Hằng cảm nhận được không khí nặng nề khi Huy tiến lại gần. Ánh mắt hắn như một cơn bão, chứa đựng những bí mật và sự thù địch. Cô biết rằng không thể lùi bước, nhưng trái tim cô như bị siết chặt.
“Chúng tôi không sợ,” Hằng nói, giọng mình nhẹ nhưng kiên định. “Chúng tôi chỉ muốn biết sự thật.”
Huy cười nhạt, nụ cười ấy lạnh lẽo và đầy mỉa mai. “Sự thật? Các người có biết sự thật này sẽ dẫn đến đâu không? Nó sẽ không chỉ làm tổn thương các người, mà còn cả những người mà các người yêu thương.”
Duy bước lên một bước, ánh mắt anh dũng cảm nhưng có phần lo lắng. “Chúng tôi không muốn làm hại ai. Chúng tôi chỉ muốn chấm dứt những gì đã xảy ra.”
“Chấm dứt?” Huy gằn giọng. “Các người không biết rằng có những điều tốt hơn nên được chôn vùi? Những bí mật này không phải là của các người.”
Linh, đứng bên cạnh, cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. “Huy, em biết anh có lý do riêng của mình, nhưng đừng để nỗi sợ hãi điều khiển anh. Chúng ta có thể cùng nhau tìm hiểu.”
“Câm miệng!” Huy quát, sự giận dữ trong giọng nói của hắn như một ngọn lửa bùng lên. “Chẳng ai có thể thay đổi điều gì. Các người không thuộc về nơi này.”
Hằng cảm thấy một cơn rùng mình. Lời nói của Huy như một lời tiên tri, thách thức cô. Cô không thể để nỗi sợ chi phối mình. “Chúng tôi sẽ không bỏ cuộc. Duy, Linh, chúng ta sẽ không để hắn ngăn cản mình.”
“Đúng vậy,” Duy khẳng định, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, dù cho điều đó có nghĩa là phải đối mặt với anh.”
Huy nhìn họ, ánh mắt tối tăm nhưng cũng có gì đó như một sự khâm phục. “Các người thật sự nghĩ mình có thể đối đầu với tôi? Các người không biết mình đang chọc vào lửa.”
Hằng cảm thấy một sự thách thức trong lời nói của Huy. Cô không thể để hắn chi phối. “Chúng ta không sợ lửa. Nếu đó là điều cần thiết để giải thoát mọi người khỏi lời nguyền này, thì chúng ta sẽ làm.”
Bầu không khí càng lúc càng nặng nề, như thể không gian xung quanh đang chờ đợi một cuộc đụng độ. Huy bước gần hơn, ánh mắt hắn như một con thú hoang bị dồn vào chân tường. “Các người sẽ phải hối hận vì đã gây sự.”
“Hãy đến đây nếu anh dám,” Linh nói, giọng cô mạnh mẽ và đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ không lùi bước.”Huy chần chừ, một khoảnh khắc dài trôi qua. Cô cảm thấy hơi thở của cả nhóm như nín lại. Huy quay đi, nhưng không phải vì sự nhượng bộ. “Được thôi. Nhưng hãy nhớ, khi các người đào bới quá khứ, có thể sẽ có những điều không thể quay lại.”
Hắn bước lùi lại, bóng dáng biến mất trong bóng tối. Hằng cảm thấy như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Nhưng nỗi sợ hãi vẫn ở lại, như một bóng ma.
“Chúng ta phải đi ngay,” Duy nói, giọng anh thấp hơn, nhưng vẫn đầy quyết tâm. “Hắn sẽ không để chúng ta yên.”
“Đúng vậy,” Hằng đáp, nhưng trong lòng cô vẫn dấy lên những câu hỏi. “Có thật chúng ta đang làm đúng? Liệu chúng ta có thể chịu được những gì sắp đến không?”
Linh đặt tay lên vai Hằng, ánh mắt cô đầy sự đồng cảm. “Chúng ta đã đi quá xa để quay lại. Hãy tin vào bản thân và những người bên cạnh mình.”
Hằng gật đầu, nhưng nỗi lo lắng không thể dập tắt. “Tôi chỉ hy vọng rằng những bí mật mà chúng ta sắp khám phá sẽ không khiến chúng ta phải trả giá quá đắt.”
Khi cả ba quay lưng rời khỏi cây cổ thụ, Hằng cảm thấy như một cánh cửa vừa khép lại. Huy đã cảnh báo họ, nhưng liệu những gì họ sắp đối mặt có thực sự tồi tệ như hắn đã nói? Cô không thể biết, nhưng một điều chắc chắn, cuộc chiến với quá khứ chỉ mới bắt đầu.
Trên đường trở về, lòng Hằng nặng trĩu. Những bí mật mà họ tìm kiếm có thể mang lại sự giải thoát, nhưng cũng có thể kéo theo những đau thương. Hằng nhìn Duy và Linh, họ là nguồn động lực duy nhất trong cuộc hành trình này. Cô không thể để họ thất vọng.
“Chúng ta cần tìm Ngọc,” Hằng nói, giọng cô mạnh mẽ hơn. “Cô ấy có thể giúp chúng ta dịch những ký tự trong hộp.”
“Đúng vậy,” Duy đồng tình. “Cô ấy là người duy nhất có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về lời nguyền này.”
Khi họ tiến về phía khu phố hiện đại, một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng Hằng. Mọi thứ có thể sẽ thay đổi. Cô biết mình đang đứng trên bờ vực, và một quyết định sai lầm có thể kéo theo những hệ lụy không thể cứu vãn. Nhưng thời gian không chờ đợi, và họ cần phải tìm ra sự thật trước khi quá muộn.
Khi ánh đèn neon bắt đầu nhấp nháy, Hằng cảm thấy như mình đang bước vào một cuộc chiến không chỉ với Huy, mà còn với chính quá khứ của mình. Cô không thể để nỗi sợ hãi chi phối nữa. Quyết định đã được đưa ra, và giờ đây, cô phải sống với nó.