Minh Tú đứng trước bức tranh, lòng cô như thắt lại. Hình ảnh ông nội hiện lên sống động, nhưng có điều gì đó không đúng. Cô có thể cảm nhận được sự đau đớn trong ánh mắt ông, như thể một phần linh hồn ông đã bị đánh cắp. Huy Hoàng đứng cạnh, ánh mắt anh chăm chú theo dõi mọi biểu hiện của cô.
“Cô có thấy điều gì lạ không?” Huy Hoàng hỏi, giọng anh trầm thấp, đầy lo lắng.
“Có.” Minh Tú gật đầu, “Nhưng tôi không thể chắc chắn. Tôi cảm thấy như ông nội đang muốn nói điều gì đó.” Cô đưa tay chạm vào bức tranh, lòng tràn đầy hồi hộp.
Quốc Đạt đứng gần đó, ánh mắt anh không rời khỏi chiếc gương cũ. “Cái gương này… Tôi cảm thấy nó không bình thường,” anh nói, “Có thể nó chứa đựng một bí mật nào đó.”
Minh Tú quay lại nhìn Quốc Đạt, “Có thể ông nội đã để lại điều gì đó trong gương. Chúng ta cần phải xem xét kỹ hơn.”
Khi cô tiến lại gần chiếc gương, một luồng khí lạnh lẽo phả vào mặt cô. Những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên, những cảnh tượng về quá khứ như một cuốn phim quay chậm. Cô thấy ông nội, nhưng không chỉ có ông. Cô thấy ông đang nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt, người mà cô chưa từng gặp.
“Ông nội…” Minh Tú thì thào, “Ông đang làm gì vậy?”
Huy Hoàng bước lại gần, ánh mắt anh dán chặt vào gương. “Có vẻ như đây là một giao dịch.” Anh nói, “Có thể ông nội đã đánh đổi điều gì đó.”
“Nhưng để làm gì?” Quốc Đạt hỏi, “Liệu ông có biết rằng điều đó sẽ dẫn đến việc mất đi ký ức của chính mình không?”
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm,” Minh Tú quyết định, “Có thể những hình ảnh này sẽ cho chúng ta câu trả lời.”
Những cảnh tượng trong gương tiếp tục biến đổi, Minh Tú cảm nhận được nỗi đau và sự hoang mang của ông nội. Ông dường như đang đấu tranh với một quyết định khó khăn. Cô không thể hiểu hết những gì diễn ra, nhưng một điều chắc chắn rằng, ông nội đã phải trả giá cho một điều gì đó rất lớn.
“Mình cần phải tìm người đàn ông đó,” Huy Hoàng nói, “Có thể ông ta biết điều gì đã xảy ra với ông nội của cô.”
“Nhưng tìm ông ta ở đâu?” Quốc Đạt hỏi. “Nếu ông ta có thể thao túng ký ức, có lẽ ông ta cũng sẽ không dễ dàng bị tìm thấy.”
“Có một cách,” Minh Tú nói, “Tôi có thể dùng khả năng của mình để tìm kiếm dấu vết của ông ta. Nhưng tôi cần phải cẩn thận.”“Cô có thể làm được.” Huy Hoàng khẳng định, “Chúng ta sẽ cùng nhau.”
Minh Tú cảm thấy một chút an lòng khi có họ bên cạnh. Nhưng trong lòng cô vẫn dấy lên nỗi lo lắng. “Nếu tôi đánh thức những ký ức đó, liệu chúng có an toàn không?” Cô hỏi, ánh mắt lộ rõ sự băn khoăn.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với bất kỳ điều gì xảy ra,” Quốc Đạt nói, “Cô không đơn độc.”
Cô gật đầu, quyết tâm trỗi dậy trong lòng. Minh Tú nhắm mắt lại, tập trung vào những hình ảnh trong gương. Cô cảm nhận được một sức mạnh từ những ký ức bị chôn vùi, như thể chúng đang kêu gọi cô tìm kiếm sự thật.
Khi cô mở mắt ra, không khí xung quanh như nặng trĩu. “Tôi đã thấy ông ta,” Minh Tú nói, giọng run rẩy. “Ông ta đang ở gần đây. Một nơi nào đó, không xa.”
“Chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Huy Hoàng nói, sự quyết đoán trong ánh mắt khiến lòng cô thêm phần vững vàng.
“Nhưng có thể ông ta sẽ không dễ dàng hợp tác,” Quốc Đạt cảnh báo.
“Chúng ta không có lựa chọn khác,” Minh Tú đáp, “Tôi không thể để ông nội của mình phải chịu đựng thêm nữa.”
Họ nhanh chóng rời khỏi ngôi nhà, cảm giác hồi hộp và căng thẳng bao trùm. Bên ngoài, bóng tối đã bao trùm, nhưng lòng họ đầy những tia hy vọng và quyết tâm. Minh Tú dẫn đường, trái tim cô đập mạnh, biết rằng sắp tới họ sẽ đối mặt với những bí mật mà không ai trong số họ có thể tưởng tượng nổi.
Khi họ tiến vào một con hẻm nhỏ, Minh Tú cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bao quanh. “Hãy cẩn thận,” cô nói, “Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.”
“Chúng ta sẽ không để bất kỳ điều gì cản trở,” Huy Hoàng trấn an, “Cùng nhau, chúng ta có thể vượt qua tất cả.”
Minh Tú gật đầu, nhưng vẫn không thể xua đi cảm giác lo lắng trong lòng. Họ đã đến gần hơn với sự thật, nhưng cái giá phải trả có thể là những ký ức đau thương mà cô chưa sẵn sàng đối mặt.
Khi bóng đêm bao trùm, họ cảm nhận được một sức mạnh bí ẩn đang chờ đợi, như thể những linh hồn đã bị đánh đổi đang âm thầm quan sát, chờ đợi thời khắc để bộc lộ sự thật.