23
Ở lại cục xuất nhập cảnh nửa tháng, tôi bị trục xuất về nước.
Tống Thiến đến đón tôi.
Đưa thẳng tôi đến đồn cảnh sát.
Tống Thiến nói với tôi, Trần Ân cũng là cảnh sát.
Vợ mới cưới của anh ấy bị bạn thân lừa sang Myanmar.
Lúc người bên đó đến giải cứu, vợ anh ấy đang m.a.n.g t.h.a.i đã c.h.ế.t trong thủy lao.
Sau khi phát hiện mình bị u.n.g t.h.ư, anh ấy đã dứt khoát kiên quyết đến Myanmar, ở lại đó làm nội gián.
Cứu được thêm một cô gái nào hay cô gái đó.
Người nhắn tin cho tôi vẫn luôn là Trần Ân, người bảo Tống Thiến qua đón tôi cũng là Trần Ân.
Thi thể của Trần Ân được vận chuyển về nước.
Nát bét, hoàn toàn không nhìn ra hình người.
Người ta tìm thấy một chiếc sim điện thoại trong đường ruột của anh ấy.
Đầu óc tôi bỗng nhiên trống rỗng.
Vậy là Trần Ân đã tìm thấy chiếc sim đó, để không làm lộ tôi, anh ấy đã nuốt nó vào bụng.
Vậy mà cuối cùng anh ấy lại c.h.ế.t trong tay tôi, anh ấy đã đau đớn đến nhường nào.
"Anh ấy vốn không định sống sót ra khỏi nơi đó."
"Người hại c.h.ế.t anh ấy không phải là cô, mà là cô hot girl mạng đã được anh ấy cứu ra."
"Trần Ân đã dùng mạng sống để cứu cô ta, vậy mà cô ta vừa về nước đã kể lại trải nghiệm trốn thoát để giành lòng đồng cảm của người khác, nổi tiếng sau một đêm."
"Chính vì vậy, lão đại của khu l.ừ.a đ.ả.o mới lướt thấy video đó."
"Chúng tôi còn không thể làm gì cô ta, bởi vì cô ta cũng không vi phạm pháp luật."
"Chỉ tiếc cho cảnh sát Trần, c.h.ế.t t.h.ả.m thiết như vậy."
Lúc nhìn thấy cô hot girl mạng đó, tôi sững người.
Cô ta chính là cô gái đã tát tôi túi bụi trong tầng hầm trước đây.
Tôi không hiểu tại sao Trần Ân lại cứu cô ta, nghĩ một lúc lâu tôi bỗng nhiên nhớ lại ngày đó, tôi đã nhắn tin cho anh ấy: "Tôi có thể đưa các cô gái khác đi cùng không?"
Anh ấy nói cơ hội về nhà chỉ có một lần.
Nhưng anh ấy vẫn mềm lòng, sau đó anh ấy còn hỏi tôi một lần, hỏi trong tầng hầm của tôi có những cô gái nào.
Tôi chỉ thuận miệng nhắc đến, vậy là anh ấy vẫn bất chấp nguy hiểm tính mạng để đưa họ ra ngoài?
Tim tôi lập tức đau đến không thở nổi.
Vào ngày thứ ba sau khi tôi trốn thoát.
Cảnh sát Trung Quốc và cảnh sát địa phương đã phối hợp tấn công khu l.ừ.a đ.ả.o.
Lúc cảnh sát xông vào, Bạch lão đại đang làm đám tang cho con trai.
Ông ta hỏi cảnh sát có thể cho ông ta 10 phút để từ biệt con trai không.
Cảnh sát đã đồng ý.
Một tiếng s.ú.n.g vang lên, Bạch lão đại b.ắ.n một phát s.ú.n.g vào trán mình, cuối cùng ngã xuống trên quan tài của con trai.
"Cậu ta c.h.ế.t rồi à?"
"C.h.ế.t rồi. Viên đạn chí mạng trúng ngay giữa tim."
"Ồ, tốt lắm."
C.h.ế.t ngay một phát s.ú.n.g là tốt rồi, tốt hơn nhiều so với việc bị hành hạ đến c.h.ế.t trong khu l.ừ.a đ.ả.o.
Lòng tôi có chút nặng trĩu, nhưng không biết nói từ đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi chỉ nhớ cậu ta nói muốn đến Trung Quốc xem thử.
Cậu ta quả nhiên không đến được nữa rồi.
C.h.ế.t hẳn rồi.
Tống Thiến lấy điện thoại ra, bảo tôi nhập tài khoản WeChat của Bạch Thiếu Lộ để sắp xếp lại vụ án.
Ngay lúc nhấn vào ảnh đại diện của cậu ta, tim tôi vẫn như bị một cú đ.ấ.m mạnh.
Trên ảnh có ghi: "Chị ơi, chị sẽ yêu em mãi mãi chứ?"
"Chị sẽ."
Thằng ngốc này, đổi ảnh đại diện từ lúc nào vậy?
Tôi vì tội l.ừ.a đ.ả.o và vượt biên trái phép nên bị kết án 5 năm.
Trước khi vào tù, tôi đã xin Tống Thiến nghỉ nửa ngày.
Cô ấy tưởng tôi sẽ đến mộ ông bà nội để từ biệt.
Tôi không làm vậy.
Tôi không dám.
Tôi chạy đi tìm cô hot girl mạng kia.
Lúc tôi tìm thấy cô ta, cô ta đang bật filter làm thon mặt, vừa khóc vừa livestream bán hàng.
Tôi bê một cái chậu, đi đến sau lưng cô ta, hắt thẳng một chậu phân lên người cô ta.
Cô ta gào thét, lăn lộn trên sàn nhà ngay trong buổi livestream.
Sau đó tôi và cô ta lại cùng nhau đến đồn cảnh sát.
Tống Thiến nhìn tôi vẻ bất lực: "Sắp vào tù rồi mà sao còn không yên phận thế?"
Nhưng lại lén giơ ngón tay cái với tôi, nói tôi làm rất tốt.
Giữa chừng, Tống Thiến có đến thăm tôi.
"Cô giúp cảnh sát lấy được chiếc USB đó là bằng chứng quan trọng, cô có thể xin giảm án đấy."
"Thôi, tôi thấy ở đây có ăn có ở, ngủ cũng an ổn, khá tốt."
Những ngày tháng trong tù là những giấc ngủ yên bình nhất của tôi.
Lòng thanh thản, không còn phải lo lắng sợ hãi nữa.
24
5 năm trong tù, tôi thường nhờ Tống Thiến tìm giúp một số sách để học, để g.i.ế.c thời gian nhàm chán này.
Sau khi ra tù, Tống Thiến giúp tôi tìm được một công việc trong một công ty tư nhân.
"Cô có tiền án, tôi tìm cho cô một công ty tư nhân, lương không cao, cô có chấp nhận không?"
"Tôi thấy rất tốt mà."
Tôi có đồng nghiệp mới, công việc mới, cuộc sống mới.
Tống Thiến trêu chọc: "Cô ra tù rồi mà ngoài công việc ra là về nhà, cuộc sống hai điểm một đường này sao cứ như vẫn đang ngồi tù vậy?"
Tôi cười hì hì nhìn cô ấy: "Vậy chị nghĩ đi làm công sở sáng đi chiều về không phải là ngồi tù à?"
Cô ấy liếc tôi một cái: "Cô nói trúng chân tướng rồi đấy."
Tôi tích cực làm việc, bưng trà rót nước việc gì cũng làm, vì vậy đồng nghiệp đều khá quý tôi.
Một hôm, có một cô bé 6 tuổi đến văn phòng.
Cô bé con nuôi của một đồng nghiệp trong văn phòng.
Cô bé ngồi một mình ở đó làm bài tập, không khóc không quấy, chững chạc hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi.
Ở lại cục xuất nhập cảnh nửa tháng, tôi bị trục xuất về nước.
Tống Thiến đến đón tôi.
Đưa thẳng tôi đến đồn cảnh sát.
Tống Thiến nói với tôi, Trần Ân cũng là cảnh sát.
Vợ mới cưới của anh ấy bị bạn thân lừa sang Myanmar.
Lúc người bên đó đến giải cứu, vợ anh ấy đang m.a.n.g t.h.a.i đã c.h.ế.t trong thủy lao.
Sau khi phát hiện mình bị u.n.g t.h.ư, anh ấy đã dứt khoát kiên quyết đến Myanmar, ở lại đó làm nội gián.
Cứu được thêm một cô gái nào hay cô gái đó.
Người nhắn tin cho tôi vẫn luôn là Trần Ân, người bảo Tống Thiến qua đón tôi cũng là Trần Ân.
Thi thể của Trần Ân được vận chuyển về nước.
Nát bét, hoàn toàn không nhìn ra hình người.
Người ta tìm thấy một chiếc sim điện thoại trong đường ruột của anh ấy.
Đầu óc tôi bỗng nhiên trống rỗng.
Vậy là Trần Ân đã tìm thấy chiếc sim đó, để không làm lộ tôi, anh ấy đã nuốt nó vào bụng.
Vậy mà cuối cùng anh ấy lại c.h.ế.t trong tay tôi, anh ấy đã đau đớn đến nhường nào.
"Anh ấy vốn không định sống sót ra khỏi nơi đó."
"Người hại c.h.ế.t anh ấy không phải là cô, mà là cô hot girl mạng đã được anh ấy cứu ra."
"Trần Ân đã dùng mạng sống để cứu cô ta, vậy mà cô ta vừa về nước đã kể lại trải nghiệm trốn thoát để giành lòng đồng cảm của người khác, nổi tiếng sau một đêm."
"Chính vì vậy, lão đại của khu l.ừ.a đ.ả.o mới lướt thấy video đó."
"Chúng tôi còn không thể làm gì cô ta, bởi vì cô ta cũng không vi phạm pháp luật."
"Chỉ tiếc cho cảnh sát Trần, c.h.ế.t t.h.ả.m thiết như vậy."
Lúc nhìn thấy cô hot girl mạng đó, tôi sững người.
Cô ta chính là cô gái đã tát tôi túi bụi trong tầng hầm trước đây.
Tôi không hiểu tại sao Trần Ân lại cứu cô ta, nghĩ một lúc lâu tôi bỗng nhiên nhớ lại ngày đó, tôi đã nhắn tin cho anh ấy: "Tôi có thể đưa các cô gái khác đi cùng không?"
Anh ấy nói cơ hội về nhà chỉ có một lần.
Nhưng anh ấy vẫn mềm lòng, sau đó anh ấy còn hỏi tôi một lần, hỏi trong tầng hầm của tôi có những cô gái nào.
Tôi chỉ thuận miệng nhắc đến, vậy là anh ấy vẫn bất chấp nguy hiểm tính mạng để đưa họ ra ngoài?
Tim tôi lập tức đau đến không thở nổi.
Vào ngày thứ ba sau khi tôi trốn thoát.
Cảnh sát Trung Quốc và cảnh sát địa phương đã phối hợp tấn công khu l.ừ.a đ.ả.o.
Lúc cảnh sát xông vào, Bạch lão đại đang làm đám tang cho con trai.
Ông ta hỏi cảnh sát có thể cho ông ta 10 phút để từ biệt con trai không.
Cảnh sát đã đồng ý.
Một tiếng s.ú.n.g vang lên, Bạch lão đại b.ắ.n một phát s.ú.n.g vào trán mình, cuối cùng ngã xuống trên quan tài của con trai.
"Cậu ta c.h.ế.t rồi à?"
"C.h.ế.t rồi. Viên đạn chí mạng trúng ngay giữa tim."
"Ồ, tốt lắm."
C.h.ế.t ngay một phát s.ú.n.g là tốt rồi, tốt hơn nhiều so với việc bị hành hạ đến c.h.ế.t trong khu l.ừ.a đ.ả.o.
Lòng tôi có chút nặng trĩu, nhưng không biết nói từ đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi chỉ nhớ cậu ta nói muốn đến Trung Quốc xem thử.
Cậu ta quả nhiên không đến được nữa rồi.
C.h.ế.t hẳn rồi.
Tống Thiến lấy điện thoại ra, bảo tôi nhập tài khoản WeChat của Bạch Thiếu Lộ để sắp xếp lại vụ án.
Ngay lúc nhấn vào ảnh đại diện của cậu ta, tim tôi vẫn như bị một cú đ.ấ.m mạnh.
Trên ảnh có ghi: "Chị ơi, chị sẽ yêu em mãi mãi chứ?"
"Chị sẽ."
Thằng ngốc này, đổi ảnh đại diện từ lúc nào vậy?
Tôi vì tội l.ừ.a đ.ả.o và vượt biên trái phép nên bị kết án 5 năm.
Trước khi vào tù, tôi đã xin Tống Thiến nghỉ nửa ngày.
Cô ấy tưởng tôi sẽ đến mộ ông bà nội để từ biệt.
Tôi không làm vậy.
Tôi không dám.
Tôi chạy đi tìm cô hot girl mạng kia.
Lúc tôi tìm thấy cô ta, cô ta đang bật filter làm thon mặt, vừa khóc vừa livestream bán hàng.
Tôi bê một cái chậu, đi đến sau lưng cô ta, hắt thẳng một chậu phân lên người cô ta.
Cô ta gào thét, lăn lộn trên sàn nhà ngay trong buổi livestream.
Sau đó tôi và cô ta lại cùng nhau đến đồn cảnh sát.
Tống Thiến nhìn tôi vẻ bất lực: "Sắp vào tù rồi mà sao còn không yên phận thế?"
Nhưng lại lén giơ ngón tay cái với tôi, nói tôi làm rất tốt.
Giữa chừng, Tống Thiến có đến thăm tôi.
"Cô giúp cảnh sát lấy được chiếc USB đó là bằng chứng quan trọng, cô có thể xin giảm án đấy."
"Thôi, tôi thấy ở đây có ăn có ở, ngủ cũng an ổn, khá tốt."
Những ngày tháng trong tù là những giấc ngủ yên bình nhất của tôi.
Lòng thanh thản, không còn phải lo lắng sợ hãi nữa.
24
5 năm trong tù, tôi thường nhờ Tống Thiến tìm giúp một số sách để học, để g.i.ế.c thời gian nhàm chán này.
Sau khi ra tù, Tống Thiến giúp tôi tìm được một công việc trong một công ty tư nhân.
"Cô có tiền án, tôi tìm cho cô một công ty tư nhân, lương không cao, cô có chấp nhận không?"
"Tôi thấy rất tốt mà."
Tôi có đồng nghiệp mới, công việc mới, cuộc sống mới.
Tống Thiến trêu chọc: "Cô ra tù rồi mà ngoài công việc ra là về nhà, cuộc sống hai điểm một đường này sao cứ như vẫn đang ngồi tù vậy?"
Tôi cười hì hì nhìn cô ấy: "Vậy chị nghĩ đi làm công sở sáng đi chiều về không phải là ngồi tù à?"
Cô ấy liếc tôi một cái: "Cô nói trúng chân tướng rồi đấy."
Tôi tích cực làm việc, bưng trà rót nước việc gì cũng làm, vì vậy đồng nghiệp đều khá quý tôi.
Một hôm, có một cô bé 6 tuổi đến văn phòng.
Cô bé con nuôi của một đồng nghiệp trong văn phòng.
Cô bé ngồi một mình ở đó làm bài tập, không khóc không quấy, chững chạc hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi.