Liễu Mi Bồ Tát
Chương 1
Ta đây, vốn tin vào nhân quả nhất, cũng là kẻ kiên nhẫn nhất.
Kế mẫu phạt ta quỳ nơi từ đường trong tiết đông giá rét, khiến ta mang bệnh căn.
Ta chẳng hề tố cáo, chỉ đợi đến khi con trai bà ta vướng vào thói cờ bạc, liền tiện tay thay hắn tr ả n ợ và đứng ra bảo lãnh.
Cho đến ngày hắn nợ một khoản cự bạc, hai mẹ con bị tộc nhân xóa tên, lưu lạc làm ăn mày, rồi ch ết cóng trong ngôi miếu hoang.
Ta ra vẻ tốt bụng giúp họ thu liễm thi hài, thế là trở thành vị Hoạt Bồ Tát được người người tán tụng.
Năm năm sau, phu quân vốn tự nhận mình thanh cao, dẫn về một đứa trẻ nam năm tuổi, bảo là con của ân nhân cũ.
Dẫu cho có phải ủy khuất con gái ruột, hắn cũng muốn dốc hết sức lực để trải đường cho đứa trẻ ấy.
Ta nhìn gương mặt đứa trẻ có bảy phần giống hắn, liền mỉm cười.
Bồ Tát nhắm mắt rồi, Diêm Vương cũng nên đến thu người thôi.
01.
Khi Bùi Ngọc Ngôn bước vào chính viện, hắn khoác trên mình áo choàng hạc lông, vẻ mặt thanh tú, đúng là phong thái của bậc danh thần thanh cao, quang phong tễ nguyệt.
Năm năm làm phu thê, hắn rất ít khi bước đi vội vã như vậy.
Theo sau hắn là một nam đồng năm tuổi đang mặc áo bông trắng muốt.
Đứa bé nấp sau chân Bùi Ngọc Ngôn, nhút nhát ló nửa cái đầu ra, đôi mắt đen láy đảo liên hồi, đánh giá cái lò đồng chạm mây mạ vàng và những món đồ sứ quý giá trên giá trong phòng ta.
Bùi Ngọc Ngôn dắt đứa trẻ ra, khẽ thở dài.
"Vi Minh, đây là A Cẩn, con trai của Trần Uyên, ân nhân cũ của ta."
"Ba năm trước, ta cùng Trần đại nhân đi xuống Giang Nam cứu tế, dọc đường gặp phải nghịch tặc, Trần đại nhân đã đỡ mũi tên độc thay ta mà tử nạn. Hắn chỉ có duy nhất một mụn con này, giờ mãn kỳ để tang lại cô độc không nơi nương tựa. Ta đã tâu xin Thánh thượng, đón A Cẩn về Bùi phủ, ghi tên vào tộc phổ, sẽ coi như con ruột mà chăm sóc."
Ta ngồi trên giường La Hán, tay lần tràng hạt, không hề lên tiếng.
Bùi Ngọc Ngôn tiến lên một bước, vẻ mặt ôn nhu nhưng ánh mắt lại bộc lộ vẻ khẩn cầu đầy đại nghĩa.
"Ta biết, việc này quá đột ngột, làm nàng phải chịu ủy khuất. Nhưng ta, Bùi Ngọc Ngôn, tuyệt không thể làm kẻ vong ơn bội nghĩa."
"A Cẩn vào phủ, cơm ăn áo mặc đều phải là loại tốt nhất. Lệnh Xu có gì, nó cũng phải có cái đó, thậm chí Lệnh Xu không có, nó cũng phải có!"
Đứa trẻ tên Lệnh Xu mà hắn nhắc tới, chính là con gái ruột do ta vất vả mang nặng đẻ đau mà thành.
Năm nay con bé mới bốn tuổi.
Hắn muốn cướp đi những thứ của con gái ta để nuôi một đứa trẻ không chút huyết thống.
Ta ngước mắt, ánh nhìn lướt qua Bùi Ngọc Ngôn, dừng hẳn trên khuôn mặt đứa trẻ gọi là A Cẩn kia.
Hàng lông mày thanh tú, đuôi mắt hơi nhếch lên, ngay cả nốt ruồi đỏ nhạt dưới d** tai trái, tất cả đều giống Bùi Ngọc Ngôn như đúc.
Thì ra là vậy.
Cái gọi là bậc thanh cao, dưới lớp mặt nạ hư ngụy này, cũng chỉ là sự vụng trộm nhằm che mắt thế gian mà thôi.
Bùi Ngọc Ngôn thấy ta không đáp, lông mày hơi nhíu lại, giọng điệu mang theo vài phần khiển trách.
"Vi Minh, nàng là vị Hoạt Bồ Tát nổi danh kinh thành, tâm tính luôn từ bi rộng lượng. Trần đại nhân đã hy sinh vì nước, lẽ nào nàng lại không có chút độ lượng bao dung này?"
Hắn chắc chắn rằng vì danh tiếng 'hiền lương', vì thể diện nhà họ Thẩm, ta nhất định sẽ đồng ý.
Ta ngừng lần chuỗi hạt, khóe môi khẽ nhếch, nở nụ cười dịu dàng đến cực điểm.
"Phu quân đang nói gì thế."
"Trần đại nhân cao nghĩa, lại là ân nhân cứu mạng của phu quân. Ta là nương tử của chàng, người ta thường bảo vợ chồng là một thể, sao ta có thể không biết ơn nghĩa mà báo đáp?"
"Đứa trẻ này đã vào Bùi phủ, tất nhiên là đích trưởng tử của nhà họ Bùi chúng ta. Cơm ăn áo mặc tự nhiên phải là loại tốt nhất, sau này khi nó trưởng thành, nhân mạch nhà họ Thẩm cũng sẽ là sự trợ giúp cho nó, chỉ mong sau này nó có thể thay ta chăm sóc Lệnh Xu đôi phần."
Tấm lưng căng thẳng của Bùi Ngọc Ngôn lập tức thả lỏng, trong ánh mắt thoáng qua một tia giễu cợt khó lòng nhận ra.
Có lẽ hắn đang cười nhạo sự ng u ng ốc của ta.
Ta làm như không thấy, gọi quản sự ma ma đến.
"Mau dọn dẹp Đông Khoa Viện, mang bộ nội thất gỗ tử đàn lá vàng trong kho ra bày biện. Lại phái thêm mười nha hoàn tiểu tư lanh lợi nhất, thay ca chăm sóc Đại thiếu gia mười hai canh giờ."
Ta tiến đến trước mặt A Cẩn, xoa xoa đỉnh đầu nó, nụ cười càng thêm vẻ từ bi.
"Đứa trẻ ngoan, sau này trong phủ này, con muốn gì, nương sẽ cho con cái đó."
...
Ta là Hoạt Bồ Tát, xưa nay đều cầu được ước thấy.
Chỉ là, đừng để lòng tham làm bụng ngươi n ổ t ung là được.
02.
Ngày thứ ba A Cẩn vào phủ, nó đã nhắm trúng thư phòng của Lệnh Xu.
Đó là thư phòng do chính tay ta đốc thúc xây dựng, bên trong treo đầy bút tích của các bậc đại nho, bày cả nghiên mực Đoan Khê ngàn vàng khó cầu.
Lệnh Xu đang ngồi trước bàn luyện chữ.
A Cẩn lao thẳng vào, hất đổ xấp giấy tuyên trên bàn.
"Đây là của ta! Phụ thân đã bảo, những thứ tốt nhất trong phủ này đều là của ta!"
Lệnh Xu bị dọa đến đỏ hoe mắt, nhưng vẫn cố ôm chặt cây bút lông trong tay.
Bùi Ngọc Ngôn nghe tin vội chạy đến, không hề trách phạt một câu, ngược lại còn cúi người bế A Cẩn lên.
Hắn quay sang nhìn ta, giọng điệu bất lực mà lại đầy cứng nhắc không cho phép phản bác.
"Vi Minh, A Cẩn vốn cô độc, chưa từng thấy những thứ tốt đẹp này, khó tránh khỏi nôn nóng."
"Lệnh Xu là phận nữ nhi, đọc sách nhận chữ cũng chỉ để hiểu lý lẽ, sau này gả sang nhà người ta là xong. Còn A Cẩn mới là kẻ cần vào chốn quan trường, rạng danh môn đệ."
"Chi bằng nhường thư phòng này cho A Cẩn, xem như đây là tấm lòng của nàng dành cho con của ân nhân."
Hắn biến hành động cướp đoạt trở nên thật cao sang thanh tao.
Lệnh Xu ngước nhìn ta, trong mắt đầy ủy khuất.
Ta không thèm để ý đến Bùi Ngọc Ngôn, bước tới bế con bé ra khỏi ghế.
"Lệnh Xu ngoan, nhường thư phòng cho ca ca đi."
Thấy vậy, Lệnh Xu mếu máo, cố nén nước mắt vùi đầu vào lòng ta.
Ta ôm con bé rời đi.
Bùi Ngọc Ngôn rất hài lòng, không ngớt lời khen ngợi ta hiểu đại cục.
A Cẩn vui mừng nhảy nhót trong thư phòng, cầm cái nghiên mực Đoan Châu quý giá kia đập loạn trên bàn.
Ta xoay lưng về phía bọn họ, thấp giọng dặn dò ma ma.
"Dọn sạch hết những đồ v*t c*ng sắc nhọn trong thư phòng đi, thay bằng những món đồ chơi bằng vàng ngọc."
"Đại thiếu gia muốn gì thì cho nấy. Nếu nó không thích đọc sách, thì mang thêm nhiều món đồ mới lạ vào. Nói với đám hạ nhân, ai dám làm đại thiếu gia không vui, ta sẽ bán kẻ đó đi."
Ma ma hiểu ý, lập tức lui xuống.
Đã muốn nuông chiều đến mức làm hại hắn, đương nhiên phải đẩy tính khí hắn lên tận trời xanh.
Ta bắt đầu thường xuyên gửi đến cho A Cẩn đủ loại sơn hào hải vị, trân bảo quý giá.
Hắn không cần dậy sớm thỉnh an, không cần chịu sự ràng buộc của quy củ, tính khí ngày một lớn dần.
Thậm chí ngay cả thầy giáo mà Bùi Ngọc Ngôn mời về cũng bị hắn làm cho tức giận bỏ đi ba người.
Lúc đầu, Bùi Ngọc Ngôn còn hỏi han đôi câu.
Ta liền dùng lời lẽ ôn nhu khuyên nhủ:
"Đứa trẻ mới vào phủ, còn chưa thích nghi. Nếu quản giáo quá nghiêm, ngược lại sẽ khiến Bùi gia ta bị mang tiếng bạc đãi con cái của ân nhân. Thanh danh của phu quân quan trọng hơn, đợi khi tính tình hắn ổn định lại, dạy dỗ quy củ cũng chưa muộn."
Bùi Ngọc Ngôn coi trọng nhất là thanh danh thanh liêm của bản thân, vừa nghe lời này liền an tâm mặc kệ.
Một đứa trẻ năm tuổi, từ thân phận con ngoại thất không thể thấy ánh sáng trở thành đích trưởng tử của quan tứ phẩm, đúng là bước một bước lên mây.
Thêm vào đó là sự dung túng không đáy, nửa tháng trôi qua, A Cẩn đã được nuông chiều đến mức coi trời bằng vung.
Hắn bắt đầu đánh mắng hạ nhân, cướp đoạt trang sức của Lệnh Xu, thậm chí lúc đồng liêu của Bùi Ngọc Ngôn tới thăm, hắn còn làm ầm ĩ đòi cưỡi ngựa.
Quả lựu đạn này, ta đã chôn sẵn thay cho Bùi Ngọc Ngôn rồi.
Chỉ đợi một thời cơ thích hợp, nổ cho hắn tan xư ơng n át thịt mà thôi.
.....