9.
Ở nhà Giang Lăng được hai ngày, tôi phát hiện một chuyện vô cùng nghiêm trọng.
Tên này bị OCD cực nặng.
Khăn mặt phải xếp vuông vức.
Cốc nước uống xong phải đặt đúng vị trí.
Ngay cả dép đi trong nhà cũng phải quay cùng một hướng.
Lúc đầu tôi còn cố gắng phối hợp.
Cho đến ngày thứ ba…
Tôi vừa ăn snack vừa xem phim, tiện tay ném gói bim bim lên bàn.
Giang Lăng vừa kết thúc buổi quay đã gọi video call sang.
Anh liếc một cái liền nhíu mày.
“Rác.”
Tôi ngơ ngác:
“Hả?”
“Bên tay phải em.”
Tôi cúi đầu nhìn.
“… À.”
Tôi vừa định vứt đi thì Giang Lăng lại lên tiếng:
“Cốc nước.”
“Hả, nữa sao?”
“Lệch rồi.”
Tôi nhìn cái cốc bị mình đặt lệch chưa tới hai centimet, hoàn toàn câm nín.
“Giang Lăng.”
“Hửm?”
“Em cảm thấy sau này ai cưới anh chắc chắn sẽ giảm tuổi thọ.”
Đầu bên kia im lặng hai giây.
Sau đó anh cười khẽ.
Giọng nói trầm thấp qua tai nghe, nghe đặc biệt quyến rũ.
“Không sao.”
“Anh có thể tìm người chịu được.”
Tôi bĩu môi:
“Vậy anh tìm đi.”
Giang Lăng nhìn tôi vài giây, bỗng thấp giọng nói:
“Không phải tìm thấy rồi sao?”
Tim tôi khẽ hụt một nhịp.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã bình tĩnh chuyển đề tài:
“Tối nay đừng gọi đồ cay nữa, dạ dày em chịu không nổi đâu.”
… Chắc tôi nghe nhầm thôi.
10.
Nửa tháng sau, độ hot trên mạng cuối cùng cũng giảm xuống.
Tôi chuẩn bị dọn về nhà mình.
Sáng sớm hôm đó, Giang Lăng hiếm hoi không tới đoàn phim.
Anh dựa vào cửa nhìn tôi thu dọn đồ đạc.
“Nhất định phải về à?”
Tôi kéo khóa balo:
“Không lẽ ở đây ăn bám anh cả đời?”
Giang Lăng cụp mắt:
“Cũng không phải không được.”
Tôi suýt thì bị sặc nước miếng.
“Đại ca à, fan của anh mà nghe được chắc xé xác em mất.”
Anh nhướng mày:
“Có anh ở đây, ai dám chứ?”
Cái giọng điệu ngang ngược ấy…
Vẫn y hệt hồi nhỏ.
Tôi đang định nói gì đó thì điện thoại Giang Lăng đột nhiên reo lên.
Không biết đầu bên kia nói gì, sắc mặt anh lập tức lạnh xuống.
Sau khi cúp máy, anh nhìn tôi:
“Đừng về nữa.”
“Hả?”
“Có fan cuồng đang canh dưới nhà em đấy.”
Tôi lập tức tê cả da đầu.
Giang Lăng day day mi tâm, giọng đầy bất lực:
“Cho nên.”
“Trong khoảng thời gian này, ngoan ngoãn ở cạnh anh đi.”
11.
Chương trình tạp kỹ mà công ty nhận cho tôi lần này tên là “Bình Minh Và Hoàng Hôn Của Ước Mơ”, một show trải nghiệm cuộc sống chậm rãi.
Tổ chương trình dựng một căn nhà nhỏ ở vùng quê, có vài khách mời cố định sinh hoạt lâu dài, rồi định kỳ mời thêm các khách mời đặc biệt tới cùng nấu ăn, trải nghiệm cuộc sống thôn quê, tìm lại cảm giác bình yên nơi đồng nội.
Độ nổi tiếng của chương trình này cực kỳ cao.
Nói thật, với thân phận một streamer như tôi, bình thường chắc chắn không có cửa tham gia.
Tôi biết rất rõ, tám phần là tổ chương trình nhìn trúng độ hot gần đây mà Giang Lăng mang tới cho tôi.
Biết địa vị của mình chưa đủ tầm nên tôi đến căn nhà ghi hình từ rất sớm.
“Chào thầy Trương, chào thầy Lữ.”
“Bình Minh Và Hoàng Hôn Của Ước Mơ” có bốn khách mời cố định.
Trong đó có hai tiền bối kỳ cựu trong giới là Trương Hạo và Lữ Vĩnh Sơn.
Ngoài ra còn có một idol trẻ cực kỳ nổi tiếng tên Tống Tử Hào, cùng nữ khách mời Tôn Thiến Thiến.
Lúc tôi tới chỉ có Trương Hạo và Lữ Vĩnh Sơn ở đó.
Tôi lập tức tiến lên chào hỏi lễ phép, còn đưa đặc sản mình chuẩn bị trước cho hai người.
Không lâu sau, Tống Tử Hào và Tôn Thiến Thiến cũng tới.
“Wow, cô chính là Hứa Đa Đa sao?”
Vừa nhìn thấy tôi, Tôn Thiến Thiến đã buột miệng nói ngay.
“Không ngờ cô xinh thế luôn ấy! Trước đây xem livestream cô không lộ mặt, tôi còn tưởng cô xấu lắm cơ!”
Vì hình tượng của Tôn Thiến Thiến trong giới vốn là kiểu thẳng tính nghĩ gì nói nấy, nên mọi người nghe vậy cũng không thấy có vấn đề gì.
Lúc này, khi phần lớn khách mời đã có mặt đầy đủ, chương trình cũng chính thức bắt đầu phát sóng.
Một trong những lý do khiến “Bình Minh Và Hoàng Hôn Của Ước Mơ” bùng nổ chính là vì chương trình không phát bản cắt dựng mà livestream trực tiếp.
Chính vì là phát trực tiếp nên show từng bóc ra không ít bộ mặt thật của nghệ sĩ, hoặc những tình huống dở khóc dở cười, khiến một chương trình vốn nhẹ nhàng liên tục leo hot search.
Mà lúc này, theo livestream bắt đầu, khán giả cũng đã nhìn thấy tôi.
Trên màn hình bình luận, rất nhiều người giống Tôn Thiến Thiến đều kinh ngạc:
[Đây là streamer game Hứa Đa Đa từng dính tin đồn với Giang Lăng đó hả? Trời ơi, trước đó fan Giang Lăng còn thề sống ch/ết bảo cô ta xấu như ma cơ mà, ai ngờ lại xinh thế này!]
[Đúng vậy! Đứng cạnh nữ minh tinh Tôn Thiến Thiến mà vẫn không hề lép vế, nhan sắc này vượt xa tiêu chuẩn hot girl mạng rồi ấy chứ.]
[Thì sao? Đẹp cũng vẫn là hồ ly tinh! Quyến rũ ảnh đế nhà chúng tôi, đúng là đồ không biết xấu hổ!]
Trong lúc mọi người còn đang bàn tán sôi nổi, idol trẻ bên cạnh là Tống Tử Hào bỗng kích động nắm lấy tay tôi.
“Hứa Đa Đa! Em là fan của chị đó! Em xem livestream của chị suốt luôn, trình chơi game của chị thật sự quá đỉnh! Em cực kỳ ngưỡng mộ chị!”
Tôi lập tức có chút thụ sủng nhược kinh.
Không ngờ trong giới giải trí lại có fan của tôi thật.
Hơn nữa còn không phải vì mấy chuyện linh tinh giữa tôi với Giang Lăng mà chú ý tới tôi, mà là thật sự thích kỹ thuật chơi game của tôi.
Nhìn Tống Tử Hào lúc này, tôi lập tức thấy cậu em này cực kỳ thuận mắt.
Đẹp trai lại còn có mắt nhìn người.
Tiểu đệ này, tương lai sáng lạn đấy!
Lúc này khách mời tại hiện trường gần như đã đông đủ, chỉ còn một vị khách bí ẩn hạng nặng chưa xuất hiện.
Danh tính người đó chỉ có Lữ Vĩnh Sơn và Trương Hạo biết, đám hậu bối chúng tôi hỏi mấy lần mà hai người chỉ cười không chịu nói.
Chủ đề của chương trình vốn là cuộc sống đời thường.
Vì vậy dù vị khách bí ẩn kia chưa tới, mọi người vẫn bắt đầu chuẩn bị bữa tối trước.
Trong lúc bận rộn, mọi người cũng không quên trò chuyện.
Quả nhiên, chủ đề nhanh chóng chuyển sang Giang Lăng.
“Đa Đa này.”
Trương Hạo tò mò hỏi.
“Nghe nói quan hệ giữa cô và ảnh đế Giang tốt lắm à? Bạn bè hơn mười năm sao?”
Tôi lập tức đáp:
“Vâng, bọn em lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Vì quá thân nên mới nói chuyện không kiêng dè, khiến mọi người hiểu lầm thôi.”
Đó là câu trả lời tôi đã chuẩn bị từ trước.
Tôi nghĩ nếu đã lên chương trình rồi, không bằng nhân cơ hội này giải thích rõ ràng một chút, hy vọng fan của Giang Lăng sẽ bớt ghét mình.
Nhưng không ngờ sau khi nghe tôi trả lời, Trương Hạo lại cười đầy ẩn ý.
“Nếu quan hệ hai người tốt như vậy, thế ảnh đế Giang có nói với cô lịch trình công việc gần đây của cậu ấy không?”
Tôi sững người:
“Không phải anh ấy đang bận quay phim sao?”
Vừa dứt lời, bên ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc đầy ngông nghênh:
“Không ai ra đón tôi à?”
12.
Tim tôi “thịch” một tiếng, lập tức ngẩng phắt đầu lên.
Chỉ thấy Giang Lăng đang kéo vali bước vào trong.
Tôi đứng hình tại chỗ.
Tình huống gì đây?
Vậy ra vị khách mời bí ẩn hạng nặng mà tổ chương trình luôn nhắc tới… lại chính là Giang Lăng sao?
Đến lúc này tôi mới hoàn toàn hiểu ra vì sao chương trình lại mời mình tham gia.
Hóa ra là muốn lợi dụng độ hot khi tôi đứng chung khung hình với Giang Lăng!
Quả nhiên, vừa thấy Giang Lăng xuất hiện, phần bình luận livestream lập tức nổ tung.
[Tình huống gì đây?! Giang Lăng là khách mời bí ẩn à? Trời ơi! Anh ấy lại còn xuất hiện cùng Hứa Đa Đa đấy? Không biết tránh hiềm nghi luôn à?]
[Haha, tưởng Giang Lăng muốn đứng chung với Hứa Đa Đa chắc? Không thấy Hứa Đa Đa hoàn toàn không biết anh ấy sẽ tới sao?]
[Đúng đó! Cười ch/ết mất thôi. Còn bảo bạn thân hơn mười năm? Cùng tham gia một show mà người ta còn chẳng buồn báo cho cô ta biết, tình bạn nhựa quá rồi đấy.]
[Theo tôi thấy thì chỉ có Hứa Đa Đa đơn phương bám fame ảnh đế Giang thôi, đúng là ghê tởm!]
Fan của Giang Lăng lúc này như thể vừa tìm được bằng chứng, chửi tôi ké fame còn hăng hơn trước.
Nhưng ngay lúc đó, Giang Lăng lại đi thẳng tới trước mặt tôi, thân mật xoa đầu tôi rồi cười nói:
“Thế nào? Anh cố tình không nói mình sẽ tới ghi hình cùng em là để cho em một bất ngờ đấy. Bất ngờ không? Vui không nào?”
Một câu nói trực tiếp vả mặt đám fan đang nhảy dựng lên chửi tôi trong phần bình luận.
Còn tôi thì chỉ muốn bổ đầu Giang Lăng ra xem trong đó chứa cái gì!
Bất ngờ cái đầu anh ấy!
Đây rõ ràng là kinh hãi thì có!
Nhưng trước máy quay, tôi vẫn phải giữ nụ cười lịch sự.
Chương trình tiếp tục ghi hình.
Tôi chăm chỉ phụ mọi người làm việc, nấu nướng.
Vì là chương trình trải nghiệm cuộc sống thôn quê nên ở đây thậm chí còn không có bếp gas, mọi người đều phải nhóm củi nấu cơm.
Lúc tôi đang loay hoay chuẩn bị củi lửa, Giang Lăng cố tình cười nhạo tôi.
“Hứa Đa Đa, nhìn mặt em kìa, dính đầy tro than rồi hahaha.”
Miệng thì nói vậy nhưng anh vẫn đưa tay định lau giúp tôi.
Không ngờ lại có người nhanh hơn.
Là idol trẻ Tống Tử Hào.
Chỉ thấy cậu ấy lập tức nhận lấy bó củi trong tay tôi, nở nụ cười rực rỡ.
“Chị Đa Đa, tay chị đẹp thế này không nên làm việc nặng đâu, để em làm cho.”
Tôi lập tức ngại ngùng:
“Không cần phiền cậu đâu…”
Nhưng Tống Tử Hào lại cười càng tươi hơn.
“Nếu ngại thật thì thêm WeChat em đi, lần sau chỉ dẫn em chơi game.”
Nghe tới đây, có chậm hiểu đến mấy tôi cũng nhận ra có gì đó không ổn.
Huống hồ biểu hiện của Tống Tử Hào sau đó càng ngày càng rõ ràng.
Tôi làm gì cậu ấy cũng tranh làm giúp, có lúc tôi chỉ nói chuyện với cậu ấy vài câu mà tai cậu ấy đã đỏ bừng lên.
Khán giả cũng đâu phải người mù, đương nhiên ai cũng nhận ra.
[Tình huống gì vậy?! Là tôi tưởng tượng à? Sao tôi thấy Tống Tử Hào hình như rất nhiệt tình với Hứa Đa Đa vậy?]
[Đâu chỉ là nhiệt tình! Cậu ấy gần như viết thẳng mấy chữ “tôi thích Hứa Đa Đa” lên mặt luôn rồi ấy!]
[Không phải chứ, Hứa Đa Đa này lợi hại vậy sao? Một Giang Lăng còn chưa đủ, giờ ngay cả Tống Tử Hào cũng bị cô ta mê hoặc rồi?]
[Ha, theo tôi thấy Hứa Đa Đa đúng là hồ ly tinh chính hiệu, cả ngày chỉ biết quyến rũ đàn ông!]
[Hứa Đa Đa cút đi! Tránh xa em trai Tống Tử Hào của tôi ra!]
Trong lúc phát sóng, bên cạnh còn có màn hình chạy bình luận trực tiếp để khách mời tiện theo phản ứng của khán giả mà ứng biến.
Vì vậy tôi cũng nhìn thấy hết những lời chửi bới nhắm vào mình.
Tôi sợ đến mức mồ hôi túa ra.
Phải biết rằng tuy Tống Tử Hào không nổi bằng Giang Lăng, nhưng cũng là một trong những ngôi sao lưu lượng hàng đầu hiện nay, fan đông khủng khiếp.
Một mình Giang Lăng thôi đã đủ khiến tôi đau đầu rồi, tôi thật sự không muốn bị đám fan cuồng đáng sợ kia nhắm tới nữa!
Nghĩ vậy, tôi bắt đầu điên cuồng giữ khoảng cách với Tống Tử Hào.
“Không cần đâu, không cần đâu! Đừng giúp tôi nữa, tôi tự làm được!”
Tôi gần như chỉ muốn viết thẳng lên mặt mấy chữ:
Đừng có lại gần tôi!
Tống Tử Hào đương nhiên cũng nhận ra.
Đến lần thứ năm bị tôi từ chối, tay cậu ấy buông thõng xuống, đầu cũng cúi thấp theo, giọng đầy tủi thân:
“Chị… em làm gì sai khiến chị ghét em sao?”