Lời Thì Thầm Từ Địa Ngục

Chương 11: Hành Trình Đến Địa Ngục

Hương thức dậy trong một buổi sáng ảm đạm, ánh nắng không thể xuyên qua những đám mây u ám, chỉ để lại một bầu không khí nặng nề. Cô nhìn vào gương, đôi mắt tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không thiếu phần lo âu. Hôm nay, cô sẽ bắt đầu hành trình khám phá những bí mật tăm tối về mẹ mình và những linh hồn đang gọi cứu.

Buổi livestream đã để lại trong cô không chỉ là sự kết nối với những người theo dõi mà còn là một trách nhiệm. Hương mở máy tính, kết nối với mạng và chuẩn bị cho buổi phát sóng tiếp theo. Cô biết rằng những linh hồn đang chờ đợi sự giải thoát, và không thể để họ lại một mình.

“Chào mọi người, hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau khám phá một khía cạnh khác của thế giới tâm linh,” Hương nói, giọng điệu tự tin nhưng vẫn có chút hồi hộp. “Tôi đã nhận được nhiều tin nhắn từ những linh hồn cần giúp đỡ. Hãy cùng tôi tìm hiểu những gì họ muốn truyền đạt.”

Những bình luận xuất hiện ngay lập tức, một số người bày tỏ sự ủng hộ, trong khi những người khác thì hoài nghi. Nhưng Hương không bận tâm. Cô bắt đầu bằng cách kể lại một câu chuyện về một linh hồn mà cô đã gặp, một cô gái trẻ bị mắc kẹt giữa hai thế giới vì một mối hận thù chưa được giải quyết. Giọng cô trầm xuống khi mô tả nỗi đau và sự đau khổ của linh hồn ấy.

Khi Hương đang kể chuyện, bất chợt cô cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua, làm cho cô rùng mình. “Có ai đang ở đây không?” Cô hỏi, giọng run rẩy. Màn hình máy tính bỗng chốc sáng lên với những phản hồi, nhiều người khẳng định rằng họ cảm nhận được điều gì đó kỳ lạ trong không khí.

“Linh hồn nào đang ở đây? Hãy cho tôi biết lý do bạn cần sự giúp đỡ,” Hương tiếp tục, cảm giác hồi hộp trong lòng tăng lên. Ngay lúc đó, một tin nhắn xuất hiện từ một người dùng có tên “Linh Hồn Đen.” Họ viết: “Tôi cần giúp đỡ. Tôi không thể ra đi.”

Hương cảm thấy tim mình đập mạnh. “Bạn đang ở đâu? Tại sao bạn không thể ra đi?” Cô hỏi, hy vọng có thể kết nối với linh hồn đang đau khổ.

“Bị trói buộc trong ngôi nhà cũ, nơi mà tôi đã chết,” tin nhắn trả lời. “Người Gác Cổng giữ tôi lại. Tôi không thể thoát ra.”

Sự lo lắng dâng lên trong Hương. “Tôi sẽ giúp bạn. Hãy cho tôi biết thêm về ngôi nhà đó.”

“Ngôi nhà là nơi mọi thứ bắt đầu. Bí mật đen tối đang chờ đợi,” linh hồn ấy viết.

Buổi livestream kết thúc trong sự hồi hộp, Hương cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa mở ra những bí mật mà cô chưa từng dám nghĩ đến. Cô quyết định sẽ đến ngôi nhà đó, nơi mà linh hồn đang bị giam cầm.

Khi trời tối dần, Hương chuẩn bị cho cuộc hành trình. Cô khoác chiếc áo choàng đen, cảm nhận sự bảo vệ mà nó mang lại. Cô không thể không nhớ đến những gì Bóng Đêm đã nói. Mỗi bước đi sẽ là một cuộc chiến không chỉ với những linh hồn mà còn với những thế lực tăm tối từ Người Gác Cổng.

Hương đến ngôi nhà cũ kỹ, nơi mà những lời thì thầm từ địa ngục vang lên bên tai cô. Bên ngoài, ngôi nhà trông hoang tàn, những cánh cửa gỗ đã mục nát và những bức tường nhuốm màu thời gian. Mùi ẩm mốc và sự tĩnh lặng bao trùm không gian, khiến lòng cô chùng xuống.

Cô hít một hơi sâu, bước vào trong. Ánh đèn mờ ảo, những bóng đổ dài như đang chờ đợi sự xuất hiện của cô. “Có ai ở đây không?” Cô gọi, giọng mình vang vọng trong không gian vắng lặng.

Một giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đầy đau khổ, cất lên từ một góc tối. “Tôi ở đây. Cô đã đến rồi sao?”

Hương nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy một bóng dáng mờ ảo hiện lên. “Bạn là linh hồn mà tôi đã gặp trong livestream?” Cô hỏi, lòng đầy lo lắng.“Đúng vậy. Tôi không thể ra đi vì những bí mật mà tôi đã mang theo,” linh hồn trả lời, ánh mắt đầy nỗi buồn. “Cô phải giúp tôi giải quyết chúng.”

“Bạn có thể nói cho tôi biết bí mật đó là gì không?” Hương hỏi, cảm giác như mình đang đứng trước một vực thẳm.

“Bí mật nằm trong căn phòng này,” linh hồn chỉ vào một cánh cửa khép hờ ở cuối hành lang. “Nhưng cẩn thận, Người Gác Cổng sẽ không để cô dễ dàng đi vào.”

“Người Gác Cổng?” Hương cảm thấy sợ hãi, nhưng không thể lùi bước. “Tôi sẽ không để bạn ở lại đây.”

Cô tiến đến cánh cửa, tim đập thình thịch. Mở ra, một không gian tối tăm hiện ra, nơi mà những ký ức đau thương đang chờ đợi. Hương cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực mạnh mẽ, như thể có ai đó đang theo dõi từng bước đi của cô.

“Đừng sợ,” linh hồn thì thầm. “Tôi sẽ ở đây cùng cô.”

Hương bước vào, cảm giác như đang bước vào một cơn ác mộng. Những bức tranh cũ kỹ trên tường, những đồ vật rơi rụng, và không khí nặng nề khiến cô khó thở. “Bí mật gì đang chờ đợi chúng ta ở đây?” Cô thì thầm.

“Đó là những gì tôi đã làm trước khi chết,” linh hồn trả lời, giọng nói như một cơn gió lạnh lướt qua. “Tôi đã phản bội những người mà tôi yêu thương.”

Bỗng nhiên, một tiếng động vang lên từ phía sau, làm Hương giật mình. “Ai đó?” Cô gọi lớn, cảm thấy như có một bóng đen đang lén lút quan sát mình.

“Chạy đi! Người Gác Cổng đang đến!” linh hồn hét lên, giọng nói đầy lo lắng.

Hương không kịp suy nghĩ, cô lao ra khỏi căn phòng, chạy qua hành lang tối tăm. Tim cô đập liên hồi, và những lời thì thầm từ địa ngục như đang gọi tên cô. Cô không thể dừng lại, không thể để nỗi sợ hãi chi phối mình.

Khi chạy ra khỏi ngôi nhà, Hương cảm thấy một sức mạnh không thể giải thích được kéo cô lại. “Đừng quay lại!” tiếng linh hồn vang vọng trong đầu cô. “Hãy cứu mình!”

Cô quay đầu, thấy một bóng đen khổng lồ đang tiến lại gần. Ánh mắt của nó đầy thù hận, như thể biết rõ những gì cô đang tìm kiếm. Hương hít một hơi thật sâu, biết rằng cuộc chiến với Người Gác Cổng đã bắt đầu.

“Cô không thể thoát khỏi đây,” giọng nói khô khốc vang lên, như một lời đe dọa. Hương cảm nhận được hơi lạnh bao trùm xung quanh, nhưng trong lòng cô bừng lên một ngọn lửa quyết tâm. Cô sẽ không để mẹ mình, hay bất kỳ linh hồn nào khác, phải chịu đựng thêm một giây phút nào nữa.

“Chúng ta sẽ gặp lại, Hương,” bóng đen nói, nhưng cô không còn thời gian để sợ hãi. Cô lao ra khỏi ngôi nhà, những lời thì thầm vẫn vang vọng bên tai, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn