Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 101: Đã lâu hắn không được hôn nàng

 

Sân nhà vắng vẻ, Mộ Dung Dịch không cần phí sức, ngón tay vừa gạt một cái, cửa liền mở.

Không vội vã đi vào, hắn đứng ở trước cửa nhìn vào trong. Hộp hương kia vẫn đang lặng lẽ cháy, khói xanh lượn lờ, hương sương không tán ra ngoài mà quẩn quanh trong phòng, khiến bóng dáng của nàng trong đó thoắt ẩn thoắt hiện.

Hắn thuận tay khép cửa lại, cúi người xuống, quỳ một gối bên cạnh nhìn nàng.

Ánh Tuyết Từ nằm sấp bên giường ngủ say. Mái tóc dài đen nhánh như dải lụa thướt tha rủ sau lưng, dài đến tận eo, ngọn tóc ánh lên một vòng quầng sáng màu xanh chàm. Trên người nàng mặc một chiếc áo lót nhỏ màu trắng hoa nhài.

Chiếc áo lót nhỏ đó mặc sát người, rất mỏng manh, dưới ánh trăng soi chiếu liền lộ ra chiếc yếm màu hồng thắm ở bên trong. Trên yếm thêu một đóa hải đường ngủ xuân, nương theo mỗi nhịp thở của nàng, đóa hải đường kia phảng phất như sống lại, nh** h** lay động.

Nàng ngủ say như thế này, hoàn toàn không hay biết có người đang nhìn mình. Hai cánh tay nàng thư thái duỗi ra đầy duyên dáng, đầu ngón tay rủ xuống như đóa hoa sen treo, trên mặt mang theo cặp lúm đồng tiền nhỏ, ngọt ngào mà tự tại.

Hắn nhìn nàng, bỗng nhiên cười một tiếng. Ngay sau đó, trái tim hắn giống như bị thứ gì cắn chặt lấy rồi gặm nhấm dần dần, một nỗi khó chịu khôn tả dâng lên.

Sao nàng chưa từng ngủ một cách ngốc nghếch như vậy khi ở bên cạnh hắn bao giờ?

Thực ra dáng ngủ của Ánh Tuyết Từ rất xấu, còn hắn khi ngủ thiếp đi thì lại rất yên tĩnh.

Thuở ban đầu mới ngủ chung một chăn, hắn thường xuyên bị nàng đá tỉnh.

Hắn từ nhỏ đã ngủ một mình. Vú già nuôi dưỡng hắn trong cung phải ngủ trông đêm, người đó sẽ ngủ trên chiếc bục gỗ bên cạnh giường hắn để đề phòng hắn thức giấc nửa đêm thì tiện bề thắp đèn bưng nước. Nhưng hắn không chịu. Một là hắn không có thói quen dậy đêm, hai là hắn cũng không thích có người ngủ cùng dưới một mái nhà. Vào ban đêm tĩnh mịch, hắn chỉ thích sự yên lặng.

Cho nên, hắn từng không biết rằng việc phu thê chung giường chung gối vốn dĩ lại có cảm giác thế này.

Nhưng đây là do hắn cưỡng cầu mới có được, cố tình ép người lên giường, đáng đời hắn chỉ có thể đau khổ mà ngọt ngào gánh chịu.

Hắn đặt nàng nằm ngay ngắn lại, nhưng chỉ một lát sau, nàng lại tự xoay người qua hướng khác.

Đầu vùi trong chăn, chân thì lộ ra ngoài, hắn ngồi dậy sờ sờ chân nàng, vừa chạm vào đã thấy buốt tay. Hắn không khỏi lấy làm lạ, đâu có người nào chân lại lạnh đến mức này, bản thân nàng không có chút cảm giác nào sao?

Hắn lại càng sợ nàng ngạt chết, dứt khoát kéo nàng ra ngoài, nắm lấy đôi bàn chân lạnh ngắt của nàng đặt vào trong lòng mình để ủ ấm. Trước đó, hắn còn phải chịu đựng nàng đạp cho hai cái, giống như thỏ đạp chân vậy, đặc biệt buồn cười.

Hắn nắm chặt cổ chân nàng không buông, nàng liền tỉnh giấc. Nàng ngủ đến mơ mơ màng màng, một mắt nhắm một mắt mở, lại còn vô cùng bực bội vì cảm thấy hắn đang sàm sỡ mình, bèn chỉ vào mũi hắn bảo: "Ngươi, cái đồ tiểu nhân này, lại muốn làm trò đồi bại, vô sỉ đến cực điểm..."

Chưa trách móc được hai câu, nàng đã ngoẹo đầu một cái rồi ngủ thiếp đi mất.

Buồn cười chết đi được.

Ai có thể ngờ được một người xinh đẹp nhường này, khi ngủ thiếp đi rồi lại mang cái bộ dạng buồn cười như thế.

Hắn nghĩ đến thôi cũng thấy buồn cười. Hắn ôm lấy nàng, gặm nhấm dư vị ấy suốt nửa đêm. Buổi sáng thức dậy, hắn muốn khoe khoang với người khác nhưng lại chẳng biết phải mở lời với ai, đành phải ôm một bụng ý cười lên triều.

Sau này rồi cũng thành thói quen.

Nhân lúc nàng sắp chìm vào giấc ngủ, hắn sẽ kéo ngay người vào lòng, dùng cả tay chân quấn chặt lấy nàng.

Hai cơ thể trẻ tuổi nóng hổi dính chặt lấy nhau, chăn gấm phủ lên một đôi uyên ương quấn quít. Tình đến lúc nồng nàn, hắn luôn cố chấp áp mặt vào mặt nàng mà ngủ. Ban đêm, hắn nương theo hơi thở của nàng để tìm đến làn môi nàng m*n tr*n, hôn hít rồi mới chìm sâu vào giấc ngủ.

Nàng giãy không ra, dáng ngủ dần dần cũng ngoan ngoãn hơn. Lúc ngủ thì nàng nằm sấp trong lòng hắn, tỉnh dậy rồi cũng vẫn ở trong lòng hắn, cùng lắm là gác một chân lên eo hắn.

Thế mà mới rời xa hắn mấy ngày, nàng lại ngủ đến mức dang tay dang chân. Có thể thấy nàng không thể rời xa hắn, vĩnh viễn không thể.

Từng có biết bao đêm ở Tây Uyển, nàng thà rằng giả vờ ngủ cũng không nguyện mở mắt nhìn hắn thêm một cái, khi ngủ thiếp đi vẫn nhíu chặt chân mày.

Mà hắn lại là loại tính tình cường thế kia, nàng càng không chiều chuộng hắn, hắn càng phạt nàng gánh chịu.

Lâu dần, đôi bên đều sinh ra ngọn lửa oán hận.

Lúc này hắn đến gần nhìn nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ đến mức hồng hào kiều diễm, ngay cả đuôi mày cũng cong lên một cách đáng yêu. Nàng đang mơ giấc mộng đẹp sao? Cười ngọt ngào đến thế.

Hắn nhớ nàng quá, rất rất nhớ nàng, bèn nắm cổ tay nàng đặt bên môi hôn. Trong lòng hắn nghĩ, nếu nàng chịu đối xử tốt với hắn hơn một chút, bọn họ cũng không đến bước đường này, hắn cũng sẽ không dùng thủ đoạn này với nàng, đêm hôm rình mò phòng khuê, mượn làn hương để gần gũi, giống như một tên hái hoa tặc vậy.

Hắn há chẳng cần thể diện, hắn cũng muốn danh chính ngôn thuận, danh chính ngôn thuận mà...

Mộ Dung Dịch bế nàng lên, tự mình cởi áo ngoài rồi cùng nàng song song nằm xuống.

Tay vươn qua, hắn muốn sờ sờ nàng, v**t v* nàng, hôn hôn nàng, nhưng vừa nằm xuống lại bỗng nhiên cảm thấy buồn ngủ.

Tầm nhìn mơ hồ, thái dương đau nhức.

Cũng lạ thật.

Sau khi nàng rời đi, hắn rất khó đi vào giấc ngủ.

Người không ngủ sẽ chết, Thái y kê đơn thuốc cho hắn, thề thốt đảm bảo rằng một bát này đổ xuống có thể đánh gục một con gấu, bảo đảm hắn vừa đặt lưng là ngủ ngay.

Hắn không dùng,

Không muốn dùng.

Mấy mật thám mà hắn phái đi, cứ mỗi một canh giờ lại đến báo cáo một lần.

Nếu như hắn ngủ thiếp đi, hắn sẽ bỏ lỡ rất nhiều chuyện.

Bỏ lỡ việc nàng vừa rồi đã ăn những thứ gì, đã vẽ những bức tranh gì, đã kết giao với những người bạn nào, hoặc là đã mỉm cười với nam nhân nào—— nghĩ đến đó hắn tức đến mức đau đầu.

Hắn bèn sa sầm mặt, không nói lời nào, đuổi tất cả mọi người ra ngoài rồi một mình ngồi thẫn thờ. Hắn ngồi xuyên qua cả đêm dài, ngồi đến mức thân thể như rệu rã, hồn phách như bị lóc ra khỏi x*c th*t bay lên trên trời, từ trên trời cúi đầu nhìn xuống chính mình.

Lúc đó hắn mới đứng lên, thay bộ quần áo để đi lên triều và phê tấu chương.

Nàng không ở đây, hắn chỉ làm mấy việc này, ai hắn cũng không gặp, ai hắn cũng không quan tâm. Hắn giống như con chim máy đúng giờ sẽ nhảy ra ngoài trong chiếc đồng hồ Tây Dương, thời gian đến thì bật ra ngoài, rồi lại mang cõi lòng nguội lạnh như tro tàn mà quay trở về.

Hắn chẳng muốn làm gì, mà cũng chẳng làm nổi việc gì.

Có lẽ nàng đã mang theo cả linh hồn của hắn đi rồi.

Hắn có rất nhiều điều muốn nói với nàng.

Nào có chuyện ho ra máu, hắn cố ý lừa nàng đấy. Hắn tung tin tức đó ra ngoài rồi âm thầm mong được nhìn thấy dáng vẻ mủi lòng và hối hận của nàng.

Hắn muốn nhìn nàng vì hắn mà rơi lệ, đau lòng. Hắn muốn nhìn nàng vì trốn chạy ra ngoài mà hối hận, hối hận vì đã rời xa hắn, khiến hắn trở nên không chịu nổi như thế này, nhếch nhác đến mức này.

Nhưng kết quả là hắn đã tính sai.

Nàng chẳng thèm bận tâm.

Hắn đợi rồi lại đợi, không đợi được nàng quay về, cũng không đợi được giọt nước mắt nào của nàng. Trong lòng hắn giống như bị thủng một lỗ lớn, máu cứ cuồn cuộn

"Buồn ngủ..."

Hắn lẩm bẩm, dưới mắt có quầng thâm sâu hoắm. Cánh tay dài vươn ra một cái, kéo nàng qua rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Cảm giác giống như vẫn còn ở Tây Uyển.

Mỗi ngày sau khi bận rộn xong, hắn sẽ đến tìm nàng.

Bất luận nàng đã ngủ thiếp đi hay chưa ngủ, có tiếp lời hắn hay không tiếp lời hắn, chỉ cần nàng ở bên cạnh, hắn liền có một chốn bình yên để thuộc về.

Nàng gặp ác mộng, trong mơ khẽ run lên một cái. Hắn cũng giật mình tỉnh giấc theo, theo bản năng chống khuỷu tay lên để nhìn nàng, sau đó mới chậm rãi nằm xuống. Hắn vươn tay ra, đặt sau lưng nàng vỗ nhẹ: "Bị bóng đè sao? Đừng sợ... ta ở đây."

Phảng phất như hắn đã ngủ rất lâu rồi.

Mở mắt ra, trời vẫn còn tối.

Hắn ở bên cạnh nàng nấn ná một lát mới ngồi dậy, sờ lên trán nàng: "Không phát sốt nữa rồi."

Hắn tự lẩm bẩm một mình: "Lại đây nào, giúp nàng thay quần áo, vẫn giống như ngày hôm qua nhé, vươn tay ra nào."

Mộ Dung Dịch dỗ dành nàng, giúp nàng cởi bỏ từng chiếc quần áo xuống rồi lại thay từng chiếc đồ mới lên. Nàng ngoan ngoãn hết mực, gò má ửng hồng, tiếng thở nhẹ nhàng đều đặn, âm thanh chỉ khi ngủ say mới có.

"Đáng yêu quá."

Hắn nhìn nàng, thấp giọng nói.

Nhìn thế nào hắn cũng không thấy đủ.

Hắn có chút không nỡ rời đi, bèn nâng những ngón tay nàng lên, ghé sát qua dùng môi hôn hít. Sau đó, hắn lại lật mở lòng bàn tay nàng ra, vùi mặt vào trong đó cọ cọ rồi tùy ý cắn lấy một ngón tay thon mềm của nàng, dùng răng không nhẹ không nặng mà xoay vòng nghiền ngẫm.

Hắn thích nàng đến mức hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng.

Hai người họ hòa làm một thể mới tốt, như vậy nàng đi đâu hắn sẽ theo đến đó, vĩnh viễn đừng hòng vứt bỏ hắn, trừ phi nàng cũng không sống nữa.

"Ngày mai ta lại đến."

Hắn dịu dàng hỏi: "Trước khi đi, cho ta hôn một cái nhé?"

Nàng không cách nào từ chối được.

Mộ Dung Dịch bèn cười, tự nhiên nhéo lấy cằm dưới của nàng, ngậm lấy một tấc đầu lưỡi kia, tỉ mỉ hút lấy sự ngọt ngào của nàng.

Buổi sớm mai tĩnh mịch không một ai quấy rầy, môi lưỡi quấn quít phát ra tiếng nước nhỏ vụn, như dòng suối nhỏ bắn lên những giọt nước. Đầu lưỡi linh hoạt của hắn quét qua vòm họng trên của nàng, cổ họng nàng khẽ run, không tự chủ được mà m*t mát. Sự đáp lại đầy tuyệt diệu này thoải mái đến mức khiến da đầu hắn tê dại, thậm chí tim đập liên hồi. Nếu có thể mãi mãi như thế này thì tốt biết mấy, nếu có thể mãi mãi ôm nàng, hôn nàng, vĩnh viễn không tách rời nàng thì tốt biết mấy.

Càng nghĩ như thế, động tác của hắn càng mãnh liệt, đầu lưỡi ở trên môi nàng mập mờ trêu chọc, hôn đến mức đôi môi nàng đỏ mọng và hơi sưng lên.

Hắn còn chê chưa đủ, đã lâu hắn không được hôn nàng. Nàng nợ hắn rất nhiều, có bù đắp thế nào cũng không đủ. Nàng nhất định đã nhận ra điều gì đó, chân mày khẽ nhíu lại một chút, bản năng muốn giãy giụa, tức khắc bị hắn kẹp chặt cổ tay gập ở trước ngực. Hắn hôn nàng một cách sâu đậm, triền miên nói nhỏ: "Đừng cử động, lưỡi thò ra thêm chút nữa nào."

Hắn lừa đầu lưỡi của nàng ra ngoài, phóng túng hôn đến mức thỏa lòng thỏa ý, nhào người nàng vào lòng v**t v* hết lần này đến lần khác. Hắn nấn ná đến mức tác dụng của thuốc sắp hết, lông mi nàng run rẩy, ngón tay vô thức cuộn lại, lúc này hắn mới lưu luyến không rời lùi ra. Hắn th* d*c, thấp giọng trêu chọc nàng: "Sao lại đáng thương thế này? Bị người ta hôn đến mức này mà cũng không biết."

Nàng vô tội ngủ say, trắng muốt gầy guộc, giống như một vị thần nữ bị xúc phạm.

Ánh mắt hắn bỗng nhiên tối sầm, đầu ngón tay nhè nhẹ vê vê dải áo của nàng: "Nếu bây giờ ta thực sự ân ái với nàng, thì khi tỉnh lại, chắc nàng cũng chỉ nghĩ đây là một giấc mộng xuân thôi, đúng không?"

Trong phòng hương thơm đã cạn. Đêm qua tiện tay đặt ở đầu bàn, chiếc hộp đồng ánh lên sắc đen trầm tối. Trong chậu đồng đựng đầy nước âm ấm, như chiếc gương soi rọi phủ chiếu căn phòng khuê thanh u này lên mặt nước.

Rèm lụa khẽ động một cái, từ bên trong vươn ra đôi cánh tay ngọc trắng mềm. Ánh Tuyết Từ tựa ở đầu giường, ánh mắt mơ màng nhìn vào hư không, quẩn quanh trong những hạt bụi mờ ảo hồi lâu mới hơi chút tỉnh táo lại.

Ngoài cửa truyền đến tiếng Lưu bà bà giặt giũ quần áo, có người hàng xóm đến chơi, hỏi: A Từ đâu rồi. Lưu bà bà đáp nàng bị ốm, đang nghỉ ngơi trong phòng. Hai người thấp giọng trò chuyện, cách một cánh cửa nghe không rõ ràng. Không biết mấy giờ rồi, giấc ngủ này của nàng quá sâu, ngủ li bì giống như bị đánh mất linh hồn vậy.

Ánh Tuyết Từ đứng dậy rửa mặt, nước ấm nóng vừa chạm lên môi liền cảm thấy nhói đau một trận.

Nàng bỗng chốc nhíu mày, trong lòng bồn chồn không yên đi đến trước gương đồng, nhìn chằm chằm vết sưng đỏ nơi khóe miệng, bỗng nhiên giơ tay kéo mở dải áo.

Chiếc này là áo lót nhỏ, dưới áo lót nhỏ mới là yếm. Nàng chậm rãi cởi bỏ sợi dây mảnh sau thắt lưng, trút bỏ chiếc yếm, lấy hết dũng khí nhìn về phía tấm gương—— thân thể tuyệt mỹ, từng tấc da thịt đều trắng muốt trong suốt, như viên ngọc thạch được sóng hoa dưới trăng gột rửa qua, đôi chân dài khép chặt, thảy không có bất kỳ dấu vết khả nghi nào như nàng tưởng tượng.

Nàng lại vén mái tóc dài ra trước ngực, nghiêng người, quay lưng đi soi gương, quay đầu tự nhìn chính mình trong gương.

Bỗng nhiên thở phào một cái.

Không phải hắn.

Hóa ra là mơ...

Nếu hắn thực sự từng đến thì sẽ không bao giờ cam tâm rời đi mà không để lại dấu vết. Trước kia, mỗi lần qua đêm cùng hắn, ngày hôm sau nàng luôn phải ngủ đến khi mặt trời lên cao bằng con sào mới dậy. Khi ấy, cơ thể nàng giống như quả đào mật bị gió xuân mưa đêm thấm đẫm hoàn toàn, từ trong xương tủy toát ra một cảm giác mềm nhũn tê dại, ngay cả tay cũng chẳng còn sức mà nhấc lên, nào có được những ngày tháng yên ổn, nhẹ nhõm như thế này.

Nàng chậm rãi mặc áo lót vào, thắt lại dải áo. Hai tay khẽ nâng lấy khuôn mặt, sự nhói đau nơi khóe miệng dường như cũng trở nên dễ chịu đựng hơn.

Sao nàng lại có thể mơ một giấc mơ như thế chứ?

Chẳng lẽ ngày nghĩ thế nào, đêm mơ thế ấy? Nhưng cho dù có mơ thấy hắn, nàng cũng nên mơ thấy dáng vẻ ngạo mạn vô tình của hắn, tại sao lại mơ thấy chuyện hôn môi với hắn cơ chứ? Đôi mắt âm trầm bão tố kia ở trong mơ cứ như bóng với hình, cho dù nàng có xoay xở thế nào cũng không cách nào trốn thoát được khoảng đen kịt ấy. Giống như một ngục tù vậy, một bàn tay đưa ra bắt nàng trở về, hôn đến mức đầu lưỡi truyền đến cơn đau nhói dày đặc, cổ họng như nếm được vị tanh của gỉ sắt.

Trong mơ nàng luôn bị hắn đè chặt một cách nặng nề ở dưới thân, không thể cử động, ngay cả sức lực để kêu la cũng không có.

Quá mức chân thật.

Chân thật đến mức, lúc này tim nàng vẫn còn đập liên hồi.

Lưu bà bà và người nhà bên cạnh vừa trò chuyện rôm rả vừa nhanh chóng giặt giũ xong quần áo, vắt khô rồi phơi lên sào tre. Tấm vải bông mịn nhẹ đung đưa trong gió, nhìn một cái liền biết là đồ của thiếu nữ trẻ tuổi, màu sắc tuy là xanh lam hồng tím rất trang nhã đúng mực, nhưng dưới ánh nắng nhạt này lại toát ra một cảm giác mềm mại ấm áp khôn tả từ chất liệu vải.

"A, A Từ dậy rồi hả." Thím nhà bên cạnh vừa cắn hạt dưa vừa nhìn về phía sau một cái rồi cười, chỉ chỉ rổ trứng gà trên mặt đất: "Mang cho cháu ít trứng gà đến tẩm bổ thân thể này, đừng chê nhé."

Thím lại nói với Lưu bà bà: "A Từ dậy rồi, bà chăm sóc cô ấy nhé, ta về nấu cơm đây."

"Mới sớm đã về rồi sao? Ta tiễn bà." Lưu bà bà vẩy vẩy nước trên tay lên người mình, đứng dậy tiễn ra tới cửa, tiện tay khép cửa lại. Bà quay đầu thấy Ánh Tuyết Từ đang nhìn ra cửa chính mà xuất thần, đứng đó lấp lánh giữa những hạt bụi nhỏ trong nắng dưới mái hiên, trông giống như được tạc bằng pha lê vậy. Ngay cả vết bớt đỏ cố ý chấm ở góc trán cũng trở nên nhỏ nhặt không đáng kể, chỉ thấy nàng như một đóa hải đường ngủ xuân diễm lệ đang nở rộ bên vành tai.

"A Từ." Lưu bà bà gọi nàng.

"Vâng." Ánh Tuyết Từ khe khẽ đáp, dáng người thướt tha bước xuống bậc thềm đi lại, dịu dàng hỏi: "Bà bà, đêm ngày hôm qua có ai đến đây không?"

Lưu bà bà cười híp mắt: "Làm gì có, cái sân này chỉ có hai người phụ nữ chúng ta ở, ban đêm ai mà đến chứ? Ta ngủ từ sớm rồi, trước khi ngủ còn đặc biệt kiểm tra then cửa chính, gài chắc chắn lắm, cô cứ yên tâm."

Bà giơ tay chỉ một cái: "Cô nhìn xem, quần áo hai ngày nay cô thay ra tôi đều giúp cô giặt rồi, hôm nay trời nắng to, buổi chiều là có thể khô, tôi sẽ giúp cô gấp gọn gàng cất vào trong tủ, cô muốn thay lúc nào cũng được."

Ánh Tuyết Từ ngẩng đầu nhìn qua, quần áo thay ra hôm kia và hôm qua đã giặt giũ sạch sẽ phơi trên sào tre. Nhìn một lát, nàng thu hồi ánh mắt. Lưu bà bà sau lưng lải nhải: "Hôm nay là Tết Trung Thu, Ngô nương tử nói buổi tối muốn dẫn mọi người đi uống rượu, chúng ta phải chuẩn bị sớm một chút. Ta đi mua chút thịt rau, thân thể cô chưa khỏe hẳn, chỉ cần bày bát đũa là được, có món gì muốn ăn thì cứ nói với ta... cô thích rượu thanh mai hay rượu tỳ bà?"

"Loại nào cũng được ạ." Ánh Tuyết Từ dịu dàng nói, "Bà bà cứ nhìn mà lo liệu, ta không hiểu mấy thứ này lắm, chỉ biết giúp bà làm việc vặt thôi."

Đến gần lúc tan làm, Dương Tu Thận đi đến phối điện để sắp xếp sổ sách. Hắn cúi đầu tìm một cuốn sách cổ về nông nghiệp có ghi trong sổ lưu trữ nhưng không thấy tăm hơi đâu, vừa vặn lúc đó có người của Lại Bộ đến, họ cũng muốn tra cứu một bộ văn thư.

Tiểu lại dẫn đường nhìn thấy Dương Tu Thận đang ở đây thì lộ vẻ vui mừng, liền quay người giới thiệu với quan viên Lại Bộ: "Thị lang, đây là Dương đại nhân của chúng ta. Trong viện này, ngài ấy chính là người có kiến thức sâu rộng và trí nhớ siêu phàm nhất, sách đã xem qua là nhớ mãi không quên. Thị lang muốn tìm sách gì, quyển nào trang nào, hỏi Dương đại nhân chắc chắn không thể sai được."

Vị quan viên Lại Bộ kia nói: "Quả thực như vậy sao? Mau dẫn ta đi gặp một lát."

Dương Tu Thận ngẩng đầu lên, hai người cùng nhìn thẳng vào nhau. Người đó ngẩn ra một lúc rồi nói: "Hóa ra là ngươi."

Dương là một họ lớn, quan viên họ Dương trong triều ít nhất cũng có bảy tám vị. Dương Tu Thận không phải là người nổi bật nhất trong số đó, chức quan hiện tại của hắn cũng chưa phải là lớn nhất, lại mới ra làm quan không lâu, nên Tạ Thị lang trong một thời gian ngắn thực sự chưa nhớ ra hắn.

Nhưng người này dung mạo cực đẹp, khí độ trầm ổn, khiến người ta nhìn một lần là khó quên.

Tạ Thị lang cho tiểu lại lui ra, tiến lên một bước: "Ngươi không nhớ ta sao?"

Hắn làm quan đến chức tam phẩm Lại Bộ Thị lang, lại là huynh trưởng của Tạ Hoàng hậu, địa vị trong triều vô cùng quan trọng. Thế nhưng trước kia nhận sự ủy thác của Tạ Hoàng hậu đi khắp nơi tìm kiếm Ánh Tuyết Từ, hắn lại không tìm được chút tin tức nào của nàng, giống như đã bị người ta cố ý xóa nhòa đi vậy.

"Tạ đại nhân." Dương Tu Thận chắp tay, phong thái thản nhiên không kiêu ngạo cũng không hạ mình đáp: "Tại hạ nhớ rõ."

"Ừm." Tạ Thị lang gật đầu, bỗng nhiên khẽ thở dài: "Việc ngươi mạo hiểm đưa thư cho Hoàng hậu, ta còn chưa kịp cảm ơn ngươi. Chuyện này nếu không phải ngươi phát hiện ra sớm, chúng ta ai cũng bị bít tai che mắt. Chỉ đáng tiếc bây giờ tìm khắp nơi không thấy người, nghĩ lại về mặt an nguy chắc hẳn vẫn bình an vô sự, chỉ là không biết đang ở nơi nào. Bệ hạ biết được kế hoạch của chúng ta thì nổi giận lôi đình, hôm đó phái người của Củng Vệ Ty lục soát hai phủ Tạ, Ánh suốt đêm, chính là để cảnh cáo chúng ta không được hành động khinh suất. Làm kẻ bề tôi, có việc có thể làm, có việc không thể làm, ta vẫn hiểu được điều đó, chỉ sợ từ nay không thể giúp nàng thêm được nữa rồi."

Người được nhắc đến trong lời của Tạ Thị lang chính là Ánh Tuyết Từ.

Dương Tu Thận lại hơi ngẩn ra, giống như không nghe hiểu lời của hắn, bèn lặp lại một lần: "Tạ Thị lang nói, người... tìm khắp nơi không thấy sao?"

"Đúng vậy." Tạ Thị lang bình thản nói, "Hiện nay Hoàng hậu rất phiền lòng vì chuyện này. Thuộc hạ do chúng ta phái đi hết lần này đến lần khác bị ngăn chặn, nghĩ lại thì chắc là Bệ hạ đã ra tay, đi trước chúng ta một bước. Nếu ngươi còn có tâm tư khác đối với nàng, ta phải khuyên ngươi một câu, hãy sớm ngày chặt đứt ý nghĩ đó đi. Nàng là người của hoàng gia, cho dù có được tìm về thì cũng là con dâu hoàng tộc, là vợ của Hoàng tử. Đối ngoại nàng là mệnh phụ triều đình, đối nội nàng là người phụ nữ của Hoàng đế, ngươi chớ có vì một phút hồ đồ mà tự tay hủy hoại tiền đồ của chính mình."

"Nhưng mà," giọng điệu của Dương Tu Thận bỗng thay đổi, "Chẳng lẽ không phải Hoàng hậu đã đưa nàng..."

Tạ Thị lang nhíu mày, nét mặt lộ vẻ không vui: "Hoàng hậu? Chuyện này thì liên quan gì đến Hoàng hậu chứ, Hoàng hậu đến cả nơi ở hiện tại của nàng còn không biết rõ thì làm sao có thể đưa nàng đi đâu được?"

Hắn còn muốn nói thêm gì đó thì tên tiểu lại dẫn đường kia đã đi rồi quay lại, ân cần dâng lên trà thơm và điểm tâm: "Thị lang đại nhân, ngài đã tìm được bộ văn thư mình muốn chưa ạ?"

Có người ngoài ở đó, Tạ Thị lang bỗng dừng lời, uy nghiêm đảo mắt nhìn Dương Tu Thận một cái. Thấy sắc mặt hắn trắng bệch, vị Thị lang chỉ nghĩ do hắn vẫn còn ôm ý nghĩ không nên có nào đó đối với Ánh Tuyết Từ, bèn giơ tay vỗ vỗ vai hắn: "Ngươi và ta là đồng liêu, ta mới nhắc nhở thêm một câu. Chuyện đã đến nước này rồi, ngươi tự mà lo liệu lấy."

Nói xong, hắn nghênh ngang rời đi.

Dương Tu Thận đứng sững tại chỗ, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Bàn tay hắn siết chặt lại, các khớp ngón tay bóp đến mức trắng bệch.

Tạ Hoàng hậu hoàn toàn không hề hay biết chuyện này sao?

Vậy thì người đưa nàng ra khỏi cung rốt cuộc là ai?