—— Ánh Tuyết Từ đã giúp hắn.
Nàng nằm trên tấm thảm nhung họa tiết hoa lá màu xanh sẫm, thân thể trắng ngần như ngọc, mồ hôi đầm đìa.
Bàn tay thon dài mềm mại, rã rời gác sang một bên, đầu ngón tay và lòng bàn tay ửng lên sắc hồng nhạt, tựa như đóa sen mới nở.
Ánh Tuyết Từ cụp mắt, hàng mi dày ướt đẫm dính chặt vào mí mắt đỏ mọng, chóp mũi vẫn còn khẽ phập phồng vì dư chấn sau trận khóc.
Mộ Dung Dịch vừa lau tay cho nàng, vừa ghé sát lại hôn lên môi nàng.
Ánh Tuyết Từ tránh không được, cũng chẳng buồn đáp lại, nàng ngửa đầu lên rồi lại cụp mắt xuống, uể oải nhìn những đường nét hoa văn uốn lượn quyến rũ trên tấm thảm.
Hôn vài cái, đại khái là cảm thấy vô vị, Mộ Dung Dịch trầm giọng gọi Dung Dung. Ánh mắt hắn sâu thẳm, đen kịt dời đến đôi môi đỏ mọng của nàng, đầy ẩn ý hỏi: "Vừa rồi sao không để trẫm giúp nàng?"
Váy mùa hạ mỏng manh, hắn có thể dễ dàng chạm đến nơi sâu nhất, cảm nhận được sự căng thẳng cùng cái run rẩy đột ngột của Ánh Tuyết Từ. Mộ Dung Dịch biết điểm dừng liền rút tay ra, dùng chính chiếc khăn vừa lau tay cho nàng tùy ý lau sạch ngón tay mình.
Hắn bế người phụ nữ hơi thở hỗn loạn trong lòng lên, vỗ về như để an ủi, hạ thấp giọng: "Nàng sợ hay thẹn thùng? Trẫm đã hạ lệnh buông ba lớp rèm che, không ai nghe thấy gì đâu."
Cho dù có nghe thấy, cũng chẳng kẻ nào gan to bằng trời dám vén tấm rèm gấm trên xe ngựa của Hoàng đế.
Huống hồ lúc nàng rơi lệ tiếng động rất nhỏ, rõ ràng đôi mắt đã mất đi tiêu cự, vậy mà vẫn chết trân cắn chặt môi, nốt ruồi son trên bờ môi đáng thương bị ép đến nhăn nhúm, chỉ có chóp mũi phát ra tiếng r*n r* trầm thấp đầy kiều mị.
Đến khi bị hắn cạy mở răng môi, tiếng r*n r* mềm mại đó quyện vào tiếng nước ẩm ướt.
Mơ hồ lại d*m m*.
Chỉ có hắn, và cũng duy nhất hắn mới có thể nghe thấy âm thanh này.
Ánh mắt Mộ Dung Dịch hơi tối lại, hắn trầm giọng nói: "Rõ ràng nàng cũng rất muốn —— để trẫm giúp nàng nhé? Rất nhanh thôi, sẽ không ai biết cả, người bên ngoài không nghe thấy được đâu."
Khuôn mặt Ánh Tuyết Từ đỏ bừng trông thấy, nàng khép chặt hai chân, đôi bàn tay hồng hào chống trên lồng ngực hắn, dốc sức giữ một chút khoảng cách với hắn, giọng nói run rẩy: "Ngươi đừng hòng."
Nàng chẳng còn tâm trí đâu mà màng đến chuyện tôn ti trật tự nữa, cũng không thể giả vờ giống những hiền phi huệ hậu đoan trang, dịu dàng khước từ sự đòi hỏi vô độ của quân vương như trong sách vở.
Bởi vì nàng hiểu rõ Mộ Dung Dịch không phải hạng quân vương chỉ cần khuyên răn vài câu là biết quay đầu sửa sai.
Hắn sẽ chỉ gạt dải thắt lưng của nàng ra, rồi lại trầm thấp hừ nhẹ, một mặt khen nàng thấu tình đạt lý, một mặt ghé bên tai nàng khàn giọng khen ngợi Dung Dung, ngoan lắm ——
"Nàng thực sự không muốn sao?"
Mộ Dung Dịch tỏ vẻ tiếc nuối nhướng mày, hàng mi dài buông xuống một khoảng tối. Hắn bắt lấy bàn tay đang chống trên ngực mình của nàng, cúi đầu ngậm lấy phần khớp ngón tay nối giữa mu bàn tay và ngón tay nàng.
Hắn khẽ thở dài, cánh môi đẹp đẽ nhếch lên, nhưng lời nói lại quay ngoắt, lạnh lùng không mang theo chút hơi ấm nào: "Sao nàng phải cực khổ nhịn như vậy? Nàng không muốn trẫm, hay bất cứ ai cũng không muốn?"
Ánh Tuyết Từ ngẩn ra, bị hắn nắm cổ tay kéo qua. Hơi thở nóng rực của Mộ Dung Dịch áp sát, âm trầm hỏi: "Nếu không phải trẫm, mà là Mộ Dung Khác thì sao?"
"Bệ hạ."
Giọng của Lương Chưởng ấn xuyên qua lớp rèm gấm, truyền vào bên trong: "Tới Vân Nguyệt Am rồi ạ."
Ánh Tuyết Từ đội mũ trùm, được tỳ nữ dìu xuống xe.
Nàng nắm lấy lớp sa mỏng của chiếc mũ trùm, ngoảnh lại nhìn ra phía sau một cái. Không thấy xe ngựa của Tạ Hoàng hậu đâu, nàng hơi nghi hoặc hỏi: "Hoàng hậu điện hạ và Gia Lạc Công chúa đâu rồi?"
Suốt dọc đường nàng đều che mặt, người biết nàng là Lễ Vương phi không nhiều, ngay cả tỳ nữ cũng tưởng nàng thực sự là mỹ nhân do Cung An Hầu tiến dâng, bèn cười nói: "Sao bỗng nhiên người lại hỏi Hoàng hậu điện hạ vậy ạ? Gia Lạc Công chúa mệt nên Hoàng hậu điện hạ đã đưa Công chúa về cung trước rồi."
Ánh Tuyết Từ gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Bước vào Vân Nguyệt Am, có vị chủ trì trong am ra tiếp đón nàng.
Vân Nguyệt Am nằm sâu trong núi ở ngoại ô phía đông, xưa nay vốn thanh tịnh lánh đời. Nhóm người Ánh Tuyết Từ không hề tiết lộ thân phận, vị chủ trì chỉ nghĩ nàng là phu nhân mới cưới của một nhà quyền quý nào đó trong kinh thành, cung kính dẫn nàng vào một gian am đường thờ phụng linh bài.
"Không biết phu nhân muốn tìm người họ gì tên chi? Trong am chúng ta thờ phụng không ít bài vị, nếu phu nhân biết tên họ, ta cũng giúp phu nhân tìm kiếm dễ hơn."
"Không cần đâu ạ."
Ánh Tuyết Từ vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy bài vị của mẫu thân. Vành mắt nàng hơi đỏ lên, nàng mỉm cười lắc đầu nói: "Ta đã tìm thấy rồi, đa tạ chủ trì."
Chờ trụ trì rời đi, Ánh Tuyết Từ mới chậm rãi tiến lên, hạ tấm bài vị mang tên "Uông thị Vân Nghê" đang thờ trên bệ xuống.
Nàng cẩn thận ôm vào lòng, áp gò má mình vào lớp gỗ lạnh lẽo.
Không có hơi ấm của mẫu thân, cũng chẳng còn mùi hương của người, nhưng mảnh bài vị màu đen nhỏ bé này chính là mẫu thân nàng.
Hàng mi rũ xuống, khóe miệng nàng khẽ hiện một nụ cười ngây thơ như con trẻ, dịu dàng thủ thỉ: "Mẫu thân, Dung Dung rốt cuộc cũng đến thăm người được rồi."
Yên lặng một lát, những giọt nước mắt to như hạt đậu từ mi dưới lã chã tuôn rơi. Nàng sụt sùi, nhỏ giọng nói thêm: "Mẫu thân, xin lỗi người, có phải Dung Dung đến muộn rồi không?"
Nàng không ngờ rằng Mộ Dung Dịch lại đưa mình đến thăm mẫu thân.
Mẫu thân nàng đã đổ bệnh rồi qua đời từ hai năm trước.
Ngày nàng xuất giá, mẫu thân gượng dậy từ giường bệnh, lặng lẽ chải tóc trang điểm. Nàng quỳ trước cửa phòng, đau đớn cầu xin phụ thân cho vào trong để nhìn mẫu thân một lần cuối, nhưng ông tuyệt tình từ chối.
Mẫu thân ngồi trước bàn trang điểm, đến nửa con mắt cũng chẳng buồn liếc nhìn người chồng bạc bẽo vô tình của mình.
Bà đi đến trước cửa, qua khe cửa hẹp ấy, bà dịu dàng gọi: "Dung Dung của mẹ, đừng khóc." Rồi người lại nhỏ giọng khẩn khoản nhờ vả Huệ Cô, rằng sau khi bà đi rồi, xin hãy dốc lòng chăm sóc đứa con gái duy nhất này giúp bà.
Nàng thấp thoáng nhìn thấy nụ cười nơi khóe miệng mẫu thân, giống hệt như những đêm xuân thuở nhỏ, khi người ôm nàng trong lòng cùng ngắm trăng soi bóng hoa lê ngoài sân, dịu dàng mà đẹp đẽ biết bao.
Nàng không hề biết, ngày hôm đó, sau khi đứng bên cánh cửa tiễn con gái gả đi xa, mẫu thân quay người lại, dùng chút hơi tàn cuối cùng đưa cho chồng một bức hưu thư, tự xin từ bỏ vị trí chính thất.
Huệ Cô kể lại với nàng, phụ thân khi ấy nổi trận lôi đình, xé nát bức hưu thư, nhưng cũng chẳng thể lay chuyển được quyết định tuyệt tình của mẫu thân.
Mẫu thân đến chết vẫn đóng chặt cửa không chịu gặp phụ thân. Sau khi qua đời, người cũng không muốn bước chân vào từ đường Ánh gia, thà hóa thành một làn khói nhẹ, để bài vị được thờ phụng tại Vân Nguyệt Am, tuyệt đối không cho người của Ánh gia đến tế bái.
Nhưng lúc đó, nàng đang ở tận Tiền Đường xa xôi. Nghe tin mẫu thân lâm chung, nàng đã khóc đến xé lòng, chạy phăng ra khỏi vương phủ muốn lên thuyền về kinh, song lại bị Mộ Dung Khác bắt trở về ngay trong đêm.
Hắn hứa với nàng, đợi sau khi bà qua đời, hắn sẽ phái người tới Vân Nguyệt Am thay nàng thắp hương chịu tang, nhưng nhất quyết không cho nàng rời khỏi vương phủ để về nhìn mặt mẫu thân lần cuối.
Cuối cùng, chính là tỷ tỷ, người không màng đến thân phận Hoàng hậu vạn phần tôn quý, đã rời cung để ở bên bầu bạn cùng mẫu thân đoạn đường cuối cùng. Tự tay tỷ tỷ thu dọn những di vật còn lại của bà, rồi phái người thúc ngựa cấp tốc gửi đến Tiền Đường cho nàng.
Suốt cả buổi chiều, Ánh Tuyết Từ cứ ôm bài vị của mẫu thân, ngồi lặng lẽ trên bồ đoàn.
Nàng vốn muốn kể cho mẫu thân nghe vài chuyện vui, nhưng hai năm qua thật sự chẳng có lấy một niềm vui nào. Nàng đành dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau sạch bụi bặm trên bài vị, vừa thấp giọng thủ thỉ với người rằng hiện tại mình sống rất tốt, và rất nhanh thôi, nàng sẽ có được tự do.
Đến khi tự do rồi, nàng sẽ đến đón mẫu thân cùng rời khỏi kinh thành.
Không làm chú chim trong lồng nữa, nàng muốn làm chim yến tự do trên bầu trời, đợi khi xuân sang sẽ vì mẫu thân mà ngậm về cành hoa lê nở rộ đẹp nhất.
Sau này, mẫu thân và Dung Dung sẽ mãi mãi không bao giờ chia lìa.
Lương Chưởng ấn phải giục tới hai lần, Ánh Tuyết Từ mới từ trong Vân Nguyệt Am đi ra.
Nàng vừa mới khóc xong, mí mắt và gò má hơi sưng lên, nhưng làn da dưới ánh trăng lại càng thêm mịn màng, rạng rỡ như ngọc.
Vén bức rèm gấm lên, nàng ngẩn người khi phát hiện Mộ Dung Dịch không có ở bên trong. Nàng quay sang hỏi Lương Chưởng ấn: "A công, Bệ hạ đâu rồi ạ?"
"Gần đây lũ giặc Mạc Bắc quấy nhiễu biên thùy, vừa có mấy phong tấu chương khẩn cấp gửi tới nên Bệ hạ đã phi ngựa về cung trước. Người sợ đường núi ban đêm không an toàn nên mới bảo đám nô tài chúng ta ở lại đây đợi Vương phi."
Ánh Tuyết Từ mím môi, khẽ giọng nói: "Ta không nên nán lại trong am lâu như vậy."
"Vương phi nói gì thế ạ. Bệ hạ biết người nhớ thương mẫu thân quá cố nên mới không cho bọn nô tài làm phiền người. Thực sự là do trời đã tối, nếu còn nán lại thì cửa cung sẽ khóa mất, lúc này đám nô tài mới đành phải giục người."
Xa ngựa lăn bánh hướng về phía hoàng cung. Ánh Tuyết Từ chậm rãi lau mặt, lau sạch từng chút từng chút một những dấu vết của nước mắt.
Mùa hè oi bức, nàng chỉ thoa một lớp phấn hoa nhài mỏng manh. Khi lau đi lớp phấn ấy, làn da vốn dĩ trắng ngần, trong trẻo của nàng liền lộ ra. Dù mí mắt vẫn còn sưng, nhưng khóe miệng nàng lại khẽ hiện lên một lúm đồng tiền nhỏ.
Hôm nay được gặp mẫu thân, nàng thực sự rất vui. Lát nữa về cung kể cho Huệ Cô nghe, chắc chắn bà cũng sẽ vui lây.
Nàng vốn tưởng rằng Mộ Dung Dịch và Mộ Dung Khác là hạng người như nhau.
Nhưng hắn lại đưa nàng tới thăm mẫu thân. Cho dù sự quan tâm này của Mộ Dung Dịch chỉ là hứng thú nhất thời, thì dẫu sao nàng vẫn nợ hắn một ân tình.
Nàng sẽ trả lại cho hắn.
Ánh Tuyết Từ nhắm mắt suy nghĩ, trước khi rời khỏi cung, nàng sẽ trả món nợ ân nghĩa này cho Mộ Dung Dịch.
Sau đó, hai bên sẽ chẳng ai còn nợ ai nữa.
Kiến Lễ Môn.
Từ đằng xa, Lương Chưởng ấn đã nhìn thấy một nhóm người cầm đèn lồng cung đình, im lặng đứng sừng sững ở cửa cung.
Đến khi nhìn rõ dung mạo của người dẫn đầu, sắc mặt ông đột nhiên biến đổi. Ông vội ném dây cương trong tay cho Phi Anh, dặn dò: "Ở đây đợi, nếu không có lệnh của ta, nhớ kỹ tuyệt đối không được để Vương phi xuống xe."
Phi Anh chưa kịp hiểu có chuyện gì xảy ra, định mở miệng gọi cha nuôi thì đã thấy Lương Chưởng ấn chạy như bay về phía nhóm người đó.
Ánh lửa bập bùng từ những chiếc đèn lồng soi rõ khuôn mặt của đoàn người, khiến Phi Anh không khỏi ngẩn ra.
Tạ Hoàng hậu sắc mặt âm trầm đang đứng ở đó. Ánh mắt lạnh lùng mang theo ngọn lửa giận dữ của nàng nhìn chằm chằm về phía chiếc xe ngựa mà Ánh Tuyết Từ đang ngồi.
Không biết nàng đã đứng chờ trước cửa cung bao lâu.
Tạ Hoàng hậu vốn là người có tính tình ôn hòa, xưa nay đối xử với kẻ dưới vô cùng khoan dung. Phi Anh chưa từng thấy người có dáng vẻ uy nghiêm, phẫn nộ như thế này bao giờ.
Nghĩ đến Lễ Vương phi còn đang ngồi trong xe, Phi Anh sợ đến mức mồ hôi tuôn ra như tắm, vội vàng nắm thật chặt dây cương trong tay.
Lương Chưởng ấn rảo bước tới trước mặt Tạ Hoàng hậu, khẽ liếc nhìn đám tùy tùng sau lưng nàng với vẻ trách móc.
"Muộn thế này rồi, sao Hoàng hậu nương nương vẫn còn ở đây? Đám nô tài các ngươi hầu hạ kiểu gì thế, còn không mau đưa Hoàng hậu nương nương về Nam Cung nghỉ ngơi?"
Ngoại trừ hai đại cung nữ thân cận của Tạ Hoàng hậu, những tùy tùng khác đều bị ông nhìn đến mức phải cúi đầu né tránh.
Tạ Hoàng hậu nhìn chiếc xe ngựa đằng xa, không nói một lời mà siết chặt lòng bàn tay.
Cảnh tượng trước mắt thế này, sao nàng có thể ngây thơ cho rằng giữa Hoàng đế và Dung Dung là đôi bên tình nguyện cho được?
Lúc trước nghe được chuyện này từ miệng Gia Lạc, ngoài sự kinh ngạc ra, nàng không biết phải mở lời hỏi Dung Dung thế nào. Nàng cứ tưởng Dung Dung tự nguyện, nhưng nếu đã tự nguyện, tại sao muội ấy lại muốn xuất cung?
Sau đó Hàm Lương Điện bốc cháy, Dung Dung dọn vào Nam Huân Điện, trong lòng nàng sinh nghi nên đã phái người đi thăm dò nhưng không tra ra được gì. Cho đến hôm nay —
Nàng và Dung Dung cùng nhau lớn lên từ nhỏ, làm sao có thể không nhận ra bóng dáng của muội ấy. Ban đầu nàng vốn dĩ chỉ hoài nghi, nhưng đến khi nghe thấy tiếng khóc thút thít của một người nữ từ trong xe truyền ra, nàng mới dám khẳng định đó chính là Dung Dung, không sai vào đâu được.
Mấy lần nàng muốn tiếp cận đều bị các cung nhân khéo léo ngăn cản, rồi lại bị Hoàng đế dùng cái cớ Gia Lạc cưỡi ngựa mệt mỏi để đưa về cung trước.
Dung Dung rõ ràng là Lễ Vương phi, vậy mà phải mặc bộ váy áo mỏng manh diễm lệ như thế, bị gọi là một mỹ nhân do Cung An Hầu tiến dâng, rồi bị đưa lên xe ngựa của Hoàng đế, từ đó không thấy trở ra nữa.
Thảo nào.
Thảo nào Dung Dung lại bỗng nhiên đỏ hoe mắt tới cầu xin nàng giúp muội ấy xuất cung.
Có phải ngay từ lúc đó, Hoàng đế đã sớm...
Tạ Hoàng hậu chỉ hận bản thân phát hiện quá muộn. Nếu nàng biết sớm một chút, sao nàng có thể để mặc cho Hoàng đế không màng kiêng kỵ mà làm càn thế này.
"Lương Chưởng ấn."
Tạ Hoàng hậu lạnh lùng nhìn Lương Chưởng ấn, gằn từng chữ: "Bổn cung tới đón Lễ Vương phi về cung, ngươi to gan thật đấy, dám ngăn cản bổn cung?"