Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 75: Thuốc tránh thai... ngươi đã uống chưa?

  Nàng cắn chặt môi, đôi mắt rưng rưng như chứa đựng điều gì chảy mãi không cùng, "Hoa điền là ta đưa! Là ta nhất quyết đưa cho bọn trẻ, ngươi hà tất phải làm khó chúng, tại sao lại muốn trị tội chúng!"

Hắn lạnh lùng nói: "Trẫm làm khó chúng? Chúng ngay cả tư cách đến trước mặt trẫm còn không có!"

Hoàng đế nghiến chặt răng, thủy chung vẫn nhớ rõ không thể tức giận trước mặt nàng, hắn nhắm nghiền mắt, hít thở, lặp lại mấy lần, khắc chế mở ra đôi mắt hơi vẩn tia máu, bằng một ánh mắt bi thương không cách nào hình dung, nhưng lại bình tĩnh nhìn xoáy vào nàng, như xuyên qua một mặt nước hơi lạnh, u quang lốm đốm, khiến người ta phát lạnh, "Nói thử xem."

Giọng của hắn trở nên khàn đặc, làn môi mỏng mím lại, khóe miệng trĩu xuống, "Cái hoa điền này, nàng định dùng để đưa tin ra bên ngoài? Trong kinh ngoài hoàng tẩu ra, nàng không còn người nào có thể tin tưởng, Ánh gia sớm đã ân đoạn nghĩa tuyệt với nàng, nàng tuyệt đối không thể trực tiếp đưa nó đến trước mặt hoàng tẩu, cho nên, nàng chỉ có thể thông qua Tạ gia."

Mẫu tộc của Tạ Hoàng hậu.

Trải qua hai triều Nguyên Hưng, Yến Hy đề bạt, cho đến khi hắn và hoàng huynh lần lượt trọng dụng bốn chú cháu nhà họ Tạ, cựu bộ của Tạ thị mới được chấn hưng, quang diệu môn đình, nay căn cơ Tạ gia đã cắm sâu nơi triều đình, trở thành tân quý không thể coi thường trong triều.

Ánh Tuyết Từ run rẩy làn môi, như một con thú nhỏ dựng lông, mái tóc dài nửa ướt xõa hờ hững sau lưng, nhưng đôi mắt ấy vẫn sáng quắc bức người.

Trong lòng biết không thể hỏi thêm được gì từ miệng nàng, ánh mắt hắn trở nên u tối khó phân định, "Nàng không muốn nói?"

Hắn nhếch môi, "Được, để trẫm đoán."

Hắn hít một hơi thật sâu, tùy ý ném hoa điền sang một bên, "Có phải từ lúc trẫm không cho nàng dùng hoa điền mua lê, nàng đã nảy sinh ý định này? Cho nên nàng vẫn luôn nắm chặt trong tay, chờ một cơ hội, đám trẻ đó chính là cơ hội tốt nhất của nàng. Nàng ôm đứa trẻ kia, dặn dò nó làm thế nào để đến Tạ phủ đổi thêm nhiều tiền thưởng, trẻ con ba tuổi thì hiểu cái gì? Nhưng sau khi về nhà bập bẹ học nói, báo cho cha mẹ biết, thế là đủ rồi. Hoàng tẩu ngày đó tiễn nàng xuất cung, sẽ không thật sự yên tâm để nàng lưu lạc một mình bên ngoài, nếu gặp phải hiểm cảnh, hai người chắc hẳn luôn có cách liên lạc mà người ngoài không biết, ví như ám ngữ gì đó, dựa vào ám ngữ này, thông qua Tạ gia, liền có thể ổn thỏa truyền lời nhắn đến cho hoàng tẩu, trẫm đoán đúng không?"

Hắn nhìn sắc mặt nàng trắng thêm vài phần, như thước lụa trắng mỏng manh trong đêm dài lạnh lẽo như nước, lạnh lùng cười thành tiếng, độ cong nơi khóe miệng nhếch lên mang theo chút tàn nhẫn, mang theo hương vị tự giễu: "Sao không dứt khoát đưa cho Dương Tu Thận? Lúc đó hắn ở gần nàng như thế, nếu nàng đưa tay ra, hắn chắc chắn sẽ nhận."

Giọng điệu độc địa như một người chồng oán hận.

Hắn đã nhiều lần bảo nàng, đồ vật trong cung sẽ bị người ta nhận ra.

Lẽ nào hắn thật sự xót một chiếc hoa điền có cũng được không có cũng chẳng sao kia ư?

Từ lời nói của hắn, nàng cuối cùng cũng nhận thức được điều gì, từ lão nhân bán dưa, từ lúc ở Nam Thị Lâu hắn thong thả bảo nàng là người thân duy nhất của hắn, hộp kẹo hương đường mang ý nghĩa gương vỡ lại lành kia, thần tình như vô ý của hắn sau khi gặp Dương Tu Thận, và cả việc hắn dung túng nàng đi ôm bé gái đó, lúc phân phát tiền thưởng, hắn đứng bên cạnh lặng lẽ như nước, nhưng ánh mắt đầy ẩn ý...

Cho nên hắn mới dùng ánh mắt u tịch như thế nhìn gia đình ba người đến dâng hương kia.

Từ khoảnh khắc đó đã hắn thấu rõ, nàng sẽ dịu dàng ngây thơ thế nào, đầy lời dối trá hứa hẹn với hắn rằng có thể sinh một đứa con gái, sẽ uyển chuyển thừa hoan trong lòng hắn ra sao, hắn đã phối hợp tốt đến thế, cùng nàng diễn màn kịch này cho đến cuối cùng, cho đến khi chiếc hoa điền kia bị người của hắn truy hồi, trở lại tay hắn, hắn nắm lấy chứng cứ thép vững chắc này, không còn cách nào tự lừa mình dối người được nữa.

Hoa điền trên mặt đất lạnh lẽo tỏa ra hàn quang u diễm.

Ánh Tuyết Từ tiến lên một bước, giẫm lên hoa điền, "Ngươi gài bẫy ta."

Hắn nhìn vào mắt nàng, "Sự lừa dối của nàng, đâu chỉ một lần? Hai bên hòa nhau."

"Hòa nhau?"

Ánh Tuyết Từ siết chặt lòng bàn tay, nàng cười ra tiếng, đôi mắt đẹp nhắm nghiền, nhịp thở loạn xạ, dường như đang ngăn cản những giọt nước mắt chực trào, nàng cố nhịn, bỗng nhiên ngồi thụp xuống, trước khi nước mắt rơi chộp lấy chiếc hoa điền dưới đất mình vừa giẫm qua, hung hăng ném mạnh về phía Mộ Dung Dịch.

Nàng biết đây không phải cung tiễn, không làm tổn thương hắn được phân hào, nhưng nàng hận đây không thể là một mũi tên, nàng cũng muốn cho hắn nếm trải mùi vị thân bất do kỷ.

"Ngươi đưa ta đến nơi này, ăn mặc ở đi lại đều phụ thuộc vào hơi thở của ngươi, khóc cười vui buồn đều nhìn sắc mặt ngươi, không tên, không họ, không thân phận, trắng tay hoàn toàn, chỉ vì sự yêu thích của ngươi, chỉ vì sự yêu thích của ngươi..."

Nàng nghẹn ngào đến mức không nói nên lời, nhưng vẫn cắn chặt môi, nói ra một cách trọn vẹn, rõ ràng, sắc bén: "Ta phải chịu đựng sự đối đãi thế này, ngươi không cho phép ta ghét ngươi, không dung thứ cho ta từ chối ngươi, lại muốn ta nịnh bợ ngươi, tâng bốc ngươi, đón ý nói hùa theo ngươi, ta muốn gì, muốn làm gì, đều phải giống như một sủng vật làm vui lòng ngươi, mọi chuyện tốt trên đời, vì sao đều bị một mình ngươi chiếm hết! Còn ta dựa vào cái gì phải bị ngươi chà đạp như vậy!"

Mộ Dung Dịch mạnh mẽ nhướng mắt, gắt giọng: "Nếu không làm vậy, nàng có chịu ở lại bên cạnh trẫm không! Dương Tu Thận có thể cưới nàng, Mộ Dung Khác có thể cưới nàng, tại sao duy chỉ có trẫm là không thể? Hai năm trước, nếu không phải Thôi thị đứng giữa giở trò, nàng vốn dĩ đã là thê tử kết tóc của trẫm!"

Bờ vai đơn bạc của nàng run rẩy không thôi.

Có lẽ lúc tắm bị thiếu dưỡng khí, có lẽ một hơi nói quá nhiều lời, phát tiết quá nhiều phẫn uất.

Chưa đợi hắn nói xong chữ cuối cùng, nàng đã ngã ngửa ra sau.

Mộ Dung Dịch nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng, nàng mỏng như tờ giấy, trong vòng tay hắn gần như không có trọng lượng. Nàng nhắm nghiền mắt, làn môi bị cắn ra từng vết lõm nông sâu khác nhau, chỉ là dấu vết của sự giãy giụa nhất thời, một lát sau sẽ tự biến mất.

Hắn bế nàng trở lại giường, bả vai nàng run bần bật, thân thể vừa chạm giường đã chui tọt vào trong chăn, thậm chí còn dùng sức đẩy bàn tay hắn vẫn đang đặt trên eo nàng ra, "Đừng chạm vào ta!" Nàng nức nở phát tiết, như muốn nhào lên cắn hắn, nhưng sợ hắn coi đó là sự nhiệt tình dành cho mình, nên quay đầu vùi mặt vào gối, trốn đi.

Nước mắt nóng hổi trượt qua sống mũi, nhỏ xuống gối, đôi mắt vốn dĩ uyển chuyển linh động kia, lúc này vô lực nhắm lại, lông mi dính ướt thành từng lọn, sưng đỏ đến mức không ra hình thù gì.

Hồi lâu không có bất kỳ tiếng động nào, chỉ còn lại tiếng nức nở thỉnh thoảng của nàng, như mưa xuân tí tách dập lên rèm la.

Ánh Tuyết Từ cứ ngỡ hắn đã đi rồi, ngồi dậy nhìn ra ngoài, hắn vẫn còn ở đó, nàng quấn chặt chăn, lật người quay lưng về phía hắn, nhắm mắt, một lát sau nàng xoay người lại, hắn vẫn còn đó.

"Ngươi đi đi." Nàng nói.

Hắn bất động.

Nàng dùng đầu ngón chân đá đá hắn, giọng mũi nghẹt đặc: "Mau đi đi."

Hắn rốt cuộc cũng mở miệng, bóng dáng ngồi nghiêm chỉnh bên ngoài rèm la mang theo hơi lạnh, ống tay áo rất dài, giống như người trong họa: "Nếu trẫm đi, vụ án này xử thế nào đây?"

Nàng ôm đầu gối ngồi dậy, đưa ra đôi cổ tay trắng ngần thanh mảnh, làm ra tư thế chịu trói: "Vậy ngươi bắt ta đi, nhốt ta vào Chiếu Ngục, mặc kệ sống chết của ta, bỏ đói ta, hay đánh chết ta, đừng trút giận lên người vô tội!"

Nàng rưng rưng nước mắt, chóp mũi đỏ bừng: "Người ngươi muốn 'bắt', từ đầu chẳng phải chỉ có một mình ta sao?"

Mộ Dung Dịch đứng dậy, ngăn cách bởi lớp rèm la, u ám nhìn nàng hồi lâu, nước mắt như những viên trân châu lấp lánh trong bóng tối, thuận theo cằm nàng nhỏ xuống b* ng*c trắng như tuyết, nàng ngẩng đầu, tóc đen vây quanh khuôn mặt, một khuôn mặt có thể khiến hắn tức giận đến mức quên hết tất cả, nhưng cũng yêu đến cực điểm, hắn bắt đầu không phân biệt được giọt nước mắt nào của nàng là chân thật, giọt nào là vì để bắt giữ hắn mà vội vàng sinh ra, có một khoảnh khắc, hắn thực sự muốn mổ xẻ trái tim nàng để xem tại sao.

Tại sao chỉ khi đối diện với hắn, trái tim nàng mới cứng rắn như vậy.

"Nếu nàng thực sự nghĩ như thế, vào lúc này, sẽ không nói với trẫm những lời đâm vào tim như vậy." Hắn lạnh lùng nói.

Sắc mặt nàng biến đổi, định quay đầu đi nhưng bị hắn bóp lấy, cả bàn tay lớn của Mộ Dung Dịch nắm lấy cằm nàng, khiến nàng buộc phải ngẩng đầu lên.

Đôi mắt u tối của hắn tựa như những vì tinh tú trong đêm đen, sáng quắc một cách khác thường, cũng lạnh lẽo một cách khác thường, làn môi hắn phủ xuống, làn môi mỏng có hình dáng đẹp đẽ đến mức không nên sinh ra trên người một nam nhân, mang theo mùi long diên hương nồng đậm trên người hắn, một tay hắn giữ lấy xương cằm nàng, một tay đỡ sau gáy nàng, không cho nàng cơ hội trốn chạy.

Cái lưỡi của hắn cũng sinh ra giống như người, vừa dài vừa linh hoạt, mang theo vị đắng thanh của bạc hà nhạt, thong dong tiến thẳng vào cạy mở hàm răng bị hắn bóp đến nhũn ra của nàng, hắn dùng ngón tay cái đẩy làn môi hình cánh cung đang nóng lòng khép lại của nàng ra, để cướp đoạt và chiếm lấy sự ngọt ngào và vị mặn thấm đẫm nước mắt của nàng.

Hắn tì vào trán nàng, hôn một nụ hôn thật nặng, mang theo sự cảnh cáo đối với nàng, cũng như đối với chính mình: "Không ai có thể mang nàng đi. Trẫm sẽ cho nàng một thân phận mới, một danh tính mới."

Đợi thêm chút nữa.

Sắp rồi.

Ban đêm hắn đòi hỏi đặc biệt dữ dội, Ánh Tuyết Từ bám lấy vai hắn, giống như người đuối nước, ngay cả lông mi cũng ướt đẫm, nàng đã không còn khóc nữa, trán tì vào làn da bóng loáng của hắn, từng ngụm nhỏ th* d*c, móng tay lún sâu vào da thịt hắn, phía sau là ánh trăng vỡ vụn.

Nàng không biết hắn làm thế nào, trước đó nàng nói hắn làm nàng đau trên xe ngựa, hắn liền không để nàng đau thêm nữa, thay vào đó là khoái lạc gần như mê loạn, nàng cảm thấy mình sắp thốt lời mê sảng, khẽ cuộn tròn trên nệm giường, hóa ra nàng không hề có khí tiết như mình tưởng tượng, khi bị khóa chặt cổ tay từ phía sau cũng sẽ hét lên, gò má ửng hồng như người say rượu, từng sợi tóc đều đang nhỏ nước.

Nàng giống như một con thú nhỏ bám trên người hắn, từ từ trượt xuống cánh tay hắn, xuống đầu gối hắn, chóp mũi tì vào bụng dưới của hắn, hơi thở hổn hển, tay chân bủn rủn, được hắn bế dậy đút nước cho uống.

Mí mắt nàng khẽ mở ra một khe nhỏ, rồi lại khép lại: "Ngươi thực sự... đã uống thuốc rồi sao?"

Hắn tưởng nàng hỏi loại thuốc kia, trầm ngâm một lát mới đáp: "Có uống rượu dương cao."

"Trước khi uống, không biết nó có công hiệu như vậy."

Trong cung cấm dùng loại mật dược này, rượu dương cao là rượu thuốc bổ dưỡng, vốn luôn được các quý nhân ưa chuộng, mà những người hưởng lợi từ nó thường sẽ không nói đến công hiệu thực sự của nó, hắn cũng là sau khi trở về mới lờ mờ cảm thấy không đúng.

Ánh Tuyết Từ giãy giụa muốn ngồi dậy, được hắn đỡ lấy tấm lưng bóng loáng nhấn trở lại, vài sợi tóc quấn quanh đầu ngón tay hắn, hắn chậm rãi rút ngón tay ra, vuốt thẳng từng sợi một, cúi xuống hôn lên hai lúm đồng tiền đối xứng ở thắt lưng nàng.

"Ta không nói cái này... ý ta là..." Nàng run rẩy, môi hắn nóng quá, mà da thịt nàng lại lành lạnh mỏng manh, "Thuốc tránh thai..."

Nàng quay đầu nhìn hắn, hốc mắt đỏ hoe đáng thương, giữa mái tóc đen trông diễm lệ vô cùng: "Đã uống chưa?"

Hắn khựng lại một chút, đưa tay che lấy đôi mắt sóng sánh nước của nàng.

Mu bàn tay nổi lên gân xanh, hắn cảm nhận được tư thế ngẩng đầu không thể kiểm soát kia.

"Uống rồi."