Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 55: Còn chạy nữa không?

 

Tại hoàng trang, Huệ Cô lau nước mắt, nghẹn ngào nói: "Thật sự không còn một cách nào nữa sao?"

Trương Thái y buông tay đang bắt mạch ra, thở dài một tiếng thật nặng: "Vi thần đã tận lực rồi, nhưng Vương phi vốn dĩ thân thể đã yếu, bệnh này lại đến quá dữ dội, sao có thể chịu đựng nổi? Hai vị Viện phán đêm qua đã thức trắng đêm quay về Thái Y Thự nghiên cứu phương thuốc, mắt thấy sắp nghiên cứu ra rồi, Vương phi lại... Ôi!"

Trương Thái y vừa dứt lời, trong phòng vang lên những tiếng nức nở liên hồi.

Huệ Cô liếc mắt ra hiệu cho Diệu Thanh đang nằm trên giường, Diệu Thanh hiểu ý, giả vờ ho vài tiếng, rồi đầu nghiêng sang một bên, gục vào trong chăn.

Đến đây, nhiệm vụ của nàng đã hoàn thành.

Huệ Cô lập tức phát ra tiếng gào thét thê lương: "Vương phi, người tỉnh lại đi, nếu người đi rồi, nô tỳ biết ăn nói thế nào với phu nhân đây, Vương phi, người hãy mang cả nô tỳ theo với!"

Nghe tiếng khóc thảm thiết không ngừng truyền ra từ trong phòng, đám thị vệ và cung nhân phụng mệnh canh giữ hoàng trang ở ngoài cửa đều lộ vẻ bi ai, nhìn bộ dạng này, Lễ Vương phi e là lành ít dữ nhiều rồi!

Quả nhiên, Trương Thái y đỏ hoe mắt bước ra, giọng nói mang theo nỗi buồn không thể kìm nén: "Vương phi đã đi rồi, trách ta vô năng, phụ lòng ủy thác của Hoàng hậu điện hạ, không cứu được Vương phi. Di thể của người nhiễm dịch bệnh không thể lưu lại lâu, cực kỳ dễ lây lan, phải lập tức dùng lửa thiêu hủy mới được. Các ngươi mau về cung báo tin, những người còn lại theo ta đi châm lửa... tiễn Vương phi đoạn đường cuối cùng!"

Trương Thái y là người được Tạ Hoàng hậu đặc biệt phái đến hoàng trang để chữa bệnh cho Vương phi, mọi sự điều động ở hoàng trang tạm thời đều nghe theo lệnh của Trương Thái y. Biết tin Vương phi đã tiên thệ, mọi người đều rũ mắt, có những tiểu cung nữ trẻ tuổi bị cuốn vào bầu không khí trầm mặc đau thương này mà bật khóc thành tiếng.

"Hức hức, Vương phi tốt như vậy, lần trước ta đi tìm Vân Nhi - cung nữ của Thôi Thái phi để chơi, Vương phi nhìn thấy còn khen trâm hoa của ta đẹp. Người còn trẻ như vậy, sao lại mắc phải căn bệnh này, nói đi là đi luôn?"

Ánh Tuyết Từ tuy vào cung không lâu, lại sống khép kín, nhưng đối xử với hạ nhân vô cùng dịu dàng hòa nhã, phần lớn cung nhân từng gặp qua đều nhận được ân huệ của nàng, nghe tin nàng qua đời, ai nấy đều khóc không thành tiếng.

"Bây giờ không phải lúc khóc lóc, mau đi chuẩn bị đuốc và rơm rạ, xử lý ngay tại sân đi, đừng để Vương phi đi không được yên ổn. Vương phi mệnh khổ, Bồ Tát phù hộ cho người kiếp sau đầu thai vào chỗ tốt!" Trương Thái y thấy đám tiểu cung nữ khóc lóc thảm thiết, thầm cảm thấy đau đầu, hắn bỏ lại câu này rồi quay trở vào phòng.

Hắn không biết Ánh Tuyết Từ lại được lòng người đến thế, bên trong bên ngoài khóc thành một mảnh, mười người thì chín người thút thít, người còn lại là thị vệ cung đình chưa từng thấy qua Ánh Tuyết Từ, lúc này cũng bị lay động mà đỏ hoe vành mắt.

Quay lại trong phòng, Huệ Cô và Nhu La đang đỡ Diệu Thanh dậy, Diệu Thanh cởi bỏ bộ y phục thuộc về Ánh Tuyết Từ trên người, mái tóc dài tùy ý búi l*n đ*nh đầu. Diệu Thanh hỏi: "Trương Thái y, bên ngoài còn có người không?"

"Ta đã đuổi mọi người đi châm lửa và báo tin rồi, hành lang không có ai, ngươi mau theo cửa sau ra ngoài, Hoàng hậu đã sắp xếp xe ngựa đưa ngươi về Thanh Quan rồi." Trương Thái y thúc giục đẩy cửa ra.

Trong sân vẫn thấp thoáng nghe thấy tiếng khóc của cung nhân, bọn họ đang châm lửa ở Đông Uyển, trong không khí thoảng mùi gỗ cháy, mấy người tranh thủ chạy về phía cửa sau.

Diệu Thanh bước lên xe ngựa, quay đầu nói với Huệ Cô và Nhu La: "Vậy ta về Thanh Quan tìm Vương phi trước, các người xong việc cũng mau chóng hội quân!"

Huệ Cô gật đầu: "Đa tạ tiểu tiên sư, làm phiền ngươi nhắn lại với Vương phi một câu, nói chúng tôi sẽ đến sau, bảo người hãy chờ thêm một chút!"

Tiễn Diệu Thanh đi xong, Huệ Cô mới giật mình nhận ra mình đã đổ mồ hôi đầm đìa. Bà đi ngược trở lại, nghĩ đến việc Ánh Tuyết Từ lúc này đã ra khỏi cung, đang chờ họ ở Thanh Quan, lòng bà vừa mong mỏi sớm được đoàn tụ với nàng, vừa thấy vô cùng may mắn.

Hai năm loạn lạc này cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.

Dung Dung vốn dĩ không nên gả vào hoàng gia, với tính cách của nàng, gả cho một lang quân môn đăng hộ đối, lưỡng tình tương duyệt là tốt nhất. Quyền lực và sự sủng ái tột bậc đối với nàng chẳng khác nào xiềng xích lồng giam. Huệ Cô tận mắt chứng kiến nàng suốt hai năm qua, từng ngày từng ngày trở nên trầm uất ngưng trệ, cẩn trọng dè dặt; cô nương hồi nhỏ hay khóc cũng hay cười, dần dần nước mắt đã nhiều hơn nụ cười.

Huệ Cô rũ mắt, không kìm được mà tăng nhanh bước chân, bà hít một hơi, vội vã đi lo hậu sự. Theo sắp xếp của Hoàng hậu điện hạ, sau khi Diệu Thanh thay thế Vương phi ra khỏi cung, Vương phi sẽ "bệnh nặng mà chết", lý do là Vương phi thể nhược, bệnh tình hung hiểm, trên đường đi lại bị xóc nảy. Trương Thái y sẽ báo cáo việc này về cung, lấy lý do người nhiễm bệnh phải hỏa táng để đem thi thể tử tù đã chuẩn bị sẵn phong vào trong quan tài hỏa thiêu.

Người chết xương tan, tro bụi bay đi, từ nay thế gian không còn Ánh Tuyết Từ nữa.

Làm xong tất cả những việc này, bà có thể đi tìm Dung Dung. Dung Dung lớn ngần này chưa từng rời xa bà lâu như vậy, bà phải nhanh hơn chút nữa, nhanh hơn chút nữa... Thuốc tránh thai của Dung Dung vẫn chưa uống xong, nửa bát đã uống kia không biết có phát huy hiệu dụng không, bà còn phải sắc thêm một bát nữa để phòng hậu họa, tuyệt đối không được để con của người đó sống sót trong bụng Dung Dung!

Quan tài được đóng đinh chết, mọi người cùng lực khiêng lên hỏa đài.

Ba người Trương Thái y, Huệ Cô và Nhu La cầm đuốc, nhìn nhau một cái, tâm niệm đều hiểu rõ ba ngọn lửa này hạ xuống, bí mật này sẽ mãi mãi thối rữa trong bụng họ cho đến lúc chết.

Tay Huệ Cô run lên, không chút do dự, ném thẳng cây đuốc ra ngoài. Tận mắt nhìn thấy cây đuốc rơi vào đống rơm rạ, trong khoảnh khắc bùng lên ngọn lửa ngút trời, theo sau là những cây đuốc liên tiếp được ném vào, những ngọn lửa hung hãn nuốt chửng quan tài. Họ thẫn thờ nhìn ánh lửa bốc lên từng luồng khói đen, tất thảy đều thở phào nhẹ nhõm.

Kết thúc rồi, tất cả đều——

Phía sau bỗng vang lên tiếng hét của tiểu cung nhân, đại môn hoàng trang bị người ta đạp vây, thân binh của Hoàng đế ùa vào.

Đám người Huệ Cô hoảng hốt xoay người lại, nhìn thấy vị Thiên tử trẻ tuổi vốn dĩ nên ở chùa Đại Tướng Quốc cầu phúc cho thiên hạ, mặt mày âm trầm như một đêm không ngủ, nhưng thần thái không thấy vẻ tiều tụy. Đôi ủng đen giẫm lên lớp tro rơm rạ dưới đất, không nhanh không chậm tiến về phía họ.

Theo mỗi bước chân của hắn, dường như có vạn quân lực đè nặng l*n đ*nh đầu họ, khiến xương đầu gối người ta bủn rủn, cơ thể không tự chủ được mà phủ phục thấp xuống trước mặt hắn. Vạt áo hắn lạnh lùng và mạnh mẽ lướt qua khóe mắt mọi người, một vùng sóng đào xanh thẳm lạnh lẽo. Nếu ánh mắt dời lên trên thêm nửa phân, có thể thấy xương tay thon dài trắng lạnh của hắn đang siết lại một độ cong ức chế đến cực điểm.

Đến khi hoàn hồn, Huệ Cô đã bái lạy trước mặt hắn, bà há miệng, thứ thoát ra trước cả tiếng nói chính là những giọt nước mắt bắn tung tóe: "——Bệ hạ!"

Bà lập tức xoay người, bò rạp sau lưng Hoàng đế, trước khi Hoàng đế bước lên hỏa đài đang thiêu đốt quan tài, bà dập đầu thật mạnh xuống mặt đất. Đó không chỉ là dập đầu, mà giống như là đập xuống, một tiếng "bộp" đục ngầu vang lên, Hoàng đế nghe thấy thanh âm tựa như xương trán bị vỡ vụn kia mà ngay cả chân mày cũng không nhướng lấy một cái, đạm mạc nhìn xuống người đang run rẩy dưới đất.

Huệ Cô đi theo Ánh Tuyết Từ nhiều năm, trước ngự tiền cũng đã lộ diện vài lần. Ánh Tuyết Từ "chết" rồi, bà là người duy nhất có tư cách lên tiếng trước mặt Hoàng đế.

Thấy Hoàng đế nhìn mình, Huệ Cô nén nước mắt, mặc cho máu tươi từ vết dập đầu chảy dọc theo xương lông mày nhỏ xuống, mắt cũng không chớp lấy một cái, vô cùng bi thống nói: "Bệ hạ, Vương phi người đã đi rồi. Người thân thể yếu, không chống đỡ nổi bệnh tình quá đỗi hung hiểm, cộng thêm trên đường đi lại bị xóc nảy, lúc đưa đến hoàng trang đã không xong rồi, ngay vừa rồi..." Bà nghẹn ngào gần như không nói tiếp được, "Đã tiên thệ rồi, mong Bệ hạ bớt đau buồn, để Vương phi được yên lòng ra đi!"

"Cho nên," Hoàng đế nhìn chiếc quan tài đang biến mất trong lửa, giọng nói nhạt đến mức không nghe ra cảm xúc, "Các ngươi tự mình làm chủ, thiêu cháy quan tài của nàng?"

"Người nhiễm bệnh thì thân xác không thể nhập thổ, chỉ có hỏa thiêu mới ức chế được bệnh này, đây là quy củ truyền lại từ trong cung, nô tỳ đẳng cũng không có cách nào khác. Nếu không phải như thế, sao có thể nhẫn tâm nhìn Vương phi bị hỏa thiêu..."

"Ồ, nhiễm bệnh." Hoàng đế đầy ẩn ý nói: "Hỏa thiêu——"

Hắn không nhanh không chậm nghiền ngẫm mấy chữ đó, khí tức thanh quý mà chậm rãi, chỉ riêng mấy chữ này thôi đã khiến người ta nảy sinh áp lực vô hình, không biết hắn định làm gì tiếp theo. Huệ Cô bất an phục dưới đất, chỉ mong ngọn lửa kia cháy nhanh hơn một chút, tốt nhất là có một trận gió đông trợ nhiệt cho ngọn lửa, thiêu sạch đi, chỉ còn lại một đống hài cốt, cái gì cũng không nhìn ra được!

Bà sợ Hoàng đế nảy sinh nghi ngờ, cố ý làm ra vẻ đau đớn muốn chết, nghiến răng nhìn về phía cột gỗ bên cạnh: "Ta từ lúc Vương phi còn nhỏ đã hầu hạ bên cạnh, Vương phi do ta nhìn lớn lên. Nay Vương phi đã đi rồi, ta cũng không có lý do gì để sống độc hành! Vương phi, chờ a mỗ, a mỗ đến đây..."

Nói xong, bà hạ quyết tâm đứng dậy, kiên quyết lao đầu vào cột gỗ đó.

Hoàng đế lạnh lùng nhìn, không có lấy một tia lay động, chắp tay đứng trên hỏa đài, sau lưng hắn là ánh lửa ngút trời đang thiêu đốt. Gió và lửa cuộn lên vạt áo lạnh lẽo của hắn, những ngọn lửa hình thành do luồng khí xung đối lơ lửng giữa không trung. Bóng hình cao lớn của hắn đứng ở đó, bị không khí rung động làm cho mờ ảo, trở nên âm hiểm và tàn bạo. Ngay khoảnh khắc Huệ Cô sắp đập đầu vào cột gỗ, hắn mới thong thả cười nói: "Ngươi muốn tuẫn táng theo nàng, hà tất phải đập cột?"

Hắn cười khẩy, "Phiền phức quá."

Giọng nói lạnh lẽo tựa ác quỷ: "Lửa vẫn chưa tắt, trẫm sẽ thành toàn cho ngươi, ban cho ngươi hỏa tuẫn, do ngươi bồi nàng cùng thiêu thành tro bụi, để nàng trên đường hoàng tuyền có người bầu bạn, cũng không uổng công tình chủ tớ cảm động trời đất này! Người đâu——"

Hắn bình thản hất cằm: "Bắt mụ ta lại, ném vào trong lửa."

Thân binh của Hoàng đế không chút do dự, lập tức xông lên khống chế Huệ Cô, lôi bà lên hỏa đài. Huệ Cô cứng đờ quay đầu lại, không thể tin được Hoàng đế lại tàn nhẫn đến mức này. Bà là a mỗ của Dung Dung, hắn không hề có chút thái độ khoan dung nào với người bên cạnh nàng, ngược lại còn được đà lấn tới, giống như ai muốn tranh giành Dung Dung với hắn, ai muốn ngăn cản hắn có được Dung Dung, hắn sẽ lột da rút gân đoạn cốt người đó.

Thân binh không tốn chút sức lực nào kéo bà đến trước đống lửa, quan tài bốc cháy tỏa ra mùi khó ngửi. Bà bị ấn ngã xuống đất, khuôn mặt gần đến mức có thể cảm nhận được hơi nóng của ngọn lửa ập đến, xém vào những sợi tóc bên mặt và những sợi lông tơ nhỏ xíu trên da. Huệ Cô nghiến chặt môi để không bật ra tiếng khóc vì hoảng sợ, Dung Dung còn đang đợi bà... nhưng liệu bà còn có thể thoát khỏi đây không?

Nhu La tận mắt chứng kiến cảnh này ở dưới đài, cuối cùng không nhịn được mà bộc phát ra một tràng tiếng khóc sắc nhọn. Nàng bò đến trước mặt Hoàng đế, nức nở cầu xin: "Bệ hạ tha cho Huệ Cô đi, Huệ Cô không phải cố ý chọc giận Bệ hạ đâu. Vương phi trước khi đi có để lại lời dặn, xin Bệ hạ và các vị nương nương cho nô tỳ một con đường sống. Huệ Cô chỉ là nhất thời nóng nảy, quá nhớ thương Vương phi nên mới làm vậy, Bệ hạ, cầu xin ngài, Bệ hạ!"

Trương Thái y cũng hoảng sợ quỳ rạp xuống đất, tuy là đàn ông nhưng hắn cũng kinh hãi trước tính khí liệt liệt thà chết không kêu một tiếng của Huệ Cô. Hắn phủ phục dưới đất, mồ hôi rơi như mưa, giọng nói run rẩy: "Bệ hạ bớt giận, vi thần biết Bệ hạ vì Vương phi qua đời mà bi thống khôn nguôi, chỉ là quá bi thương sẽ hại thân, Bệ hạ vạn lần không thể vì thế mà uất kết trong lòng, tổn hại long thể. Trong cung Thái hoàng Thái hậu và Hoàng hậu điện hạ nếu biết chuyện này nhất định sẽ lo lắng!"

Lời còn chưa dứt, Thống lĩnh thân binh đá một phát vào tim hắn. Trương Thái y ngã lăn ra đất, đau đớn đến mức mặt trắng bệch, run rẩy như cầy sấy, hồi lâu không bò dậy nổi. Tên Thống lĩnh nở nụ cười lạnh đi tới trước mặt hắn, cúi người túm hắn dậy: "Ngươi to gan thật đấy, chán sống rồi sao, dám lấy Thái hoàng Thái hậu và Hoàng hậu điện hạ ra đe dọa Bệ hạ, ngươi chết không đáng tiếc!"

Hắn giơ nắm đấm vung vào mặt Trương Thái y, Trương Thái y sợ hãi nhắm mắt lại, r*n r* đau đớn: "Vi thần không có, vi thần không dám, Bệ hạ tha mạng!"

"Đủ rồi."

Phía sau truyền đến tiếng quát trầm đục không kiên nhẫn của Hoàng đế, Thống lĩnh thân binh lúc này mới buông Trương Thái y ra. Trương Thái y ngã ngồi xuống đất, cả người đã tái nhợt không còn ra dáng người nữa.

Hoàng đế đứng trên cao nhìn xuống ba người dưới đất và đám cung nhân nhỏ bé đang rúm ró thành một cụm, hét lên liên hồi sau lưng họ. Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, nhếch môi chán ghét nói: "Đều là trung bộc, đều liệt tính, tốt lắm, xem ra trẫm không hỏi được gì từ miệng các ngươi rồi."

Hắn nhấc tay: "Khai quan."

Huệ Cô bị ấn trước đống lửa phát ra một tiếng hét thảm: "Không được, không được khai quan!"

Nếu mở quan tài ra, hắn nhất định sẽ phát hiện người bên trong không phải Dung Dung!

Quan tài đã thiêu trong lửa hồi lâu, nhưng Hoàng đế không hề vội vàng, hắn chắp tay sau lưng, nhàn tản như dạo bước đi tới trước mặt Huệ Cô. Đôi ủng đen giẫm lên mặt đất trước mặt bà, đôi mắt đen kịt không một tia tạp niệm hướng ánh nhìn đầy hứng thú về phía dưới chân: "Vậy sao, tại sao?"

Huệ Cô mặt đầy nước mắt, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở đứt quãng: "... Để Vương phi... yên tâm ra đi... đừng quấy rầy người nữa... cầu xin ngài..."

Hoàng đế đạm mạc lắng nghe, hắn thản nhiên nói: "Được."

Ngay lúc mắt Huệ Cô sáng lên, tưởng rằng hắn đã dừng bước trước vực thẳm, trong mắt Hoàng đế bỗng lóe lên một tia độc ác thâm hiểm. Hắn đưa tay rút thanh bội đao bên hông thân binh, chém mạnh vào chiếc quan tài trong lửa. Thanh bảo đao chém sắt như chém bùn, lại mang theo lực tay và lực cánh tay chấn động như thế, chiếc quan tài đóng đinh chết ngay lập tức bị chém bay một góc, lộ ra tóc của người nằm bên trong.

Vừa mới chạm vào một chút sợi tóc, ngọn lửa đã thuận theo mái tóc đó thiêu thẳng vào trong quan tài. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bên trong quan tài đang dần bốc cháy, cổ tay khẽ lật, thong thả thu hồi trường đao. Lưỡi đao vẫn còn vương những tàn lửa bay lả tả, theo đà thu thế chứa đựng lực đạo khẽ b*n r*, vạch lên không trung một đường hỏa quang ung dung, rơi vãi xung quanh ống tay áo hắn.

Đôi mắt âm trầm của hắn cuối cùng cũng dâng lên biển nghiệp điên cuồng không thèm che giấu. Hắn ném trường đao cho thân binh, rồi được thân binh đưa đến trước mặt Huệ Cô. Trước cơ thể run rẩy của Huệ Cô, hắn chậm rãi mở môi: "Vậy thì do ngươi tới mở."

Hắn lùi lại hai bước, nhìn thi thể sắp bị thiêu đến mức biến dạng hoàn toàn kia: "Trẫm đã cho các ngươi đủ thời gian rồi. Ngươi là nhũ mẫu hầu hạ nàng nhiều năm, đích thân khai quan, đích thân đi nhận diện, nhìn cho kỹ xem người nằm bên trong rốt cuộc có phải là nàng không. Nếu nhận sai, trẫm sẽ khoét mắt ngươi, làm thành chuỗi hạt cho nàng chơi."

Hắn nói: "Nếu ngươi còn muốn sống để đến trước mặt nàng, thì hãy nghĩ cho kỹ, phải cho trẫm một câu trả lời như thế nào."

Thanh Quan ở ngoại thành Kinh thành, xa hơn cả chùa Đại Tướng Quốc, ẩn trong núi.

Khi đến Thanh Quan đã là giờ Mùi.

Mọi người ngồi đến mức thắt lưng đau nhức, mông sắp bị xóc cho nở hoa rồi. Có vài nữ quan lúc xuống xe đi khập khiễng, dìu dắt nhau bước vào cổng quan.

Ánh Tuyết Từ cũng không khá hơn, cơ thể nàng vẫn còn dư âm của sự sưng tấy sau khi bị Mộ Dung Dịch cưỡng ép khai phá. Đêm qua thức trắng, sáng sớm lại dậy sớm xóc nảy suốt quãng đường, mấy lần buồn ngủ đến mức ngả ra sau, nhưng chiếc xe ngựa này rốt cuộc không rộng rãi mềm mại như xe ngựa trong cung, lại chen chúc đầy người, nàng va vào cửa sổ, chỉ có thể bấm đầu ngón tay, chống chọi với cơn buồn ngủ và mệt mỏi rã rời kia.

Người ở Thanh Quan sẵn sàng mạo hiểm vì nàng, giúp nàng trốn khỏi cấm trung, đã khiến nàng không biết lấy gì báo đáp, chút khó chịu này nhịn một chút là qua thôi, trên xe còn có nhiều người khó chịu hơn nàng nhiều.

Sư tổ của Thanh Quan tuy là Ngọc Chân Công chúa - em gái ruột của Thái tổ, nhưng luôn theo đuổi sự lánh đời thanh đạm, không có sự xa hoa của chùa chiền Kinh thành, cơm chay bình thường ăn cũng đều là rau do các nữ quan tự trồng ở sau núi.

Giờ này đã qua giờ dùng bữa trưa, với những người tu hành thỉnh thoảng lại bích cốc như họ, nhịn một bữa cũng không cảm thấy gì. Lam Ngọc sợ Ánh Tuyết Từ không chịu nổi, dù sao nàng sinh ra vốn dã thanh mảnh yếu ớt như vậy, vòng eo nhỏ nhắn dường như có thể một tay bóp gãy, lúc nãy ở trên xe ngựa, nàng còn sợ Ánh Tuyết Từ sẽ ngất đi.

"Lam Ngọc pháp sư."

Ánh Tuyết Từ được sắp xếp ở căn phòng rộng rãi nhất ở hậu viện, bên trong chỉ đơn giản có một bộ bàn ghế, một chiếc giường sập, nhưng được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, chăn trên giường cũng là đồ mới thay, tỏa ra mùi hương xà phòng dễ chịu sau khi được phơi nắng.

Nàng nghe thấy tiếng gõ cửa liền ra mở, thấy Lam Ngọc bưng một bát mì chay đi vào, vô cùng kinh ngạc: "Chẳng phải đã qua giờ cơm trưa rồi sao?"

"Sợ muội đói hỏng người, ta đi nấu bát mì cho muội ăn." Lam Ngọc đặt bát mì nóng hổi xuống, gọi nàng ngồi xuống ăn mì, nhét đôi đũa tre vào tay nàng. Nàng có phần ngại ngùng nói: "Trong quan chúng ta thường xuyên bích cốc, bình thường cũng không có gì ngon, ta có chần thêm một quả trứng, cho một nắm rau cải thìa xanh mướt, còn có một chút muối, muội đừng chê."

Dù sao cũng là Vương phi kim tôn ngọc quý từ trong cung ra, nghe nói lúc chưa xuất các cũng là tiểu thư khuê các danh môn được nuông chiều ở Kinh thành, đồ ngon ăn nhiều rồi, một bát mì trong mắt nàng e là cũng thanh đạm như màn thầu trắng vậy.

Lam Ngọc nói xong câu này liền lo lắng xoa xoa tay, lại nghe Ánh Tuyết Từ nói: "Thơm quá đi!"

Lam Ngọc ngẩng đầu lên, má đỏ hồng: "Thật sao? Ta bích cốc quá lâu, đã lâu không xuống bếp làm đồ nóng rồi, muội mau ăn lúc còn nóng đi."

Ánh Tuyết Từ mỉm cười, cầm đũa, hai tay bưng bát gốm, trước tiên kề môi vào vành bát húp một ngụm canh. Đầu lưỡi bất chợt bị bỏng, nàng theo bản năng né ra sau, nheo mắt lại, khóe mắt bị nóng đến ứa nước mắt. Lam Ngọc vội nói: "Chậm thôi, không ai tranh với muội đâu."

Ánh Tuyết Từ đỏ chót mũi, ngại ngùng cười với nàng một cái, gắp mì đưa vào miệng. Nàng ăn chậm, đôi má trắng mịn hơi phồng lên, hàng mi dài rũ xuống, chắc hẳn là tỳ vị không tốt, phải nhai kỹ mới tiêu hóa được.

Nuốt xuống một miếng, nàng lại ăn một cọng rau cải thìa. Rau cải tự trồng trong núi thanh ngọt giòn tan, nàng chậm rãi ăn, lá rau cải từng chút một biến mất trong đôi môi đỏ hồng như hoa anh đào của nàng.

Lam Ngọc vỗ đùi nói: "Ái chà, muội thật giống chú thỏ lúc trước ta nuôi. Khi phu quân ta chưa mất, ông ấy đi vào núi hái thuốc phát hiện ra một ổ thỏ con, thỏ mẹ không biết đi đâu mất, có lẽ bị người ta săn chết rồi, một ổ thỏ con đói khát kêu gào, ông ấy liền mang về cho ta nuôi chơi. Mỗi ngày ta đều hái rau từ ruộng về cho chúng ăn, chúng cũng ăn như thế này, giống muội quá đi mất!"

Ánh Tuyết Từ bị nàng nói đến mức hơi đỏ mặt, tưởng nàng chê mình ăn chậm, không kìm được mà tăng nhanh tốc độ ăn mì. Lam Ngọc thấy nàng ăn vội, sợ nàng bị sặc, vội vàng giải thích: "Ta không bảo muội ăn chậm, tướng ăn của muội thanh nhã, ăn rất đẹp, ta chỉ là thuận miệng nói vậy thôi."

Ánh Tuyết Từ ngẩng đầu lên khỏi bát mì, đôi môi được nước canh nóng làm cho nhuận sắc đỏ hồng hồng, như quả anh đào đỏ giữa đồng tuyết, nàng cười ngọt ngào: "Muội biết mà."

Lam Ngọc trìu mến nhìn nàng, coi nàng như em gái nhỏ: "Ngon không?"

"Ngon ạ!"

"Vậy có đủ không? Không đủ ta lại đi nấu thêm bát nữa cho muội."

"Đủ rồi, đủ rồi ạ."

Ánh Tuyết Từ ăn no căng rồi.

Nàng trước kia không ăn nhiều như vậy, Huệ Cô cũng không cho nàng ăn nhiều như thế, nàng ăn nhiều quá tiêu hóa không được, ngược lại còn dễ khó chịu. Hôm nay đại để là thật sự đói bụng, Lam Ngọc lại ở bên cạnh ân cần chú ý, nàng vốn dĩ đã no rồi, nhưng bị ánh mắt đầy mong đợi của nàng nhìn chằm chằm, đành cắn răng ăn sạch từng sợi mì.

Lam Ngọc hài lòng nhìn bát trống: "Như vậy mới tốt, ăn nhiều một chút, béo lên một xíu, sau này ra ngoài sẽ không sợ nữa, nếu không thì ba ngày một bệnh nhẹ năm ngày một bệnh nặng, muội khổ lắm."

Ánh Tuyết Từ đứng dậy thu dọn bát, Lam Ngọc ngăn nàng lại, giật lấy bát nói: "Muội đến đây là khách, đâu có đạo lý nào để muội thu bát, muội vừa ăn xong hãy đi dạo một chút, nếu không sẽ không tốt cho dạ dày. Lát nữa mệt thì quay về nghỉ ngơi, ước chừng khoảng hai canh giờ nữa là họ tới đón muội, Diệu Thanh cũng về đến nơi rồi."

Ánh Tuyết Từ ngại để nàng thu bát rửa bát, vẫn cố chấp đi theo sau mông nàng như một cái đuôi nhỏ, đi thẳng tới gian bếp. Lam Ngọc ngồi xổm xuống đất rửa bát, nàng cũng ngồi xổm theo, múc nước giúp nàng.

Lam Ngọc giục: "Đứng lên mau, đứng lên mau, vừa ăn no xong không được ngồi xổm, ép dạ dày là muội sẽ nôn đấy!"

Ánh Tuyết Từ hai tay bưng gáo nước, ngoan ngoãn đứng dậy.

Rửa bát xong, Lam Ngọc thấy Ánh Tuyết Từ vẫn đi theo mình, kiên nhẫn nói: "Ta phải về phòng đọc kinh văn rồi, cái này chỉ có mình ta đọc được thôi, muội không được vào làm phiền, đây là quy củ sư tổ để lại, muội tự đi chơi đi."

Ánh Tuyết Từ nói: "Muội không biết đi đâu..."

Nàng không biết đường, trong quan đường sá quanh co, nàng sợ đi nhầm chỗ làm phiền các sư tỷ muội khác đọc kinh.

Lam Ngọc cười nói: "Vậy muội xuống núi đi, xuống ngôi làng dưới chân núi chơi đi, gần lắm, đi đường núi phía sau chỉ nửa tuần trà là tới nơi. Trong quan không có gì chơi đâu, mọi người đều đang bận, chúng ta bình thường cũng hay xuống núi mua đồ, muội nhân lúc này ra ngoài hóng gió một chút."

Biết nàng e ngại điều gì, Lam Ngọc ôn tồn nói: "Vùng núi và làng của chúng ta ít khi thấy người lạ, cũng không có người từ nơi khác đến, sẽ không ai nhận ra muội đâu. Người trong làng đều rất hiền lành, muội đi chơi một vòng rồi về, không xảy ra chuyện gì đâu."

Ánh Tuyết Từ quả thực cũng chưa từng được chơi ở trong núi và trong làng. Từ khi sinh ra nàng đã sống trong trạch đệ của Ánh phủ, vì gia quy nghiêm ngặt, mỗi tháng nàng chỉ có một lần cơ hội cùng mẫu thân ra ngoài thắp hương, có thể nhân cơ hội đi dạo trong hội chùa, hoặc nhìn phong cảnh bên ngoài qua cửa sổ xe ngựa.

Giống như món kẹo hoa quả thơm ngon ở phố Đông Nhị vậy, rõ ràng chỉ cách Ánh phủ có hai dặm đường, vậy mà nàng mong mỏi bao nhiêu năm vẫn không được ăn.

Sau này ở Tiền Đường, Mộ Dung Khác tuy cho phép nàng ra ngoài, hắn đưa cho nàng rất nhiều vàng bạc bảo nàng đi tiêu, nhưng lại phái hộ vệ trong phủ lúc nào cũng theo sát nàng, tấc bước không rời, ngay cả những tiệm phấn sáp chỉ dành cho nữ khách vào cũng phải theo vào tận nơi.

Vì vậy nàng đành phải từ bỏ một số nơi, đi dạo vẩn vơ ngoài phố lớn, hoặc ăn một bữa cơm đạm bạc ở tửu lầu trà lâu, uống chút trà. Nhưng sau khi hộ vệ đánh bị thương một người đàn ông qua đường lỡ nhìn nàng thêm hai nhãn, Mộ Dung Khác liền ngay cả phố lớn và trà lâu tửu quán cũng không cho nàng đi nữa, nếu muốn đi, nhất định phải mang hắn theo.

Đã rất lâu, rất lâu rồi nàng không được đi chơi một mình.

"Vậy được ạ, muội đi đây!"

"Đi đi, đi đi." Lam Ngọc cười hớ hớ nói: "Về sớm nhé, đợi nhũ mẫu và tỳ nữ của muội về, ta sẽ sai người đi tìm muội."

Ngôi làng dưới chân núi không lớn lắm.

Chắc hẳn vì các nữ quan của Thanh Quan thường xuyên xuống núi mua đồ, người trong làng thấy bộ đạo bào trên người nàng cũng không lấy làm lạ. Trên mặt Ánh Tuyết Từ che mạng, khí chất ưu mỹ thoát tục tựa như trích tiên, khó tránh khỏi có người nhìn nàng, nhưng đều là những ánh mắt hiền hòa.

Nàng không có nơi nào để đi, liền mua một bát nước đậu khấu mát lạnh ngọt thanh, đi vòng ra bờ suối của làng, ngồi dưới gốc cây thẫn thờ bó gối.

Có vài phụ nữ đang giặt giũ quần áo bên bờ suối, những đóa hoa nước bắn tung tóe dưới ánh mặt trời mang theo một chuỗi những hạt nước trong vắt tinh khiết.

Ánh nắng ban trưa xuyên qua những kẽ lá, lốm đốm rải lên người nàng, trong không khí thoảng mùi hoắc hương hơi cay nhẹ thanh đạm, trước mặt tiếng suối chảy róc rách, gió ấm từng đợt hun đúc khiến mí mắt người ta cay cay. Có lẽ khoảnh khắc này quá đỗi thư giãn và ấm áp, Ánh Tuyết Từ không chống đỡ nổi sự mệt mỏi sau đêm thức trắng, tựa vào thân cây, đầu nghiêng đi, ngủ thiếp mất.

Nàng bị một đứa trẻ lắc tỉnh.

Bé gái thắt hai cái bím tóc hình ốc sên, khoảng năm sáu tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, đầy vẻ ửng hồng do chạy nhảy. Sau lưng bé còn có hai đứa trẻ nhỏ khác, không biết là em hay bạn của bé, còn nhỏ hơn cả bé. Ba đứa trẻ xắn ống quần, chân trần đứng trong dòng suối mát lạnh, ngón chân bấm vào những viên đá cuội dưới đáy suối.

"Có chuyện gì vậy?" Ánh Tuyết Từ dụi dụi mắt ngồi dậy, nàng nhìn quanh quất, chắc là đã ngủ được một lúc rồi. Mặt trời hơi ngả bóng, những người phụ nữ giặt đồ cũng đã đi rồi, cơ thể ngủ say của nàng được gió hòa nắng ấm sưởi cho nóng hổi.

"Tỷ tỷ." Cô bé dẻo mồm, sấn tới, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, chỉ chỉ vào bát nước đậu khấu bên cạnh nàng, "Muội muốn uống cái này."

"Vừa nãy muội thấy tỷ ngủ lâu lắm rồi, có con mèo hoang định đến trộm nước đậu khấu của tỷ uống, bị muội đuổi đi rồi. Nhưng mà muội khát quá tỷ tỷ ơi, tỷ có thể cho muội uống một ngụm được không?" Cô bé chắp hai tay trước ngực, giọng lanh lảnh: "Cầu xin tỷ đó tỷ tỷ, nương muội không mua cái này cho muội uống, muội còn chưa biết nó vị gì đâu."

Ánh Tuyết Từ bị bộ dạng của bé làm cho buồn cười, nàng nghĩ tới Gia Lạc, Gia Lạc cũng chỉ nhỏ hơn bé một chút, thấp hơn một chút, buổi sáng còn đang khóc nhè kìa, không biết giờ đã khá hơn chưa.

Nàng chống tay ngồi dậy, đưa tay khẽ xoa mặt bé, dịu dàng nói: "Cầm lấy uống đi."

Cô bé mừng húm, cũng không quên ngọt ngào cảm ơn, ngồi xổm xuống bưng bát định uống, nhưng bé thì nhỏ mà bát thì to, hai tay bưng lắc lư lảo đảo, chưa kịp uống vào miệng thì nước uống đã bị đổ ra một ngụm.

Bé như làm sai chuyện gì đó, đặt bát xuống, rụt rè nhìn Ánh Tuyết Từ một cái: "Muội lỡ tay làm đổ rồi, tỷ tỷ..."

Ánh Tuyết Từ nhẹ nhàng an ủi bé: "Không sao đâu."

Nàng nhìn quanh một vòng, thấy cách đó không xa có một khóm hoa linh lan, trông giống hệt như một chiếc chén nhỏ đựng rượu, nàng đi tới hái ba bông, lần lượt rót đầy nước đậu khấu, dùng ngón cái và ngón trỏ nâng lấy, cẩn thận bảo vệ những cánh hoa yếu ớt, đưa vào tay cô bé.

Cánh hoa linh lan màu tím nhạt hơi trắng mềm mại tinh tế, chứa đựng một vũng nước uống ngọt mát, uống vào môi răng đều tràn ngập hương thơm.

Ánh Tuyết Từ lại theo cách cũ rót thêm hai bông nữa, chia cho hai đứa trẻ kia uống. Uống xong nàng lại rót thêm, ba đứa trẻ chia nhau uống sạch sành sanh nước uống. Cô bé hài lòng vỗ vỗ cái bụng tròn vo sau khi uống xong, chợt nhận ra một vấn đề trọng đại: "Tỷ tỷ, tụi muội uống hết nước của tỷ rồi, vậy chẳng phải tỷ không có gì uống sao?"

"Tỷ mua cái khác là được mà." Ánh Tuyết Từ véo nhẹ cái mũi nhỏ của bé, thấy tóc bé bị rối liền bảo bé ngồi xuống, cởi dây buộc tóc của bé ra, động tác nhẹ nhàng tết tóc cho bé.

Khi bím tóc vừa tết xong thì người Lam Ngọc phái tới cũng đến.

Là tiểu nữ quan lúc sáng đụng phải nàng, sắc mặt tiểu nữ quan không được tốt lắm, bước nhanh tới sau lưng nàng, không nói không rằng liền kéo tay nàng định đi: "Nhũ mẫu và tỳ nữ của ngươi về rồi, Diệu Thanh cũng về rồi, Lam Ngọc sư tỷ bảo ta đến tìm ngươi về!"

Ánh Tuyết Từ bị nàng kéo cho lảo đảo, vẫn quay đầu lại vẫy tay chào tạm biệt ba nhóc tỳ, khẽ hỏi: "Sao lại vội vàng thế?"

"... Chẳng phải sợ trời tối, không kịp đưa các người ra ngoài trước khi đóng cửa thành sao? Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn rồi, ngay dưới chân núi kia kìa, từ đây đến cổng thành còn một đoạn đường không ngắn đâu."

Ánh Tuyết Từ khẽ vâng một tiếng: "Vất vả cho ngươi rồi, làm phiền ngươi đặc biệt đi tìm ta."

Tiểu nữ quan quay lưng về phía nàng bước đi thoăn thoắt, nghe thấy câu này, bước chân không để lại dấu vết mà khựng lại một chút. Nàng dường như muốn nói gì đó nhưng lại nhịn được, nghiêng đầu nói: "Chúng ta nhanh lên đi."

"Được."

Ánh Tuyết Từ bám sát bước chân nàng, định đi lên núi thì ánh mắt bỗng thoáng thấy một bóng người quen thuộc, tim nàng đập mạnh liên hồi, đột ngột quay đầu nhìn ra phía sau.

... Dương Tu Thận?

Một nam thanh niên có vóc dáng, bóng lưng và góc nghiêng cực kỳ giống Dương Tu Thận, đang quay lưng về phía nàng, đi vào một con ngõ nhỏ hẹp.

Ánh Tuyết Từ đờ người tại chỗ, bước chân không nghe theo sự sai khiến mà đi về phía con ngõ người đó vừa đi vào. Phía sau truyền đến tiếng gọi dồn dập của tiểu nữ quan: "Ai nha, ngươi đi đâu thế, đã bảo là sắp không kịp rồi mà!"

Bước chân Ánh Tuyết Từ khựng lại, nàng quay đầu, gượng cười một cái: "Xin lỗi, ta dường như nhìn thấy một người cũ..."

"Ngôi làng này quanh năm không có người lạ đến, nhà nào nhà nấy đều là người sống ở đây từ nhỏ, huống chi là người có liên quan đến Kinh thành và trong cung chứ, sao ngươi lại có người cũ ở đây được? Nhìn nhầm rồi phải không." Tiểu nữ quan kinh ngạc nói.

"Chắc là nhìn nhầm rồi, huynh ấy sẽ không ở đây đâu." Ánh Tuyết Từ rũ mắt, đi theo bước chân nàng.

Dương Tu Thận mặt như quan ngọc, khí chất vượt trội, trong số các học trò của phụ thân cũng là sự hiện diện đầy phong độ, khiến người ta nhìn một cái là khó lòng quên được. Nàng và Dương Tu Thận tuy không có tình cảm nam nữ nhưng không đến mức ngay cả diện mạo của hắn mà cũng không nhớ rõ.

Người vừa rồi rõ ràng là giống Dương Tu Thận như đúc.

Thật sự là nàng nhìn nhầm, hoa mắt rồi sao?

Thôi bỏ đi, đi ra ngoài trước đã, nếu người này thực sự là Dương Tu Thận, nàng đợi qua đợt sóng gió này rồi quay lại xác nhận sau. Nếu không phải hắn, nàng sẽ từ từ dò hỏi, rồi sẽ có chỉ dẫn thôi.

Quay lại Thanh Quan, hơi thở của tiểu nữ quan bỗng nhiên trở nên dồn dập, nàng ta xoay người nhìn Ánh Tuyết Từ nói: "Ta chỉ dẫn ngươi tới đây thôi, người ngươi cần tìm đang ở trong phòng chờ ngươi đó, ta phải đi đọc kinh đây, nếu không sẽ lỡ mất khóa tối của ta!"

"Được, đa tạ ngươi." Ánh Tuyết Từ một lần nữa cảm ơn, nhưng tiểu nữ quan kia không biết vì sao lại biến sắc. Nàng nhìn sâu Ánh Tuyết Từ một cái rồi xoay người, bộ đạo bào màu xanh trắng biến mất trong sân vườn xanh mướt.

Ánh Tuyết Từ đi theo con đường trong trí nhớ quay về căn phòng nàng tạm trú. Vừa rồi nữ quan kia nói Diệu Thanh, Huệ Cô và Nhu La đều đã về rồi, chắc hẳn giờ này đang nói cười vui vẻ sắp xếp hành trang, chỉ đợi nàng về là khởi hành thôi!

Lần này có thể thuận lợi trốn ra được cũng nhờ có họ, sau này nếu có cơ hội, ân tình này nàng nhất định sẽ báo đáp.

Bước chân nàng nhẹ nhàng, vạt áo phiêu dật ra những đường cong mềm mại trong gió chiều, khóe miệng nở nụ cười điềm đạm ôn nhu. Nàng bước qua cổng viện, đi tới ngoài cửa phòng, nhưng lại nhạy cảm nhận ra điều bất thường—— cửa đóng chặt, không có tiếng của bất kỳ ai, xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, ngay cả tiếng nước chảy, tiếng chim chóc côn trùng cũng biến mất.

Chẳng lẽ họ đã thu xếp đồ đạc xong rồi? Hay là mệt quá ngủ thiếp đi? Sự yên tĩnh kỳ quái như một vũng nước đọng phản chiếu bóng dáng do dự của Ánh Tuyết Từ.

Không đúng.

Không ai hiểu họ hơn nàng, chuyện này không đúng...

Bản năng cảnh giác kiểm soát cơ thể, nàng không chút do dự, xoay người chạy về phía cổng viện lúc mới đến. Giữa đất trời cuối cùng cũng có âm thanh ngoài tiếng thở của nàng, cổng viện bỗng nhiên bị ai đó đóng lại trước mặt nàng. Sau lưng nàng, cánh cửa gỗ lâu ngày không tu sửa bị ai đó giơ chân đạp mạnh ra, trục cửa rụng xuống, nửa cánh cửa tồi tàn treo lủng lẳng phát ra tiếng kẽo kẹt khiến người ta rợn tóc gáy, ghê răng.

Tiếng khóc lóc, tiếng cầu cứu, tiếng hét, giống như đột nhiên bị ai đó rút nút gỗ ra, trong khoảnh khắc tất cả ùa vào tai nàng. Từ trong vô số tiếng khóc đó, nàng phân biệt được tiếng gọi Dung Dung yếu ớt của a mỗ, Dung Dung...

Tại sao lại quay lại?

Thân thể thanh mảnh của Ánh Tuyết Từ cứng đờ như một sợi dây đàn căng thẳng, nàng run rẩy đi theo tiếng gọi của a mỗ, từng chút từng chút xoay người lại, mang theo những giọt nước mắt đầy vẻ khó hiểu và bàng hoàng, nhìn về phía Thiên tử vạn người trên cao đang làm chủ tất cả mọi chuyện ở phía sau.

Xương ngón tay thon dài của hắn cầm một con dao găm, lạnh đến thấu xương, nhất thời không phân biệt được ai trắng hơn. Hắn mỉm cười nhìn nàng với vẻ oán hận và d*c v*ng đầy ẩn ý, nhiều hơn thế chính là sự nhung nhớ không muốn che giấu, có thể thỏa thích giải tỏa vào khoảnh khắc này. Năm canh giờ, thêm ba khắc, vừa vặn lúc hoàng hôn, kịp trước khi mặt trời lặn.

Trong gần sáu canh giờ này, hắn thực sự bị nàng xoay như chong chóng.

Nhưng không sao, hắn đã tìm thấy nàng.

Tìm thấy rồi thì phải làm sao đây?

Dưới chân hắn, đang quỳ những người mà nàng quen thuộc, trân trọng, cảm kích. Đôi mắt đẹp của nàng mở to vì hoảng sợ, hắn thuận theo ánh nhìn của nàng, lần lượt nhìn xuống những người đó bằng ánh mắt khiến nàng đau đớn tột cùng.

Huệ Cô, Nhu La, Lam Ngọc, Diệu Thanh, Trương Thái y...

Ánh Tuyết Từ lảo đảo lùi ra sau, đôi môi mất sạch huyết sắc run rẩy không nói nên lời. Mộ Dung Dịch xót xa nàng thể nhược bị kinh động, thong thả chỉ cho nàng một con đường sáng: "Nàng lùi lại một bước, trẫm liền rút một cây xương sườn của họ để lót đường cho nàng."

Hắn hài lòng nhìn đôi bàn chân rụt lại bên mép váy của nàng, chậm rãi hạ con dao găm trong tay xuống, tay chắp sau lưng để tránh ánh hàn quang của con dao găm làm đau mắt nàng. Nàng không chịu nổi sự kinh hãi, hắn nhớ mà, những chuyện quá máu me thì đừng để nàng nhìn thấy.

"Dung Dung," hắn dùng thần tình quyến luyến dịu dàng y như lúc ân ái với nàng hôm qua, giẫm qua cánh tay của những người mà nàng quan tâm, đi tới trước mặt nàng, cúi người kề sát vành tai trắng nõn tinh xảo của nàng, dùng tông giọng ám muội của tình nhân, nhẹ nhàng mà chậm rãi ép hỏi nàng: "Còn chạy nữa không?"