Lời Hứa Dưới Mưa

Chương 2: Cơn Mưa Bất Ngờ

Cơn mưa bên ngoài vẫn rơi không ngừng, như thể muốn nhấn chìm thành phố Mưa Lê trong một bản nhạc buồn. Minh Anh ngồi bên cửa sổ quán cà phê, nhìn ra ngoài. Những giọt nước nhỏ từ mái hiên rơi xuống, tạo thành những vũng nước lấp lánh dưới ánh đèn vàng nhạt. Thảo Nguyên ngồi đối diện, ánh mắt đầy sức sống, chờ đợi một câu chuyện mới.

“Chị có nhớ lần đầu em nhìn thấy chị không?” Thảo Nguyên bỗng lên tiếng, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng sau cơn mưa.

Minh Anh nhướng mày, cảm thấy một chút ngạc nhiên. “Em đã thấy chị ở đâu?”

“Lần đó, chị đứng dưới cơn mưa, trông như một bức tranh cổ điển,” Thảo Nguyên nói, giọng điệu hồn nhiên. “Em đã nghĩ, sao một người có thể đẹp đến vậy giữa mưa?”

Minh Anh chỉ cười khẽ, không biết nên đáp lại thế nào. Cô không quen với những lời khen, đặc biệt là từ một người mà mình vừa mới gặp. Thảo Nguyên lại tiếp tục: “Chị biết không, em đã vẽ một bức tranh về chị. Chị mặc một chiếc váy trắng, tóc bay trong gió, và những giọt mưa như những viên ngọc quý.”

“Thật sao?” Minh Anh ngạc nhiên. “Em vẽ chị mà không hề quen biết?”

“Đúng vậy!” Thảo Nguyên tỏ ra hào hứng. “Em luôn tìm kiếm cảm hứng từ những người xung quanh. Có vẻ như chị mang đến cho em một nguồn năng lượng tích cực.”

“Nhưng chị không phải là người tích cực,” Minh Anh nói, giọng điệu có chút châm biếm. “Chị chỉ muốn sống yên tĩnh, không cần ai chú ý.”

Thảo Nguyên lắc đầu, ánh mắt kiên quyết. “Không, chị không thể giấu mình mãi. Chị có sức mạnh, chị chỉ cần biết cách sử dụng nó.”

Minh Anh cắn môi, không muốn nói ra khả năng của mình. Cô biết, đôi khi, những điều tốt đẹp nhất lại đến từ những điều kỳ lạ nhất. Trong khi hai người đang trò chuyện, Huyền Trang bước vào, mái tóc dài xõa tự nhiên, ánh mắt đầy quyết đoán. Cô ngồi xuống bên cạnh Thảo Nguyên, nhìn Minh Anh với vẻ nghi ngờ.

“Chị lại đây làm gì?” Huyền Trang hỏi, không giấu nổi sự châm chọc.

“Chúng ta đang trú mưa,” Thảo Nguyên đáp, vẫn tươi cười. “Chị ấy có khả năng nhìn thấy ký ức, rất thú vị đúng không?”

“Nghe có vẻ như một trò đùa,” Huyền Trang lắc đầu, giọng nói không mấy thiện cảm. “Cô có thể giúp gì cho chúng ta?”

Minh Anh cảm thấy bầu không khí trở nên căng thẳng. “Em không cần phải chế giễu,” cô lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Đó không phải là chế giễu, chỉ là thực tế,” Huyền Trang đáp lại, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng ta không cần những người mơ mộng ở đây.”Thảo Nguyên can thiệp: “Đừng như vậy, Huyền Trang. Chị ấy cũng có những điều tốt đẹp bên trong.”

“Có lẽ,” Huyền Trang nói, nhưng giọng điệu vẫn không dễ chịu. “Tuy nhiên, chúng ta cần hành động hơn là nói.”

Minh Anh ngồi im, cảm thấy như một người ngoài cuộc trong cuộc chiến giữa hai cô gái. Cô không muốn tham gia, nhưng cũng không thể ngăn được sự căng thẳng đang len lỏi trong lòng mình. Một cơn gió lạnh lướt qua, khiến cô rùng mình. Có điều gì đó đang chực chờ bùng nổ.

“Có ai nghe thấy không?” Thảo Nguyên bỗng hỏi, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn rơi như trút nước.

Minh Anh lắc đầu, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ. “Có thể chỉ là âm thanh của mưa thôi.”

“Không, có gì đó khác,” Thảo Nguyên khăng khăng. “Em cảm thấy như có ai đó đang dõi theo chúng ta.”

Huyền Trang nhướng mày, vẻ nghi ngờ hiện rõ trên gương mặt. “Cô không nên hoang tưởng. Chúng ta chỉ đơn giản là đang trú mưa.”

Cả ba người ngồi trong quán, nhưng cảm giác như có một bão tố đang chực chờ bên ngoài. Minh Anh cố gắng tập trung vào cuộc trò chuyện, nhưng những tiếng thì thầm trong đầu cô lại vang lên. “Chạy đi, hãy chạy đi…”

“Chị có sao không?” Thảo Nguyên lo lắng khi thấy Minh Anh đột ngột im lặng.

“Chị không sao,” Minh Anh đáp, nhưng cảm giác bất an vẫn không rời khỏi tâm trí.

“Có lẽ chúng ta nên rời khỏi đây,” Huyền Trang đề xuất, đứng dậy. “Mưa có thể kéo dài, và tôi không muốn mắc kẹt ở đây.”

Thảo Nguyên gật đầu, nhưng vẫn nhìn về phía Minh Anh, chờ đợi. “Chị có muốn đi cùng không?”

Minh Anh cảm thấy một phần trong mình muốn từ chối, nhưng một giọng nói bên trong lại thúc giục. “Có lẽ… đi cùng sẽ tốt hơn.”

Khi cả ba người đứng dậy, bầu không khí xung quanh như nặng nề hơn. Những giọt mưa bên ngoài vẫn rơi như không bao giờ ngừng lại, và Minh Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một cơn bão không chỉ từ thời tiết mà còn từ những mối quan hệ phức tạp đang hình thành giữa họ.

“Đi thôi,” Huyền Trang nói, và cả ba người bước ra khỏi quán cà phê, để lại những giọt mưa rơi phía sau. Nhưng Minh Anh biết, cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn