Tất cả mọi người ở nơi này đều được bố trí để đề phòng hắn.
Tạ Hoàng hậu không dám tin dùng người của cấm vệ quân, những thị vệ và cung nhân canh cửa này đều là tâm phúc được nàng tự tay lựa chọn từ Nam Cung, ngay cả Huệ Cô cũng đích thân thủ ở bên ngoài.
Thế nhưng, hắn vẫn đến được đây.
Toàn thân Ánh Tuyết Từ cứng đờ. Nàng không ngừng lùi lại phía sau, đôi giày lụa vô tình vấp phải chân ghế khiến cơ thể lảo đảo. Nàng vội vịn chặt vào lưng ghế mới gắng gượng đứng vững.
Làn nước mắt mỏng manh khẽ lấp lánh trong cung điện tối tăm, nơi chỉ có vài vệt trăng non hắt vào.
Cũng chính vệt sáng ấy đã giúp Mộ Dung Dịch nhìn rõ vẻ khiếp sợ trong mắt nàng.
Ánh Tuyết Từ chỉ mặc độc một bộ áo ngủ mỏng manh tinh xảo dài đến mắt cá chân, để lộ đoạn cổ chân thanh tú. Dưới lớp vải vóc mềm mại ẩn hiện làn da mịn màng, trắng ngần như mỡ dê.
Mộ Dung Dịch nheo mắt, ánh nhìn rơi xuống đôi bàn chân nàng. Gần như theo bản năng, hắn hoài niệm về cảm giác chiều ngày hôm nay, khi lòng bàn chân nàng đạp lên cánh tay hắn.
Dù cách một lớp giày thêu, hắn vẫn có thể cảm nhận được sự mềm mại, nhỏ nhắn của nàng. Tà váy lướt qua mu bàn tay hắn, mang theo một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào không sao tả xiết từ dưới gấu váy thoảng lên mặt hắn.
Khác với mùi hương trên môi và trên cơ thể nàng, cái vị ngọt ngào thanh tao đó như thấm đượm ra từ chính làn da nàng. Lúc ấy hắn rất muốn bóp lấy bắp chân và cổ chân nàng để hôn, nhưng nàng nói mệt nên hắn mới nhẫn nhịn kiềm chế.
Lúc này đây, nàng đứng lặng dưới ánh trăng, khuôn mặt nhỏ nhắn được ánh bạc soi sáng đến trắng bệch. Đôi mắt trong vắt như vừa được gột rửa, mái tóc đen rũ trước ngực khẽ phập phồng, run rẩy theo từng nhịp thở đầy sợ hãi của nàng.
Hắn không tự chủ được mà cúi người xuống, ngón tay cái miết lấy gò má mịn màng của nàng, hơi dùng lực ấn nhẹ.
"Hoàng tẩu đã nói gì với nàng? Bảo nàng từ nay về sau không được gặp lại trẫm nữa sao? Và nàng đã đồng ý?"
Mí mắt Ánh Tuyết Từ run lên, nước mắt tức khắc vượt qua hàng mi tuôn rơi. Nếu không phải đang vịn vào lưng ghế, nàng sợ mình đã chật vật đến mức ngã quỵ xuống mặt đất.
Hắn vào đây bằng cách nào?
Dù cho người của tỷ tỷ sắp xếp không ngăn được hắn, thì bên ngoài ít nhất cũng phải có tiếng động gì đó chứ?
Tại sao nàng không nghe thấy một chút âm thanh nào.
Còn Huệ Cô —
Huệ Cô đâu rồi?
Nàng chợt ngẩng mắt lên, hoảng loạn quét nhìn những bóng đen hắt lên cửa điện và khuôn cửa sổ, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Huệ Cô, trước đây mỗi khi gác đêm bà luôn đứng ở đó.
Thế nhưng hiện tại, bên ngoài chỉ có bóng cây loang lổ. Huệ Cô đã biến mất.
Ánh Tuyết Từ từng tận mắt chứng kiến sự quyết đoán và máu lạnh của hắn khi thanh trừng tàn dư của Lễ Vương phủ, nàng rất sợ hắn cũng sẽ ra tay tàn nhẫn với Huệ Cô.
Đôi mắt trong trẻo lã chã rơi lệ, nàng nghẹn ngào hỏi rất khẽ: "Bệ hạ, Huệ Cô đâu rồi?"
Thực ra nàng muốn chất vấn Mộ Dung Dịch rằng, hắn đã làm gì Huệ Cô?
Nhưng nàng không dám hỏi thẳng, nàng sợ mình làm cho tình cảnh của Huệ Cô càng thêm phần nguy hiểm.
Mộ Dung Dịch nghe ra ẩn ý trong lời nàng, ánh mắt trầm mặc ngưng đọng trên mặt nàng một thoáng: "Bà ta không sao."
Ánh Tuyết Từ giống như người chết đuối vừa được vớt lên khỏi mặt nước, dồn dập hít thở hai hơi.
May mà Huệ Cô không sao. Nếu a mỗ có bề gì, cả đời này nàng không thể tha thứ cho bản thân, càng không bao giờ tha thứ cho Mộ Dung Dịch.
Nàng vịn vào lưng ghế, cúi đầu thở rất khẽ. Mộ Dung Dịch nghe thấy tiếng nuốt nước mắt kìm nén phát ra từ chiếc cổ thanh mảnh của nàng, hắn buông bàn tay đang đặt trên mặt nàng ra.
Ánh Tuyết Từ vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, không chịu nhìn hắn, nói: "Hoàng hậu nương nương chẳng phải đã nói chuyện với Bệ hạ rồi sao? Thần thiếp cũng đã chuyển ra khỏi Nam Huân Điện... Tại sao đêm muộn Bệ hạ còn tới tìm thần thiếp làm gì?"
Nam Huân Điện nằm gần Tử Thần Điện, còn Nhụy Châu Điện lại xa vô cùng, gần như phải băng qua nửa hoàng cung.
Tỷ tỷ đặt nàng ở nơi mà tỷ ấy cho là an toàn nhất, tỷ ấy nói sẽ khiến Mộ Dung Dịch phải từ bỏ ý định này.
"Nàng ở đâu cũng thế, chẳng lẽ nơi này không phải hoàng cung của trẫm sao?"
Mộ Dung Dịch nhíu mày: "Hoàng tẩu tình sâu nghĩa nặng với nàng, nàng lại là thê thất của Lễ Vương, nhất thời tẩu ấy khó lòng chấp nhận chuyện này cũng là lẽ thường tình. Trẫm không trách, nhưng còn nàng thì sao?"
Mộ Dung Dịch rũ mắt, đưa tay vén lọn tóc dài bên cổ nàng lên, để lộ một mảng da thịt mịn màng trắng nõn, tựa như lớp thịt vải vừa mới bóc vỏ.
Ánh trăng hội tụ nơi xương quai xanh của nàng thành hai vũng sáng nhỏ, trắng ngần và oánh nhuận. Hắn không kìm được nín thở, cúi người ghé sát vào.
Động tác tiếp cận đột ngột này làm Ánh Tuyết Từ hoảng sợ. Nàng mạnh mẽ quay mặt đi, thân thể cũng rụt mạnh về phía sau.
Vệt trăng vốn đang đọng trong xương quai xanh nàng liền rơi trên mặt Mộ Dung Dịch.
Nó chạy dọc theo từng sợi lông mi của hắn, rồi chảy vào đôi mắt sâu thẳm, đen tuyền.
Mộ Dung Dịch cười rất chậm, cánh môi mỏng mím lại thành một đường cong, nhưng trong mắt không có lấy một chút ý cười: "Dung Dung, không lẽ nàng tưởng thật đấy chứ?"
Ánh Tuyết Từ cắn chặt răng, vị chua xót dâng lên nơi sống mũi, từng đợt từng đợt xộc thẳng vào vành mắt.
Nàng tưởng thật. Nàng cứ ngỡ Mộ Dung Dịch dù có tùy tiện làm càn đến đâu, ít nhất cũng sẽ nghe tỷ tỷ khuyên can một câu, không làm cái chuyện xấu xa khinh khi em dâu này nữa. Thế mà hắn ngay cả lời của tỷ tỷ, người dâu cả của hoàng gia, cũng chẳng hề để vào tai.
Nửa đêm hắn xem nơi này như chỗ không người mà tới cung điện của nàng. May mà nàng đã tỉnh giấc, nếu nàng không tỉnh thì sao?
Hắn đột ngột đến đây, rốt cuộc là muốn làm gì nàng?
Vốn dĩ vì được gặp mẫu thân mà nàng có vài phần biết ơn với hắn, vậy mà trong phút chốc đã tan biến sạch sành sanh. Ánh Tuyết Từ rũ mắt, giọt lệ đọng trong vành mắt lung lay sắp rụng: "Muộn thế này mà Bệ hạ còn tới tìm thần thiếp, ngày mai Hoàng hậu nương nương biết được nhất định sẽ tức giận."
Giọng điệu nói chuyện của nàng xưa nay luôn dịu dàng, mềm mại. Khi cười, tiếng nói bay bổng như tiếng sáo ngọc đêm xuân; khi u uất lại tựa tiếng tỳ bà gảy lỗi dây, ai sầu miên man.
Giọng nàng lúc này rất thấp và nhỏ nhẹ, rõ ràng nàng đang ưu sầu phiền muộn, khác hẳn với sự ngọt ngào nịnh nọt hắn của mấy ngày trước, nhưng hắn lại càng thích nàng của bây giờ hơn.
Dáng vẻ rơi lệ, dáng vẻ chán ghét hắn mà không dám nói ra lời của nàng, vừa xinh đẹp lại vừa chân thực.
Giống như một người vợ vì không vui mà biết dỗi hờn trượng phu, tức giận và không thèm đoái hoài.
Mộ Dung Dịch biết nàng đang lảng tránh.
Hắn nhìn nàng với ánh mắt khó đoán, giọng nói trầm xuống: "Trẫm có cách khiến họ phải im miệng, chỉ cần nàng bằng lòng."
Hắn có thể không truy cứu chuyện nàng lừa gạt hắn cho qua lúc trước.
Hắn chắp tay đứng đó, rảo bước băng qua từng ô cửa sổ hắt bóng xuống sàn, đi về phía nàng: "Trẫm sẽ thuyết phục hoàng tẩu chấp nhận mối quan hệ giữa nàng và trẫm. Trước lúc đó, ở trước mặt người ngoài, trẫm sẽ không chạm vào nàng nữa. Nàng cứ yên tâm ở đây, ba ngày trẫm đến một lần, nếu nàng thấy không thoải mái, trẫm có thể đổi thành năm ngày."
Ánh Tuyết Từ mặt cắt không còn giọt máu, đứng chôn chân tại chỗ. Chỉ trong vài bước chân, Mộ Dung Dịch đã đến trước mặt nàng.
Cái bóng đơn bạc mảnh khảnh trên mặt đất bị thân hình cao lớn của hắn che phủ hoàn toàn. Ánh Tuyết Từ mím chặt môi, nhưng vẫn bị hắn bóp lấy bả vai, cạy mở răng môi, quấn lấy đầu lưỡi mà m*t mát.
Hôm nay hắn hôn rất chậm, vừa hôn vừa ngắt quãng nói chuyện với nàng. Nước mắt men theo kẽ môi nàng thấm vào trong, bị hắn l**m bớt rồi nuốt xuống, mang theo hương thơm của nụ đinh hương.
Như thể mê hoặc nàng, hắn trầm giọng nói: "Trẫm có thể dùng bong bóng cá, chẳng phải nàng cũng rất thích sao? Dung Dung, trẫm vốn dĩ phải là phu quân của nàng. Chuyện hai ta là lẽ dĩ nhiên, trời đất định sẵn; người khác không hiểu, còn nàng chẳng lẽ không rõ sao?"
Hắn hôn nàng, bỗng nhiên dùng thêm chút lực. Bàn tay vốn đang bóp vai nàng chuyển lên nâng lấy cổ nàng, hắn không siết mạnh mà dùng các đốt ngón tay đỡ lấy cằm nàng, cho nàng một nơi để nương tựa.
Ánh Tuyết Từ bàng hoàng nghĩ, nàng rõ cái gì?
Cái gì gọi là lẽ dĩ nhiên, trời đất định sẵn?
Hôn sự của nàng vốn dĩ chưa từng đến lượt nàng quyết định. Phụ thân muốn nàng gả cho Dương Tu Thận, tỷ tỷ chọn cho nàng Mộ Dung Dịch, còn Thôi gia lại thay Mộ Dung Khác tới cầu hôn nàng.
Trong số mấy người này, Mộ Dung Dịch quả thực là lựa chọn tốt nhất, nhưng cũng chẳng phải người chính tay nàng chọn.
Nếu không phải do Thôi gia gây rắc rối, có lẽ nàng đã gả cho hắn, và biết được hắn là một kẻ chuyên quyền độc đoán, điên cuồng đến nhường nào sớm hơn cả bây giờ.
Hơi thở hai người hỗn loạn hòa vào nhau, đã sớm không phân rõ là nước bọt của ai, chỉ thấy hương đinh hương ngọt đến mức phát đắng.
Khi bờ môi rời nhau, hàng mi của Ánh Tuyết Từ rũ xuống. Nàng nhận ra rằng chỉ cần còn ở trong cung, nàng tuyệt đối không thể thoát khỏi bàn tay của Mộ Dung Dịch. Nàng bấu chặt vào bả vai hắn, vô lực nhìn xuống mặt đất.
Mộ Dung Dịch bế nàng bước vào phòng ngủ. Chiếc giường ở Nhụy Châu Điện chỉ là một chiếc giường hộp gỗ tinh xảo, kém xa chiếc giường báu khảm mã não rộng rãi thoải mái ở Nam Huân Điện. Nếu hắn nằm xuống, e rằng còn thấy chật chội.
Ánh Tuyết Từ nằm quay mặt vào trong tường. Hắn ngồi bên mép giường, đùa nghịch những ngón tay thon dài của nàng: "Hôm nay nàng phải chịu một phen khổ sở rồi, nghỉ ngơi cho tốt. Ba ngày sau trẫm lại tới thăm nàng nhé?"
Ánh Tuyết Từ quay lưng về phía hắn, giọng nói nhỏ xíu: "Thần thiếp tới kỳ kinh nguyệt."
Mộ Dung Dịch hỏi: "Có đau không?" Rồi hắn tự quyết định: "Vậy năm ngày sau trẫm lại tới."
Bàn tay hắn vươn ra, phủ lên vùng bụng dưới bằng phẳng mềm mại của nàng. Chẳng mấy chốc, lớp áo lót bên trong đã được bàn tay hắn ủ ấm.
Hắn không hiểu chuyện phụ nữ. Sinh mẫu của hắn là Từ Quý phi mất sớm, nữ nhân bên cạnh hắn trước giờ chỉ có người chị dâu cả là Tạ Hoàng hậu. Tạ Hoàng hậu thỉnh thoảng cũng có lúc đau bụng, khi Tiên đế còn sống vẫn thường hay xoa bụng dỗ dành tẩu ấy như vậy.
Ánh Tuyết Từ không còn gì để nói, nàng chỉ biết thẫn thờ nhìn trân trân vào lớp màn sa ở phía cuối giường.
Đêm dài vẫn chưa trôi qua một nửa, thế nhưng sự nhẹ nhõm và niềm vui trước khi đi ngủ đã tan biến sạch sành sanh. Nàng hận không thể biến tất cả những chuyện này thành một cơn ác mộng. Để rồi khi tỉnh lại, đám thị vệ do tỷ tỷ phái đến vẫn đang canh giữ Nhụy Châu Điện kín kẽ không một kẽ hở, còn Mộ Dung Dịch thì nghe theo lời khuyên can của tỷ tỷ mà từ bỏ ý đồ với nàng.
Từ nay về sau, hai người đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng, sống không gặp mặt, chết chẳng nhìn nhau.
Nàng chỉ muốn yên lặng chờ đợi đến ngày mười chín tháng sáu. Khi ấy, thế gian này sẽ không còn Lễ Vương phi, cũng chẳng còn Ánh Tuyết Từ, mà chỉ có một Uông Dung — đây là cái tên mới nàng tự đặt cho mình, lấy theo họ mẹ, dùng để mai danh ẩn tích sau khi rời khỏi hoàng cung.
Thế nhưng Mộ Dung Dịch quyết không buông tha cho nàng.
Nàng gần như có thể tưởng tượng ra tỷ tỷ đã khuyên nhủ hắn thế nào, nhất định là dùng hết mọi biện pháp cứng rắn lẫn mềm mỏng. Nhưng hắn là Hoàng đế, một khi hắn không muốn nghe, ai có thể cản nổi hắn đây?
Đám tâm phúc do tỷ tỷ phái tới ngoài cửa kia, tất nhiên trung thành với tỷ tỷ, nhưng lẽ nào lại trông mong họ có thể chặn đường quân chủ một nước sao?
Ai có thể gánh nổi hậu quả của tội danh tương đương với mưu phản này cơ chứ?
Ánh Tuyết Từ dần dần nghĩ thông suốt, nàng không giãy giụa vô ích nữa. Nàng xoay người lại, cánh tay khẽ chạm vào lớp trường bào hoa lệ của Mộ Dung Dịch, sự lạnh lẽo khiến nàng bất giác run lên một cái.
Trên người Mộ Dung Dịch vẫn đang mặc bộ thường phục màu xanh đá, chuỗi triều châu rũ trước ngực khẽ lay động, tỏa ra thứ ánh ngọc sắc bén.
Chẳng biết hắn vừa từ thư phòng hay nơi nào tới, nơi cổ tay áo còn dính một vệt mực lem. Nàng đưa tay nắm lấy vệt mực đó. Mộ Dung Dịch cúi đầu nhìn nàng, cất giọng trầm thấp đầy từ tính: "Dung Dung?"
Ánh Tuyết Từ không đáp lời, nàng ngồi giữa lớp màn giường màu bạc tuyết, ánh trăng rắc lên mái tóc nàng, ánh lên một vòng hào quang óng ánh.
Nàng chủ động ghé sát lại, vùi mặt vào lồng ngực hắn. Bên dưới lớp trường bào lạnh lẽo, cơ thể cao lớn thẳng tắp của người đàn ông nóng hổi. Mái tóc dài mềm mại như lụa của nàng trượt vào lòng bàn tay hắn, giống như dòng nước mát chảy tràn qua các đầu ngón tay.
"Thần thiếp không nên lừa dối Bệ hạ. Nhưng thực sự đêm đó Bệ hạ đến quá đột ngột, lại vì đại lễ cầu siêu cho vong phu chưa hoàn tất, trong lòng thần thiếp hoảng hốt lo sợ. Thần thiếp sợ nếu càng khước từ thì Bệ hạ sẽ càng nổi giận, lúc ấy mới đành phải uống thuốc để né tránh."
Nàng thủ thỉ nói, chiếc răng thỏ khẽ c*n m** d*** rồi ngẩng đầu lên, trong mắt ngập ngụa làn nước mắt mờ ảo: "Nếu ban đầu thần thiếp thực sự gả cho Bệ hạ thì tốt biết bao. Nhưng bấy giờ thần thiếp đã rơi vào tình cảnh thế này, đâu còn dám mơ mộng đến chuyện kết tóc se duyên với Bệ hạ nữa? Hiện tại Bệ hạ yêu thích dung mạo của thần thiếp, nhưng nếu có một ngày chàng không còn yêu nữa, với thân phận trớ trêu này, thần thiếp biết phải nương tựa vào ai đây?"
Ánh Tuyết Từ nức nở, áp gò má trắng như ngọc vào chiếc đai lưng khảm ngọc vàng lành lạnh của Mộ Dung Dịch: "Bệ hạ là Thiên tử của thiên hạ, nhưng thần thiếp chỉ có mỗi mình Bệ hạ thôi. Thần thiếp sợ hãi đến nhường nào, Bệ hạ có biết không?"