Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 42: Quyến rũ

Cam tâm tình nguyện.

Bốn chữ này thốt ra từ miệng nàng, nghe sao giống một giấc mộng đẹp đến mức không thực.

Mộ Dung Dịch khẽ nhếch khóe môi, dán chặt vào môi nàng. Hắn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần của nàng lên, nuốt trọn cả hơi thở nóng hổi nàng vừa trút ra.

Ánh Tuyết Từ bị hắn hôn đến mức ngả người ra sau. Để khỏi ngã, nàng siết chặt lấy cổ áo sau lưng Mộ Dung Dịch. Nàng siết mạnh đến mức lớp lụa là quý giá kia gần như nhàu nhĩ, chẳng còn nhìn rõ hoa văn ban đầu.

Hắn để mặc cho nàng siết. Một mặt, hắn tham lam đòi hỏi hơi ấm trong hơi thở nàng; mặt khác, hắn dùng đôi ủng ô kim dưới chân lấn lướt từng tấc đất dưới đôi hài thêu của nàng.

Ánh Tuyết Từ loạng choạng, liên tục bại lui. Một chiếc hài vô tình tuột khỏi chân, chắn giữa hai người. Mộ Dung Dịch nhẹ nhàng dùng chân đá văng ra. Đôi chân dài của hắn chen vào giữa hai gối nàng. Hắn dùng một tay nhấc bổng mông nàng lên, để đôi bàn chân tội nghiệp chỉ bao bọc bởi lớp tất nhung mỏng đang co quắp trên mặt đất được giẫm lên đôi ủng của hắn.

Nàng co rụt ngón chân, hắn lại càng ôm chặt hơn. Đôi chân hắn nâng đỡ lấy nàng. Trong đêm hè dằng dặc, trong gian điện phụ kín gió, hai người hôn nhau đến mức không còn phân biệt được ai với ai, mồ hôi đầm đìa.

Lúc buông nàng ra để nàng th* d*c, hắn cũng chẳng chịu để mình rảnh rỗi. Ngón tay cái hắn bóp lấy cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của mình: "Lúc ở Thọ Khang Cung tại sao nàng giả vờ không quen biết trẫm?"

Lớp áo lót bên trong của Ánh Tuyết Từ bị thân nhiệt của hắn làm cho ẩm ướt. Nàng lắc đầu, đứt quãng trả lời: "Lúc đó có người nhìn... Thần thiếp sợ..."

Hắn không cho nàng cơ hội nói hết câu, đôi môi lại bị ngậm chặt. Người đàn ông dùng răng nanh và đầu lưỡi l**m láp khóe môi nàng, m*t mạnh đến mức cuống lưỡi Ánh Tuyết Từ phát đau: "Sợ Thái hoàng Thái hậu biết? Biết thì đã sao, bà ấy còn mong trẫm sớm có con hơn bất kỳ ai."

Hắn lại nhớ đến dáng vẻ của nàng chiều nay. Lúc lướt qua nhau, nàng khiêm nhường nghiêng người sang một bên, đến nhìn cũng không thèm nhìn hắn một cái.

Gió thổi tung tóc mái của nàng. Nàng im lặng và ngoan ngoãn, như thể từ nay về sau muốn vạch rõ giới hạn với hắn.

Mộ Dung Dịch thừa biết nàng sẽ không làm thế. Nàng cần hắn đến vậy, toàn tâm toàn ý ỷ lại hắn, nàng cũng thích hắn. Thế nhưng khi nhìn vào đôi mắt cụp xuống của nàng lúc đó, lòng hắn vẫn không khỏi thắt lại. Ngay cả cổ họng hắn cũng nghẹn đắng, hận không thể nắm chặt cổ tay nàng, lôi nàng vào gian điện phụ không người, khóa chặt cửa không cho phép bất kỳ ai vào, cứ thế bắt nàng nhìn hắn mãi mãi.

"Sao nàng có thể giả vờ không quen biết trẫm?" Hắn ngậm lấy môi nàng chất vấn. Ngay cả phi tần cũng chưa từng làm chuyện này với hắn, vậy mà nàng và hắn đang làm, sao nàng còn có thể giả vờ không nhận ra, giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì?

Ánh Tuyết Từ th* d*c. Nàng hiểu rõ do bốn ngày không gặp nên hắn cố tình kiếm cớ giày vò để trút giận. Nàng cũng không giải thích nhiều, nhắm mắt cam chịu sự xâm chiếm của hơi thở hắn. Đôi môi nàng run rẩy, mềm giọng nói: "Sau này sẽ không thế nữa."

"Thật chứ?"

Nàng gật đầu, ôm lấy bờ vai hắn nói: "Thật. Sau này, thần thiếp không bao giờ như vậy nữa."

Mộ Dung Dịch bấy giờ mới buông đôi môi đỏ mọng sưng tấy của nàng ra, chuyển sang hôn nhẹ lên má nàng: "Lời này do chính miệng nàng nói, nàng phải nhớ cho đến chết. Trẫm và nàng đã kết tóc, không phải nàng muốn buông tay là buông tay được đâu. Chuyện của nàng và Mộ Dung Khác không tính. Nàng và trẫm, sống cùng chăn, chết cùng huyệt, trăm năm sau hợp táng một chỗ."

Hắn gằn giọng: "Đến chết cũng phải ở cùng một chỗ."

Hắn nhắc đến cái chết, nhưng trong mắt lại rực lên ngọn lửa nóng bỏng. Khuôn mặt tuấn mỹ, lạnh lùng thường ngày vẫn ngồi trên long ỷ nhìn thế gian bằng nửa con mắt kia, giờ đây lại lộ rõ vẻ thỏa mãn. Hắn ngậm lấy gò má mịn màng của nàng mà nhấm nháp kỹ lưỡng, giống như một đứa trẻ đang m*t kẹo mạch nha.

Ánh Tuyết Từ bị hắn ôm ghì trong lòng, đôi mắt thẫn thờ nhìn những hạt bụi li ti lơ lửng giữa không trung. Một lúc sau, nàng khẽ nhắm mắt, khóe miệng khơi lên nụ cười ngọt ngào: "Vâng, mãi mãi ở bên nhau."

Bên ngoài vang lên tiếng gõ mõ báo canh của thái giám, đêm đã về khuya.

Sau khi tắm rửa, Hoàng đế ngồi bên bàn cờ, ngón tay mân mê nghịch bộ quân cờ bằng pha lê. Đây là món quà Tiên đế tặng hắn vào dịp sinh thần mười bốn tuổi.

Thuở thiếu thời, hắn say mê những cuộc sát phạt trên bàn cờ. Đáng tiếc lối chơi của hắn quá mạnh bạo, lần nào cũng đánh cho đối thủ tan tác, phải vứt quân xin hàng. Lâu dần, chẳng còn ai dám đánh cờ với hắn nữa. Hắn cũng không giận, tự đánh với chính mình, vui vẻ không biết chán.

Khi trưởng thành, cầm binh nắm quyền, tâm tư đấu trí chuyển sang triều đình, sở thích này cũng dần gác lại.

Hiếm khi hắn có lúc thảnh thơi để tìm lại niềm vui cũ, thế nhưng từ gian điện phụ liên tục truyền đến tiếng nước róc rách. Một mùi hương hoa lan u trầm nương theo lối đi, miên man len lỏi vào phòng. Mộ Dung Dịch mân mê quân cờ lạnh lẽo trên đầu ngón tay, mãi vẫn không hạ xuống. Hàng mi dài cụp xuống tạo nên một bóng hình thanh quý nhàn nhã, tôn lên sống mũi cao thẳng và vành môi cương nghị.

Một khắc sau, nghe tiếng nước vẫn chưa ngừng, hắn nhíu mày, ném quân cờ trong tay vào hũ, rồi ngửa đầu tựa vào gối.

Lại qua một hồi lâu, tiếng nước bên điện phụ mới dứt. Nơi cửa phòng truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng. Hắn kiên nhẫn không ngẩng đầu lên, cho đến khi bóng người đã đến thật gần mới khẽ nhướng mi mắt. Ngay sau đó, ánh mắt hắn chợt sững lại.

Ánh Tuyết Từ đang mặc bộ hoàng bào bằng lụa tuyết mà hắn vừa mặc hai ngày trước, rụt rè đứng đó. Mái tóc dài vẫn còn vương chút hơi ẩm, ướt sũng xõa sau gáy, dính bên má. Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay vùi trong làn tóc, trông như một khối ngọc dương chỉ mịn màng.

Bộ hoàng bào đó quá dài đối với nàng, cũng quá rộng. Nàng phải xắn tay áo lên, để lộ một đoạn cánh tay trắng nõn như ngó sen. Thắt lưng quấn đến hai vòng rưỡi, thắt lại một vòng cực nhỏ, tựa như cành hoa lê cắm trong chiếc bình cổ dáng mảnh.

Vạt áo vốn chỉ dài đến đầu gối hắn, lúc này lại dập dềnh trên chân nàng. Theo mỗi nhịp bước chân nàng di chuyển, vạt áo tách ra làm hai, để lộ cổ chân và bắp chân thanh mảnh trắng ngần thoắt ẩn thoắt hiện.

Gió đêm hè ùa vào, thổi hương thơm khắp người nàng lan tỏa. Gian điện phụ mờ ảo âm u, chỉ có ánh mắt nàng là trong trẻo, quyến rũ khôn cùng.

Mộ Dung Dịch không nói một lời, cứ thế nhìn chằm chằm vào nàng. Ánh mắt trực diện ấy khiến Ánh Tuyết Từ hoảng hốt. Nàng đưa tay che chắn độ cong nhô lên trước ngực, giọng run rẩy: "Có phải thần thiếp không nên mặc thứ này?"

Mộ Dung Dịch không trả lời, nắm lấy cổ tay mềm mại trắng nõn của nàng, kéo tuột vào lòng, khàn giọng hỏi: "Ai dạy nàng mặc thế này?"

Ánh Tuyết Từ không dám ngẩng đầu, trán tỳ vào lồng ngực hắn, tiếng nhỏ như muỗi kêu: "Họ đưa cho thần thiếp... Không có y phục khác, chỉ đưa cho thần thiếp cái này thôi."

Chẳng cần nghĩ, Mộ Dung Dịch cũng biết "họ" là ai. Đám người hầu cận quanh hắn đều là những kẻ tinh ranh, bản lĩnh quan sát sắc mặt đã đạt đến trình độ thượng thừa. Hơi thở Mộ Dung Dịch dần trở nên nặng nề. Hắn bế bổng Ánh Tuyết Từ lên, bước thẳng vào trong màn giường: "Nếu trẫm nói nàng không nên mặc, chẳng lẽ nàng định cởi ra ngay bây giờ?"

Mặt Ánh Tuyết Từ đỏ bừng, nàng quàng lấy cổ hắn, chỉ biết lắc đầu: "Bây giờ không được."

Mộ Dung Dịch nhìn nàng đầy ẩn ý. Ánh Tuyết Từ không dám nhìn thẳng vào hắn, hàng mi đen lánh run rẩy. Nàng quay đầu đi chỗ khác, đỏ mặt tía tai lầm bầm: "Bên trong... không mặc gì khác nữa."

Cung nhân đưa y phục đến có nói, điện phụ này là nơi Hoàng đế nghỉ đêm, chưa bao giờ có phi tần ở lại, thế nên chỉ chuẩn bị vài bộ thường phục của Hoàng đế. Nhất thời họ không tìm đâu ra y phục phụ nữ, bảo nàng cứ mặc tạm cái này trước.

Nàng làm gì có lựa chọn nào khác, chẳng lẽ lại cứ để tr*n tr**ng đi ra, đành phải nghiến răng thay vào.

Cổ áo rộng thênh thang theo động tác xoay người của nàng, trượt xuống một bên vai.

Mộ Dung Dịch nhìn qua, từ chiếc cổ quá đỗi thanh mảnh của nàng xuôi xuống, là một vùng trắng ngần mềm mại hơi nhô lên, chống đỡ lớp vải mỏng manh trước ngực. Bộ y phục hai ngày trước còn bao bọc lấy cơ thể rắn rỏi của hắn, giờ đây lại ôm lấy sự mềm mại thầm kín nhất của nàng. Dưới lớp hoàng bào của hắn, dáng vẻ yểu điệu của nàng hoàn toàn không mảnh vải che thân.

Ánh mắt Mộ Dung Dịch hơi trầm xuống, vươn tay đẩy mặt nàng cho ngay ngắn lại: "Muốn mặc tiếp cũng được, nhưng nàng có biết mặc y phục của Thiên tử là tội gì không?"

Trong lời nói của hắn không có ý trách cứ. Hắn vươn tay vén lọn tóc che bên mặt trái của nàng lên, nhìn vành tai trắng ngần mỏng manh, dùng khẩu hình không tiếng động thốt ra hai chữ.

Nhận thấy sự run rẩy nhẹ truyền đến từ cơ thể nàng, trong mắt hắn loé lên một tia thương xót, ngữ khí vẫn trầm tĩnh: "Vẫn muốn mặc tiếp sao?"

Ánh Tuyết Từ xoay người lại, cắn môi nhìn hắn, hồi lâu không nói lời nào. Mộ Dung Dịch ngẩn ra.

Hắn nhíu mày, định đưa tay vuốt tóc nàng nhưng bị Ánh Tuyết Từ né tránh.

Nàng quay lưng lại, đôi vai gầy guộc khẽ run lên, giọng mũi mang theo hơi nước: "Thần thiếp cứ ngỡ Bệ hạ sẽ không đối xử với thần thiếp như vậy."

"Bệ hạ vẫn chưa kết hôn, e là không biết nữ tử mặc y phục của phu quân là chuyện hết sức bình thường. Tuy Bệ hạ là Thiên tử, nhưng trong lòng thần thiếp, Bệ hạ cũng là phu quân của thần thiếp. Chẳng qua thần thiếp chỉ mặc đồ của phu quân mình mà cũng bị trách phạt sao?"

Sắc mặt Mộ Dung Dịch không vui: "Trẫm không có ý đó..."

Ánh Tuyết Từ sụt sịt: "Hồi thần thiếp ở Lễ Vương phủ, Lễ Vương chưa bao giờ trách tội thần thiếp vì chuyện này."

Phía sau im lặng hẳn đi.

Ánh Tuyết Từ nâng cổ tay lên, vờ như đang lau nước mắt. Ngón tay còn chưa chạm vào mí mắt thì trên đầu truyền đến một tiếng cười lạnh đầy ẩn ý, nàng bất ngờ bị ấn ngã xuống chiếc sập nhỏ.

Chưa kịp thốt lên kinh hãi, cơ thể Mộ Dung Dịch đã áp lên, dán sát vào vành tai nàng, hỏi một cách vừa nhẹ nhàng vừa tàn nhẫn: "Vậy là trẫm không bằng hắn sao?"

Nàng bị hắn cưỡng ép lật người lại, bóp lấy cằm. Ánh nến trong điện phụ tuy mờ ảo nhưng đủ để nhìn rõ đôi mắt nàng. Đôi mắt màu nâu đậm sạch sẽ, đuôi mắt xếch lên, có thấy giọt nước mắt nào?

Ánh mắt Mộ Dung Dịch đột nhiên trầm xuống, hắn tức đến bật cười, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nàng lại lừa trẫm."

Ánh Tuyết Từ đặt một tay lên cánh tay Mộ Dung Dịch, một tay chống lên sập nhỏ ngồi dậy, đáy mắt toàn là sự sợ hãi đáng thương: "Chẳng phải tại Bệ hạ dọa thần thiếp trước sao, còn định cởi y phục của thần thiếp nữa."

Nàng ngồi nghiêng bên gối tựa, mím môi lặng lẽ cười. Náo loạn nãy giờ, cơ thể nàng thực sự chịu không thấu, lồng ngực phập phồng có chút dồn dập.

Mộ Dung Dịch sa sầm mặt kéo nàng vào lòng, Ánh Tuyết Từ thuận thế nâng cánh tay lên ôm lấy cổ hắn: "Bệ hạ còn giận không?"

Hoàng đế nhướng mi mắt, không buồn để ý đến câu nói này của nàng, sắc mặt vẫn như cũ. Ánh Tuyết Từ ghé sát mặt hắn, hôn nhẹ một cái: "Được chưa nào?"

Lại hỏi: "Còn giận không?"

Hôn liên tiếp ba bốn cái, sắc mặt Hoàng đế mới dịu đi đôi chút, nhưng vẫn còn canh cánh câu nói "Lễ Vương chưa bao giờ trách tội thần thiếp" lúc nãy, liền lạnh giọng: "Mộ Dung Khác hắn..."

Ánh Tuyết Từ ngẩng mặt lên, bám vào cổ hắn, dán chặt vào môi hắn, chặn đứng lời nói còn dang dở của hắn. Hương thơm thoang thoảng mềm yếu phả vào mặt, đầu lưỡi ấm nóng như cá bơi m*n tr*n đôi môi hắn.

Ánh mắt Mộ Dung Dịch dần trở nên thâm trầm. Hắn rũ mắt nhìn đôi mắt ướt át của nàng, đợi nàng thả lỏng tay, rời khỏi môi hắn. Lúc nàng đang dựa vào vai hắn th* d*c, hắn nâng mặt nàng lên, trong ánh mắt mê ly của nàng, hắn đảo khách thành chủ hôn ngược trở lại.

Chiếc sập trong điện phụ quá nhỏ, hắn phải ôm chặt lấy nàng thì hai người mới không bị ngã xuống. Mộ Dung Dịch tách hai chân nàng ra để nàng quấn lấy eo mình, hắn áp lên người nàng, hổn hển hỏi: "Trên người đã sạch sẽ chưa?"

Ánh Tuyết Từ bị hắn cắn môi không thể nói chuyện, ú ớ lắc đầu. Mộ Dung Dịch lạnh mặt, vỗ nhẹ một cái vào mông nàng. Nghe thấy giọng mũi trầm thấp của Ánh Tuyết Từ, hắn mới nhếch khóe môi: "Hôm nay nợ trước, sau này từ từ trả."

Thọ Khang Cung.

Thái hoàng Thái hậu đang định đi nghỉ thì nghe báo cung nữ được phái đi đưa canh bổ cho Hoàng đế đã về, liền vẫy tay gọi vào: "Hôm nay Hoàng đế có lật thẻ bài không?"

Cung nữ lắc đầu: "Lúc nô tỳ đưa canh tới, điện phụ của Ngự Thư Phòng vẫn còn sáng đèn, đoán chừng Bệ hạ nghỉ lại bên trong. Lương Chưởng ấn không cho ai làm phiền nên nô tỳ đưa canh rồi đi ngay."

"Sao lại nghỉ ở Ngự Thư Phòng nữa rồi?" Thái hoàng Thái hậu đau đầu lẩm bẩm.

Hiện giờ dòng đích của Đại Ngụy chỉ còn độc mỗi Mộ Dung Dịch, các thân vương trong tông thất đều là bàng hệ. Nếu Mộ Dung Dịch có mệnh hệ gì, cả hoàng thất chẳng đào đâu ra một ai gánh vác nổi đại vị. Việc cấp bách hiện nay là Hoàng đế phải nhanh chóng khai chi tán diệp, bất kể mẫu thân của đứa trẻ là ai, dù có là một cung nữ thấp hèn bà cũng chấp nhận.

"Không thể cứ ngồi chờ thế này được nữa, ngày mai ngươi đi nghe ngóng xem trong số tú nữ có những ai nổi bật rồi về báo lại cho ta. Hoàng đế không lật thẻ bài cũng được, nhưng nhất định phải có một đứa trẻ thì mới chặn được miệng lưỡi thế gian!"

Ngày hôm sau, trời vẫn còn tối mịt, Ánh Tuyết Từ đã nhẹ chân nhẹ tay bước ra khỏi điện phụ.

Lương Chưởng ấn thấy nàng ra ngoài liền vội vàng bước tới: "Sao Vương phi lại thức sớm thế này, mới là canh tư thôi, người không ngủ thêm chút nữa sao?"

Bên má Ánh Tuyết Từ vẫn còn vương nét hồng nhuận nhạt nhòa. Giường ở điện phụ nhỏ, Hoàng đế lại ôm nàng ngủ suốt đêm, hơi ấm từ người hắn truyền sang khiến cả người nàng nóng hầm hập, sắc mặt hồng hào hơn hẳn dáng vẻ mệt mỏi, nhợt nhạt thường ngày.

Nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt dịu dàng như nước: "Thôi, lát nữa là đến giờ Bệ hạ thượng triều rồi, thần thiếp sợ bị người ta nhìn thấy. Đi tầm này là kín kẽ nhất."

Lương Chưởng ấn khom lưng nói: "Vương phi nói phải, để nô tài chuẩn bị một chiếc kiệu nhỏ tiễn người, người đợi một chút."

Ông định gọi người, Ánh Tuyết Từ liền ngăn lại: "Không cần đâu."

"Đường cũng không xa, thần thiếp muốn đi dạo một lát."

Nàng đã nói vậy, Lương Chưởng ấn cũng chẳng biết làm sao. Sau một hồi khuyên nhủ không thành, ông đành cử hai tiểu thái giám, một người cầm đèn, một người dẫn đường để hộ tống Ánh Tuyết Từ rời đi.

Trên gương mặt Ánh Tuyết Từ vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh. Hai thái giám dẫn đường phía trước không dám quay đầu nhìn thẳng dung nhan của nàng, suốt quãng đường cứ khom lưng lặng lẽ tiến bước.

Cho đến khi không còn nhìn thấy mái hiên Ngự Thư Phòng phía sau nữa, nụ cười bên môi Ánh Tuyết Từ mới nhạt dần rồi tắt hẳn, đáy mắt trở lại vẻ phẳng lặng như tờ.

Trở về Nhụy Châu Điện, hai tiểu thái giám kia rời đi, Ánh Tuyết Từ đóng chặt cửa lại, rảo bước đi tới sau tấm bình phong, cởi bỏ bộ hoàng bào trên người ra.

Huệ Cô vội vàng mang y phục của nàng tới. Ánh Tuyết Từ nhận lấy, giọng nói trầm thấp, dịu dàng truyền qua tấm bình phong: "Còn ba ngày nữa là phải đi rồi —— A mỗ, hành lý, trang sức quý giá đã chuẩn bị xong xuôi cả chưa?"