Hồi đại học, tôi đã đỗ chứng chỉ tiếng Anh cấp 6 với hơn 500 điểm, không ngờ có ngày lại dùng đến nó, mà lại còn là để đi l.ừ.a đ.ả.o.
Bạch lão đại sửng sốt vài giây, tức đến nổi gân xanh, lại tát tôi một cái như trời giáng.
"Thằng mẹ nào dạy mày như thế?"
Tôi sợ tới mức phát run: "Trần... Trần Ân."
Giờ thì hay rồi, cả tôi và Trần Ân đều được "thưởng" một trận đòn.
Còn tại sao lại khai ra Trần Ân, tôi thừa nhận có chút tâm tư muốn báo thù riêng.
Ai bảo anh ta cứ nhìn chằm chằm tôi lúc tôi mặc nội y.
Anh ta chẳng qua cũng chỉ là một con ch.ó của Bạch lão đại, ch.ó cậy thế chủ mà thôi.
Tôi bị đ.á.n.h đến mặt mũi đầy m.á.u, rồi bị ném về tầng hầm như một con ch.ó.
Sau này tôi mới biết, tiền thì nhận được từ tối qua.
Nhưng đến hôm nay lão đại mới biết tin.
Tài khoản của ông ta bị con trai chuyển đi mất mười triệu, ông ta tức đến sôi gan.
Bạch lão đại là loại người ngụy quân t.ử, ngay cả lúc g.i.ế.c người thì trên mặt vẫn giữ vẻ tao nhã.
Lần đầu tiên tôi thấy ông ta mất bình tĩnh như vậy.
Nói thật, cũng có chút hả hê.
6
Về đến tầng hầm, mấy cô gái lại được dịp châm chọc mỉa mai tôi.
"Hôm qua còn oai phong lẫm liệt lắm mà? Mới một ngày đã thành ch.ó nhà có tang rồi à?"
"Mày không phải thích mách lẻo, thích ôm đùi lắm sao? Sao không đi l.i.ế.m gót thằng Trần Ân của mày đi?"
"Mày đi ngủ với nó một đêm nữa đi, nó sướng rồi thì mày lại được ch.ó cậy thế chủ."
Nếu là bình thường thì tôi chẳng thèm chấp mấy người này.
Nhưng hôm nay tâm trạng tôi thực sự rất tệ.
Thế là tôi vùng dậy đ.á.n.h nhau với họ.
Không ngoài dự đoán.
Tôi lại được ăn thêm một trận đòn nữa.
Tôi co người trên giường, khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, trông t.h.ả.m hại vô cùng.
"Không phải đ.á.n.h nhau giỏi lắm sao? Sao giờ lại khóc đến run cả người thế kia?"
"Tao đang cười đấy, cười chúng mày yếu như sên. Không phải tao khoe chứ, nếu bị lão đại đ.á.n.h, chúng mày chịu không nổi ba quyền đâu."
"Bị đ.á.n.h mà còn tự đắc, mày đúng là đồ đê tiện."
"Chúng mày cứ chờ đấy, không quá một tuần, lão đại sẽ lại trọng dụng tao, còn chúng mày chắc chắn sẽ khóc t.h.ả.m hơn cả tao."
Mẹ kiếp, tôi đau đến mức toàn thân chỉ còn lại cái miệng là cứng.
Sau đó, vì không còn sức cãi nhau với bọn họ nữa, tôi bắt đầu giả câm giả điếc.
Đêm đó, tôi liên tục bị ác mộng làm cho tỉnh giấc.
Trong mơ, bà nội tôi đang ngồi trong sân trông một cô bé ăn kem, kem của cô bé bị rơi xuống đất, cô bé òa khóc nức nở.
"Con bé ngốc này, khóc cái gì? Mai bảo ông ra thị trấn mua cho con cái khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ông nội cũng cười hiền từ bước đến: "Mua, mua, mua, ông mang sọt tre ra thị trấn bán rồi sẽ mua cho con."
Mơ về tuổi thơ của mình khi đang ở nơi đất khách quê người, đây chẳng phải là ác mộng thì là gì?
Cảm xúc của tôi có chút suy sụp.
Hôm nay chỉ thiếu một chút nữa thôi là tôi có thể về nhà rồi.
Sự tuyệt vọng bao trùm lấy tôi.
Tôi lấy từ dưới nệm ra chiếc sim điện thoại mà hôm qua Trần Ân bảo tôi vứt đi, lắp vào máy, rồi thành thạo nhập tài khoản WeChat của Bạch Thiếu Lộ.
Bên kia gần như chấp nhận kết bạn trong một giây.
Cậu ta cứ hiển thị "đang nhập...", nhưng cuối cùng chỉ gửi một dấu hỏi.
Tôi không trả lời mà đăng một bài trên dòng thời gian chỉ mình cậu ta thấy được.
Đó là một bức ảnh bàn chân đang đứng trên sân thượng, kèm dòng chữ: "Tôi đã có lỗi với quá nhiều người, vĩnh biệt thế giới này."
Cậu ta gần như nhắn tin ngay lập tức.
"Em đang ở đâu?"
Khi chắc chắn cậu ta đã thấy được, tôi lập tức chặn và xóa cậu ta, cũng xóa luôn bài đăng đó.
Xử lý xong xuôi, tôi tháo sim ra giấu xuống dưới nệm.
Ở khu l.ừ.a đ.ả.o, mỗi sim chỉ dùng để lừa một người, xong việc là phải hủy ngay.
Nếu bị phát hiện còn giữ lại sim, đầu sẽ phải chuyển nhà.
Nhưng tôi không sợ, đầu tôi cứng lắm mà.
7
Tôi bị bỏ đói ba ngày.
Đến ngày thứ ba, Trần Ân nói Bạch lão đại tìm tôi.
Nhìn chân Trần Ân quấn băng, đi lại khập khiễng, tôi biết anh ta cũng chẳng khá hơn tôi là bao.
Tất cả là do anh ta đáng đời.
Đến văn phòng, sắc mặt Bạch lão đại rất nghiêm trọng.
Nghe nói Bạch Thiếu Lộ đòi tự t.ử ở trường.
Lúc phát hiện ra, cậu ta đã uống quá nhiều t.h.u.ố.c ngủ, phải đưa đi rửa ruột mới giữ lại được mạng sống.
Bạch lão đại trực tiếp cho người đến đón cậu ta về.
"Con mẹ mày, rốt cuộc mày đã nói gì với nó? Nó cứ như bị ma nhập vậy."
Tôi...
"Tôi chỉ nói chuyện với cậu ta theo kịch bản trong tài liệu nội bộ thôi."
Tôi chủ động khai hết: "Đầu tiên giả làm một cô gái mới thất tình, lên các ứng dụng để tiếp cận những chàng trai giàu lòng trắc ẩn."
"Sau khi câu được rồi thì quan tâm, hỏi han cậu ta một thời gian, đặt trà sữa, đặt đồ ăn ngoài cho cậu ta, khoe đủ các loại tranh đắt tiền mình mua... rồi vô tình tiết lộ bố mình là một doanh nhân giàu có."
"Đợi cậu ta say như điếu đổ, tôi lập tức biến mất. Biến mất cho đến khi cậu ta gần quên tôi, rồi lại gửi một định vị ở thành phố của cậu ta cho cậu ta, hẹn gặp và nói muốn bỏ trốn cùng cậu ta, nhưng rồi lại bị vệ sĩ của gia đình bắt về, tóm lại là không thể gặp mặt."
"Sau đó lại than khổ với cậu ta rằng hôn nhân của mình bị gia đình sắp đặt, mình rất muốn c.h.ế.t, muốn theo đuổi tình yêu và tự do đích thực."
"Rồi sau đó..."