Hằng đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc, những giọt cà phê đen sóng sánh trong chiếc cốc thủy tinh. Ánh đèn vàng nhạt phản chiếu trên mặt bàn, nhưng tâm trí cô không ở đây. Những hình ảnh về cha, về lời nguyền và cuộc chiến sắp tới quay cuồng trong đầu. Mỗi lần nhắc đến cái chết của cha, nỗi đau như một nhát dao cứa sâu vào tim cô.
“Có vẻ như bạn đang mất tập trung,” một giọng nói nhẹ nhàng cất lên, kéo Hằng trở về thực tại. Cô ngẩng đầu, nhìn thấy một người phụ nữ trẻ tuổi, tóc ngắn ngang vai, mặc một bộ đồ thời trang, bước vào quán. Đó chính là Trần Khánh Linh.
“Xin lỗi, tôi không nhận ra cô,” Hằng đáp, cố gắng nặn ra một nụ cười.
“Không sao. Tôi là Trần Khánh Linh, nhà báo điều tra,” Linh tự giới thiệu, ngồi xuống ghế đối diện với Hằng. “Tôi nghe nói về bạn và vụ án mà bạn đang điều tra. Có thể tôi sẽ giúp được gì đó.”
Hằng cảm thấy một chút bất ngờ. “Cô biết về tôi?”
“Tôi đã theo dõi một số thông tin liên quan đến gia tộc của bạn. Có nhiều điều bí ẩn xung quanh cái chết của cha bạn,” Linh nói, ánh mắt cô sáng lên với sự quyết tâm. “Tôi cũng đang tìm kiếm sự thật về một vụ án cổ xưa có liên quan đến gia đình bạn.”
Hằng nhíu mày. “Cô nói gì? Vụ án nào?”
“Vụ án liên quan đến những lời nguyền mà gia đình bạn đã phải chịu đựng. Nó không chỉ là một câu chuyện dân gian,” Linh tiếp tục. “Mà còn là một sự thật đau đớn mà tôi nghĩ rằng bạn cần biết.”
Hằng cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Cô có thể nói rõ hơn không?”
“Có một mối liên hệ giữa cái chết của cha bạn và một cuộc chiến giữa các gia tộc. Tôi đã thu thập một số tài liệu và thông tin từ những người sống sót,” Linh đáp. “Tôi nghĩ nếu chúng ta hợp tác, có thể tìm ra những manh mối quan trọng.”
“Cô muốn hợp tác với tôi?” Hằng hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng.
“Đúng vậy,” Linh khẳng định. “Tôi không chỉ là nhà báo. Tôi còn có khả năng cảm nhận những điều kỳ lạ xung quanh. Tôi tin rằng chúng ta có thể làm được điều này.”
Hằng nhìn thẳng vào mắt Linh, cảm nhận được sự chân thành trong ánh nhìn ấy. “Nếu cô thực sự muốn giúp, tôi rất cần sự hỗ trợ. Tôi không biết mình nên bắt đầu từ đâu.”
“Chúng ta hãy bắt đầu bằng cách tìm hiểu về Nguyễn Quốc Huy,” Linh đề nghị, giọng nói cương quyết. “Hắn có liên quan đến nhiều vụ án, và có thể hắn biết nhiều điều về quá khứ của gia đình bạn.”
“Nhưng Huy rất nguy hiểm,” Hằng nói, lòng cô nặng trĩu. “Tôi không muốn đưa bản thân vào rủi ro.”
“Chúng ta không thể lùi bước. Nếu không tìm ra sự thật, những nỗi đau sẽ mãi mãi bị chôn vùi,” Linh nhấn mạnh. “Chúng ta cần phải đối mặt với những gì đang chờ đợi.”Hằng cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm hy vọng. Có thể đây chính là cơ hội để cô tìm kiếm sự thật về cha mình. “Được rồi, chúng ta sẽ làm điều này.”
Hai người bắt tay, khởi đầu cho một hành trình mới. Hằng cảm thấy một nguồn năng lượng mới trong mối liên kết này. Duy sẽ không phải là người duy nhất đồng hành cùng cô nữa.
“Chúng ta cần phải lên kế hoạch,” Linh nói, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm. “Tôi có thể giúp tìm kiếm thông tin từ những nguồn khác nhau. Nhưng bạn cũng cần phải chuẩn bị tinh thần.”
“Chuẩn bị tinh thần cho điều gì?” Hằng hỏi, lòng cô bắt đầu lo lắng.
“Những gì chúng ta sắp khám phá có thể sẽ khiến bạn bị sốc. Những bí mật không chỉ ảnh hưởng đến bạn mà còn đến nhiều người khác,” Linh đáp, giọng nói có chút trầm.
Hằng gật đầu. “Tôi đã sẵn sàng. Chỉ cần cho tôi biết phải làm gì.”
“Đầu tiên, chúng ta cần tìm hiểu về những nạn nhân khác của Huy. Họ có thể cung cấp thông tin quan trọng,” Linh đề xuất.
Hằng cảm thấy bối rối. “Nhưng làm thế nào để tìm họ? Họ có thể không muốn nói chuyện với chúng ta.”
“Chúng ta sẽ phải tìm kiếm những người từng có mối liên hệ với họ. Có thể có người sẵn sàng chia sẻ,” Linh nói, nụ cười của cô đầy tự tin.
“Được rồi, hãy bắt đầu từ đây,” Hằng đồng ý, cảm giác hồi hộp lại dâng lên trong lòng.
Cả hai rời quán cà phê, Hằng cảm nhận được không khí bên ngoài nặng nề hơn bao giờ hết. Cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ là một cuộc điều tra đơn thuần mà còn là một cuộc chiến sinh tử giữa sự thật và bóng tối. Hằng nhìn Linh, cảm nhận sự quyết tâm trong ánh mắt của cô.
“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Hằng khẳng định.
“Đúng vậy,” Linh đáp, sự kiên quyết trong giọng nói khiến Hằng cảm thấy vững tâm hơn. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, bất kể nó có đau đớn đến đâu.”
Nhưng trong lòng Hằng, một cảm giác bất an dâng lên. Cô biết rằng mọi thứ sẽ không dễ dàng, và họ có thể phải đối mặt với những điều tồi tệ nhất. Nhưng một điều chắc chắn, cô sẽ không để nỗi sợ hãi ngăn cản mình nữa.
Khi cả hai bước ra khỏi khu phố cổ, ánh đèn đường sáng rực lên, nhưng Hằng cảm thấy như bóng tối vẫn đang rình rập xung quanh. Họ đã sẵn sàng cho một hành trình gian nan, nơi mà những lời nguyền từ quá khứ vẫn còn ám ảnh.