày lại.
Sau này vào phủ Lễ Vương, cơ thể càng lúc càng tệ, uống thuốc trở thành chuyện cơm bữa, cô nương không còn nhăn mày nữa.
Lần nào nàng cũng uống gọn gàng dứt khoát, khép mi thở ra một hơi dài, thân hình mảnh dẻ trong màn trướng mờ ảo lung lay sắp đổ, khiến người nhũ mẫu như bà đau thắt cả tim gan.
"A mỗ, ngày đó người cũng có mặt ở Ngọa Tuyết Trai sao?"
Ánh Tuyết Từ kéo lại lớp lụa mỏng trên người, thuận miệng hỏi: "Lúc đó ta phát sốt, người cũng mơ màng, trong cơn mê man hình như có gọi người, người cũng đáp lại. Ừm, người còn bế ta vào chiếc kiệu đưa về nữa."
Nàng nhớ mang máng vòng tay người bế nàng rất ấm áp, cánh tay dài rộng.
Huệ Cô là một người phụ nữ cao ráo.
Trong số những người bên cạnh nàng, chỉ có Huệ Cô mới có sức lực bế bổng nàng lên, đặt vào kiệu một cách vững chãi.
Lời vừa thốt ra, Huệ Cô lộ vẻ ngạc nhiên: "Ngày đó ta đâu có cùng người đến Nam Cung, người quên rồi sao? Nhu La đi cùng người, ta sợ người của Nội Vụ Giám cắt xén phần đá lạnh của cung chúng ta nên đã đặc biệt đi thu xếp chút ít."
"Ai ngờ thái độ của người ta tốt cực kỳ, không những không lấy bạc của chúng ta mà còn hứa cấp thêm gấp đôi phần định mức hàng tháng, nghĩ lại chắc là Hoàng hậu điện hạ đã sai người thu xếp trước rồi."
Ánh Tuyết Từ ngẩn ra.
Đúng rồi.
Mấy ngày nằm bệnh đầu óc nàng không tỉnh táo, suýt nữa thì quên mất ngày đó nàng không hề đưa Huệ Cô đến Ngọa Tuyết Trai.
Nhưng vì sao trong đầu nàng cứ luôn hiện ra những ký ức liên quan đến Huệ Cô?
Rõ ràng nàng đã gọi a mỗ, a mỗ cũng nói chuyện với nàng.
Giọng nói đó giờ đây nhớ lại tuy có chút mơ hồ nhưng tốc độ nói ung dung, trầm ổn và đầy uy lực.
Sự kiên nhẫn và ôn hòa như thế — nếu không phải Huệ Cô thì sẽ là ai?
Hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía Nhu La.
Ánh Tuyết Từ hơi cúi đầu, dịu dàng nói: "Nhu La, em còn nhớ ngày đó ai đưa ta về không?"
Nào ngờ Nhu La cũng lắc đầu.
"Lúc đó nô tỳ nghe thấy ngoài thư viện có tiếng người nên đã chạy ra xem, gặp phải một tiểu thái giám đi lạc đường, cứ kéo nô tỳ đòi chỉ đường bằng được, nô tỳ thật sự không còn cách nào khác. Đợi đến lúc chạy về thì phát hiện Vương phi đã được đưa về cấm cung từ lâu rồi."
Nhu La nhíu mày, rất nhanh đã nghĩ ra câu trả lời: "Chắc là Hoàng hậu điện hạ phái người đưa người về đấy ạ. Nam Cung xưa nay không có người ngoài, ngay cả người trong cấm cung nếu không có sự cho phép của Hoàng hậu cũng không được tùy ý ra vào. Ngoại trừ Hoàng hậu thì không còn ai khác đâu!"
Dù nói vậy, Ánh Tuyết Từ vẫn cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Tạ Hoàng hậu lúc đó còn đang dỗ Gia Lạc ngủ trưa, không biết các nàng đã đến Ngọa Tuyết Trai.
Vậy thì tỷ tỷ làm sao biết nàng ngất xỉu ở đó mà phái người đưa về?
Lòng nàng bất an nhìn về phía đôi bàn chân thò ra dưới vạt váy.
Đôi chân được bao bọc trong chiếc tất lụa, lớp lụa tinh xảo cắt may vừa vặn, phác họa nên hình dáng nhỏ nhắn và thon thả.
Hàng mi nàng bỗng nhiên run lên như giọt nước bắn vào mặt hồ: "Vậy lúc ta trở về, trên chân có mang giày tất không?"
"Đương nhiên là có."
Huệ Cô nói: "Lúc người về, trên người chỗ nào cũng chỉnh tề. Sao tự dưng lại hỏi chuyện này, lẽ nào có vấn đề gì sao?"
Huệ Cô đã nhìn ra sự kỳ lạ của nàng.
Ánh Tuyết Từ cúi đầu che giấu vẻ suy tư trong mắt, ngước lên mỉm cười dịu dàng với Huệ Cô: "Không có gì, ta thuận miệng hỏi thôi. A mỗ, ta muốn uống nước tử tô, người làm cho ta nhé?"
Huệ Cô đối với nàng không gì không thuận theo, lập tức đi tới phòng bếp đun nấu.
Nhu La bèn ngồi xổm trong điện thu dọn đồ đạc.
Nàng ấy tâm tính đơn giản nên không thấy có gì khác lạ.
Đợi Huệ Cô đi rồi, Ánh Tuyết Từ tựa người trên sập trúc, ánh mắt u uất như có thể vắt ra mực.
Đầu ngón tay trắng muốt của nàng khẽ vuốt vạt váy che kín đôi chân, một luồng cảm giác tê dại khó tả bò từ đầu ngón chân lên tận đầu gối trắng nõn.
Nàng bỗng dưng siết chặt chiếc khăn tay, quay phắt mặt đi, đôi lông mi run rẩy tạo thành những gợn sóng nhỏ.
Không phải Huệ Cô, không phải Nhu La, vậy thì là ai?
Ai đưa nàng về, thậm chí ai bế nàng lên kiệu đều không quan trọng.
Quan trọng là nàng nhớ rõ mồn một, lúc nàng ngất đi, nàng vẫn chưa kịp xỏ giày tất.
Trong cơn mê man, mí mắt như nặng nghìn cân, dính chặt không mở ra nổi, nhưng lại có người chạm vào đầu ngón chân và cổ chân nàng.
Phần đệm thịt ở ngón tay thon dài chạm vào làn da mềm mại của nàng.
Rõ ràng là một sự đụng chạm không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, có lẽ chỉ là để mang giày tất cho nàng khỏi bị lạnh mà thôi.
Nhưng khi bàn tay ấy áp lên làn da ngọc, dù đang bệnh, Ánh Tuyết Từ cũng cảm thấy một luồng tê dại và ngứa ngáy khó nói thành lời.
Vết chai mỏng trên đầu ngón tay người đó là điều khiến nàng ấn tượng sâu sắc nhất.
Đầu ngón tay dường như có ý đồ khẽ x** n*n theo vòng tròn trên mu bàn chân nàng.
Lòng bàn tay rất nóng, lúc chạm vào nàng nóng đến mức có lúc nàng muốn bỏ chạy và bật khóc.
Nhưng lại bị áp chặt lòng bàn tay giữ lại.
Nàng tưởng chỉ có Huệ Cô mới làm vậy.
Trước đây khi đi đường bị đau chân, Huệ Cô sẽ bảo nàng cởi giày ra để xoa bóp, vì thế nàng mới từng tiếng gọi người đó là a mỗ.
Nhưng Huệ Cô nói không phải bà.
Ánh Tuyết Từ như rơi vào hầm băng, nàng cắn đầu ngón tay trắng hồng, gương mặt xinh đẹp phủ một lớp sương mù sầu muộn.
Người đó đang trêu ghẹo nàng sao?
Mí mắt nàng nóng hổi, ẩn hiện nước mắt.
Nếu không, ai lại nắm lấy cổ chân nàng, không cho phép nàng được giấu đôi chân khi đang ngất đi, mặc cho đôi chân trần lộ ra dưới lớp lụa mỏng của vạt váy chứ.
Buổi chiều, Tạ Hoàng hậu dắt Gia Lạc đến thăm bệnh.
Trông thấy Ánh Tuyết Từ yếu ớt tựa trên sập, vòng eo liễu thon nhỏ, dáng vẻ mảnh mai không chịu nổi sức nặng của xiêm y, nàng xót xa không thôi: "Hôm qua ta tới thì muội vẫn còn ngủ, một mạch hôn mê mấy ngày mới tỉnh, nhưng sao ta thấy sắc mặt muội chẳng tốt lên chút nào? Hà Thái y đó bốc thuốc gì mà chẳng thấy hiệu nghiệm gì cả?"
"Không trách Hà Thái y được đâu ạ." Ánh Tuyết Từ gắng gượng mỉm cười, đuôi mắt cụp xuống khiến hàng mi trông càng dài và dày hơn.
Mái tóc đen không búi lên mà rủ xuống xương quai xanh một cách mềm mại, mang vẻ quyến rũ dịu dàng khó tả.
"Trách bản thân muội cơ thể yếu ớt thôi."
Huệ Cô dâng trà nóng: "Nô tỳ cũng thấy vậy, sáng nay lúc Vương phi mới dậy vẫn còn khỏe lắm, hoạt bát tinh nghịch một hồi, chẳng hiểu sao đột nhiên lại héo rũ như cà tím gặp sương vậy."
Vừa nghe thấy câu này, trong đầu Ánh Tuyết Từ vô cớ hiện lên bóng dáng cao lớn hiên ngang ấy cúi thấp người, đầu ngón tay siết chặt lấy cổ chân không cho nàng trốn thoát.
Nàng thậm chí không biết người đó là nam hay nữ.
Nếu là nam nhân.
Trong cung không có nam nhân, càng không có tên hoạn quan nào cao lớn đến thế.
Thị vệ? Không thể nào...
Thị vệ của Nam Cung xưa nay chỉ được phép tuần tra bên ngoài, làm sao có thể vào được Ngọa Tuyết Trai.
Toàn thân nàng phát lạnh một trận, ngụm nước ấm vừa uống đột ngột sặc vào cổ họng.
Ánh Tuyết Từ chật vật che miệng khẽ ho, đôi mắt đẹp đỏ hoe vì nước mắt.
Tạ Hoàng hậu và Huệ Cô vội đặt chén trà xuống xem nàng, lo lắng không biết làm sao cho phải.
"Ho dữ dội thế này e là bệnh vẫn chưa khỏi hẳn đâu. Hay là về giường nằm thêm một lát nữa đi?" Tạ Hoàng hậu nói.
Trong lòng Ánh Tuyết Từ như có nghìn vạn sợi dây thừng xoắn chặt lấy nhau, nàng yếu ớt nở nụ cười, dưới sự dìu dắt của Nhu La quay trở lại trong màn, mềm mại nằm xuống.
Được bao bọc trong tấm chăn lụa ấm áp, nàng mới cảm nhận được sự an toàn từng biến mất nay đã quay trở lại với cơ thể.
Nàng nắm lấy góc chăn, cuộn tròn trong trướng, rũ mắt không biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Gia Lạc bỗng nhiên nhẹ chân chạy tới.
Đứa bé nhỏ nhắn xinh xắn, còn chưa cao bằng chiếc bình hoa lưu ly ở góc điện.
Gia Lạc linh hoạt chui vào trong màn thu la của nàng, cởi giày, rúc vào lòng nàng: "Thím nhỏ, thím nhỏ, Gia Lạc nhớ người lắm."
"Thím nhỏ cũng nhớ Gia Lạc, chỉ là bệnh của ta vẫn chưa khỏi, sợ lây bệnh sang cho con. Gia Lạc ra ngoài trước nhé, đợi ta khỏi bệnh rồi sẽ bế con, có được không?"
Ánh Tuyết Từ dịu dàng thương lượng với cô bé.
Mỹ nhân nằm trong màn, dịu dàng như một làn sóng mùa thu bên hồ Thái Dịch vào buổi chiều tà, ngay cả ánh mắt cũng mang theo làn sương nhạt.
Gia Lạc thoáng thất vọng, vẫn cứ nép trong lòng nàng không chịu đi.
Bàn tay nhỏ của cô bé cố chấp nắm lấy vạt áo của Ánh Tuyết Từ, giọng mũi nghèn nghẹn nói: "Hoàng thúc có thể, tại sao Gia Lạc lại không thể?"
Ánh Tuyết Từ bị câu hỏi không đầu không đuôi này làm cho ngẩn người, rũ mắt nhìn vào ánh mắt đầy ấm ức của đứa trẻ, hơi thở khẽ khựng lại.
"Hoàng thúc gì cơ, Gia Lạc đang nói gì vậy?"
"Trên dải lụa của thím nhỏ có mùi hương của hoàng thúc."
Gia Lạc chỉ vào một dải lụa dài màu xanh khói đang treo trên bức bình phong của Ánh Tuyết Từ.
Dải lụa đó chính là thứ nàng vắt ngang qua cánh tay và ngực vào cái ngày nàng ngất đi ở Ngọa Tuyết Trai.
Gia Lạc áp sát vào Ánh Tuyết Từ, đôi mắt đen láy chớp nháy trong màn trướng tối mờ.
"Gia Lạc ngửi thấy rồi, đó chính là mùi long diên hương hoàng thúc hay dùng. Đó là loại hương riêng hoàng thúc dùng lúc nhàn cư, là ngự hương, ngoài hoàng thúc ra không có người thứ hai nào được dùng cả."