Lời Hứa Trong Màn Đêm

Chương 10: Sát Cánh Bên Nhau

Thủy An ngồi trong xưởng thiết kế của mình, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu lên những mẫu vải trải dài trên bàn. Huy đã đồng hành cùng cô suốt những ngày vừa qua, giúp đỡ từ việc chọn lựa chất liệu đến lên ý tưởng cho bộ sưu tập dự thi. Cảm giác được chia sẻ nỗi lo âu và khát vọng khiến cô nhẹ nhõm hơn. Tuy nhiên, bên trong lòng cô vẫn âm thầm dấy lên những nghi ngờ.

“Em nghĩ mình có thể làm được không?” Cô nhìn Huy, đôi mắt ánh lên sự lo lắng. Câu hỏi đó không chỉ đơn thuần về cuộc thi mà còn là về chính bản thân mình.

“Chúng ta đã làm việc chăm chỉ, Thủy An,” Huy đáp, ánh mắt anh kiên định. “Tin vào bản thân mình. Đừng để quá khứ ám ảnh.”

Cô khẽ gật đầu, nhưng nỗi lo lắng vẫn chưa buông tha. Mỗi khi nhìn vào gương, hình ảnh người con gái với nỗi buồn chất chứa lại hiện lên, như một cái bóng đen bám riết. Thủy An cảm nhận được sự kiên nhẫn trong Huy, nhưng cũng không thể ngăn mình so sánh anh với những người đàn ông khác trong quá khứ, những người đã làm cô tổn thương.

“Anh có từng nghĩ về quá khứ của mình không?” Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng không thiếu phần tò mò.

Huy dừng lại một chút, ánh mắt trầm tư. “Có chứ. Nhưng anh nghĩ, điều quan trọng là chúng ta phải học cách sống với nó, không để nó quyết định tương lai.”

Câu trả lời của anh khiến Thủy An chợt thấy chạnh lòng. Huy cũng có những vết thương, nhưng anh lại có cách nhìn tích cực hơn. Liệu cô có thể làm như anh không? Có thể chấp nhận quá khứ và bước tiếp mà không để nó giam cầm mình?

“Em sẽ cố gắng,” cô nói, giọng quyết tâm hơn. Nhưng trong lòng vẫn còn nhiều câu hỏi chưa có lời đáp.

Những ngày tiếp theo trôi qua với những buổi làm việc căng thẳng. Huy trở thành người đồng hành đắc lực, nhưng mối quan hệ giữa họ cũng dần trở nên phức tạp. Huy không chỉ là một người bạn, mà còn là người cô bắt đầu cảm thấy có nhiều điều hơn. Cảm giác ấy làm cô bối rối. Cô sợ rằng nếu tiến xa hơn, sẽ lại phải đối mặt với những tổn thương, những nỗi đau không đáng có.

Một buổi chiều, khi đang cùng nhau làm việc, Huy bỗng nhìn cô một cách khác thường. “Thủy An, em có thực sự muốn tham gia cuộc thi này không?”

Câu hỏi làm cô giật mình. “Đương nhiên! Đây là cơ hội của em.”

“Nhưng nếu điều đó khiến em không thoải mái? Nếu nó chỉ làm em thêm đau khổ?” Huy hỏi, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy trăn trở.

“Anh nghĩ em đang lo lắng về điều gì?” Cô không thể không cảm thấy một chút tức giận. “Em đã quyết định rồi!”

“Anh chỉ muốn em hạnh phúc,” Huy đáp, sự chân thành trong lời nói khiến cô mềm lòng. Nhưng những nghi ngờ lại ùa về, những câu hỏi không thể trả lời.

Cô quay đi, không muốn Huy thấy sự yếu đuối của mình. “Em cần thời gian,” cô nói, giọng nhỏ lại.“Thời gian là một điều quý giá,” Huy nói, nhưng cô biết anh đang lo lắng. Cô cảm thấy như mình đang ở giữa một ngã ba đường, không biết nên chọn hướng nào.

Khi màn đêm buông xuống, Thủy An lại chìm trong những suy nghĩ. Những ký ức về gia đình, về những lần cãi vã, về những giấc mơ chưa thành hình, tất cả đều hiện về như những bức tranh mờ ảo. Cô tự hỏi liệu có thể tìm thấy ánh sáng trong những bóng tối đó không.

Huy gọi điện cho cô vào buổi tối, giọng anh trầm ấm, “Em đang làm gì?”

“Chỉ là suy nghĩ một chút,” cô đáp, không muốn anh biết tâm trạng thực sự của mình.

“Có thể chúng ta cần một buổi đi dạo. Để không khí trong lành giúp em dễ chịu hơn,” Huy gợi ý.

“Được rồi,” cô miễn cưỡng đồng ý. Huy luôn biết cách làm cho cô cảm thấy thoải mái hơn, nhưng cô không chắc liệu có thể để anh bước vào những góc khuất tâm hồn mình.

Họ gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng dịu nhẹ. Huy nhìn cô với ánh mắt đầy hiểu biết. “Thủy An, em không cần phải gồng mình lên như thế. Anh sẽ không ép em phải nói ra điều gì.”

Cô im lặng, chỉ lén nhìn anh. Huy có một cách khiến cô cảm thấy an toàn, nhưng cũng khiến cô sợ hãi. “Em không biết phải bắt đầu từ đâu,” cô thừa nhận.

“Đừng bắt đầu từ đâu cả. Chỉ cần sống trong khoảnh khắc này thôi,” Huy nói, nụ cười của anh làm dịu đi những cơn sóng trong lòng cô.

Cô thở dài, “Em thật sự muốn vượt qua những điều này. Nhưng có lẽ… em cần phải thấy rõ mọi thứ hơn.”

“Anh sẽ luôn ở đây,” Huy khẳng định, nhưng có điều gì đó trong giọng nói của anh khiến cô cảm thấy lo lắng. Lại một lần nữa, cô tự hỏi liệu có phải mình đang kéo anh vào những rắc rối của mình.

Khi họ trở về, bầu không khí giữa họ trở nên căng thẳng hơn. Thủy An không thể ngừng suy nghĩ về quá khứ, về những vết thương chưa lành. Cô không biết liệu mình có thể mở lòng hay không. Những kỷ niệm đau thương vẫn như những bóng ma vây quanh, khiến cô không thể thoát ra.

Đêm đó, Thủy An nằm trên giường, lòng đầy băn khoăn. Liệu có thể tin tưởng Huy? Liệu có thể chấp nhận yêu thương mà không sợ tổn thương? Cô không biết câu trả lời, nhưng một điều chắc chắn: cuộc thi sắp tới sẽ không chỉ là một thử thách về thiết kế, mà còn là một cuộc chiến đấu với chính bản thân mình.

Những câu hỏi vẫn lởn vởn trong đầu cô, nhưng cô biết mình cần phải quyết định. Huy đã mở ra cho cô một cánh cửa, nhưng liệu cô có đủ can đảm bước qua không?

Cuối cùng, cô nhắm mắt lại, lặng lẽ cầu nguyện cho sự bình yên trong tâm hồn mình. Và trong đêm tối, một ánh sáng le lói từ tương lai chợt hiện lên, khiến cô cảm thấy một chút hy vọng. Cuộc hành trình này chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn