Ánh sáng từ vòng tròn ma thuật dần tắt, để lại Minh Tâm và Duy đứng giữa một không gian huyền bí. Cảm giác hồi hộp còn chưa tan biến, họ đã nghe thấy tiếng động từ xa, như những bước chân nặng nề tiến lại gần.
“Chúng ta không thể chần chừ,” Minh Tâm nói, ánh mắt sắc bén. “Hưng sẽ không ngừng lại cho đến khi đạt được mục tiêu của hắn.”
Duy gật đầu, hai tay nắm chặt lại. “Chúng ta đã có sức mạnh mới, giờ là lúc phải dùng nó để bảo vệ những gì quan trọng.”
Cả hai lập tức di chuyển về hướng tiếng động, lòng đầy quyết tâm. Bên ngoài rừng cây, họ thấy những bóng người đang tiến lại gần. Hưng cùng với đám tay chân của hắn, trong đó có cả Hà và Minh. Tất cả đều có vẻ hùng hổ, ánh mắt đầy thách thức.
“Rốt cuộc các ngươi cũng đã đến,” Hưng cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng. “Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này.”
“Chúng tôi sẽ không để ngươi tiếp tục gieo rắc nỗi sợ hãi,” Minh Tâm tuyên bố, giọng nói kiên định.
“Thật buồn cười,” Hà cắt ngang, nụ cười của cô ta mang theo sự tự mãn. “Ngươi nghĩ mình có thể đánh bại chúng ta với sức mạnh mới mẻ? Ngươi chưa biết gì về ma pháp tối thượng.”
Duy không ngần ngại tiến lên, “Chúng ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh của lòng dũng cảm và tình bạn.”
Hưng không nói gì, chỉ vung tay ra hiệu cho đám cận vệ của hắn tiến lên. Những người đó lao về phía Minh Tâm và Duy, nhưng ngay lập tức, Minh Tâm triệu hồi một bức tường nước, chắn lại đòn tấn công đầu tiên.
“Giữ vững!” Duy hét lên, bắt đầu khởi động những dòng mã ma pháp mới mà họ đã học được. Ánh sáng từ tay anh phát ra, tạo thành những đường nét sắc bén, sẵn sàng tấn công.
“Để ta giúp!” Minh Tâm lẩm bẩm, tập trung vào nguồn sức mạnh bên trong. Cô cảm nhận được từng giọt nước, từng cơn gió, hợp lại thành một cơn lốc mạnh mẽ. Một cú giáng xuống khiến những kẻ đối diện phải lùi lại.
“Chúng ta không thể để họ chiếm ưu thế!” Duy hô to, tiếp tục tạo ra những đòn tấn công. Hưng đứng lại, ánh mắt sắc lạnh quan sát mọi diễn biến.
“Tốt lắm,” hắn nói, “nhưng ta có nhiều hơn những gì các ngươi có thể tưởng tượng.”
Hưng vung tay, những bóng tối từ các cận vệ của hắn bắt đầu hình thành, tạo ra những sinh vật đáng sợ. Chúng lao về phía Minh Tâm và Duy, nhưng họ đã sẵn sàng.
“Tâm, đằng sau!” Duy kêu lên khi một con quái vật sắp sửa lao tới. Minh Tâm lập tức quay lại, triệu hồi một lá chắn bằng ánh sáng, ngăn chặn đòn tấn công.
“Đừng ngần ngại!” Minh Tâm khích lệ Duy. “Chúng ta có thể làm được!”
“Đúng vậy!” Duy đáp lại, đôi mắt sáng rực. Họ tập trung sức mạnh, phát động một đòn tấn công đồng thời. Minh Tâm tạo ra một cơn lốc nước, trong khi Duy điều khiển các nguyên tố khác để tạo thành một bức tường bảo vệ.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt, nhưng từng đợt tấn công của họ dần dần tạo ra lợi thế. Hưng bắt đầu cảm thấy bối rối, sự tự mãn của hắn cũng dần tan biến.“Ngươi không thể thắng!” Minh Tâm thét lên, sức mạnh từ bên trong dâng trào. “Ta sẽ không để ngươi tiếp tục thao túng mọi thứ!”
“Thật kiêu ngạo!” Hưng gầm lên, ánh mắt hắn bừng bừng tức giận. “Ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh thực sự của bóng tối!”
Ánh sáng xung quanh đột ngột chuyển sang màu đen, Hưng bắt đầu triệu hồi sức mạnh tối thượng của hắn. Những sinh vật bóng tối lớn dần, và không khí trở nên nặng nề.
“Cẩn thận!” Duy cảnh báo. “Chúng ta phải nhanh chóng!”
“Đừng lo!” Minh Tâm nói, lòng tràn đầy quyết tâm. Cô hít một hơi thật sâu, tập trung vào nguồn sức mạnh mới mà vị thần đã ban tặng. Lần này, cô không chỉ triệu hồi nước hay gió, mà còn kết hợp cả ánh sáng để tạo ra một đòn tấn công mạnh mẽ hơn.
“Đi nào!” Duy hô lên, cùng Minh Tâm hướng sức mạnh của họ về phía Hưng. Một luồng ánh sáng rực rỡ bùng nổ, ánh sáng và bóng tối va chạm nhau trong một trận chiến không thể tưởng tượng nổi.
Khi ánh sáng và bóng tối đan xen nhau, Minh Tâm cảm nhận được điều gì đó đang thay đổi. Sức mạnh của cô dường như đang thu hút những linh hồn bị giam cầm, và một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng.
“Tâm!” Duy gọi, thấy cô đang tập trung quá mức. “Hãy giữ vững! Chúng ta phải cùng nhau!”
“Đúng vậy!” Minh Tâm đáp, nhưng mắt cô vẫn không rời khỏi Hưng. “Tôi sẽ không để hắn thoát!”
Ánh sáng từ đòn tấn công của họ dần dần chiếm ưu thế, bóng tối bắt đầu lùi lại. Hưng, trong cơn giận dữ, vung tay mạnh hơn, nhưng sức mạnh của Minh Tâm và Duy cũng mạnh mẽ không kém.
Một tiếng nổ vang lên, và không gian xung quanh như muốn vỡ vụn. Hưng lùi lại, ánh mắt hoang mang. “Không thể nào…!”
“Đây là sức mạnh của chúng ta!” Minh Tâm tuyên bố, nắm chặt tay Duy. “Chúng ta sẽ không dừng lại!”
Bầu không khí xung quanh họ như trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở gấp và cảm giác hồi hộp. Hưng biết rằng hắn đã đánh giá thấp sức mạnh của hai người, và điều đó khiến hắn càng thêm tức giận.
“Ngươi sẽ phải trả giá!” Hắn gầm lên, nhưng điều đó chỉ làm tăng thêm sức mạnh của Minh Tâm và Duy.
Khi ánh sáng từ đòn tấn công cuối cùng chuẩn bị được phát động, Minh Tâm cảm thấy một cảm giác lạ lùng. Có gì đó trong cô đang trỗi dậy, một mảnh ký ức từ quá khứ mà cô chưa từng biết đến.
“Đi nào!” Duy kêu, không biết rằng Minh Tâm đang trải qua một cuộc chiến nội tâm. Cô phải quyết định, phải hiểu rõ sức mạnh của mình và những gì thực sự quan trọng.
“Tâm!” Duy gọi, nhưng mọi thứ dường như đã quá muộn. Hưng, trong cơn điên cuồng, đã triệu hồi sức mạnh bóng tối tối thượng, tạo ra một cơn lốc khủng khiếp.
Ánh sáng và bóng tối va chạm dữ dội, nhưng không ai biết ai sẽ là người chiến thắng trong cuộc chiến này.