Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 107: Gia Lạc cười hì hì, "Thím nhỏ, người có bảo bảo chưa?"

  Ánh Tuyết Từ nói: "Không cần đâu tỷ."

"Sao có thể không cần chứ?" Tạ Hoàng hậu nhíu mày, "Thân thể muội từ nhỏ đã yếu ớt, để Thái y xem qua một chút thì tỷ mới yên tâm được."

Nàng cúi đầu, thấp giọng bảo: "... Muội vẫn chưa muốn gặp người trong cung lúc này."

Tạ Hoàng hậu hơi ngẩn ra. Nàng ngồi lặng bên giường hồi lâu rồi mới dịu giọng bảo: "Thôi được rồi, muội cứ lo nghỉ ngơi cho tốt. Chỗ nào không thoải mái thì nhất định phải nói cho tỷ biết đấy."

Nàng vâng lời, Tạ Hoàng hậu bấy giờ mới rời đi trước.

Trong điện nhất thời chìm vào tĩnh lặng. Chùm ánh sáng mặt trời lọt qua những ô hoa văn quả trám trên cánh cửa gỗ, hắt một vệt nghiêng nghiêng ngay đầu giường. Nàng cảm thấy chói mắt nên đành xoay người vào trong, nhắm nghiền mắt lại.

Thế nhưng dẫu có nhắm mắt, nàng cũng không phải là chẳng cảm nhận được gì. Ngoài cửa có một bóng người cứ lắc lư bên trái rồi lại ngả bên phải, bóng đổ đến đâu là khoảng không chỗ đó lại tối sầm xuống. Ánh Tuyết Từ nhíu mày nhẫn nhịn một hồi, nhưng cái bóng nhỏ kia cứ loay hoay không chịu ngồi yên, nàng đành phải ngồi dậy, hướng ra ngoài cửa hỏi: "Ai đó?"

Cái bóng lập tức đứng im phắt. Sau cánh cửa gỗ truyền đến một giọng trẻ con trong trẻo, lanh lảnh: "Là con đây mà, thím nhỏ!"

Ánh Tuyết Từ bước qua mở cửa, liền thấy Gia Lạc đang được một người bế trên tay. Con bé ngửa gương mặt bầu bĩnh như trái đào cười hi hi ha ha, vỗ vỗ vào vai người dưới thân bảo: "Tỷ tỷ ngoan, mau thả ta xuống nào."

Ánh Tuyết Từ lúc nãy còn thắc mắc cái bóng kia sao lại cao bằng người lớn, hóa ra là có cung nữ đang bế con bé.

Nàng cung nữ trông cũng còn nhỏ, dáng vẻ chừng mười hai mười ba tuổi. Đứa trẻ lớn bế đứa trẻ nhỏ, cả hai đều cười ngốc nghếch với nhau, khiến Ánh Tuyết Từ nhìn mà mềm lòng.

Nàng cung nữ kia nghe theo lời Gia Lạc liền đặt con bé xuống đất, cung kính hành lễ với Ánh Tuyết Từ rồi lui ra ngoài. Gia Lạc vội vàng nắm chặt lấy tay Ánh Tuyết Từ như thể sợ nàng sẽ bỏ mặc mình, ra sức kéo nàng vào trong phòng.

Đi đến trước giường, Gia Lạc bèn đứng im, đưa đôi mắt long lanh đầy mong đợi nhìn nàng. Ánh Tuyết Từ hiểu ý, liền vén chăn lên bảo: "Mau leo lên đây nào."

Gia Lạc mừng rỡ khôn xiết, vội cởi chiếc giày đính trân châu ra rồi trèo tót lên giường, giống như một chú cún nhỏ rúc vào trong chiếc chăn thơm phức. Ánh Tuyết Từ cũng nằm xuống cạnh bên, ôm trọn con bé vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về qua lớp chăn dày.

Thấy Gia Lạc cứ nhìn mình chằm chằm, nàng buồn cười hỏi: "Nhìn ta làm gì thế?"

Gia Lạc đỏ bừng mặt, bẽn lẽn đáp: "Con nhớ người lắm."

"Ta cũng nhớ con." Ánh Tuyết Từ cúi đầu, đặt một cái hôn lên hai bên má phúng phính của con bé. Được thơm, Gia Lạc thẹn thùng e lệ, Ánh Tuyết Từ nhịn không được bật cười, khẽ khều đầu mũi con bé, dịu dàng bảo: "Bé con thơm quá."

Lòng Gia Lạc như muốn bay lên, lâng lâng hạnh phúc giống như được ngâm trong hũ mật. Con bé rúc đầu vào lòng Ánh Tuyết Từ, nũng nịu gối lên ngực nàng thầm thì: "Thím nhỏ, sau này người đừng đi nữa có được không ạ? Người đi rồi, con ăn cơm chẳng thấy ngon miệng nữa."

Ánh Tuyết Từ trêu: "Thế sao? Nhưng ta thấy con dạo này béo ra đấy."

Gia Lạc lập tức nghẹn lời.

Ánh Tuyết Từ cười: "Còn cao lên nữa chứ."

"Chẳng phải sao!" Gia Lạc đắc ý ra mặt nói: "Con rất nhanh sẽ lớn thôi, người hãy đợi con một chút. Hoàng thúc bảo đợi khi con đến tuổi cài trâm, ngài sẽ phong con làm Trấn Quốc Công chúa, đóng cho con một chiếc chiến hạm của riêng mình để bắc chiến Mông Cổ, nam dẹp hải tặc, đánh cho chúng đều phải tâm phục khẩu phục!"

Ánh Tuyết Từ bảo: "Đó quả thực là chí hướng tốt, có điều Mông Cổ thì thôi đi, chiến hạm của con tới nơi đó sợ không có đất dụng võ, ta thấy vẫn là dùng súng ba nòng và đại bác Phất Lãng Cơ thì hơn."

"Ồ!" Gia Lạc gật đầu, "Thế thì mai con phải đi đòi hoàng thúc mới được!"

Ánh Tuyết Từ cười: "Được, thế ta đợi con."

Gia Lạc hớn hở ở trong chăn vặn vẹo tới lui. So với lần xuất cung trước, con bé đã lớn hơn trông thấy, trẻ con đúng là thay đổi theo từng ngày.

Ánh Tuyết Từ sờ sờ cánh tay múp míp của con bé, cảm giác như một khúc củ ấu trắng nhỏ, đang đeo chiếc vòng bảo mệnh bằng vàng, trên đó khảm hoa sen làm bằng đá quý và xà cừ, còn khắc cả kinh Dược Sư bằng chữ Phạn dài hơn ngàn chữ.

Nàng lờ mờ cảm thấy vật này quen mắt, nhìn kỹ lại mới nhận ra nó giống hệt chiếc Mộ Dung Dịch tặng nàng, chiếc của Gia Lạc chỉ hơi nhỏ hơn một chút.

Gia Lạc thấy nàng cứ chăm chú nhìn chiếc vòng liền hào phóng tháo xuống nhét vào lòng nàng: "Thím nhỏ, người thích cái này phải không? Cái này cũng là hoàng thúc cho con đấy, là cống phẩm của Sứ giả nước Ba Bố Nhĩ mang tới, còn dâng kèm cả bản chân tích của kinh Dược Sư nữa."

"Nghe nói kinh này có thể cầu phúc giải tai, giúp người ta trừ bệnh sống lâu, linh nghiệm lắm. Nước Ba Bố Nhĩ tiến cống một đôi, một lớn một nhỏ, cái nhỏ cho con. Hoàng thúc đã nhờ cao tăng trì chú khai quang, còn đặc biệt ăn chay niệm phật bảy ngày để tự tay khắc chữ Phạn của kinh Dược Sư lên trên đó."

Ánh Tuyết Từ ngẩn ra: "Hắn tự mình khắc sao... Trên món cống phẩm này... Vốn dĩ không có chữ à?"

"Tất nhiên rồi ạ." Gia Lạc ngây thơ đáp: "Thì dùng đục và búa nhỏ để khắc nha."

Con bé miêu tả dáng vẻ Mộ Dung Dịch khắc kinh, một tay cầm đục, một tay cầm búa nhỏ gõ gõ mấy cái vào không trung: "Người khắc lâu lắm, con đến tìm người, người cũng chẳng thèm để ý đến con. Sau này con lén lén đi xem, tay người bị đục sắp hư luôn, chỗ này, chỗ này với cả chỗ này nữa——"

Gia Lạc lần lượt chỉ vào kẽ tay giữa ngón cái và ngón trỏ, ngón cái và ngón áp út của mình: "Bị rách mấy vết lớn, chảy nhiều máu lắm á."

Ánh Tuyết Từ im lặng hồi lâu. Nàng nghĩ đến chiếc vòng của chính mình, tinh xảo vô cùng, chữ Phạn được khắc rất đỗi thanh thoát, phiêu dật. Thuở đầu nàng cứ ngỡ hắn tìm thợ thủ công lành nghề để khắc, không ngờ lại là do hắn tự tay làm. Lúc rời khỏi Tây Uyển, nàng không mang theo bất cứ thứ gì, chiếc vòng đó cũng bị nàng tháo ra để lại trong tráp trang điểm.

Bàn tay của Gia Lạc bỗng nhiên áp lên bụng nàng. Ánh Tuyết Từ sực tỉnh, giữ chặt bàn tay nhỏ của con bé lại. Gia Lạc cười hì hì: "Thím nhỏ, người có em bé chưa?"

Ánh Tuyết Từ nghiêm mặt, gò má hơi ửng hồng: "Gia Lạc!"

Gia Lạc thè lưỡi: "Ồ, con không hỏi nữa, con không hỏi nữa đâu."

Ánh Tuyết Từ trấn tĩnh lại: "Ai dạy con nói lời này?"

Gia Lạc ngập ngừng một lát mới lí nhí nói: "Con tò mò thôi, mẫu hậu bảo phụ hoàng thích mẫu hậu nên mới có con, hoàng thúc cũng thích người nên con cũng sẽ có muội muội hoặc là đệ đệ. Người đừng không vui nhé, người không thích thì lần sau con không nói nữa đâu."

Con bé tủi thân cúi gằm đầu xuống, giống hệt như một chú cún nhỏ làm sai chuyện bị phạt nhịn cơm.

Ánh Tuyết Từ thở dài, ngón tay quệt nhẹ dưới mi mắt con bé một cái, nhưng chẳng quệt trúng giọt nước mắt nào. Hóa ra không phải khóc thật mà là vờ vịt, Gia Lạc toe toét cười lấy lòng nàng.

"Ta là Vương phi một vị thúc thúc khác của con, làm sao có thể có con với hoàng thúc của con chứ?"

Gia Lạc chẳng hề bận tâm: "Nhưng Lễ Vương thúc đã chết rồi mà!"

Trong ký ức của con bé, Lễ Vương Mộ Dung Khác quyết không thể tính là một người tốt. Số lần con bé gặp hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay, chẳng có tình cảm sâu đậm gì. Đã vậy lần nào gặp, Mộ Dung Khác cũng cười giả tạo rồi véo má con bé, đau chết đi được!

"Một người đã chết, lấy tư cách gì mà chiếm giữ người vợ còn sống chứ? Huống chi hoàng thúc đã hạ lệnh bãi bỏ tục tuẫn táng, nay dân gian góa phụ tái giá là chuyện thường tình. Từ Thiên tử đến bách quan đều không xem việc cưới góa phụ là điều cấm kỵ, nữ tử thế gian cũng chẳng coi chuyện chồng chết đi bước nữa là điều ô nhục. Lễ Vương thúc số ngắn phúc mỏng, chết thì cũng chết rồi!"

Ánh Tuyết Từ không muốn đôi co với đứa trẻ về chuyện này, nàng cũng chẳng muốn nhắc lại Mộ Dung Khác, bèn khẽ che chiếc miệng nhỏ đang liến thoắng không ngừng của con bé lại: "Được rồi được rồi, chúng ta không nhắc đến hắn nữa."

Nghĩ đến một chuyện, nàng thấp giọng bảo: "Gia Lạc, sau này con đừng gọi ta là thím nhỏ nữa."

Gia Lạc trợn to đôi mắt: "Thế phải gọi là gì ạ?"

"Gọi ta là dì được không?" Ánh Tuyết Từ nói, "Ta là em gái của mẹ con, lúc ta chưa xuất giá con vẫn gọi ta như vậy đấy. Chỉ là khi đó con mới hai tuổi, e là không nhớ nổi nữa rồi."

"Được ạ, dì Dung Dung!" Gia Lạc sướng rơn. Dì rõ ràng nghe thân cận hơn thím nhiều nha. Con bé nhào qua hôn cái chụt rõ kêu lên má Ánh Tuyết Từ.

Tạ Hoàng hậu bảo vệ Ánh Tuyết Từ vô cùng nghiêm ngặt, người không phận sự nhất luật không được phép bước vào Nam Cung, bản thân nàng cũng đóng cửa không ra ngoài.

Lúc rảnh rỗi, Tạ Hoàng hậu lại sang trò chuyện với nàng. Gia Lạc thì đặc biệt bám người, nửa bước cũng không rời Ánh Tuyết Từ. Ánh Tuyết Từ bèn dắt theo Gia Lạc, buổi sáng búi tóc hai bên cho con bé, tết thêm dải lụa màu và chuỗi hạt ngọc, trông xinh xắn không sao tả xiết, Gia Lạc thích mê tơi.

Hoàng thất vốn có quy định, phàm là Hoàng tử hay Hoàng nữ chào đời, đầy tháng phải cắt tóc máu, trăm ngày đặt tên xong thì định kỳ cạo tóc. Hoàng nữ chỉ đeo một chiếc băng đô nhỏ rộng chừng một tấc, đến mười mấy tuổi mới bắt đầu nuôi tóc dài.

Nghĩa là phải cạo trọc lóc như một chú tiểu, rồi dùng băng đô để che đi.

Nhưng Tạ Hoàng hậu cảm thấy như vậy quá xấu xí, không muốn ban đêm đi ngủ lại ôm một cái đầu trọc lóc, thế là nàng nhất quyết không cho người cạo tóc của Gia Lạc. Gia Lạc bèn trở thành vị tiểu Công chúa để tóc dài đầu tiên từ khi khai triều đến nay, ngày ngày đổi đủ kiểu tóc nhờ người của phòng chải đầu làm cho. Nay có Ánh Tuyết Từ, phòng chải đầu bấy giờ liền ra rìa hoàn toàn.

Buổi trưa Gia Lạc đi học về, Ánh Tuyết Từ lại nấu canh cho con bé. Hoa thược dược không còn nở nữa, nàng bèn nấu canh hoa quế, canh thịt băm, canh hạt dẻ. Buổi chiều nàng lại thắp hương, điều chế kinh sách, đọc sách, tỉa hoa, còn Gia Lạc thì lăng xăng làm tiểu hương nữ và thư đồng nhỏ cho nàng.

Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua như dòng nước chảy, cho đến một ngày, Tạ Hoàng hậu dẫn theo ba người tới gặp nàng. Ba người họ nhìn thấy nàng, sắc mặt mỗi người một vẻ, nhưng ai nấy đều bộc lộ niềm vui mừng khôn xiết.

Ánh Tuyết Từ ngẩn ra, đặt Gia Lạc đang ngồi trên gối xuống đất, bảo nhũ mẫu dắt con bé đi, bấy giờ mới lên tiếng: "Sao các người lại..."

Nàng nhìn sang Tạ Hoàng hậu, Tạ Hoàng hậu dịu giọng nói: "Huệ Cô và Nhu La đều không theo muội trở về, bên người muội không có ai thân tín hầu hạ, tỷ không yên tâm. Ba người họ cũng từng hầu cận muội một thời gian, biết rõ tính khí lẫn sở thích của muội, dùng họ dẫu sao vẫn thuận tay hơn người mới tuyển vào."

Ba người này không phải ai khác, chính là Phi Anh, Nghi Lan và Tô Hợp.

Từ ngày nàng rời khỏi Tây Uyển, người ở đó cũng lần lượt giải tán gần hết, đa số đều bị đưa trở về Liêu Đông, chỉ còn ba người họ vì từng hầu hạ Ánh Tuyết Từ nên không muốn rời đi.

Phi Anh thực ra đã quay về hầu cận trước ngự tiền một thời gian, nhưng hắn luôn dằn vặt tự trách vì đã làm mất dấu Vương phi, lại lo sợ sau khi rời đi nàng sẽ gặp bất trắc. Lương Thanh Đệ thấy hắn lúc nào cũng hồn xiêu phách lạc, bèn dứt khoát điều hắn trở lại Tây Uyển.

Giờ nàng đã trở về, họ nhận được tin tức liền lập tức tới hầu hạ. Thế nhưng trong chuyện này, nàng không tin là không có sự chỉ thị của Mộ Dung Dịch.

"Hắn bảo các ngươi tới đây sao?"

Phi Anh vội vã thưa: "Do bọn nô tài tự nguyện đến ạ!"

Hắn quỳ sụp xuống dập đầu rầm rầm, khóc lóc thảm thiết: "Ngày hôm đó hỏa hoạn đột ngột xảy ra, nô tài không thể trông nom Vương phi cho tốt, để Vương phi bị kẻ gian bắt đi. Nô tài tội đáng muôn chết, hận không thể đâm đầu chết đi để tạ tội. Vạn lần may mắn Vương phi vẫn bình an vô sự, tảng đá trong lòng nô tài mới rơi xuống được."

Ánh Tuyết Từ vội vàng đỡ hắn dậy: "Đâu phải lỗi của ngươi? Là ta khăng khăng muốn rời đi, cũng không phải bị kẻ gian bắt cóc, chuyện này không trách ngươi được, mau đứng lên đi."

"Không phải bị kẻ gian bắt..." Trong mắt Phi Anh thoáng qua một tia ngơ ngác, hắn đứng dậy, lấy ống tay áo lau quẹt bừa bãi trên mặt, vành mắt đỏ hoe: "Nô tài nguyện tiếp tục hầu hạ Vương phi."

Nghi Lan và Tô Hợp cũng đồng thanh bày tỏ như vậy.

Ánh Tuyết Từ phân vân một hồi, cuối cùng chỉ giữ lại Nghi Lan.

Phi Anh vốn là người của ngự tiền, chỉ nghe mệnh lệnh của Mộ Dung Dịch, nhưng thấy hắn khóc lóc tội nghiệp, lại khăng khăng đòi ở lại, nàng đành phải mủi lòng đồng ý, bấy giờ hắn mới nín khóc mỉm cười.

Còn Tô Hợp là người duy nhất trong ba người nhận lệnh từ Mộ Dung Dịch, cố ý thả nàng đi. Nàng ta không hề phản bội chủ tử, chỉ là chủ tử của nàng ta chính là Mộ Dung Dịch mà thôi.

Ánh Tuyết Từ không giữ nàng ta lại, mà ban thưởng cho một khoản tiền vàng.

Tô Hợp cũng rất sảng khoái, nhận tiền vàng, tạ ơn rồi xoay người rời cung.

Hôm ấy Gia Lạc đến Chung Cổ Ti học gảy đàn, Ánh Tuyết Từ được hưởng một buổi thanh nhàn, bèn một mình lên Hoa Dịch Các ở Nam Cung để chỉnh dây đàn.

Tạ Hoàng hậu biết nàng đang ở đây liền đến tìm.

Ánh Tuyết Từ ôm cây đàn, ngồi ngay ngắn trên đệm đất nhưng hồn vía đã thả tận phương nào.

Bỗng nhiên, nàng nghe thấy có tiếng người ngoài cửa sổ. Một bóng dáng cao gầy hắt lên lớp rèm thưa mông lung, tựa như nét mực loang nhạt trên bức tranh sơn thủy.

Tạ Hoàng hậu lên tiếng: "Thôi, muội ấy không muốn gặp đệ đâu..."

Bóng người kia lặng im một hồi lâu, đầu hơi nghiêng về phía cửa sổ, không rõ có phải đang xuyên qua lớp rèm để tìm kiếm hình bóng người ngồi trong gác hay không.

Ánh Tuyết Từ ôm chặt lấy cây đàn trong lòng, tim đập liên hồi dồn dập.

Một lát sau, hắn lên tiếng: "Vậy thì không gặp nữa, ta đến để tặng cái này cho nàng."

Ngay sau đó, nàng nghe thấy một trận vỗ cánh phành phạch cùng tiếng động của một con vật đang nhảy nhót. Thanh âm này vô cùng quen thuộc làm nàng dấy lên sự hoài nghi trong lòng. Nhưng vì hắn vẫn còn đứng đó, nàng không thể đẩy cửa sổ ra, đành phải kiên nhẫn chờ đợi.

Tạ Hoàng hậu bảo: "Tỷ sẽ giao tận tay cho muội ấy."

Hắn khẽ "ừ" một tiếng thật nhẹ. Sau đó một lúc lâu, nàng không còn nghe thấy giọng nói của hắn nữa, chỉ còn lại tiếng động khúc khích của con vật nhỏ kia, lúc thì rúc vào góc, lúc lại vỗ cánh phành phạch, mang theo những luồng gió nhẹ hiu hiu, thoang thoảng.

Nàng có thể chắc chắn đó chính là Già Lăng.

Nghĩ đến con vật nhỏ ấy, nàng không khỏi tò mò, muốn xem xem bây giờ dáng vẻ nó ra sao. Hắn đã mang nó tới đây rồi, nàng còn từng lo lắng một chú chim hoạt bát, quấn người như Già Lăng mà cứ phải ở mãi trong Tây Uyển hiu quạnh thì sẽ buồn chán lắm.

Chắc là hắn đã rời đi rồi. Nàng thầm nghĩ.

Nàng bèn đặt cây đàn xuống, nhẹ bước đi đến trước cửa sổ.

Nàng vừa đẩy cửa ra, luồng gió đêm se lạnh liền ùa vào phòng, thổi bay tà váy dài. Mấy lọn tóc mai ngắn bay phất qua gương mặt nàng. Nàng giơ tay vén tóc, vừa vặn nghe thấy tiếng vỗ cánh phành phạch. Già Lăng nương theo luồng gió đang thổi vào mà bay tọt vào trong phòng.

Nàng nâng nó lên trong lòng bàn tay, vui mừng khôn xiết: "Đúng là mày rồi."

Cách đó không xa, Mộ Dung Dịch vẫn lẳng lặng đứng nhìn nàng.

Bàn tay hắn chắp sau lưng, chậm rãi siết chặt thành quyền.