Lời Nguyền Từ Quá Khứ

Chương 3: Cuộc gặp gỡ định mệnh

Hằng bước vào quán cà phê nhỏ, nơi những mùi hương của cà phê rang xay hòa quyện với không khí ấm áp. Cô tìm một góc khuất, nơi ánh sáng chỉ vừa đủ để thấy rõ từng chi tiết trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Tâm trí cô vẫn còn vương vấn về cuộc trò chuyện với Linh, lòng đầy hồi hộp trước những gì có thể sắp xảy ra.

Khi ngồi đợi, Hằng không thể không nghĩ về Nguyễn Quốc Huy. Ánh mắt của hắn như những cơn sóng vỗ về, vừa thu hút, vừa đáng sợ. Cô cảm thấy như có một sợi dây vô hình nối kết giữa mình và hắn, một cảm giác mà cô không thể lý giải.

Chợt, cánh cửa quán cà phê mở ra, để lộ Lê Hoàng Duy. Hằng nhận ra anh ngay lập tức, với bộ áo sơ mi giản dị và nụ cười tỏa sáng. Duy bước vào, ánh mắt tìm kiếm và rồi dừng lại khi thấy Hằng. Cô cảm thấy lòng mình ấm áp hơn khi nhìn thấy anh.

“Xin lỗi vì đã để cậu chờ,” Duy nói, giọng anh nhẹ nhàng, có phần hài hước. “Mình vừa mới hoàn thành một dự án và không thể cưỡng lại việc thưởng thức ly cà phê ngon.”

“Không sao,” Hằng đáp, cười nhẹ. “Cà phê ở đây khá ngon.”

Duy ngồi xuống, ánh mắt anh lấp lánh như đang tìm hiểu từng chi tiết trên khuôn mặt Hằng. “Cậu có vẻ đang lo lắng. Có chuyện gì không?”

Hằng chần chừ, nhưng rồi cô quyết định chia sẻ một phần nỗi niềm của mình. “Mình đang tìm hiểu về cái chết của cha mình. Có nhiều điều không rõ ràng.”

Duy khẽ gật đầu, lắng nghe chăm chú. “Có lẽ cậu nên kể cho mình nghe nhiều hơn. Biết đâu mình có thể giúp.”

“Cảm ơn, nhưng có lẽ không dễ dàng như vậy.” Hằng nhìn xa xăm, cảm giác như có một bức tường chắn giữa cô và những kỷ niệm đau thương.

“Đôi khi, chia sẻ nỗi đau lại làm nhẹ bớt gánh nặng,” Duy nói, giọng anh ấm áp. “Mình cũng có những điều không muốn nhớ về quá khứ. Nhưng nó vẫn ở đó, như một cái bóng.”

Hằng ngẩng lên, ánh mắt họ giao nhau, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được sự đồng cảm. “Có lẽ mình đã quá khép mình lại.”

“Cậu không đơn độc đâu,” Duy nói, nụ cười trở lại trên môi. “Mình cũng đang tìm kiếm một chỗ đứng trong xã hội này. Cảm giác như mọi thứ đều đang chống lại mình.”

Hằng gật đầu, cảm giác gần gũi với Duy dâng lên. “Cậu đã làm gì để vượt qua những khó khăn đó?”

“Mình cố gắng không để nó ảnh hưởng đến bản thân,” Duy trả lời, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. “Mình muốn chứng minh rằng những người như chúng ta có thể thành công.”

Cuộc trò chuyện giữa họ trở nên sâu sắc hơn, và Hằng cảm nhận được sự kết nối đang hình thành. Những câu chuyện, những ước mơ, và cả những nỗi đau dần được chia sẻ. Hằng không biết rằng Duy cũng đang tìm kiếm điều gì đó lớn lao hơn cả chính bản thân anh.

“Mình đã từng nghe về một lời nguyền,” Duy nói, giọng điệu nghiêm túc. “Nó liên quan đến nhiều gia đình, trong đó có cả cậu.”

Hằng sững lại, lòng cô chợt lạnh. “Cậu biết gì về nó?”

“Mình không rõ lắm, nhưng nghe nói lời nguyền ấy có thể ảnh hưởng đến số phận của những người trong gia đình đó,” Duy nói. “Có lẽ cậu nên cẩn thận khi tìm kiếm sự thật.”“Cảm ơn cậu đã nhắc nhở,” Hằng đáp, nhưng trong lòng cô lại bùng lên một ngọn lửa tò mò. “Mình sẽ không từ bỏ.”

Họ tiếp tục trò chuyện cho đến khi tiếng chuông cửa kêu lên, một người đàn ông lạ bước vào quán. Hằng cảm nhận được ánh mắt của hắn, lạnh lùng và bí ẩn. Đó chính là Nguyễn Quốc Huy. Hắn dừng lại, ánh mắt như đang tìm kiếm ai đó.

“Cậu có thấy hắn không?” Hằng thì thầm, ánh mắt không rời khỏi Huy.

Duy quay sang nhìn, vẻ mặt anh ngay lập tức trở nên nghiêm trọng. “Hắn là ai?”

“Nguyễn Quốc Huy,” Hằng đáp, cảm giác hồi hộp tràn ngập. “Mình nghe nhiều về hắn.”

“Cẩn thận với hắn,” Duy nói, giọng khẽ. “Hắn có thể biết nhiều hơn những gì cậu nghĩ.”

Huy bước vào quán, ánh mắt lướt qua Hằng và Duy, nhưng dừng lại khi nhìn thấy Hằng. Hắn mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại khiến Hằng cảm thấy lạnh gáy.

“Nguyễn Minh Hằng,” hắn nói, giọng điệu trầm ấm nhưng đầy ẩn ý. “Rất vui được gặp cô ở đây.”

Hằng cảm thấy như có một cái gì đó không đúng. “Tôi không biết ông,” cô đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Nhưng tôi biết cô,” Huy nói, ánh mắt sâu thẳm. “Cô đang tìm kiếm sự thật về quá khứ của mình, đúng không?”

Duy khẽ nắm tay Hằng, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Chúng ta không có gì để nói với ông.”

Huy chỉ mỉm cười, nhưng cái nhìn của hắn khiến Hằng không khỏi rùng mình. “Đừng quá tò mò, Hằng. Đôi khi, sự thật có thể làm tổn thương hơn cả những lời nói.”

Hắn quay lưng bước đi, để lại không khí nặng nề trong quán. Hằng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, như thể có điều gì đó khủng khiếp đang chờ đợi ở phía trước.

“Cậu có ổn không?” Duy hỏi, lo lắng.

“Chưa chắc,” Hằng đáp, lòng đầy bối rối. “Mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn.”

Duy gật đầu, ánh mắt anh kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Hằng nhìn Duy, trong lòng cô dâng lên một cảm giác tin tưởng. Cô biết rằng mình không đơn độc trong cuộc chiến này, nhưng những bí mật từ quá khứ vẫn đang đe dọa, và Huy chỉ là khởi đầu cho những điều tồi tệ hơn đang chờ đón.

Cuộc gặp gỡ định mệnh này đã khơi dậy trong Hằng một niềm khao khát mãnh liệt để tìm kiếm sự thật, bất chấp mọi nguy hiểm. Cô không thể quay đầu lại. Hành trình đã bắt đầu, và những bí mật từ quá khứ vẫn còn đang chờ đợi để được hé lộ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn