Lời Nguyền Của Thế Giới Nguyên Thủy

Chương 11: Cuộc chiến nội tâm

Huy Hoàng đứng giữa những tán cây, cảm giác mơ hồ bao trùm lấy tâm trí anh. Bản năng sói trong anh đang gào thét, thúc giục anh tìm kiếm một lối thoát, một con đường để khẳng định sức mạnh của mình. Nhưng lòng anh lại bị trói buộc bởi tình bạn, bởi những người anh yêu thương. Lê Thiên đang ở đâu đó gần đây, và sự hiện diện của hắn như một bóng ma đe dọa.

“Cậu có nghe thấy gì không?” Hải Đăng hỏi, ánh mắt chăm chú.

“Chỉ có tiếng gió,” Huy Hoàng đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Nhưng tôi cảm nhận được sự hiện diện của hắn.”

Hải Đăng gật đầu, mở thiết bị quét của mình. “Chúng ta cần tìm ra dấu vết. Hắn không thể nào ở đây mà không để lại manh mối.”

“Cẩn thận,” Huy Hoàng nhắc nhở, và cảm giác căng thẳng trong không khí càng tăng lên. “Lê Thiên không phải là kẻ dễ đối phó.”

Trong khi đó, Ngọc Hoàn và Minh Tâm đã tiếp cận một nhóm người tại một bãi đất trống. Họ lắng nghe cuộc trò chuyện của những người bộ lạc, cố gắng tìm kiếm thông tin về Lê Thiên. Một người đàn ông có vết sẹo trên mặt, khi thấy hai cô gái, bước ra hỏi: “Các cô đến đây có việc gì?”

“Chúng tôi cần thông tin về Lê Thiên,” Ngọc Hoàn tự tin nói.

Người đàn ông ấy nhìn họ một cách nghi ngờ. “Hắn là kẻ nguy hiểm. Tại sao các cô lại muốn tìm hắn?”

“Chúng tôi cần phải biết để bảo vệ chính mình và những người khác,” Minh Tâm lên tiếng, ánh mắt kiên quyết.

Hắn thở dài, rồi cuối cùng cũng gật đầu. “Hắn có một điểm yếu. Một cô gái tên Phương Lan đang giúp hắn. Nếu các cô tìm được cô ấy, có thể sẽ có thông tin hữu ích.”

“Cảm ơn,” Ngọc Hoàn nói, tràn đầy hy vọng. “Chúng tôi sẽ tìm cách liên lạc với cô ấy.”

Khi họ chuẩn bị rời đi, Minh Tâm bỗng dừng lại, cảm nhận được điều gì đó không ổn. “Em cảm thấy có ai đó đang theo dõi chúng ta.”

“Chúng ta cần phải đi ngay,” Ngọc Hoàn khẩn trương nói.

Hai cô gái nhanh chóng rời khỏi bãi đất, nhưng cảm giác nguy hiểm vẫn hiện hữu. Một tiếng cười vang lên từ phía sau, khiến họ rùng mình. “Các cô thật sự nghĩ có thể thoát khỏi tay tôi sao?”

Lê Thiên đứng ở đó, ánh mắt lạnh lùng như một con sói đói. Ngọc Hoàn và Minh Tâm trao đổi ánh nhìn, rồi lao về phía trước.

“Chạy!” Ngọc Hoàn hét lên, đôi chân họ chạy nhanh hơn cả những gì họ tưởng tượng.

Trong khi đó, Huy Hoàng và Hải Đăng không hề hay biết về sự rình rập. “Chúng ta cần phải tìm họ,” Huy Hoàng nói, không thể ngăn được nỗi lo lắng trong lòng.

Hải Đăng gật đầu, nhưng ánh mắt anh lo lắng. “Tôi có cảm giác như chúng ta đang bị theo dõi.”

“Cố gắng tập trung,” Huy Hoàng nhắc nhở, nhưng chính bản thân anh cũng không thể thoát khỏi những suy nghĩ về Lê Thiên. Huy Hoàng cảm thấy bản năng sói trong mình đang trỗi dậy, khát khao tự do và sức mạnh. Nhưng lý trí lại nói với anh rằng điều đó có thể dẫn đến sự hủy diệt.“Chúng ta phải tìm kiếm và bảo vệ những người bạn của mình,” Hải Đăng nói, cố gắng giữ cho không khí nhẹ nhàng hơn.

“Họ không an toàn,” Huy Hoàng thở dài. “Chúng ta phải hành động ngay.”

Cảm giác căng thẳng bao trùm khi họ tiến vào khu rừng rậm rạp, nơi ánh sáng chỉ lọt qua những tán lá thưa thớt. Huy Hoàng cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang theo dõi từng bước đi của mình.

“Chúng ta cần phải tìm ra dấu vết,” Hải Đăng nói, mở thiết bị quét lần nữa. “Có thể hắn đã để lại một dấu hiệu nào đó.”

Huy Hoàng gật đầu, nhưng không thể ngăn cản những hình ảnh về Lê Thiên hiện lên trong đầu. Hắn là kẻ thù nguy hiểm, nhưng cũng là người hiểu rõ sức mạnh của Huy Hoàng hơn cả.

“Cậu không sao chứ?” Hải Đăng hỏi, nhận thấy sự trăn trở trên khuôn mặt bạn mình.

“Chỉ là… tôi đang đấu tranh với chính mình,” Huy Hoàng đáp, giọng nói có phần trầm xuống. “Bản năng sói trong tôi luôn kêu gọi, nhưng tôi không muốn trở thành một con quái vật.”

“Cậu không phải,” Hải Đăng trấn an. “Cậu là người, và cậu có quyền quyết định.”

“Nhưng có thể tôi sẽ phải dùng sức mạnh đó để bảo vệ những người tôi yêu thương,” Huy Hoàng nói, ánh mắt xa xăm.

“Thế thì hãy dùng nó vì một lý do đúng đắn,” Hải Đăng đáp, chân thành. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Trong khi đó, Ngọc Hoàn và Minh Tâm đã thoát khỏi Lê Thiên, nhưng sự lo lắng không ngừng gặm nhấm tâm trí họ. “Chúng ta không thể để hắn tiếp tục làm hại người khác,” Ngọc Hoàn nói, quyết tâm trong ánh mắt.

“Nhưng làm thế nào để tìm được Phương Lan?” Minh Tâm hỏi, cảm giác căng thẳng dâng cao.

“Chúng ta sẽ phải tìm kiếm mọi nơi,” Ngọc Hoàn khẳng định. “Không có gì là không thể.”

Đột nhiên, một âm thanh vang lên, khiến cả hai dừng lại. “Các cô đang tìm ai?” Một bóng dáng xuất hiện từ bóng tối, chính là Phương Lan.

“Cô là…” Minh Tâm ngạc nhiên.

“Có vẻ như các cô đang cần giúp đỡ,” Phương Lan nói, nụ cười trên môi có phần mờ ám.

“Chúng tôi cần thông tin về Lê Thiên,” Ngọc Hoàn nói, lòng tràn đầy hy vọng và nghi ngờ.

“Đến đây, tôi có điều muốn nói,” Phương Lan đáp, ánh mắt đầy bí ẩn.

Cảm giác hồi hộp bao trùm khi họ tiến lại gần, biết rằng sự thật có thể không như những gì họ mong đợi. Lê Thiên vẫn đang rình rập, và cuộc chiến với bản thân cũng như với kẻ thù bên ngoài chưa bao giờ kết thúc.