Khôi đứng giữa đám đông khán giả, ánh đèn chớp loang loáng trên màn hình lớn, nơi những trận đấu livestream đang diễn ra. Không khí sôi động xung quanh, tiếng hò reo của khán giả dội lại như tiếng sóng vỗ bờ. Nhưng trong lòng anh, sự phấn khích đang bị một cơn bão lo lắng đè nén.
“Nhìn kìa, Khôi!” Hương chỉ tay về phía một màn hình bên cạnh. “Người chơi mới, Lê Thị Như, đang tăng tốc!”
Khôi chớp mắt, nhìn vào màn hình. Hình ảnh Lê Thị Như xuất hiện, dáng người thanh mảnh, mái tóc ngắn bồng bềnh, tựa như một cơn gió nhẹ. Cô ta đang chiến đấu với một đối thủ, và những cú đấm của Như cực kỳ nhanh nhẹn, không để lại khoảng trống cho đối thủ phản công. Khôi cảm thấy một nỗi khó chịu trong lòng.
“Cô ta có vẻ mạnh đấy,” Tùng nói, nhíu mày. “Chúng ta cần phải thận trọng.”
“Thận trọng là tốt, nhưng không thể để cô ta vượt mặt chúng ta,” Bình thêm vào, đôi mắt anh sáng lên với vẻ quyết tâm.
Như, với vẻ kiêu ngạo trên khuôn mặt, đứng giữa sân khấu và hướng về phía khán giả, phô bày sức mạnh của mình. “Ai muốn thử sức với tôi? Tôi sẽ không để bất kỳ ai cản đường tôi!” Câu nói của cô ta vang lên, và đám đông hò reo như điên cuồng. Khôi cảm thấy trong lòng mình dâng lên một cơn giận dữ.
“Cô ta đang thách thức chúng ta!” Khôi gắt lên, giọng nói không giấu được sự bức xúc.
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Hương nhẹ nhàng nói, ánh mắt cô tràn đầy lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể vượt qua cô ta.”
“Phải, nhưng làm thế nào?” Tùng hỏi, gãi đầu. “Cô ta chiến đấu theo bản năng, rất khó để đoán trước.”
“Cần phải tạo ra sự bất ngờ,” Bình suy nghĩ, gõ nhẹ vào cằm. “Có thể dùng chiến thuật phối hợp của chúng ta để đánh lạc hướng.”
“Ý hay! Hãy chia nhau ra,” Khôi nói, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Một người sẽ thu hút sự chú ý của Như, trong khi ba người còn lại tấn công từ phía sau.”
“Nhưng ai sẽ là người thu hút?” Hương hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Để tôi,” Tùng nói, nở một nụ cười tự tin. “Tôi sẽ làm cho cô ta không thể rời mắt khỏi tôi.”
“Cẩn thận đấy!” Khôi cảnh báo, nhưng trong lòng cũng có chút nể phục. Tùng luôn có khả năng biến mọi thứ thành trò vui, và giờ đây, anh ấy có thể biến trò chơi thành một cuộc chiến thực sự.
Kế hoạch được triển khai. Tùng bắt đầu nhảy múa xung quanh Như, khiến cô ta không thể không chú ý. Cùng lúc đó, Khôi, Hương và Bình lén lút di chuyển, chuẩn bị cho cú tấn công bất ngờ. Như, với sự kiêu ngạo của mình, không ngừng cười nhạo Tùng.
“Ngươi nghĩ mình có thể làm gì? Chỉ là một trò hề!” Như chế giễu, nhưng Tùng chỉ cười lại.
“Trò hề có thể làm cho những kẻ ngạo mạn như cô phải chú ý!” Tùng đáp lại, đôi mắt lấp lánh.
Khôi và đồng đội lao vào tấn công. Hương triệu hồi ánh sáng bảo vệ, tạo thành một bức tường trước mặt Như, trong khi Khôi và Bình tấn công từ hai bên. Nhưng Như nhanh chóng phản ứng, cô ta lăn qua bên trái, tránh được cú đấm của Khôi và phản công bằng một cú đá mạnh.
“Như không dễ bị đánh bại như chúng ta nghĩ,” Bình nói, hơi thở gấp gáp.
“Chúng ta cần phải thay đổi chiến thuật,” Khôi nói, cảm thấy mồ hôi lấm tấm trên trán. “Tùng, làm gì đó để cô ta mất tập trung hơn nữa!”
“Tôi sẽ làm!” Tùng hô lên, lao tới Như, nhảy lên cao và hô lớn. “Như, cô có biết đằng sau cô có một con quái vật không?”
Như quay lại, mắt cô ta mở to. Đó chính là thời điểm Khôi và Bình lao tới, tấn công liên hoàn. Nhưng Như đã kịp phản ứng, cô ta lùi lại, khéo léo tránh được cú đấm của Khôi.“Các ngươi thật ngốc nghếch!” Như cười khẩy, nhưng trong giọng nói có chút lo lắng. Cô ta bắt đầu nhận ra rằng có điều gì đó không ổn.
“Chúng ta không thể để cô ta thoát!” Hương kêu lên, tạo ra một bức tường ánh sáng khác để hạn chế không gian di chuyển của Như.
Như bắt đầu tấn công, nhưng lần này Khôi đã chuẩn bị sẵn. Anh lao vào, tập trung toàn bộ sức mạnh, và với một cú đấm quyết định, anh đã hạ gục Như. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, cô ta đã lùi lại, tránh được đòn tấn công.
“Thật không thể tin nổi!” Tùng thốt lên. “Cô ta mạnh hơn chúng ta nghĩ.”
“Chúng ta cần phải tìm ra điểm yếu của cô ta,” Bình nói, mắt anh lấp lánh với sự quyết tâm.
“Điểm yếu? Ai cũng có điểm yếu,” Khôi trả lời, trong lòng tự nhủ rằng họ không thể thua được. “Chỉ cần chúng ta tìm ra nó.”
“Có thể thử nghiệm một chút,” Hương nói, nở một nụ cười tinh quái. “Nếu chúng ta có thể làm cho cô ta nổi giận, có thể cô ta sẽ mắc sai lầm.”
“Hay lắm! Để tôi làm!” Tùng hô lên, ánh mắt đầy hứng thú. “Tôi sẽ khiến cô ta điên tiết!”
“Cẩn thận đấy!” Khôi nhắc nhở, nhưng trong lòng cũng không khỏi lo lắng.
Tùng bắt đầu khiêu khích Như, không ngừng nói những câu châm chọc. Như, với tính cách kiêu ngạo, không thể chịu nổi. Cô ta lao vào tấn công Tùng, nhưng lại bị Hương chặn lại bằng một bức tường ánh sáng.
Khôi và Bình lợi dụng thời cơ, tấn công từ hai bên. Như vội vã phản ứng, nhưng lần này cô ta đã không còn bình tĩnh. Những cú đấm của cô ta trở nên vụng về, và Khôi nhanh chóng nhận ra điểm yếu của Như.
“Đó chính là điểm yếu của cô ta!” Khôi thốt lên, lòng tràn đầy hưng phấn. “Cô ta không thể giữ bình tĩnh khi bị khiêu khích!”
“Chúng ta phải tận dụng điều này!” Bình nói, và cả nhóm tiếp tục tấn công liên tục.
Nhưng trong lúc hỗn loạn, một giọng nói lạnh lùng vang lên. “Ngươi nghĩ rằng chỉ với mấy trò hề này, các ngươi có thể đánh bại ta sao?”
Khôi quay lại, nhận ra Đào Minh Phương đang đứng ở lối vào, ánh mắt lạnh lùng. “Cô ta không phải là đối thủ của các ngươi. Hãy để ta cho các ngươi thấy sức mạnh thực sự!”
Ánh mắt Khôi sắc bén. “Chúng ta sẽ không để Hệ thống thao túng chúng ta thêm một lần nào nữa!”
Nhưng Phương chỉ cười nhạt. “Hệ thống sẽ không tha cho các ngươi. Hãy chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.”
Khôi cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Như cũng đứng đó, không còn vẻ tự tin như trước, ánh mắt cô ta chuyển sang sợ hãi. “Cái gì đang xảy ra?”
“Các ngươi có thể thua ngay bây giờ!” Phương nói, và bỗng nhiên, bóng tối bắt đầu lan ra từ phía anh ta.
“Chạy đi!” Tùng kêu lên, nhưng đã quá muộn. Bóng tối bao trùm, và cả nhóm cảm thấy như bị nhấn chìm trong sự kinh hoàng. Họ đã không chỉ phải đối mặt với Như mà còn cả một thế lực mạnh mẽ hơn đang chực chờ.
Khôi thầm nhủ, không thể bỏ cuộc. “Chúng ta sẽ tìm cách vượt qua!”
Bóng tối càng dày đặc, và trong lòng Khôi, niềm tin vào đồng đội và sự quyết tâm chiến thắng càng cháy bỏng. Họ sẽ không để Hệ thống và những kẻ thao túng đánh bại họ. Một cuộc chiến mới đang chờ đợi phía trước, và họ phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.