Lịch Sử Chạy Trốn Của Hoa Hồng

Chương 8

 

Tôi biết tất cả mật khẩu của cậu ta đều là sinh nhật của tôi.

Nhưng tôi vẫn phải giả vờ một chút.

"Mật khẩu của cậu là gì?"

"1208."

Tống Thiến cười hỏi: "Là sinh nhật của em à?"

Bạch Thiếu Lộ nhìn cô ấy: "Đúng vậy."

Tống Thiến lại khóc: "Tất cả mật khẩu đều là sinh nhật của em à? Anh thật sự là người em cần tìm."

Nhìn Tống Thiến khóc, tôi không nhịn được mà nổi da gà.

Đàn ông quả nhiên thích kiểu như vậy, bạn chỉ cần yếu đuối rơi vài giọt nước mắt là họ sẵn sàng phát điên vì bạn.

Nhưng ở khu l.ừ.a đ.ả.o thì khác, nếu bạn khóc, tất cả mọi người sẽ bắt nạt bạn.

Lão đại khu l.ừ.a đ.ả.o còn chê bạn phiền phức, không nghe lời, rồi cho bạn ăn mấy trận roi.

Cô Tống Thiến kia cứ tưởng mình đã bám được vào đại gia, mà không biết rằng đến quả thận cũng khó giữ được.

Còn Bạch Thiếu Lộ, tôi chỉ tặng cậu ta hai chữ: ngu ngốc.

Cứ tưởng tìm được tình yêu đích thực rồi, cẩn thận không lại bị lừa thêm mười triệu nữa.

13

Tôi cầm điện thoại gọi cho Trần Ân.

"Trước đây lúc tôi l.ừ.a đ.ả.o, ảnh là anh tìm trên mạng đúng không?"

"Đúng."

"Có chuyện lớn rồi."

"Nói rõ ràng."

"Chuyện là..." Tôi định nói thì chợt nhớ ra điều gì đó nên lại dừng lại: "Sinh nhật của cô hot girl mạng đó là khi nào vậy?"

"Ngày 8 tháng 5."

Ngày 8 tháng 5?

Đầu óc tôi như bị bổ làm đôi.

Là 0508, không phải 1208, vậy sao cô ta lại nói sinh nhật của mình là 1208?

1208 là sinh nhật thật của tôi mà.

Chuyện này tôi chỉ nói lúc nhắn tin với Bạch Thiếu Lộ, ngoài tôi ra thì không ai biết.

Không đúng, còn một người nữa!

Tôi đã gửi ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện cho vị cảnh sát hứa sẽ đưa tôi về nhà!

Vậy thì...

Cô Tống Thiến kia là do cảnh sát cử đến?

Hoặc nói cách khác, cô ta chính là người đã nhắn tin cho tôi?

Giữa lúc tuyệt vọng tôi bỗng thấy một tia sáng, nước mắt tôi lập tức bừng lên.

"Rốt cuộc là chuyện gì?"

Trần Ân đang thúc giục tôi.

Tôi đột nhiên nhận ra mình đã làm một việc ngu ngốc.

Tôi suýt nữa đã làm lộ Tống Thiến, tôi đúng là đồ ngốc.

"Chỉ là cãi nhau một trận với Bạch Thiếu Lộ, cậu ta cứ đòi đi Trung Quốc tìm cô gái kia."

"Bị thương à? Cô đang khóc sao?"

"Không, tôi chỉ là... hơi suy sụp, anh không ở đây, ai cũng bắt nạt tôi, cậu chủ nhỏ tính tình không tốt, tôi vừa cãi nhau xong lại phải trông chừng cậu ta phòng ngừa cậu ta tự t.ử, ngày nào cũng lo đầu mình sẽ lìa khỏi cổ."

Anh ta sửng sốt hồi lâu: "Ngày mai tôi xử lý xong việc ở đây là có thể qua đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh ta nói sẽ qua đây.

Tôi đột nhiên muốn thử xem anh ta có thật sự quan tâm đặc biệt đến tôi như lời người khác nói không.

Ở khu l.ừ.a đ.ả.o có người che chở, dù là người tốt hay kẻ xấu thì đối với tôi đều không có hại.

"Trần Ân, anh độc thân à?"

"Muốn nói gì?"

"Tôi thấy anh khá tốt, ở đây ngoài anh ra, không ai quan tâm đến tôi cả."

Anh ta vẫn luôn im lặng, nghe xong chỉ lạnh lùng đáp một câu: "Cúp máy đây."

"Lần sau tôi có thể gọi điện cho anh nữa không?"

"Cô không muốn sống nữa à?"

Anh ta hạ giọng cảnh cáo tôi.

Cuối cùng tôi cũng cúp máy.

Cúp máy xong, tôi vẫn còn bàng hoàng dựa vào tường.

Chuyện này cuối cùng cũng qua, suýt chút nữa tôi đã tự tay cắt đứt cơ hội về nhà duy nhất của mình.

14

Lúc tôi mang điện thoại xuống, Tống Thiến và Bạch Thiếu Lộ đang chơi cờ.

Thấy tôi đến gần, Bạch Thiếu Lộ theo phản xạ che chở cho Tống Thiến.

Tôi thật sự cảm thấy hành động này của cậu ta trẻ con đến đáng yêu.

Chẳng lẽ tôi có thể ăn thịt người phụ nữ yêu dấu của cậu ta sao.

"Gọi cho ai thế, không phải đi mật báo cho bố tôi đấy chứ?"

"Tôi nhớ ông ấy thì gọi cho ông ấy là chuyện bình thường thôi mà nhỉ? Yên tâm, tôi không rảnh đến mức đi mật báo đâu."

Bạch Thiếu Lộ đột nhiên ném quân cờ, không còn tâm trạng chơi nữa: "Chẳng hiểu ông ta có gì tốt."

"Nói cũng không sao, nếu còn cản tôi yêu đương, tôi sẽ cùng cô ấy về Trung Quốc, cả đời không quay lại."

Nhìn bộ dạng nổi điên vì tình yêu của cậu ta, tôi chỉ thấy buồn cười.

"Cậu biết được mấy câu tiếng Trung mà suốt ngày đòi về Trung Quốc thế, Brais."

Không có cuộc cãi vã như dự đoán, Bạch Thiếu Lộ đột nhiên nhìn chằm chằm vào tôi: "Sao cô biết tên tiếng Anh của tôi?"

"Bố cậu nói."

"Bố tôi mới tốt nghiệp tiểu học, ông ta không biết tiếng Anh."

Bó tay.

Sao lần nào tôi cũng tự gài mình thế này.

Ngay lúc tôi căng thẳng vắt óc tìm cách chữa cháy.

"Lừa cô đấy."

Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, c.h.ử.i một câu: "Đồ thần kinh."

Tôi chạy về phòng mình, lấy chiếc điện thoại tôi giấu đi kia ra, bắt đầu nhắn tin cho số lạ kia.

"Là cô phải không? Tống Thiến?"

Đợi đến nửa đêm vẫn không ai trả lời tin nhắn của tôi.

Tôi không ngủ được, dậy đi loanh quanh trong nhà thì thấy một bóng người lẻn vào phòng sách.

Phòng sách này là của Bạch lão đại, từ lúc tôi đến đã luôn khóa, không ai dám vào.

Tôi nhẹ nhàng hé một khe cửa, liền thấy Tống Thiến đang ngồi xổm trước két sắt.

Gan cô ấy lớn thật.

"Cần tôi giúp không?"