Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 38: Thần thiếp nhớ nhung Bệ hạ

"Phỉ phui cái miệng, Vương phi, lời này không nên nói gở. Người là người có phúc, nhất định sẽ ngọc thể khang kiện, sống thọ bách niên. Huống hồ có Bệ hạ che chở, ai dám để người xảy ra chuyện gì chứ?"

Lương Chưởng ấn nghe lời nàng nói thì lắc đầu cười xòa, chân mày không khỏi giãn ra.

Nay chàng có tình, thiếp có ý, Bệ hạ sẵn lòng vì Vương phi mà kiềm chế tính khí, không còn một mực ép buộc; Vương phi cũng bằng lòng thử đón nhận tâm ý của Bệ hạ, quả thực là vẹn cả đôi đường.

Ông nhìn Hoàng đế trưởng thành, là 'đại bạn' thân cận của Hoàng đế, lại phụng di mệnh của người chủ cũ Quý phi để ở bên phò tá ngài. Từ tận đáy lòng, ông luôn mong mỏi Hoàng đế có được một nữ tử tri âm tri kỷ để cùng bạc đầu giai lão.

Còn về việc người phụ nữ này là Hoàng hậu hay phi tần, xuất thân ra sao, quá khứ thế nào, liệu có quan trọng không?

Chỉ cần Bệ hạ thật lòng yêu thương, đó sẽ là người phụ nữ tôn quý nhất thế gian, nàng từng gả cho ai thì có can hệ gì?

Lương Chưởng ấn nghĩ đến gã Lễ Vương chết sớm không đúng lúc kia, ánh mắt vốn đang mang ý cười bỗng chậm rãi lạnh đi.

Nếu tên nhóc đó năm xưa chết ngay trong bụng Thôi Phi thì đã không gây ra nhiều rắc rối đến vậy.

Năm xưa Thôi Phi hại Quý phi suýt nữa một xác hai mạng. Vì nôn nóng muốn bảo vệ chủ tử mà ông từng bưng thuốc phá thai định đổ vào miệng Thôi Phi. Nhưng Quý phi là người có tấm lòng lương thiện, không đành lòng để đứa trẻ vô tội bị liên lụy nên đã ngăn cản ông, lúc ấy Mộ Dung Khác mới có cơ hội chào đời.

Ai ngờ lại sinh ra một nghiệt chướng như vậy, dám giành vợ với cả huynh trưởng, đúng là gặp sắc hóa cuồng, gan to bằng trời, càn rỡ hết chỗ nói!

Nhìn Ánh Tuyết Từ, ông chợt nảy sinh lòng thương cảm, từ ái khẽ giọng nói: "Vương phi, năm xưa gia đình nô tài phạm tội bị liên lụy, suýt nữa mất mạng cả nhà. Chính nhờ ông nội của người, Ánh lão Ngự sử thương xót nô tài tuổi nhỏ, đã kêu oan trước mặt Hoàng thượng nên mới giữ được mạng cho nô tài và mẫu thân. Tuy phải nhập cung, nhưng tốt xấu gì cũng giữ được cái mạng hèn để phụng dưỡng mẫu thân đến già. Ân tình này nô tài khắc cốt ghi tâm."

"Lão Ngự sử lúc sinh thời thương người nhất, nô tài nhớ ơn ân đức của ông, cũng biết người là người có lòng dạ thực sự lương thiện. Ở trong cung hễ có việc gì cần đến, người cứ việc sai bảo, dù có lên núi đao xuống biển lửa nô tài cũng không từ!"

Nói xong, ông quệt mặt, bỗng cảm thấy buồn cười bèn lắc đầu than: "Nhưng chỉ cần có Bệ hạ ở đây, đâu có núi đao biển lửa nào cản được người? Người chỉ cần nở một nụ cười, muốn gì Bệ hạ cũng đồng ý."

Ánh Tuyết Từ lặng lẽ lắng nghe.

Nàng đứng trước khám thờ Phật.

Khói đàn hương dâng trước tượng Phật bay lên từng vòng, lượn lờ vấn vương quanh hoa văn cành lá uốn lượn trên tà váy nàng, khiến cả người nàng toát lên vẻ mơ hồ khó tả cùng nét nhàn nhã thoát tục.

Nàng nở một nụ cười đầy vẻ cảm kích.

Đôi môi mím lại thành một đường cong tuyệt mỹ, nàng cười mỉm chi: "Công công yên tâm, ta không phải hạng người vô tâm vô tình, lọn tóc kết nghĩa này ta xin nhận."

Ánh Tuyết Từ khẽ cúi đầu: "Thần thiếp nay ở Nhụy Châu Điện, ngoài cửa có thị vệ canh giữ, nếu Bệ hạ ghé qua e là không tiện. Làm phiền công công chuyển lời giúp ta, nói rằng đêm nay ta sẽ đợi người ở tiểu Phật đường. Nếu Bệ hạ bằng lòng, thần thiếp xin cung kính chờ đợi; nếu không bằng lòng, cứ coi như thần thiếp tự mình đa tình, công công chỉ cần sai một tiểu thái giám đến báo cho ta một tiếng là được. Nếu Bệ hạ hỏi lý do, cứ nói là..."

Gò má Ánh Tuyết Từ tựa như hoa đào rực rỡ trên nền tuyết trắng, phút chốc ửng hồng diễm lệ, sóng mắt như bóng trăng lay động giữa lòng hồ, lấp lánh ánh nước.

Dẫu là bậc thánh nhân thanh tâm quả dục nhất, cũng phải khuynh đảo trước dáng vẻ e thẹn của nàng lúc này.

"Cứ nói là, thần thiếp nhớ nhung Bệ hạ."

Lương Chưởng ấn tức khắc mở cờ trong bụng, khóe miệng không nén nổi nụ cười, ông kích động nói: "Tấm chân tình của Vương phi, nô tài nhất định sẽ chuyển lời với Bệ hạ. Vương phi cứ việc đợi tin tốt của nô tài."

Ánh Tuyết Từ gật đầu, cúi người bái tạ: "Vậy thì đa tạ công công."

Thái hoàng Thái hậu hồi cung vào buổi chiều. Khi nghi trượng rầm rộ tiến về Thọ Khang Cung, vị lão tổ tông của cung đình sau nhiều năm mới trở về, theo lý ngay cả Hoàng đế cũng nên đích thân đến cửa cung nghênh đón. Nhưng Thái hoàng Thái hậu vốn không thích ồn ào, lại thêm trong người không khỏe, chỉ muốn nhanh chóng nghỉ ngơi, do đó đám người Hoàng đế, Tạ Hoàng hậu và Thôi Thái phi đều không được phép đến cửa cung diện kiến.

Nói về Thái hoàng Thái hậu, bà cũng là một nhân vật truyền kỳ. Năm xưa ở trong cung, bà từng là bậc lật tay làm mây úp tay làm mưa, sau khi Thái Tông kế vị, bà lại buông rèm nhiếp chính suốt bốn năm. Vậy mà đúng vào năm trưởng tôn Nguyên Hưng Đế vừa tròn tuổi nhược quán, bà đột ngột buông quyền, lấy cớ thân thể không khỏe mà rời khỏi đại nội, chuyển đến Tây Sơn ngoài kinh thành dưỡng lão, tính đến nay đã mười năm trời.

Bà là thê tử kết tóc của Thái Tổ, những năm đầu cùng phu quân đánh thiên hạ đã để lại mầm bệnh, sức khỏe không tốt, cho nên dưới gối chỉ sinh được độc nhất một người con trai, chính là Thái Tông.

Thuở ban đầu giang sơn tan tác, quần hùng nổi lên, trong thời loạn lạc ấy, Thôi gia không biết ai sẽ lên ngôi Hoàng đế, bèn tham lam gả những nữ nhi đến tuổi trong tộc cho vài vị kiêu hùng anh kiệt có triển vọng nhất bấy giờ.

Thái hoàng Thái hậu cũng nằm trong số đó.

Năm xưa Thái Tổ tích lũy thế lực, ẩn mình chờ thời, là vị ít nổi bật nhất trong số quần hùng. Thôi gia không nỡ gả đích nữ, mới chọn bà — một nữ tử thuộc chi phụ xa xôi gả qua, mượn danh nghĩa Thôi gia để đặt cược một ván.

Không ngờ sau khi thành hôn, Thái Tổ phất cờ khởi nghĩa, cá chép hóa rồng, thu cả thiên hạ vào trong túi.

Vị đích nữ Thôi gia năm xưa không chịu gả cho Thái Tổ hối hận xanh ruột, chỉ biết trơ mắt nhìn một người thuộc chi phụ thân phận thấp kém đè đầu cưỡi cổ, trở mình làm Hoàng hậu.

Khi Ánh Tuyết Từ đến Thọ Khang Cung, Thôi Thái phi vừa khóc lóc kể khổ với Thái hoàng Thái hậu xong.

Bà ta khóc đến mức hoa lê đái vũ, lớp trang điểm trên mặt trở nên nhem nhuốc, loang lổ tạo thành hai vệt nước mắt sâu hoắm.

Thái hoàng Thái hậu tuy đã cao tuổi nhưng tinh thần còn khá minh mẫn. Trên Tây Sơn không ai quấy rầy, cũng không ai dám chậm trễ tổ mẫu ruột của Hoàng đế, dù sao bất luận triều đại thay đổi thế nào, Hoàng đế vẫn là con cháu ruột thịt của bà.

Thấy có người vào, bà nhận lấy khăn tay từ cung nữ, vỗ vỗ mu bàn tay Thôi Thái phi, chậm rãi lên tiếng: "Được rồi, đừng khóc nữa."

Thôi Thái phi nhận khăn, vẫn nấc nghẹn không thôi: "Cô mẫu, dưới gối thần thiếp chỉ có một đứa con trai này, nâng niu như con ngươi trong mắt mà nuôi nấng trưởng thành. Nó từ nhỏ đã thân thiết với người, được nuôi dưới gối người, nay cứ thế mà đi, lòng thần thiếp đau như dao cắt. Nó mới bao nhiêu tuổi chứ, chưa quá hai mươi! Mới vừa trưởng thành mà..."

Bà ta phục bên gối Thái hoàng Thái hậu bi ai khóc lóc, khóc vô cùng nhập tâm, cả tòa Thọ Khang Cung đều vang vọng tiếng khóc thảm thiết của bà ta.

Cung nhân đều cúi đầu nhìn mũi chân, Ánh Tuyết Từ cũng giữ tư thế tương tự đứng trước cửa, tà váy dài màu bạc xám cùng chiếc trâm ngọc trắng đơn sơ trên tóc.

Cả người nàng tựa như một làn khói nhẹ, chìm trong bụi sáng nhạt nhòa đến gần như trong suốt.

Khi bậc bề trên đang khóc lớn, phận làm con cháu mạo muội vào nhìn thấy thực sự là thất lễ, đáng lý nên tránh đi.

Nhưng cung nhân canh cửa lại chẳng hề nhắc nhở, cứ thế để nàng bước vào, khiến hiện tại nàng tiến không được, lùi không xong, chỉ có thể im lặng đứng ở cửa đợi truyền gọi.

Thái hoàng Thái hậu không khuyên Thôi Thái phi nín khóc nữa, bà nhìn thấy Ánh Tuyết Từ đứng trước cửa liền gật đầu, nói: "Ngươi chính là vợ của Khác Nhi à, lại đây để ta nhìn xem."

Khi Mộ Dung Khác thành hôn, Thái hoàng Thái hậu không trở về, chỉ sai người mang hạ lễ đến, cho nên đây là lần đầu tiên bà gặp Ánh Tuyết Từ.

Ánh Tuyết Từ nghe gọi, bước tới hành lễ với hai người.

Thôi Thái phi vừa nghe Ánh Tuyết Từ đến liền lập tức nín khóc.

Bà ta quay người đi, vội vàng lau mặt rồi mới quay đầu lại nghiêm khắc khiển trách: "Ngươi đến sao không biết lên tiếng một câu, còn phải đợi Thái hoàng Thái hậu gọi mới chịu động? Quy củ đi đâu hết rồi, định làm mất mặt ta, để người ta chê cười ta phải không?"

Thôi Thái phi vừa dứt lời gắt gỏng, một cơn đau nhói đã chạy dọc lên đại não. Chứng đau đầu kia lại tái phát, còn đau hơn trước gấp trăm lần.

Đều tại Ánh Tuyết Từ! Nếu không phải do Ánh Tuyết Từ không biết điều cứ đứng sờ sờ ở đây, sao bà ta có thể nổi trận lôi đình dẫn đến đau đầu!

Thôi Thái phi trừng mắt nhìn nàng một cái đầy hung tợn.

Ánh Tuyết Từ khẽ giọng: "Con dâu có lỗi, xin mẫu phi bớt giận, đừng vì ta mà tổn hại thân thể."

Lúc nào nàng ta cũng giữ cái vẻ nhạt nhòa như mây khói ấy, chẳng giống những nàng dâu khác biết khéo léo lấy lòng.

Thôi Thái phi vốn đã ghét nàng, nên dù Ánh Tuyết Từ có nói gì, bà ta cũng có thể bới lông tìm vết.

"Nếu ngươi còn đoái hoài đến thân thể ta thì nên thường xuyên tới thăm ta, thỉnh an sáng tối không thiếu buổi nào. Miệng thì nói chép kinh cho Khác Nhi, nhưng ta đã nắm rõ lịch trình của ngươi rồi, mỗi ngày giờ Tỵ ngươi mới đi, giờ Dậu đã về, sao đến cả thời gian thỉnh an ta cũng không có? Ta thấy ngươi không thèm coi người mẹ chồng này ra gì mới đúng!"

Thôi Thái phi đổi giọng, mỉa mai nói: "Cũng phải, ngươi có tỷ tỷ ở Nam Cung che chở, đâu còn coi trọng một Thái phi như ta nữa. Làm con dâu ta đúng là khổ cho ngươi!"

Từ sau lần Lương Chưởng ấn đến Vân Dương Cung, đứng trước giường bệnh bà ta nói lời mỉa mai, âm dương quái khí để chống lưng cho Ánh Tuyết Từ, Thôi Thái phi đã một thời gian dài không dám gọi Ánh Tuyết Từ tới bắt bẻ soi mói.

Bấy giờ Thái hoàng Thái hậu hồi cung, bà ta cảm thấy đã có chỗ dựa, vội vàng muốn khôi phục uy phong trước kia.

Bà ta muốn hành hạ Ánh Tuyết Từ thì có gì khó đâu!

Ánh Tuyết Từ lạnh nhạt nghe Thôi Thái phi quở trách, hàng mi dài tĩnh lặng rủ xuống, che khuất đôi đồng tử, bóng râm hắt xuống giấu đi tâm tư bên trong.

Thái hoàng Thái hậu nhíu mày: "Còn có chuyện này sao? Còn ra thể thống gì nữa! Ánh thị, ngươi lại đây."

Giọng bà trầm ổn, không nghe ra vui giận.

Thôi Thái phi thấm vệt nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt, đôi mắt tràn ngập vẻ hả hê giấu sau chiếc khăn tay, lạnh lùng nhìn Ánh Tuyết Từ.

Ánh Tuyết Từ tự biết không thoát được, theo lời bước tới trước mặt hai người. Thái hoàng Thái hậu nói: "Ngẩng đầu lên."

Ánh Tuyết Từ liền ngẩng đầu.

Lúc này nàng mới nhìn rõ dung mạo của Thái hoàng Thái hậu. Bà đã hơn bảy mươi tuổi, hai bên tóc mai bạc trắng, diện mạo sắc sảo hơn người thường, hoàn toàn không có nét tương đồng nào với khuôn mặt của Thôi Thái phi, đôi mắt tĩnh lặng nhìn nàng đăm đăm.

"Ánh thị, ngươi gan lớn thật đấy. Phu quân xương cốt chưa lạnh, ngươi đã khinh mạn mẹ chồng, đâu còn nửa phần tự giác của phận làm dâu? Đi vào thiên điện chờ đó, ai gia sẽ sai người dạy dỗ lại quy củ cho ngươi!"

Thôi Thái phi âm thầm nhếch khóe miệng, bà ta nói: "Cô mẫu, ta cũng đi theo."

Không ngờ Thái hoàng Thái hậu nhạt nhẽo thốt một câu: "Ai gia mệt rồi, ngươi về trước đi."

"Cô mẫu!"

Thôi Thái phi ngẩn ra, đứng bật dậy khỏi ghế. Bà ta vội vàng vòng ra sau lưng Thái hoàng Thái hậu, hai tay đặt lên vai bà, cẩn thận bóp nắn.

"Bao nhiêu năm ngài mới hồi cung một chuyến, ta muốn ở bên ngài nhiều hơn. Huống hồ Khác Nhi đi rồi, chúng ta là hai người thân thiết nhất của Khác Nhi, ta còn muốn nói với ngài về những việc khi Khác Nhi còn sống..."

Thái hoàng Thái hậu vỗ tay bà ta: "Được rồi, lui xuống đi. Ai gia đi đường mệt nhọc, thực sự mệt lắm rồi. Có lời gì lần sau ngươi lại tới nói cho ta biết. Người đâu."

Bà gọi cung tỳ thân cận, đặt tay lên tay cung tỳ, chậm rãi bước ra khỏi chính điện.

Thôi Thái phi không cam lòng bấm bấm ngón tay. Đợi bóng dáng Thái hoàng Thái hậu hoàn toàn biến mất sau cánh cửa, bà ta hừ nhẹ một tiếng, đi tới trước mặt Ánh Tuyết Từ, liếc nàng một cái: "Được Thái hoàng Thái hậu giáo huấn là phúc phận ba đời của ngươi, liệu mà học cho tốt. Thủ đoạn quản lý nội vụ và dạy dỗ phi tần năm xưa của Thái hoàng Thái hậu còn khắt khe hơn ta nhiều, phen này ngươi tha hồ mà chịu khổ!"

Quẳng lại câu này, bà ta đắc ý rời đi.

Ánh Tuyết Từ được đưa vào thiên điện, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Không ngờ cung nữ dẫn đường đưa nàng vào xong liền im hơi lặng tiếng lui ra ngoài.

Thọ Khang Cung nhiều năm không có người ở, nhưng Nội Vụ Giám thường xuyên lau dọn nên đồ đạc trong điện rất sạch sẽ, trang nhã.

Đang lúc nắng nóng gay gắt, trong góc điện đặt chiếc chum lớn sơn màu đựng băng để giảm nhiệt. Thiên điện nằm ở hướng đón nắng, cửa sổ bốn phía dù đóng kín cũng không che nổi cái nắng gắt của mùa hè, băng trong chum tan chảy cực kỳ nhanh.

Ánh Tuyết Từ không dám ngồi xuống, chỉ sợ vừa ngồi xuống sẽ có người nhảy ra chỉ trích nàng không giữ quy củ, khinh mạn bề trên.

Khi nàng đứng đến mức lòng bàn chân hơi tê dại, có hai cung nữ bước vào, trước tiên thay chum băng đã tan, sau đó một người bưng trà nóng, một người bưng bánh ngọt đặt lên bàn.

Một người trong đó nói với Ánh Tuyết Từ: "Vương phi mệt thì ngồi xuống đi ạ."

Nói xong, hai người lại đóng cửa đi ra ngoài.

Ánh Tuyết Từ nghi hoặc nhìn trà bánh trên bàn, không hiểu Thái hoàng Thái hậu có ý gì.

Đúng lúc đang kỳ nguyệt sự, đứng không nổi nữa, Ánh Tuyết Từ nhìn chiếc ghế ngay sát bên mình, khẽ cắn răng, nhấc váy ngồi xuống.

Nếu đối phương thực sự có ý hành hạ nàng, nàng cứ tiêu tốn thể lực thế này cũng chẳng có ý nghĩa gì, thà dứt khoát một chút.

Cứ thế ngồi tĩnh lặng nửa ngày, đợi đến lúc hoàng hôn, ánh sáng trong thiên điện tối dần, cuối cùng mới có cung nữ bước vào, hành lễ với Ánh Tuyết Từ và nói: "Vương phi, Thái hoàng Thái hậu bảo người đến trước mặt ngài nói chuyện."