Lời Nguyền Từ Quá Khứ

Chương 23: Một khởi đầu mới

Trước

Hằng đứng giữa ánh sáng lờ mờ của thư viện, cảm giác như thời gian ngừng trôi. Cuốn sách cổ trong tay cô như nặng thêm, mang theo cả quá khứ lẫn tương lai. Tiếng nói của Huy vang lên, lạnh lẽo như gió mùa đông, khiến cô rùng mình.

“Các người thật ngu ngốc,” Huy nói, từng từ thốt ra như một nhát dao. “Tìm kiếm sự thật mà không chuẩn bị cho những hậu quả.”

“Chúng tôi không sợ anh,” Duy đáp, giọng chắc nịch, nhưng Hằng có thể thấy sự lo lắng trong đôi mắt anh. “Chúng tôi sẽ không để anh điều khiển cuộc sống của mình.”

“Thật dũng cảm,” Huy mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không chứa đựng sự ấm áp nào. “Nhưng dũng cảm đôi khi chỉ là một hình thức của sự điên rồ.”

Hằng cảm thấy sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ xung quanh họ đang chực chờ bùng nổ. Cô nhìn Duy, thấy sự quyết tâm trong ánh mắt anh, và trong khoảnh khắc ấy, cô biết mình không đơn độc. Họ đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách, và lần này cũng vậy.

“Huy, anh không thể ngăn cản chúng tôi,” Hằng nói, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật về lời nguyền.”

“Và nếu các người không tìm ra được, thì sao?” Huy hỏi, ánh mắt thách thức. “Các người đã thấy điều gì sẽ xảy ra nếu không biết cách kiểm soát nó.”

Một tiếng động vang lên, khiến cả ba người giật mình. Một bóng đen lướt qua, và Huy nhanh chóng quay lại. “Chúng ta không có thời gian để đùa giỡn,” hắn nói, rồi quay lại đối diện với Hằng và Duy. “Hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến.”

“Chúng tôi sẽ không lùi bước,” Duy khẳng định, tay nắm chặt, như thể đang tích tụ sức mạnh bên trong.

Huy cười, nhưng đó là một nụ cười lạnh lẽo. “Tốt. Vậy thì hãy xem ai sẽ là người sống sót.”

Hắn bước lùi lại, để lại không gian cho Hằng và Duy. “Tìm kiếm sự thật, nhưng hãy nhớ rằng không phải mọi bí mật đều đáng để khám phá.”

Khi bóng dáng Huy khuất dần, Hằng thở phào nhẹ nhõm nhưng cảm giác lo lắng vẫn còn đó. “Chúng ta không thể chần chừ,” cô nói, quyết tâm lấp đầy khoảng trống. “Chúng ta cần biết những gì cuốn sách này nói.”

Duy gật đầu, cả hai quay trở lại cuốn sách. Những ký tự trên trang giấy như đang nhảy múa, gợi lên một cảm giác bí ẩn nhưng cũng đầy sức mạnh. Hằng cảm thấy như có một kết nối kỳ lạ giữa cô và những chữ viết ấy, như thể chúng đang kêu gọi cô.

“Đây,” Linh chỉ vào một đoạn văn. “Nó đề cập đến một lời nguyền có nguồn gốc từ gia tộc của Hằng. Có thể lời nguyền này bắt đầu từ một sai lầm trong quá khứ.”

“Cụ thể là gì?” Hằng hỏi, sự tò mò trỗi dậy mạnh mẽ.

“Có một cái tên,” Linh nói, ánh mắt cô chớp sáng. “Nguyễn Quốc Huy.”

Như một cú tát, cái tên ấy gợi lại nhiều ký ức đau thương. Hằng cảm thấy như có một mảnh ghép vừa được lắp vào bức tranh lớn. “Chúng ta cần tìm hiểu thêm về hắn,” cô nói. “Có thể hắn là chìa khóa để phá vỡ lời nguyền này.”

Duy gật đầu, nhưng Hằng thấy anh có phần lo lắng. “Duy, anh không sao chứ?” cô hỏi.“Em biết không, có đôi khi anh cảm thấy như mình không đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả những điều này,” Duy thừa nhận, ánh mắt anh trĩu nặng.

“Nhưng anh không đơn độc,” Hằng nói, nắm lấy tay anh. “Chúng ta có nhau. Anh là sức mạnh của em, và em là sức mạnh của anh.”

“Cảm ơn em,” Duy nói, giọng đầy cảm xúc. “Chúng ta sẽ làm được, phải không?”

“Đúng vậy,” Hằng khẳng định, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

Khi họ tiếp tục đọc, từng trang sách mở ra những bí mật mới, như những cánh cửa dẫn vào một thế giới khác. Mỗi từ, mỗi câu đều như một manh mối, đưa họ gần hơn đến việc giải mã lời nguyền.

Nhưng giữa lúc đó, một cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua, làm tắt đi ngọn đèn trong thư viện. Cả ba người chao đảo, nhưng ngay sau đó, ánh sáng trở lại, và Hằng nhận ra rằng mình đã thấy một bóng hình quen thuộc.

“Ngọc!” Hằng kêu lên, lòng bất ngờ trào dâng. “Sao em lại ở đây?”

Ngọc đứng đó, vẻ mặt nghiêm túc. “Tôi đã theo dõi các người. Có những điều mà các người chưa biết.”

“Điều gì?” Linh hỏi, ánh mắt sắc bén.

“Có một bí mật lớn hơn cả lời nguyền mà các người đang tìm kiếm,” Ngọc nói, giọng trầm. “Và nếu không cẩn thận, các người sẽ không chỉ mất đi sự thật, mà còn mất cả chính mình.”

Hằng cảm thấy như có một cơn sóng dữ ập đến. Những điều chưa biết đang chờ đợi họ, và mọi thứ có thể thay đổi chỉ trong chớp mắt. Cô không thể lùi bước, nhưng cũng không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.

“Chúng ta sẽ phải đối mặt với nó,” Hằng nói, cố gắng giữ vững lòng mình. “Dù có bất cứ điều gì xảy ra.”

Ngọc gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn tràn đầy lo lắng. “Đừng để quá khứ điều khiển tương lai của các người.”

Hằng cảm nhận được sự nặng nề trong từng lời nói của Ngọc. Mọi thứ đang dần trở nên phức tạp hơn, và cuộc chiến với lời nguyền chưa bao giờ dễ dàng như vậy. Cô biết rằng họ đã bắt đầu một hành trình không thể quay lại.

“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ,” Duy nói, quyết tâm trong giọng nói. “Không thể chần chừ thêm nữa.”

Hằng nhìn vào mắt Duy, thấy một ngọn lửa hy vọng trong đó. “Đúng vậy,” cô đồng ý. “Chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Cùng nhau, họ bước ra khỏi thư viện, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng đầy lo lắng. Họ đã vượt qua nhiều thử thách, nhưng những bí mật từ quá khứ vẫn đang chờ đợi họ, và không ai có thể đoán trước điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tương lai của họ vẫn còn mờ mịt, nhưng hy vọng luôn le lói, như một ngọn đèn trong đêm tối.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn