Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 1: Gương mặt đủ sức khuynh quốc

Sau

Ánh Tuyết Từ vén rèm bước vào trong, vừa hay thấy bà mẫu phi Thôi Thái phi còn mặc nguyên y phục, nằm trên trường kỷ.

Tiếng khóc của bà ta tựa như thủy triều sông Tiền Đường, từng lớp từng lớp dâng lên, tràn tới, thấm vào xương cốt khiến người ta ê buốt.

Chiếc bát thuốc nơi đầu ngón tay nóng rát, hơi nóng bốc thẳng lên mi mày, hun đến mức đôi mày đôi mắt như thể vắt ra được nước.

Ánh Tuyết Từ đổi tay đỡ đáy bát, rất nhanh cũng bị bỏng đỏ.

"Mẫu phi."

Nàng thu tay áo, quỳ ngồi bên mép trường kỷ, hai tay nâng cao bát thuốc. Ống tay áo trắng như tuyết chậm rãi trượt xuống, dồn nơi khuỷu tay, tựa sương mỏng sương nhẹ, để lộ một đoạn cổ tay càng thêm thon thả, trắng mịn.

"Xin mẫu phi dùng thuốc."

Tiếng khóc của Thôi Thái phi chợt ngừng bặt.

Bà ta quay lưng về phía Ánh Tuyết Từ, giọng khàn khàn đầy hận ý, "Ai là mẫu thân của ngươi, cút ra ngoài!"

Lời quát tháo nghiêm khắc ấy chẳng khiến Ánh Tuyết Từ dao động mảy may. Nàng vẫn nâng bát thuốc, những ngón tay thon dài như hai đóa sen rủ ngược, hình dáng thanh nhã.

Đợi đến khi Thôi Thái phi trút xong cơn giận, nắm chặt vạt áo cúi rạp trong màn mà thở gấp, nàng mới dịu giọng nhỏ nhẹ: "Thần tức biết trong lòng mẫu phi đau buồn, nhưng mẫu phi cả ngày không ăn không uống, lại khóc lóc không dứt, thân thể sao chịu nổi? Vương gia nếu dưới suối vàng có linh, e cũng khó mà yên tâm. Mẫu phi không muốn uống thuốc, vậy uống chút cháo nóng cho ấm bụng, có được không ạ?"

Thôi Thái phi bỗng ngồi bật dậy, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào nàng.

Giọng nói nàng ôn hòa, mềm mỏng cung kính, khiến người nghe cảm thấy dễ chịu.

Nhưng chính thái độ giọt nước không lọt, lấy đức báo oán ấy lại càng khiến Thôi Thái phi lửa giận bốc cao. Bà ta vung tay lên, hung hăng hất rơi bát thuốc trong tay nàng, nghiến răng nói: "Giả nhân giả nghĩa!"

Chiếc bát sứ rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ giòn tan.

Nước thuốc nóng hổi bắn đầy người Ánh Tuyết Từ.

Nàng sững lại.

Nha hoàn phía sau là Nhu La nhìn không đành, vừa định tiến lên đã bị nàng giơ tay ngăn lại.

Không hề nhíu mày, Ánh Tuyết Từ chỉ tiện tay phủi phủi vạt váy, cúi xuống nhặt mảnh sứ vỡ trên đất, cho vào khăn lụa.

Vừa nhặt, vừa dịu giọng nói: "Mẫu phi đừng động, cẩn thận cứa vào tay."

Trên đỉnh đầu vang lên giọng thét sắc nhọn kích động của Thôi Thái phi.

"Ở đây không có người ngoài, ngươi không cần diễn kịch với ta!"

"...Ngươi lại còn dám nhắc tới Khác Nhi? Chính vì cưới phải sao chổi như ngươi, đến Khác Nhi của ta cũng không chăm sóc nổi! Nó xưa nay thân thể cường tráng khỏe mạnh, nếu không phải ngươi khắc nó, sao nó lại đổ bệnh không dậy nổi? Khác Nhi của ta, năm ngoái mới vừa nhược quán, tuổi còn trẻ như vậy đã đi rồi! Ngươi, ả họ Ánh kia, chỉ sợ cũng mong ta sớm suy sụp thân thể, sớm xuống dưới đi theo Khác Nhi của ta chứ gì!"

Đầu ngón tay Ánh Tuyết Từ khẽ khựng lại, "Sao mẫu phi lại nghĩ như vậy?"

Nàng khẽ thở dài, "Những lời xui xẻo thế này, xin ngài sau này đừng nói nữa."

Đây là ngày thứ mười ba kể từ khi nàng từ Tiền Đường ngàn dặm xa xôi phụng chiếu nhập cung.

Thôi Thái phi ngày nào cũng diễn một màn kịch cuồng loạn.

Hễ động là đập chén ném đũa, sai khiến quát tháo nàng.

Lại còn vu cáo nàng hầu hạ không chu toàn, phạt nàng quỳ trước Phật đường suốt một đêm, hoặc chép kinh trăm quyển không cho nghỉ.

Ánh Tuyết Từ vốn đã mảnh mai xinh đẹp, bị Thôi Thái phi giày vò ngày qua ngày, càng thêm gầy gò héo hắt.

Eo gập xuống quỳ trên nền gạch, mặt đất phản chiếu ánh sáng từ song cửa đổ vào.

Giữa những mảng sáng tối loang lổ, trông nàng như một cánh hoa rơi mềm nhẹ trôi trong làn nước.

Thôi Thái phi vẫn cảm thấy hành hạ chưa đủ, ánh mắt chăm chăm nhìn chiếc cằm nhọn tinh tế của nàng.

Hồ ly tinh.

Bà ta âm thầm khinh nhổ.

Lúc mới gặp đã vui mừng vì gương mặt ấy bao nhiêu, mong nàng sinh cho mình một tiểu hoàng tôn ngọc tuyết đáng yêu bao nhiêu, thì nay lại căm ghét bấy nhiêu.

Con trai qua đời, bà ta khóc đến mức ăn uống không vào, thức trắng đêm đêm, còn Ánh Tuyết Từ lại chẳng rơi một giọt lệ.

Không những không giống mấy Vương phi trước kia không con cái mà lấy cái chết theo chồng, lại còn mang gương mặt đủ sức khuynh quốc ấy, thản nhiên qua lại, nghênh ngang giữa vương phủ và cung đình -

Dựa vào đâu!

"Lúc Khác Nhi chết, lẽ ra nên đem ngươi đi theo cùng!"

Thôi Thái phi siết chặt nắm tay, mang theo nỗi căm hận tột cùng nói ra câu ấy.

Ánh mắt bà ta bỗng dừng lại nơi đóa nhài cài bên tóc mai của Ánh Tuyết Từ.

Bà ta trừng to mắt.

Không phải quốc tang, trong cung không cho phép khoác áo tang, đội khăn sô. Con trai ruột của bà ta, Lễ Vương, đột ngột bạo bệnh mà chết, cũng chỉ được phép cài hoa trắng nơi tóc để tỏ lòng ai điếu, đến cả y phục trắng cũng không được mặc.

Thôi Thái phi oán trời trách đất, khóc lóc ầm ĩ, khiến trong cung cả ngày không yên.

Bên Tử Thần Điện cũng chẳng thấy chút động tĩnh nào.

Dần dần, Thôi Thái phi cũng không còn sức náo loạn nữa, toàn bộ tâm tư đều dồn vào việc hành hạ con dâu.

Giờ đây nơi tóc mai bà ta cài một đóa hoa lụa trắng may rất tinh xảo, phối với gương mặt cay nghiệt lạnh lẽo, toát lên một vẻ chết chóc nặng nề khó tả.

Còn đóa nhài bên tóc Ánh Tuyết Từ lại hương thơm ngào ngạt, thanh khiết lan tỏa.

Hôm nay Ánh Tuyết Từ mặc bộ đồ màu ngọc nhạt, đã là sắc độ gần với trắng thuần nhất, bên tóc chỉ cài hoa nhài, thay cho hoa trắng chịu tang.

Thanh nhạt đến mức không thể thanh nhạt hơn.

Rõ ràng là một thân trang phục không thể bắt bẻ, nhưng trong mắt Thôi Thái phi nhìn chỗ nào cũng thấy kiêng kỵ.

"Phu quân ngươi còn chưa qua bốn mươi chín ngày, ngươi đã dám đội hoa tươi trên đầu! Ngươi có để ta là bà mẫu phi này, để phu quân đã khuất của ngươi vào trong mắt hay không?!"

Thôi Thái phi không nhịn nổi nữa, túm chặt cổ tay Ánh Tuyết Từ, hung hăng đẩy nàng ngã xuống đất.

"Ngươi, cút ra ngoài cho ta! Từ nay ta sẽ không uống bất cứ thuốc thang hay đồ ăn nào ngươi dâng lên nữa, cút ra ngoài!"

"Bà ta lại bắt nạt muội à?"

Tạ Hoàng hậu sắc mặt u ám, đi qua đi lại trong Bách Lương Đài.

Đột nhiên nàng chống tay lên hông, giận dữ nói: "Trên đời sao lại có người cay nghiệt vô tình như vậy, thật sự quá đáng!"

"A tỷ mau ngồi xuống đi, tỷ còn đi nữa thì mắt muội hoa cả lên mất."

Ánh Tuyết Từ ngồi trên sập nhỏ cạnh cửa sổ, chân đặt lên ghế thấp, váy áo vén tới eo, lộ ra đầu gối bị ngã bầm tím.

Nhu La đang giúp nàng bôi trân châu giao giảm thâm trừ sẹo.

Da nàng trắng, càng làm vết thương ở đầu gối trông thêm ghê người.

Tạ Hoàng hậu nhìn mà hít ngược một hơi lạnh, liên tục vỗ ngực nói: "Nếu không phải cung quy nghiêm ngặt, bà ta lại là trưởng bối, không mắng được cũng không phạt được, ta nhất định phải thay muội trút cơn tức này."

Ánh Tuyết Từ nhàn nhạt mỉm cười, không nhắc nửa chữ về đau đớn.

"A tỷ bớt giận, vết thương này trông thì đáng sợ, nhưng vài ngày nữa sẽ khỏi thôi. Tỷ quên rồi sao, từ nhỏ người muội đã vậy, chỉ cần chạm nhẹ một chút cũng đỏ lên, nửa ngày mới tan."

Da tuyết dung hoa, đẹp như bạch ngọc.

Tạ Hoàng hậu dù là nữ tử, nhưng nhìn nàng như thế vẫn thấy đau lòng.

"Phải rồi, từ nhỏ muội đã thế, lúc ta trêu đùa véo muội một cái, trông như đánh muội cả trận."

Tạ Hoàng hậu lẩm bẩm, ngồi xuống bên cạnh nàng, nắm tay nàng, xót xa nói: "Nhưng Dung Dung à, ta dẫu gì cũng là Hoàng hậu, vậy mà vẫn không bảo vệ được muội, ta còn mặt mũi nào đi gặp mẫu thân của muội đây? Người nhà Mộ Dung đoản mệnh, hà tất phải đến hại chúng ta?"

Nàng nói rất khẽ.

Giọng nói tựa tấm lụa treo lơ lửng giữa không trung, gió thổi qua liền lay.

Ánh Tuyết Từ khẽ siết lại tay nàng.

Hai thiếu nữ trẻ tuổi lặng lẽ ngồi trong cung điện dát vàng rực rỡ, tâm sự như dòng nước chảy, lặng lẽ không lời.

Tạ Hoàng hậu là chính thê của Tiên đế, Nguyên Hưng Đế.

Năm thứ hai Nguyên Hưng Đế đăng cơ, trong lúc cưỡi ngựa tại ngự uyển, con tuấn mã Ô Chuy Đạp Tuyết do chính tay hắn nuôi suốt sáu năm bỗng nhiên phát điên không rõ nguyên do, hất Nguyên Hưng Đế ngã khỏi lưng ngựa.

Nguyên Hưng Đế gãy cổ tại chỗ, không chống đỡ nổi đến đêm đã tắt thở, chưa kịp để lại một lời trăn trối.

Vì tình cảm đế hậu sâu đậm, thành hôn sáu năm chỉ có một Công chúa ba tuổi, Nguyên Hưng Đế cũng từng gạt bỏ mọi lời can gián không nạp phi, xem như băng hà trong cảnh vô tự.

Mấy vị Các phụ trong Nội Các lo lắng đến bạc trắng đầu chỉ sau một đêm.

Nước không thể một ngày không vua, huynh trưởng của Thôi Thái phi là Thôi Các lão có ý để cháu ngoại là Lễ Vương đăng cơ.

Nhưng dưới sự ủng hộ toàn lực của cả tộc Tạ Hoàng hậu, vị Hoàng đế hiện tại khi ấy còn đang trấn giữ biên cương, phòng thủ Bắc Di - Vệ Vương - được lệnh hồi kinh.

Tiếp chiếu đăng cơ, đổi niên hiệu thành Yến Hy.

Nguyên Hưng Đế và Hoàng đế hiện tại tuy không cùng mẫu thân, nhưng huynh đệ hòa thuận.

Nguyên Hưng Đế lớn hơn Hoàng đế hiện tại tám tuổi, hắn thuở nhỏ mất mẹ, Nguyên Hưng Đế thương em, xin chỉ đưa vào Đông Cung nuôi dưỡng, nhiều năm qua vừa như huynh, vừa như cha.

Hoàng đế hiện tại sau khi nhược quán thì ra trấn Liêu Đông, Nguyên Hưng Đế đích thân tiễn đi trăm dặm mới quay về.

Không ngờ huynh đệ chia tay một lần, lại thành âm dương cách biệt.

Hoàng đế từ biên cương trở về, đối diện không còn là nụ cười ôn hòa của hoàng huynh, mà là linh cữu lạnh băng của Tiên đế.

Sau khi đăng cơ, Hoàng đế cảm niệm ân đức của hoàng tẩu Tạ Hoàng hậu, lễ đãi vô cùng hậu trọng.

Tạ Hoàng hậu là người biết chừng mực, không cậy ân mà kiêu, chủ động giao quyền, xin lui về ở biệt cung.

Hoàng đế không thể từ chối, liền tu sửa lại Nam Cung Bách Lương Đài để hoàng tẩu cư trú.

Nhưng vì Hoàng đế hiện tại chưa lập Hoàng hậu, mọi việc trong cung cấm vẫn do hoàng tẩu Tạ Hoàng hậu thay mặt quản lý.

Không ngờ đăng cơ chưa đầy nửa năm, phu quân của Ánh Tuyết Từ, Lễ Vương, cũng bạo bệnh mà qua đời.

Vì thế Tạ Hoàng hậu mới thở than câu "nhà Mộ Dung đoản mệnh".

Trong Bách Lương Đài đều là tâm phúc của Tạ Hoàng hậu, không sợ bị ai khác nghe thấy.

"A tỷ đã tận lực che chở cho muội, linh hồn mẫu thân muội trên trời có biết, ắt cũng vô cùng cảm kích, sao có thể trách tỷ?" Ánh Tuyết Từ dịu giọng nói.

Tạ Hoàng hậu véo nhẹ má nàng, "Muội lúc nào cũng khéo nói lời hay dỗ ta."

Ánh Tuyết Từ chớp mắt, hàng mi dài như chiếc quạt nhỏ màu ô kim, mỉm cười khẽ, giữa mày mi dường như có kim quang vụn lay động, nhẹ giọng hờn dỗi: "Toàn là lời thật thôi. Mẹ ta nếu biết bên cạnh vẫn còn có a tỷ chăm sóc nâng đỡ, không biết sẽ vui mừng đến mức nào."

Tạ Hoàng hậu thở dài: "Ngốc quá, Dung Dung."

Nàng quay sang dặn Nhu La, "Nhẹ tay thôi, đừng làm đau Vương phi nhà ngươi."

Năm xưa Tạ gia bị kẻ gian hãm hại mà giáng chức, dòng chính bị lưu đày đến Lĩnh Nam, Tạ phu nhân liều chết đưa con gái ra ngoài, gửi gắm cho mẫu thân của Ánh Tuyết Từ.

Ánh phu nhân liền coi Tạ Hoàng hậu khi còn nhỏ như con ruột mà nuôi dưỡng.

Tạ Hoàng hậu và Ánh Tuyết Từ cùng lớn lên, cùng ăn cùng ngủ, tình như tỷ muội.

Năm Tạ Hoàng hậu mười chín tuổi, Tạ gia được minh oan, trở lại triều đình, nàng được lập làm Thái tử phi, sau đó trở thành Hoàng hậu.

Bao nhiêu năm qua, nàng vẫn luôn thật lòng che chở cho Ánh Tuyết Từ.

Cho dù sau này Ánh Tuyết Từ theo Lễ Vương đến đất phong Tiền Đường, Chiết Giang, mỗi dịp lễ tết, lễ vật từ Trung cung đều được đưa tới trước nửa tháng.

Bao nhiêu kỳ trân dị bảo từ nam chí bắc, Chiêu Dương Điện của Hoàng hậu cũng không giữ lại, đều ưu tiên gửi cho Lễ Vương phi.

Sau khi bôi thuốc xong, Tạ Hoàng hậu giữ nàng lại dùng bữa trưa.

Trên bàn bày món gỏi cá thủy tinh thái lát mỏng, xếp trên đĩa điêu khắc từ băng, thân đĩa chầm chậm tỏa ra làn sương trắng mát lạnh.

Tạ Hoàng hậu gắp một lát cá còn vương hơi lạnh, đặt vào bát Ánh Tuyết Từ.

"Đừng nói mấy lời kiểu giữ tang không được ăn mặn, muội bị bà mẫu kia hành hạ đến gầy đi cả một vòng, nếu không bồi bổ cho tốt, ta sợ muội không chịu nổi."

Món gỏi cá thanh đạm, so với những món mặn nhiều dầu mỡ đậm đà, cũng không xem là trái với quy củ chịu tang.

Ánh Tuyết Từ không từ chối, chấm ít mù tạt, dùng hai miếng.

Xưa nay nàng ăn chậm, dáng ăn nhã nhặn. Đặt đũa xuống, nàng thấy Tạ Hoàng hậu vẫn luôn nhìn mình, ánh mắt dịu dàng vô cùng.

Lòng nàng mềm đi, dịu giọng gọi a tỷ, "Sao vậy, có phải trên mặt muội dính gì không?"

"Ta chỉ đang nghĩ."

Tạ Hoàng hậu ôn hòa nhìn nàng, "Muội còn trẻ như vậy, vừa qua sinh nhật mười bảy không lâu. Trước đó ta thay Bệ hạ tuyển tú, các tú nữ ai nấy đều rụt rè, ta liền nghĩ đến muội."

"Muội muội của ta cũng bằng ấy tuổi, sao lại phải vì tên Mộ Dung Khác không nên thân kia mà sống cảnh quả phụ? Nghĩ đi nghĩ lại đều tại Thôi gia. Nếu khi xưa không có Thôi Thái phi xen ngang, địa vị của muội hôm nay chỉ có thể ở trên ta. Dung Dung, muội đừng trách Tiên đế, Tiên đế vốn đã có ý định gả muội cho -"

"A tỷ."

Ánh Tuyết Từ bình tĩnh cắt ngang lời Tạ Hoàng hậu, "Chuyện đã qua rồi, đừng nhắc lại nữa."

Tạ Hoàng hậu sững người, rồi cười khổ, khẽ gật đầu.

Dẫu có muôn vàn yêu thương tiếc nuối, cũng đều bị che lấp trong cái cúi đầu hạ mi ấy, "Nhìn ta xem, chuyện từ hai năm trước mà còn lôi ra nói nhảm làm gì? Nhất định là do say rượu, rượu hoa hồng của Ngự Thiện Phòng quả nhiên nặng đô, đến ta cũng sắp không chịu nổi."

"Người đâu, dọn rượu hoa hồng xuống đi, Lễ Vương phi không thể dùng rượu, bổn cung không thể làm hỏng quy củ của nàng."

Cung nữ đáp lời tiến lên, làm bộ dọn rượu rời đi.

Mọi người đều hiểu rõ trong lòng, trên bàn vốn dĩ chẳng có rượu hoa hồng nào, nói gì đến say.

Sau bữa, Tạ Hoàng hậu giữ Ánh Tuyết Từ lại trò chuyện thêm một lát.

Bảo mẫu bế Gia Lạc Công chúa vừa mới tỉnh ngủ đến.

Hoàng đế đối xử kính trọng với góa phụ của Tiên đế, tuyệt không chỉ nói suông. Ngay khi đăng cơ đã ban cho Tạ Hoàng hậu tôn hiệu Ý Minh, lại nhiều lần gia tăng thực ấp cho đứa cháu gái nhỏ.

Gia Lạc Công chúa mới bốn tuổi, mỗi năm đã thu mười lăm nghìn thạch, đứng đầu trong tông thất xưa nay.

Ngự Sử Đài từng nhiều lần dâng sớ can gián Gia Lạc Công chúa hưởng thực ấp vượt chế độ, đều bị Hoàng đế bác bỏ.

Bảo mẫu đặt Gia Lạc xuống.

Gia Lạc trước tiên hành lễ với Tạ Hoàng hậu và Ánh Tuyết Từ, rồi chạy lon ton tới trước mặt Ánh Tuyết Từ.

Bé ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ngọt ngào gọi: "Thím nhỏ vạn an."

Tạ Hoàng hậu nói: "Con bé ngày nào cũng mong muội đến. Buổi sáng vừa tỉnh đã hỏi ta, thím nhỏ đâu rồi? Một ngày hỏi ba lần, muội mà không đến, e là nó sẽ lải nhải mãi."

"Gia Lạc ngoan."

Ánh Tuyết Từ cong mày mỉm cười, dịu dàng nhìn khuôn mặt nhỏ giống hệt Tạ Hoàng hậu như đúc, trong lòng mềm mại vô cùng.

Nàng cúi người định bế Gia Lạc, cung nhân canh cửa bên ngoài bỗng bước vào.

Bái lạy về phía ba người, rồi nói: "Hoàng hậu nương nương, Bệ hạ đã rời khỏi cấm trung, đang đi về phía Nam Cung chúng ta."

Sau