Mộ Dung Dịch bỗng ngẩn ra, cụp mắt nhìn nàng.
Ánh Tuyết Từ không cho hắn nói thêm nữa, nàng ngửa đầu hôn lên. Trong mắt nàng tầng nước mơ màng, giống như hai hạt trân châu đen đọng lại ánh hoa, đôi má nóng bừng, trên môi còn vương hương thơm của rượu ngọt. Đầu lưỡi khéo léo lướt qua làn môi mỏng của hắn, tựa như đang tỉ mỉ nếm thử một món mỹ vị nhân gian. Như thế vẫn thấy chưa đủ, nàng lại cúi đầu khẽ ngửi mùi long diên hương thanh lạnh trên áo hắn, ngay sau đó vùi mặt vào bên cổ trắng lạnh của hắn, dịu dàng c*n m*t một cái.
Cảm thấy gân xanh nơi đó khẽ nảy lên, hơi phồng ra, nàng bèn áp đôi má đỏ bừng như say vào, khẽ cọ cọ rồi nũng nịu gọi bằng giọng mũi nồng đượm: "Mộ Dung Dịch..."
"Giúp thiếp..."
Nàng mơ màng nhìn hắn, đôi tay vòng qua eo hắn, cởi bỏ chiếc đai lưng bằng da. Nàng đắc ý giơ lên cho hắn xem, hoàn toàn không hề hay biết đây là một hành động tràn đầy ám chỉ đến nhường nào. Chiếc đai da màu đen kia cứ thế từng nhịp khẽ đung đưa trên cổ tay như ngọc thạch của nàng, thỉnh thoảng vỗ nhẹ lên cánh tay, để lại vệt đỏ nhàn nhạt.
"Dịch Lang," nàng miên man mỉm cười, thần thái ngây thơ lại vô tội: "Thiếp cởi ra giúp chàng rồi này."
Ngồi trên người hắn, nàng thấp thoáng cảm thấy hai người họ giống như đang vụng trộm hoan lạc.
Họ quá đỗi trẻ tuổi, trẻ tuổi đến mức thể xác không chịu đựng nổi bất kỳ sự k*ch th*ch nào, linh hồn tựa như hai ngọn lửa bay bổng lên cao. Nàng đạt được niềm khoái lạc trọn vẹn và thấu triệt hơn hẳn so với trước kia, mái tóc dài bay lượn trong không trung.
Tuy nhiên, sự e thẹn và thuần khiết vốn là bản tính của nàng. Lúc khoái lạc nhất, vậy mà nàng cũng nhẫn nhịn được, hoảng hốt nhớ ra nơi đây là thiên điện, cách đại điện chỉ vài bước chân. Niềm hoan lạc phóng túng hóa thành những giọt nước mắt, dọc theo đôi má trắng như tuyết của nàng từng giọt lớn lăn dài xuống dưới, ai oán nở rộ trong một trận dập dồn dồn dập không ngừng gia tốc.
Nàng lại cảm thấy hắn có lẽ vô cùng hận nàng, dùng lực lớn đến thế, nàng có say rượu cũng thấy bản thân như sắp tan xương nát thịt. Ngón chân nàng không ngừng co quắp nhưng vẫn giống như một con hồ ly nhỏ mới nếm thử trái cấm, đôi tay quấn chặt lấy cổ hắn, rụt rè hô hấp bên tai hắn.
Đáng hận đêm nay hắn lại im lặng đến thế, vừa không nói chuyện với nàng, cũng không dỗ dành nàng, sức lực nặng nề đến đáng sợ. Nàng đành phải dùng răng cắn vành tai hắn, cắn cho hắn đau. Đầu óc hỗn độn, nàng mơ hồ nghĩ rằng, hắn đang trừng phạt nàng phải không? Hắn đang trừng phạt nàng sao? Nhưng rốt cuộc là ai đang trừng phạt ai đây?
Lại một cú thúc thật nặng, nàng hít sâu một hơi, cuối cùng không nhịn được mà nức nở bên tai hắn. Tiếng nấc kia vừa nhẹ vừa nhỏ, hòa lẫn với mùi xạ hương nhạt đượm vẻ hoan lạc, giống như chất độc ngấm vào tâm trí hắn, mang lại một sự ngọt ngào đến nghẹt thở.
Đầu óc thực sự không còn tỉnh táo, sắp rệu rã đến nơi rồi... Nàng vẫn cố chấp hôn hắn, đôi mắt vì khoái lạc tột cùng mà nhìn không rõ nữa. Sự cực lạc hết lần này đến lần khác trỗi dậy khiến trước mắt nàng thoáng chốc tối sầm, một màu đen hỗn độn, không còn nhìn thấy gì nữa. Nàng chỉ biết dùng chóp mũi cọ vào mặt hắn theo bản năng. Đó là niềm khoái lạc duy nhất ngay trong gang tấc mà nàng có thể bám víu. Nàng giống như rêu váng trong dòng nước quấn chặt lấy hắn, rụt rè cầu xin: "Nữa... Dịch Lang... Nữa..."
Đèn nến cháy đến tận cùng, giọt dầu sáp cuối cùng bám lấy thân nến chầm chậm chảy tràn, ánh lửa lóe lên một cái rồi tắt lịm. Tiếng ca múa sáo trúc phía xa đã không còn nghe thấy nữa, chỉ còn lại hai luồng hơi th* d*c, một nhẹ một nặng. Luồng hơi thở nhẹ kia tựa như làn khói mờ ảo sau khi ngọn nến vừa tắt.
Mộ Dung Dịch rốt cuộc vẫn giữ lại một chút tỉnh táo để kịp thời bọc chặt lấy nàng. Lúc Thái y tới nơi, trên sập đã được thu dọn, Ánh Tuyết Từ lặng lẽ nằm trong chăn, đôi má ửng hồng, chìm vào giấc ngủ sâu.
Thái y vội vàng bắt mạch xong liền quỳ đất bẩm báo: "Là do uống nhầm rượu máu hươu, Vương phi thể chất yếu lại bị hơi rượu k*ch th*ch, khí huyết dâng lên đặc biệt dữ dội, thai nhi vô hại."
Động tĩnh ở thiên điện không nhỏ, những người không phận sự xung quanh đều bị đuổi đi thật xa. Lương Thanh Đệ canh giữ dưới hành lang, nghe thấy phía sau có tiếng động liền vội vàng quay người lại. Ông thấy Hoàng đế xiêm y chỉnh tề, thần tình uy nghi, ánh mắt phóng tới như nước lạnh tràn về khiến người ta không rét mà run.
Thiên tử nhàn nhạt bảo: "Sai người canh giữ kỹ nơi này, về đại điện."
Đại điện vẫn đang ca múa. Chỉ vì Thiên tử không có ở đó nên mọi người đều có chút lơ đãng không yên. Hai vị Lý mỹ nhân và Ngô mỹ nhân bị đuổi về tự cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn ai, tạ tội với Thái hoàng Thái hậu xong liền vội vã rời tiệc.
Thái hoàng Thái hậu từ nãy đến giờ sắc mặt hơi lộ vẻ nghiêm nghị. Mọi người chỉ nghĩ bà cụ tuổi cao sức yếu, bệnh tật quấn thân, lại dự yến tiệc lâu như vậy nên có lẽ đã mệt rồi.
Ánh Đình Kính mang hàm nhị phẩm, đương nhiên được ngồi ở bàn tiệc phía trên, nhưng vẫn phải bận rộn xã giao tiếp đãi với mọi người. Đợi đến khi rượu qua ba tuần, ông ta mới phát giác Dương Tu Thận đã trở lại từ lúc nào, mà Ánh Tuyết Từ thì bặt vô âm tín. Ông ta không kìm được buột miệng thốt ra: "Sao ngươi vẫn còn ở đây?"
Dương Tu Thận ngẩn ra một lát, nhíu mày hỏi: "Lão sư, người nói gì cơ?" Không đợi hắn tiếp tục hỏi, sắc mặt Ánh Đình Kính đã trầm xuống, thần tình khó coi đến cực điểm. Ông ta nhìn thẳng về phía Thái hoàng Thái hậu ở ngôi cao, lòng bàn tay hơi run rẩy, ngoảnh đầu gọi một tiểu nội quan hầu rượu tới, hướng mắt về phía chỗ ngồi của Thái hoàng Thái hậu mà thấp giọng dò hỏi.
Trong lòng Dương Tu Thận bỗng nhiên chìm xuống. Hắn nhìn về phía vị trí vốn để lại cho Ánh Tuyết Từ nhưng từ đầu đến cuối vẫn bỏ trống kia. Nàng rõ ràng đã nói tản bớt hơi rượu một lát liền vào. Một luồng hơi lạnh vô cớ bám lên sống lưng, hắn đứng dậy định đi ra ngoài tìm nàng.
Ánh Đình Kính giơ tay ấn mạnh hắn trở lại vị trí cũ, không cho phép phản kháng, giọng dứt khoát: "Ngồi yên đó, không được làm loạn. Lát nữa cứ theo kế hoạch mà làm."
Khi bóng dáng Thiên tử xuất hiện trên ngự tọa, bầu không khí trong điện bỗng khựng lại một nhịp, nhưng rất nhanh đã khôi phục như thường, tiếng ca múa càng thêm rộn rã.
Sau những chén rượu mời qua đổi lại, mọi người không nhịn được mà lén quan sát thần thái của Thiên tử, thấy sắc mặt hắn vẫn như thường, không hề có chút dáng vẻ say xỉn nào.
Tạ Hoàng hậu vừa rồi thấy Ánh Tuyết Từ mãi không tới, đã đặc biệt phái Thu Quân đi tìm. Thu Quân trở về báo lại rằng người đã rời khỏi Nam Cung từ lâu. Thời gian trôi qua lâu như vậy, đáng lẽ phải đến nơi rồi mới phải, sao giờ vẫn không thấy tăm hơi đâu?
Thấy Hoàng đế đã trở lại, nàng bèn thấp giọng hỏi han: "Có thấy Dung Dung không?"
Hoàng đế khẽ mỉm cười: "Nàng ấy không cẩn thận uống một chén rượu ngọt, chịu không nổi hơi rượu nên ta đã bảo nàng đến thiên điện nghỉ ngơi một lát."
Tạ Hoàng hậu bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt rồi."
Thái hoàng Thái hậu nghe vậy thì mỉm cười. Bàn tay già nua run rẩy nâng chén rượu lên, uống cạn chỗ rượu ngọt còn lại trong ly, nét mặt thoáng hiện vẻ đắc ý tự phụ.
Mộ Dung Dịch rời đi không lâu thì Ánh Tuyết Từ tỉnh dậy. Nhất thời nàng không thể nào gượng dậy nổi, xương cốt rã rời, cơ thể mềm nhũn, đôi chân dường như chẳng còn chút sức lực nào.
May mà Lương Thanh Đệ đã bảo Nghi Lan vào trong hầu hạ. Nàng vịn vào thành sập nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghi Lan đỡ nàng uống nước, nàng khẽ mở mắt, mơ màng nhìn quanh gian thiên điện này một lát rồi khẽ mở miệng, giọng điệu chần chừ, hơi khàn: "Đây là đâu?"
"Là một gian thiên điện liền kề với đại điện ạ. Bệ hạ vừa rồi thấy người... bảo người ở đây nghỉ ngơi một lát."
Ánh Tuyết Từ nghỉ ngơi thêm một lúc mới chậm rãi nhớ lại những chuyện vừa xảy ra. Nàng uống một chén rượu, sau đó say mèm, ngay sau đó liền bị người ta mời đến đây...
Sau đó chính là những hoan lạc vô tận, hết lần này đến lần khác... Nàng hiếm khi nhiệt tình với chuyện giường chiếu, thường thường đều là hắn muốn thì nàng mới bất đắc dĩ thuận theo. Nàng chẳng thể ngờ có một ngày bản thân lại phóng túng đến thế. Nàng khẽ ngoảnh đầu đi nơi khác, nhớ rõ lúc hắn rút ra đã tiện tay cầm chiếc áo yếm của nàng để lau chùi, bèn cúi đầu vén chăn lên, ngập ngừng tìm kiếm thứ gì đó trên sập và dưới đất.
Nghi Lan thấy vậy liền hỏi: "Vương phi đang tìm gì thế ạ?"
Không thấy chiếc áo yếm đâu, nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Quần áo trên người đều đã được thay mới, thứ đó tự nhiên cũng không tìm lại được nữa, nàng không trả lời Nghi Lan mà chỉ hỏi: "Chén rượu lúc nãy có phải có vấn đề không?"
Nghi Lan biết không thể giấu được nàng, bèn nói: "Bệ hạ sẽ làm chủ cho người."
Sắc mặt Ánh Tuyết Từ vẫn nhạt nhòa, chỉ có chóp mũi là đỏ ửng. Nằm thêm một lát, nàng định ngồi dậy nhưng hai chân mềm nhũn đến mức đứng không vững. Nàng khẽ ôm lấy vùng bụng. Nếu đứa trẻ có mệnh hệ gì, Nghi Lan chắc chắn không giấu giếm nàng. Nghi Lan không nói gì tức là con vẫn bình an, nhưng nghĩ đến lực đạo mãnh liệt cuồng bạo của hắn lúc nãy, nàng vẫn không nhịn được mà hỏi một câu: "Đứa trẻ có sao không?"
"Vương phi yên tâm, Thái y nói thai nhi vô sự."
Trái tim đang treo lơ lửng của nàng bấy giờ mới hạ xuống. Ngay từ ngày biết nàng mang thai, tỷ tỷ đã dặn dò rất nhiều chuyện, bao gồm cả chuyện phòng the. Nàng đã mang thai hơn ba tháng, chuyện chăn gối vốn dĩ không đáng ngại, nhưng tuyệt đối không được tham hoan phóng túng.
Nàng thầm đoán đứa trẻ này được hoài thai trước khi hắn uống thuốc giải rượu, sau đó giữa hai người không thiếu những lần tranh chấp, chuyện giường chiếu lại càng thêm dồn dập.
Nàng cụp mắt xuống, khẽ áp tay lên vùng bụng: "Yến tiệc ngoài đại điện đã tan chưa?"
Nghi Lan đáp chưa: "Nhưng nô tỳ nghĩ chắc cũng sắp rồi."
Ánh Tuyết Từ nhìn sắc trời bên ngoài: "Ta nên đi rồi."
Nàng rời đi vào thời điểm rất khéo, vừa ngay lúc đại yến sắp tàn.
Ca nữ và vũ cơ đều đang từ từ lui ra ngoài. Nhìn thấy nàng, những bóng hồng thướt tha liền hướng về phía nàng hành lễ, đồng thời mượn ánh trăng lặng lẽ quan sát. Thấy dung mạo nàng kiều diễm như đóa phù dung đẫm tuyết giữa đêm đen, ai nấy đều ngẩn ngơ.
Ánh Tuyết Từ vừa rồi khi sửa soạn lại trang phục đã đặc biệt chọn một chiếc áo cổ đứng để che giấu những vết tích h**n ** trên cổ. Lúc này cơ thể mệt mỏi, trên người nàng khó tránh khỏi vương chút nét nhu mị, quyến rũ và rã rời. Bước chân nàng chậm rãi, thấy họ cứ nhìn mình, nàng theo bản năng đưa tay che khẽ, nghiêng đầu tránh né những ánh mắt đó rồi dừng bước trước đại điện.
Cũng chính trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, nàng nghe thấy một giọng nói trong điện từ từ truyền ra. Giọng nói ấy nàng không hề xa lạ, nhưng lại là thanh âm đã rất lâu chưa từng nghe thấy. Nàng ngẩn người một lát mới chợt nhận ra, đó là giọng của phụ thân nàng. Nàng chậm rãi ngẩng đầu, cách một khoảng sân nhuộm ánh trăng sáng tựa sương trong, thẫn thờ nhìn về phía phụ thân đang đứng giữa đại điện.
"Thần to gan, xin Bệ hạ ban cho một cuộc hôn nhân."
Thiên tử cười đáp: "Trẫm nghe nói trưởng tử và thứ tử của phủ Đô Đài đều đã kết duyên lành, chỉ có cậu út là chưa định thân. Phải chăng khanh đã nhắm trúng tiểu thư nhà ai, muốn xin trẫm thành toàn cho một mối nhân duyên?"
Sau một hồi im lặng, Ánh Đình Kính đáp: "Thần hoảng sợ, hôm nay điều thần cầu xin không phải cho con trai út, mà là vì đứa con gái duy nhất dưới gối. Thần to gan xin Bệ hạ ban cho một mối nhân duyên."
Lời này vừa thốt ra, cả đại điện lập tức chìm vào không gian tĩnh lặng đến cực điểm.
Những người ngồi ở đây không ai là không biết Ánh gia có ba con trai một con gái. Đứa con gái duy nhất này dung mạo đặc biệt kiều diễm, đứng đầu kinh thành, vừa cập kê liền được Lễ Vương nhắm trúng. Năm đó Lễ Vương còn chưa đến tuổi đôi mươi đã ép cưới nàng làm Lễ Vương phi. Hai năm sau, Lễ Vương lâm bệnh qua đời, góa phụ Ánh thị được đón vào trong cung, tên thuở nhỏ gọi là Tuyết Từ.
Sau khi vào cung, nàng lại được Thiên tử sủng ái, cho vào ở Tây Uyển, trải qua biết bao thăng trầm chết đi sống lại...
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ngai vàng, Thiên tử từ tốn mỉm cười hỏi: "Khanh muốn gả con gái cho ai?"
Ánh Tuyết Từ ngơ ngác nhìn ánh nến lưu chuyển trong đại điện, tầm mắt không biết từ lúc nào đã nhạt nhòa nước mắt. Nàng chậm rãi chuyển dời tầm mắt, thấy một người trẻ tuổi mặc bộ quan phục màu xanh, trên ngực áo thêu tấm bổ tử hình chim hạc, rời khỏi vị trí của mình. Hắn chỉnh đốn lại mũ áo, bước tới trước ngự tiền vái sâu một cái, rồi sau đó khuỵu gối quỳ sấp.
"Thần Dương Tu Thận, khẩn cầu thiên ân. Thần nguyện lấy tiền đồ và tính mạng ra bảo đảm, liều chết khấu thỉnh Bệ hạ ban ân điển, cầu cưới góa phi của Lễ Vương là Ánh thị. Thần biết lời thỉnh cầu này vượt quá lễ pháp, nhưng rốt cuộc lòng đã nặng tình, dẫu chết không đổi. Chỉ cần được cùng nàng kết thành phu thê, bạc đầu không hai lòng, thần vĩnh viễn khắc ghi thiên ân. Khẩn cầu Bệ hạ... rủ lòng thương xót mà thành toàn."