Minh Tú chớp mắt, trong đầu cô như có hàng triệu hình ảnh đang quay cuồng. Cô cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của những ký ức đang chực chờ bùng nổ. Huy Hoàng và Quốc Đạt đứng bên cạnh, không rời mắt khỏi Minh Khải, người đang tiến lại gần với nụ cười đầy ẩn ý.
“Các người đã lựa chọn rồi,” Minh Khải nói, giọng ông ta trầm bổng, như một nhạc trưởng điều khiển bản giao hưởng của định mệnh. “Giờ thì hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến.”
Bất ngờ, ánh sáng trong căn phòng tối tăm vụt tắt, chỉ còn lại những bóng ma lờ mờ. Những hình ảnh lạ lùng bắt đầu hiện ra, như những cuộn phim quay chậm. Minh Tú thấy ông nội mình, một người đàn ông khắc khổ nhưng đầy kiên cường. Ông đang đứng giữa một khu rừng tối tăm, ánh mắt ngập tràn lo lắng. Cô nghe thấy tiếng thì thầm của ông, những lời cầu nguyện trong tuyệt vọng.
“Ông ơi…” Minh Tú kêu lên, nhưng giọng nói của cô không thể vượt qua bức tường vô hình.
“Đừng can thiệp vào ký ức,” Minh Khải nói, ánh mắt ông ta sắc lạnh. “Chỉ có thể quan sát.”
Những hình ảnh tiếp tục xoay chuyển, Minh Tú thấy ông nội đang giao dịch với một bóng đen mờ ảo, người đó không rõ mặt nhưng tỏa ra một sức mạnh đầy đe dọa. Ông đã đánh đổi ký ức quý giá của mình để cứu sống một người không quen biết. Cô cảm thấy nỗi đau trong lòng, như thể chính mình đang bị xé nát.
“Đó là cái giá phải trả,” Quốc Đạt thì thầm, ánh mắt trầm ngâm. “Ông ấy đã không biết.”
“Chúng ta phải làm gì đó,” Huy Hoàng nói, giọng đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để điều này tiếp diễn.”
Minh Tú cảm thấy một sức mạnh đang trỗi dậy trong lòng. Cô không thể ngồi yên nhìn ông nội mình chịu đựng. “Tôi không thể để ông sống trong bóng tối,” cô nói, quyết tâm mãnh liệt. “Tôi sẽ lấy lại ký ức của ông ấy.”
“Để làm gì?” Minh Khải hỏi, nụ cười trên môi như một con mèo đang đùa giỡn với chuột. “Cô có chắc chắn rằng cô sẽ không hối hận?”
“Đó là quyết định của tôi,” Minh Tú đáp, giọng nói kiên định. “Tôi sẽ không lùi bước.”
“Thú vị,” Minh Khải nói, ánh mắt ông ta lóe lên như thể đã thấy một cơ hội. “Nhưng hãy nhớ, để lấy lại ký ức, cô sẽ phải đánh đổi thứ gì đó quý giá hơn.”
“Chúng ta không có thời gian để đắn đo,” Huy Hoàng lên tiếng, nắm chặt tay Minh Tú. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”
“Đúng vậy,” Quốc Đạt đồng tình. “Chúng ta không thể để ông nội cô mãi mãi bị giam cầm trong quá khứ.”“Rất tốt,” Minh Khải nói, giọng điệu hài lòng. “Hãy chuẩn bị cho một giao dịch lớn.”
Không khí xung quanh họ trở nên nặng nề, những hình ảnh trong ký ức của ông nội Minh Tú dần dần mờ nhạt. Cô cảm thấy như thể có một cái gì đó đang kéo cô ra khỏi hiện tại, như một cơn bão đen tối. Cô không thể để điều này xảy ra. Cô nhìn vào mắt Huy Hoàng, thấy sự kiên định trong ánh mắt anh.
“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” cô nói, lòng đầy quyết tâm.
“Đúng vậy,” Huy Hoàng khẳng định. “Chúng ta không đơn độc.”
Minh Khải gật đầu, đôi mắt ông ta như đang dõi theo từng cử động của họ. “Hãy sẵn sàng. Giao dịch sẽ bắt đầu.”
Bất ngờ, không gian xung quanh họ rung chuyển, những ký ức như những cơn sóng vỗ về, cuốn họ vào một chiều không gian khác. Minh Tú cảm thấy mình đang lạc vào một mê cung ký ức, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra.
Cô và Huy Hoàng nắm chặt tay nhau, Quốc Đạt đứng bên cạnh, như một bức tường chắn bảo vệ cho họ. Họ đã quyết định, và không gì có thể ngăn cản họ.
“Giao dịch bắt đầu!” Minh Khải hô lớn, giọng nói vang vọng khắp không gian, như một hồi chuông báo hiệu cho một trận chiến.
Trong khoảnh khắc đó, Minh Tú cảm thấy một sức mạnh lạ lùng len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể. Cô biết rằng, dù có phải đánh đổi điều gì, cô cũng sẽ không lùi bước. Cô đã sẵn sàng cho cuộc chiến này, không chỉ để cứu ông nội mà còn để tìm ra sự thật về bản thân mình.
“Hãy cùng nhau,” cô nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không thất bại.”
Những hình ảnh lại bắt đầu hiện ra, lần này là những ký ức của chính cô. Những kỷ niệm ngọt ngào, những nỗi đau, tất cả đều hiện lên rõ nét. Minh Tú cảm thấy như mình đang đứng trước một cái gương, nơi mà mọi bí mật đều được phơi bày. Cô thầm nhủ, cho dù có phải đánh đổi, cô sẽ không để những ký ức này bị lãng quên.
“Chúng ta sẽ làm điều đúng đắn,” Huy Hoàng nói, ánh mắt anh sáng rực như ngọn lửa.
Minh Tú gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến lớn nhất trong đời cô vừa mới bắt đầu, và không gì có thể ngăn cản cô tiến về phía trước.