Lời Nguyền Của Thế Giới Nguyên Thủy

Chương 2: Khởi đầu bi thương

Ngọc Hoàn ngồi bên bàn, lòng bồn chồn khi bức thư từ làng gửi đến. Mấy dòng chữ nguệch ngoạc, nhưng rõ ràng, em trai cô đã không còn. Cô cảm thấy như có một cái gì đó vỡ vụn trong lồng ngực. Không thể tin nổi, trong đầu cô chỉ hiện lên hình ảnh của đứa em trai nhỏ bé, luôn cười đùa bên cạnh cô. “Sao lại có thể như vậy?” Cô thầm hỏi.

“Ngọc Hoàn, em trai của chị… anh ấy đã chết,” giọng nói của một người bạn trong làng vang lên. “Có tin đồn rằng… có điều gì đó không ổn.”

“Không ổn?” Ngọc Hoàn thốt lên, nỗi tức giận trào dâng. “Em trai tôi không thể chết một cách vô nghĩa như vậy! Tôi phải tìm ra sự thật!”

Minh Tâm, người bạn đồng hành từ thuở nhỏ, bước đến bên cạnh. “Ngọc Hoàn, chị không nên làm một mình. Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ ràng về cái chết của em trai chị.”

“Nhưng tôi không thể ngồi yên,” Ngọc Hoàn đáp, ánh mắt kiên quyết. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai chôn vùi sự thật này.”

“Chị có thể đi cùng tôi. Tôi có thể giúp,” Minh Tâm nói, ánh mắt đầy hy vọng. “Chúng ta có thể hỏi thêm những người trong làng.”

Ngọc Hoàn gật đầu, lòng cô đã có quyết định. “Chúng ta sẽ rời khỏi quê hương này. Tôi không thể ở lại nơi này thêm một giây nào nữa. Tôi phải tìm ra sự thật.”

Khi chiều tối buông xuống, Ngọc Hoàn và Minh Tâm chuẩn bị cho chuyến hành trình mới. Hải Đăng, với vẻ mặt nghiêm túc, bước vào. “Tôi đã nghe được một số thông tin. Có thể có liên quan đến một số tổ chức đen tối trong vùng.”

“Điều đó có nghĩa là gì?” Ngọc Hoàn hỏi, lòng bỗng chùng xuống.

“Có thể có những kẻ đang lợi dụng cái chết của em trai chị để thực hiện âm mưu của chúng,” Hải Đăng trả lời. “Chúng ta cần phải cẩn thận.”

“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cản đường,” Ngọc Hoàn khẳng định. “Tôi đã quyết tâm. Tôi sẽ làm mọi thứ để tìm ra sự thật.”Minh Tâm nhìn Ngọc Hoàn, lòng cô tràn đầy sự ngưỡng mộ. “Chị luôn mạnh mẽ. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Huy Hoàng, người có sức mạnh của người sói, cũng gia nhập vào cuộc hành trình. “Tôi sẽ bảo vệ các bạn. Chúng ta sẽ không đơn độc.”

Khi đêm xuống, bầu không khí trở nên nặng nề. Họ cùng nhau rời khỏi làng, ánh đèn mờ dần phía sau. Những con đường mờ ảo dẫn họ vào rừng sâu, nơi mà những bí mật đang chờ đợi.

“Chúng ta có thể gặp nguy hiểm,” Huy Hoàng cảnh báo. “Nhưng tôi sẽ luôn ở bên các bạn.”

“Chỉ cần chúng ta cùng nhau, không có gì là không thể vượt qua,” Ngọc Hoàn đáp, cảm thấy sự ấm áp từ những người bạn bên cạnh.

Họ đi qua những con đường gập ghềnh, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Những tiếng động lạ từ rừng rậm làm họ cảm thấy bất an. Ngọc Hoàn không thể ngừng nghĩ về em trai, về những gì đã xảy ra.

Bỗng một tiếng gầm vang lên từ phía xa, khiến cả nhóm dừng lại. “Có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Huy Hoàng thì thầm, ánh mắt sắc bén như dao.

“Chúng ta cần phải tiếp tục,” Hải Đăng nói, giọng gấp gáp. “Chúng ta không thể để kẻ thù ngăn cản chúng ta.”

“Đi nào!” Ngọc Hoàn hô lớn, quyết tâm của cô như ngọn lửa thiêu đốt mọi nỗi sợ hãi. Họ tiếp tục bước đi, lòng đầy hy vọng nhưng cũng không thể tránh khỏi sự lo lắng về những gì đang chờ đợi phía trước.

Khi họ tiến sâu vào rừng, ánh sáng từ những ngọn đuốc chỉ đủ để soi sáng những bước chân. Những bóng cây như những con quái vật vươn ra, nhưng Ngọc Hoàn không cho phép sự sợ hãi cản trở. Cô đã quyết định, và không gì có thể thay đổi điều đó.

“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” cô thì thầm, lòng tràn đầy quyết tâm. Một hành trình mới đang chờ đợi họ, nhưng không biết rằng những âm mưu tăm tối đang dần dần hiện ra từ bóng tối.