Lỡ Miệng Công Khai - Ba La Thỏ

Chương 2

Tức đến mức tôi đập mạnh xuống bàn.

Không cẩn thận làm đổ luôn cốc nước bên cạnh.

“Tức ch/ết mất! Sao lại bị bắn nữa rồi!!!”

Tôi vừa lau bàn phím vừa phải nghe Giang Lăng cà khịa không ngừng.

“Ha, đồ gà con.”

“Đợi bố đi trả thù cho em, người của anh mà tụi nó cũng dám động!”

Tôi vừa lau xong bàn phím, đang định bật lại combat với anh thì phát hiện màn hình nổ tung rồi.

Chat spam kín đặc dấu chấm than.

Người xem livestream như phát điên.

Ngay sau đó điện thoại tôi bật lên tin nhắn của nhỏ bạn thân.

[Đồ ngốc, cậu chưa tắt mic kìa!!!]

[Ảnh đế nói cậu là người của anh ấy đấy!]

[Khai thật mau, hai người tới mức nào rồi? Đây là công khai hả?!]

Não tôi lập tức đứng hình.

Tôi run run đưa tay tắt micro.

Tuyệt vọng.

Cực kỳ tuyệt vọng.

“Gà con, sao không nói gì nữa?”

Giang Lăng vẫn chưa nhận ra có gì bất thường, còn thao thao bất tuyệt.

Tôi lập tức xù lông:

“Giang Lăng, câm miệng cho bà!!”

2.

Danh tiếng “đỉnh lưu” đâu phải tự nhiên mà có.

Livestream game vừa kết thúc chưa tới một tiếng, tôi và Giang Lăng đã bị đẩy thẳng lên hot search.

[Ảnh đế dan díu với nữ streamer game!]

[Nữ streamer tâm cơ, mặt dày câu dẫn ảnh đế!]

[Streamer giăng bẫy tiên nhân nhảy, ngay cả ảnh đế cũng trúng chiêu!]

Chỉ trong vòng một giờ ngắn ngủi, Weibo của tôi tăng mấy chục nghìn follower.

Mà toàn bộ… đều là fan nữ của Giang Lăng.

Họ follow chỉ để có thể nhắn tin chửi tôi cho tiện.

Khu bình luận càng khỏi phải nói, fan của Giang Lăng hận không thể xé tôi thành từng mảnh.

Bạn thân tôi Khương Bối Bối, lập tức phi thẳng tới nhà.

Nói là tới an ủi tôi, thật ra là đứng tuyến đầu hóng drama.

“Được đấy Đa Muội, cậu thật sự không có gì với ảnh đế Giang à?”

Tôi cười lạnh:

“Có chân nào thì nói đi, mình lập tức đánh gãy chân đó luôn được chưa?”

Tôi quen Giang Lăng hơn mười năm.

Quen từ lúc anh chưa nổi còn chẳng có tài năng gì, huống chi bây giờ anh là ảnh đế đỉnh lưu.

Cho dù có tám cái chân, tôi với anh cũng không thể nào dính dáng kiểu đó được.

“Đa Muội, vậy giờ cậu mau đính chính đi.”

Tôi cũng muốn lắm chứ.

Nhưng tôi đính chính thì có ai tin không?

Người nhỏ lời nhẹ!

“Đa Muội, mau xem điện thoại đi! Ảnh đế đăng bài thanh minh rồi!”

Nghe vậy tôi lập tức mở Weibo.

Giây tiếp theo, tôi ch/ết lặng.

[Kịch chiến hai tiếng, chiến tích huy hoàng, cực kỳ sung sướng!]

Một cái xe nôi trẻ em yên lành, cứng rắn bị Giang Lăng lái thành tàu cao tốc người lớn.

Danh dự trong sạch của bà đây coi như tiêu rồi!

3.

Tôi gọi điện hỏi Giang Lăng rốt cuộc là chuyện gì.

Kết quả anh lại bảo lúc này thanh minh quá dư thừa.

Trong giới giải trí, ngày nào mà anh chẳng có scandal.

Thật giả lẫn lộn, nếu anh cố ý giải thích quá mức, ngược lại càng khiến người ta nghĩ có gì thật.

Vừa hay anh đang là người đại diện cho tựa game này.

Anh kéo hướng dư luận sang game, như vậy sẽ giảm tổn thương cho tôi xuống mức thấp nhất.

Lúc đăng Weibo, Giang Lăng cũng tag luôn tài khoản chính thức của game.

Phía game lập tức phối hợp đáp lại.

Lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, hiển nhiên anh hiểu quy tắc hơn tôi nhiều.

Vậy nên tôi nghe anh, không lên tiếng nữa.

Hai bên đều im lặng, nhưng lưu lượng của ảnh đế quá mạnh, hot search vẫn tiếp tục bùng nổ.

Đa số cư dân mạng đều nghĩ đây là màn marketing của phía game.

Cố ý tạo gimmick để kéo nhiệt độ.

Nhưng vẫn có một bộ phận fan của Giang Lăng không chịu buông tha, trực tiếp canh trong livestream của tôi để chửi.

[Con hồ ly tâm cơ, mặt còn chẳng dám lộ mà cũng dám ké fame anh nhà tôi á?]

[Con gà hoang ở đâu chui ra vậy? Dám thiết kế hãm hại ảnh đế Giang, mau biến khỏi trái đất đi!]

[Xấu người nhiều trò!]

Bọn họ chửi tôi thì thôi đi.

Tôi coi như không thấy, tiện thể kéo thêm lưu lượng cho livestream.

Nhưng lại có mấy đứa miệng bẩn bắt đầu lôi cả bố mẹ tôi ra chửi, còn report tài khoản tôi nữa.

Anh chịu được, chị đây không nổi nữa.

Tôi lập tức bật combat trực diện với mấy đứa chửi bố mẹ mình.

Chiến tranh càng lúc càng căng.

Tôi hỏa lực toàn khai, combat đến mức quên luôn mình đã nói cái gì.

[Sao mấy người biết anh nhà mấy người không phải l**m cẩu của tôi?]

[Anh ấy quỳ l**m tôi hơn mười năm rồi, tôi lười đáp lại không được à?]



Đến khi phản ứng lại mình vừa phát ngôn cái gì thì đã quá muộn rồi.

Nhìn lượng fan ảnh đế đang điên cuồng tràn vào livestream.

Tôi run rẩy nhấn nút tắt máy.

Off stream.

Lần này thần tiên cũng cứu không nổi tôi nữa.

4.

Livestream vừa tắt chưa bao lâu, tôi lại bị chửi lên hot search.

Tôi chỉ là một streamer game vô danh thôi mà.

Đức hạnh tài năng gì mà không tốn một xu vẫn bá bảng hot search liên tiếp mấy ngày?

Lên top kiểu này khiến tôi chột dạ thật sự!

Khương Bối Bối lập tức gọi điện “thăm hỏi”.

“Ghê thật đấy Đa Muội, không ngờ cả ảnh đế Giang cũng quỳ dưới váy cậu!”

Tôi muốn khóc nhưng không rặn ra hạt nước mắt nào.

Trực tiếp cúp máy con bạn trời đánh này luôn.

Vừa cúp điện thoại bạn thân xong, người phụ trách công ty MC ký hợp đồng với tôi cũng gọi tới.

“Hứa Đa Đa, gần đây nhiệt độ của cô tăng cực mạnh. Livestream hiện tại đứng top 1 toàn mạng, bên công ty định đầu tư mạnh để lăng xê cô.”

“Mau tới công ty một chuyến, chúng ta ký lại hợp đồng.”

Nếu là trước kia, nghe được tin này chắc tôi vui điên mất.

Dù sao điều đó cũng đồng nghĩa với vô số tiền đang vẫy tay gọi tôi.

Nhưng nhiệt độ lần này…

Nếu tôi thật sự ké theo, chẳng phải sẽ bị chửi thành loại “dẫm lên người khác để bay” sao?

Thôi, tôi vẫn nên tiếp tục làm streamer vô danh thì hơn.

Tôi từ chối lời đề nghị của công ty MC.

Nhưng tôi không ngờ bọn họ lại trực tiếp bắt đầu quảng bá.

Đẩy tôi thành nữ streamer hot nhất hiện tại!

Hành động này không khác nào xác nhận suy đoán của đám fan kia.

Một lượng lớn fan kéo vào tài khoản tôi, bắt đầu điên cuồng mắng chửi.

[Nhiệt độ bị mày ké được rồi nhỉ? Đồ gà hoang này, cô đúng là tiện nhân!]

[Đồ xấu xí, nổi tiếng rồi đấy, thấy vui chưa?]

[Bố mày ngồi canh livestream, mày mở stream lần nào tao chửi lần đó!]

[Với cái đức hạnh của mày mà ảnh đế Giang thèm nhìn cơ á?]

[Tự soi nước tiểu nhìn lại mình đi, tiện thể ch/ết chìm luôn đi!]



Fan cuồng thật sự quá đáng sợ.

Thậm chí còn có người gửi lời đe dọa gi/ết tôi.

Không chỉ vậy, địa chỉ nhà tôi cũng bị lộ ra ngoài.

Tôi đang bàn với Khương Bối Bối xem có nên báo cảnh sát không thì điện thoại lại hiện thông báo mới.

Giang Lăng đăng Weibo rồi.

[Ừm, không sai đâu, tôi quỳ l**m hơn mười năm rồi.]

Tôi: …

(Cách gọi nu9 là Đa Muội của cô bạn thân ở trong truyện là kiểu gọi tên của người thân thiết nên đôi lúc sẽ có thay đổi giữa Đa Đa với Đa Muội là chuyện bình thường nhé!)