Lên Thuyền Sang Mỹ Kết Hôn Để Đổi Đời

Chương 57: (Trò chơi)

Lục Thiếu Dung biết mình hơi quá đáng, nhưng hắn vẫn chân thành mỉm cười nói:“Chào anh, Tonks.”

Tonks cao xấp xỉ Triển Dương, mái tóc nâu đậm mềm mại, đôi mắt màu hổ phách như ngâm nước, làn da trắng như sữa bò, đôi môi căng mọng.

Hắn đặt chiếc túi du lịch cũ kỹ bẩn thỉu ở cửa, khoa trương cười nói: “Oa – ở đây ấm áp thật.”

Hắn đội chiếc mũ cao bồi bẩn trên đầu, vào nhà cởi xuống, đặt trước ngực, lễ phép cúi người, đáp:“Chào cậu, tôi là Tonks Banbit, Dung Dung, cảm ơn cậu đã giúp đỡ tôi.”

“Uống chút gì không?” Lục Thiếu Dung tránh cái ôm của hắn, khóe miệng hơi run, đi pha cà phê cho Tonks, Tonks duỗi thẳng chân, Triển Dương thở dài một hơi, ngồi xuống sô pha.

Tonks đánh giá xung quanh, cười nói:“Bài trí trong nhà vẫn không thay đổi, Triển. Giống hệt hồi chúng ta sống cùng nhau.”

Sắc mặt Triển Dương hơi trầm xuống, không nói gì thêm, Lục Thiếu Dung đặt cà phê lên bàn trà trước mặt hắn, liếc nhìn Tonks, Tonks lại nói: “Dương Dương và Minh Minh sống thế nào?”

Lục Thiếu Dung cười nói: “Vẫn ổn, mấy tấm ảnh cũ bị tôi vứt rồi, con cá thần tiên nhỏ kia, tên đổi thành Dung Dung.”

Triển Dương: “…”

Triển Dương l**m môi, dùng tiếng Trung nói: “Không ngờ em thông minh như vậy.”

Lục Thiếu Dung ước lượng cái chảo sắt, Triển Dương vội nói: “Tonks, uống xong cà phê thì…”

Lục Thiếu Dung mỉm cười nói: “Cứ từ từ uống, tôi xin lỗi phải đi một lát.”

Lục Thiếu Dung vào thư phòng, đeo Hồng Phiến, nghe thấy tiếng khóc thút thít từ phòng khách, là Tonks đang khóc sao? Hắn kìm nén sự tò mò muốn ra xem, lắc đầu, đeo Hồng Phiến lên.

“Mẹ ơi ——” Steven kêu thảm thiết.

“Mẹ ơi —— ai tới cứu con với ——” Nhu Y bi thảm hét lớn: “Tam ca, anh đến rồi, ở đâu vậy!”

Khắp nơi đều là quỷ lang thang, quỷ đầu to, quỷ không đầu, quỷ đói gầy trơ xương, quỷ bụng phệ, quỷ thắt cổ lưỡi dài thườn thượt, còn vô số quỷ bò ra từ mười tám tầng địa ngục, từng qua núi đao biển lửa, xuống chảo dầu, cưa xẻ tàn phế.

Steven rốt cuộc được chứng kiến sự uyên thâm của văn hóa Trung Quốc, sống hơn hai mươi năm, chưa từng thấy thứ gì k*ch th*ch như vậy, vừa ra khỏi Tân Thủ thôn đã sợ đến mức la hét, ôm chặt Nhu Y không buông, muốn offline lại không cam lòng, muốn giết quái luyện cấp lại không dám nhìn.

Nhu Y nói:“Anh sợ cái gì chứ ——! Chẳng phải chỉ là mấy con quỷ thôi sao! Con heo nhà tôi còn không sợ quỷ! Thật là đồ nhát gan!”

Steven thảm thiết kêu gào: “Nhu Y nữ thần của anh… đừng bỏ rơi anh…”

“Tam ca anh ở đâu, em không chịu nổi nữa…” Nhu Y lớn tiếng khóc: “Mau tới mang tên này đi đi.”

Lục Thiếu Dung dở khóc dở cười nói:“Trong thành Du Châu đây, qua đây đi, tôi ra đón.”

Nhu Y tùy tay vung ra Huyễn Sóng Trì Thất Sắc Lăng La, siết cổ Steven, ngự phi kiếm, bay thẳng đến thành Du Châu, Lục Thiếu Dung chán nản ngồi trên tường thành chờ, trong đầu toàn là Triển Dương và Tonks, lại không hề phát hiện, có rất nhiều người ở nơi xa đang nhìn chằm chằm hắn.

Nhu Y lăng la kéo cổ Steven bay tới, nói:“Kéo lên cấp hai mươi rồi, nhiệm vụ hoàn thành nha, giao cho anh…” Còn chưa nói xong, Steven đã hóa thành một đạo bạch quang đi hồi sinh.

Nhu Y: “…”

Lục Thiếu Dung: “Cô siết cổ hắn chặt quá!”

Nhu Y ngượng ngùng nói: “Anh dẫn hắn một lát đi… có một bậc kinh nghiệm thôi, ha ha a…” Nói xong nhanh chóng chột dạ bỏ chạy.

Lục Thiếu Dung click mở kênh bang hội, nói: “Anh hai, anh ở đâu…”

Steven kháng nghị nói: “Xin gọi tôi Vượng Tài, Nhu Y đâu?”

Nhu Y hét lớn: “Tôi bận giúp Tần Thủy Hoàng, có việc chat riêng!”

Lục Thiếu Dung nói: “Được được, Vượng… Vượng Tài, anh gia nhập môn phái nào?”

Steven nói: “l** th* Giáo.”

Lục Thiếu Dung phát điên nói: “Có môn phái này sao?”

Steven nói: “Cái từ này chẳng phải là ý khỏa thân sao…”

Thanh Phong chen vào nói: “Chắc là tr*n tr**ng Giáo đi?”

Lục Thiếu Dung lại nói: “Lão đại anh tới kéo không?”

Tân thủ tiểu bạch Steven nói: “Dư Hàn Phong, dẫn tôi luyện cấp, tôi trả tiền.”

Thanh Phong cười nói: “ Ông đây không thiếu tiền, lên nạp ít nguyên bảo, hôm nào cho lão tam chơi hoạt động năm mới, thôi, các cậu chơi trước.” Nói xong avatar tối sầm lại.

Lục Thiếu Dung chỉ phải nói: “Anh hai, anh ở tổng đàn tr*n tr**ng Giáo đợi em đi.”

Steven nói: “Cho tôi xin ít trang bị tốt, Phi Ngư, phi kiếm pháp bảo cấp chín cấp mười, cái gì cũng được.”

Lục Thiếu Dung giận dữ nói: “Cấp bậc của anh chưa tới, không dùng được!” Hắn làm một bộ cơ quan từ cấp hai mươi đến bảy mươi, ngự phi kiếm, bay về phía Nga Mi Sơn.

Tổng đàn tr*n tr**ng Giáo ở sườn núi
Nga Mi, cách Thục Sơn Giáo chỉ một mũi tên, Lục Thiếu Dung thất thần, tính giao cơ quan cho Steven, rồi dẫn hắn một lát rồi offline xem Tonks đã đi chưa.

Nhưng hắn vừa bay ra khỏi thành Du Châu năm phút, sau lưng đã có một đạo kiếm quang lạnh thấu xương đuổi theo.

Hệ thống nhắc nhở: Đinh, bạn bị người chơi Hải Giá Hiên tấn công ác ý, chưa thoát khỏi trạng thái chiến đấu không thể offline, tất cả kỹ năng dịch chuyển mất hiệu lực.

Lục Thiếu Dung trở tay không kịp, hoàn toàn không ngờ sẽ có người đánh lén vào lúc này, nháy mắt đã chết, tiêu hao một quả hồi sinh nhu tinh, lần này hắn nhanh chóng thả ra bốn đài cơ quan ma, xoay người nói:“Hải Giá Hiên? Lại là ngươi!”

Hải Giá Hiên mặt âm trầm, quát:“Đừng dài dòng! Anh em cùng lên!”

Chỉ một thoáng mấy chục thanh phi kiếm cấp chín lao về phía Lục Thiếu Dung, ánh sáng pháp bảo rực rỡ cả bầu trời, Hải Giá Hiên trong tay rõ ràng là thanh kiếm cấp 10 Bính Hỏa Lôi Trạch, dẫn động mây đen dày đặc trên bầu trời âm u, phong tỏa đường chạy trốn của Lục Thiếu Dung.

Lục Thiếu Dung dốc toàn lực, nhưng Hải Giá Hiên tập hợp quá nhiều người, tất cả đều dùng vũ khí cao cấp, bốn pháo của Lục Thiếu Dung nhắm chuẩn chỗ yếu nhất của vòng vây, liên tiếp oanh chết hai người, rồi lại chết thêm một lần.

Viên nhu tinh cuối cùng cũng bị tiêu hao, Lục Thiếu Dung xoay người bỏ chạy: “Ai online! Đến giúp với!”

Hải Giá Hiên đuổi theo không tha, Lục Thiếu Dung biết lúc này tuyệt đối không thể chết nữa, nếu không chắc chắn trang bị toàn thân sẽ rớt hết, một mặt vừa hốt hoảng cầu cứu trên kênh bang hội, một mặt vừa bay nhanh về phía tây.

Hải Giá Hiên lại chém thêm một kiếm từ phía sau, lôi đình vạn đạo, phá hủy cơ quan ma hộ thân của Lục Thiếu Dung.

“Phi Ngư? Cậu kêu gì vậy?” Steven hiếu kỳ hỏi.

Lục Thiếu Dung ngay cả tay để triệu hồi lỗ hổng cơ quan cũng không có, quát:“Tôi bị đuổi giết! Bị chết hai lần rồi, sắp xong rồi!”

Steven phấn khởi hỏi:“Là bị kẻ thù Trung Quốc đuổi giết sao? Anh trai đến giúp em!”

Lục Thiếu Dung bi phẫn nói:“Đừng có làm loạn! Anh đến rồi cũng chỉ chịu chết thôi…”

Lục Thiếu Dung ngự Thần Quang Bích Hải Kiếm, trên sa mạc kéo ra ngọn lửa màu xanh lơ chói mắt, thúc giục phi kiếm đến tốc độ cao nhất, liều mạng trốn về phía núi Côn Luân, chỉ cần đến Quỳnh Hoa Phái, cầu viện Mộ Dung Tử Anh, hơn phân nửa còn có thể thoát được.

Hải Giá Hiên đi trước một bước chặn đường Lục Thiếu Dung, không nói một lời, gần mười tên bang chúng phi kiếm đều xuất hiện, hoàn toàn chém chết Lục Thiếu Dung.

Lục Thiếu Dung trong game bị giết rớt đồ chỉ có bốn lần, lúc này túi đồ đầy tài liệu, phi kiếm và trang bị mưa rào rào một tiếng rớt hết ra ngoài, khiến Hải Giá Hiên hoa mắt chóng mặt.

Bạch quang lóe lên, Lục Thiếu Dung hồi sinh ở môn phái.

Steven vẫn không ngừng truy hỏi:“Cậu ở đâu? Phi Ngư? Tôi đến cứu cậu!”

Lục Thiếu Dung ngay cả tâm trạng trả lời cũng không có.

Hắn dựa vào Si Tình Chú của Vô Ưu bảo hộ, hiệu quả hồi sinh của Thất Phượng Tỉ đã thành thói quen, trên người còn có mấy viên nhu tinh miễn tử, gần như cho rằng mình sẽ không chết.

Ngày đầu năm mới đã đầy bụng lửa, lần này thật sự là thua ở chỗ tối, hắn click mở trang bị, giao diện nhân vật, rớt một bậc.

Thần binh phi kiếm cấp 10 : Thần Quang Bích Hải Kiếm rớt ra ngoài, hai kiện pháp bảo A Tị Châu và Huyền Âm Kỳ, Vô Ưu cho hắn dùng cũng không còn, một đống lớn nguyên liệu rớt sạch sẽ, bốn đài cơ quan ma gãy tay gãy chân, gần như toàn bộ hư hỏng.

Chỉ còn lại Ngũ Độc Châu và tím lân của Trọng Lâu, cái chảo sắt cũng còn.

Lục Thiếu Dung hoàn toàn buồn bực.

Trúc Sơn Lão Nhân lẳng lặng ngồi ở vị trí cao trong điện, lúc này đột nhiên nói: “Phi Ngư? Tu vi cao như vậy cũng thất bại? Con chính là đệ tử ta coi trọng nhất.”

Lục Thiếu Dung thở dài, nói:“Con quá khinh địch, xin lỗi sư phụ, con làm rơi mất thanh Thần Quang Bích Hải Kiếm mà người giao cho Thanh Phong rồi.”

Pháp bảo môn phái bị rớt, quả thực là vô cùng nhục nhã, Thần Quang Bích Hải, A Tị Châu loại bảo vật sư tôn cho mượn tượng trưng cho thực lực tối cao của toàn môn phái, từ trước đến nay chỉ cho thủ tịch đại đệ tử dùng, chuyện này phải giải thích thế nào?

Trúc Sơn Lão Nhân chỉ vào ngực mình, an ủi: “Ta Trúc Sơn nhất mạch, vốn không lấy phi kiếm xưng hùng, cơ quan tuy có lúc bị hủy, nhưng cơ quan thuật vĩnh tồn trong lòng con, ai cũng không cướp được.”

Tâm trạng Lục Thiếu Dung tốt hơn một chút, nói: “Là lỗi của con, con sẽ nghĩ cách tìm lại, cảm ơn người, sư phụ.”

Trúc Sơn Lão Nhân mỉm cười gật đầu, Lục Thiếu Dung ôm quyền thi lễ, đi ra môn phái, lại thấy Hải Giá Hiên dẫn theo mấy chục người của Kim Cương Công Hội chặn cửa núi.

Gọi Nhu Y tới cũng vô dụng, Lục Thiếu Dung hoàn toàn từ bỏ chống cự.

Hắc Nguyệt khiêu khích cười cười, giơ ra thần binh trong tay – Độn Thổ Xé Thiên Câu.

“Cuối cùng cũng đến lượt ngươi bị chặn cửa núi, Phi Ngư.” Lại có người lười biếng cười nói: “Người trong giang hồ phiêu bạt, sao có thể không bị đao kiếm.”

Lục Thiếu Dung trào phúng nói:“Đúng không? Hải đại bang chủ rốt cuộc thừa lúc hai huynh đệ ta đều không có ở đây, muốn đến báo thù? Hơn hai mươi người vây một mình ta, không sợ mất mặt sao?”

Hải Giá Hiên kiêu ngạo cười nói:“Biết điều thì mau offline đi…”

Lục Thiếu Dung tao nhã đến cực điểm mà tung ra một vật, “Đương” một tiếng hung hăng gõ vào khuôn mặt vặn vẹo của Hải Giá Hiên, cái chảo sắt xoay một vòng, bay trở về tay, Lục Thiếu Dung kích hoạt dấu vết trên tay, mặt đất biến mất.

“Má nó! Thằng nhóc kia sao có thể tấn công rồi dịch chuyển!” Hải Giá Hiên giận dữ hét.

Lục Thiếu Dung dịch chuyển lên Xích Quán Tinh, cất kỹ chảo sắt, đây là vũ khí duy nhất hắn còn lại, chảo sắt gõ người sẽ không trừ máu, tự nhiên cũng sẽ không vào trạng thái chiến đấu, Trọng Lâu hiếm khi không ở trên Xích Quán Tinh. Hắn lại chọn một chỗ dịch chuyển, trở lại Thần Châu Đại Địa, đi một vòng đã hoàn toàn thoát khỏi sự theo dõi của đám người Hải Giá Hiên, Steven hỏi:“Sao lâu vậy? Xa lắm sao?”

Lục Thiếu Dung tức giận nói: “Đến rồi.”

Steven hỏi: “Cậu bị giết rồi sao?”

Lục Thiếu Dung phát điên nói: “Tôi vừa bị giết rớt mấy trăm vạn đồ!”

Steven cười nói: “Tôi cho cậu tiền, đến đây.”

Lục Thiếu Dung kêu khổ nói: “Đừng nhắc đến tiền, mấy thứ kia có tiền cũng mua không được.”

Lục Thiếu Dung đạp lên thanh phi kiếm tân thủ Thanh Phong cho Trúc Sơn Phái từ rất lâu trước, rốt cuộc cũng đến núi Nga Mi.

Hắn giao dịch những cơ quan trâu, sư tử, Thiên Lang tàn khuyết không đầy đủ cho Steven, ngồi xuống bên ngoài cổng lớn tr*n tr**ng Giáo, nói: “Hôm nay không có tâm trạng chơi, lát nữa sẽ offline, anh cứ thử luyện thao tác trước đi.”

Steven mỉm cười nói: “Ở đây không có quỷ, có thể luyện cấp, đợi một lát, tôi xem cậu dùng con trâu gỗ anh cho thế nào.” Nói xong liền bắt đầu thử nghiệm cơ quan Lục Thiếu Dung đưa, chơi rất vui vẻ.

Tân thủ luôn hạnh phúc, Lục Thiếu Dung nhớ lại hồi mới vào game, đạp lên phi kiếm tân thủ, bay loạn khắp nơi. Sau này quen Gió Lốc, Vô Ưu và những người khác, thú vui chơi game chuyển sang cùng nhau giết quái, đánh phó bản, đánh trang bị; rồi dần dần biến thành theo đuổi những bảo vật cao cấp, không còn ôm cái tâm tư giết thời gian tiêu khiển lúc đó nữa.

Ngay cả mình cũng không ngoại lệ, Lục Thiếu Dung thầm nghĩ.

Steven lần đầu tự mình ngự kiếm, bước lên phi kiếm, lượn một vòng trên không trung “A a”, rồi rơi xuống, ngã mất nửa thanh máu, mở giao diện giao dịch, cười nói: “Thanh kiếm này tặng cậu, anh trai vừa làm nhiệm vụ được.”

Lục Thiếu Dung dở khóc dở cười, phi kiếm cấp hai mươi – Đại Thiên Ma Kiếm, ngày thường hắn đánh được chắc chắn tiện tay vứt, tránh chiếm chỗ trong túi đồ.

Hắn đóng cửa sổ giao dịch lại, nói:“Không cần đâu, tôi có cái này.” Hắn rút cái chảo sắt ra, vẫy vẫy Steven, tiếng gió vù vù vang lên.

Steven nói: “Nghe nói là đồ tốt, có thể thăng cấp nữa, cầm đi, cậu là em trai tôi, không có gì tặng cậu.” Lại click mở cửa sổ giao dịch.

Lòng Lục Thiếu Dung khẽ động, phi kiếm tân thủ cũng có thể thăng cấp sao? Hắn nghiêm túc kiểm tra Đại Thiên Ma Kiếm, phát hiện trên phần giới thiệu quả thật có ghi chú “Sau khi tích lũy đủ số lượng tiêu diệt địch có thể huyễn hóa ra tử kiếm”.

Hắn nhận lấy phi kiếm, nói: “Tôi cầm trước, để tôi giúp cậu hỏi sư phụ luyện kiếm tông sư xem thế nào, sư phụ cậu chưa nói sao?”

Steven nói: “Nói, rất nhiều lời nói nghe không hiểu.”

Lục Thiếu Dung nghĩ cũng đúng, tiếng Hán của Steven vốn không lưu loát lắm, lời thoại của NPC trong Thế Giới Thục Kiếm lại mang chút văn ngôn (1) bạch thoại (2), Kim Mao chắc chắn nghe không hiểu gì.

Steven lại triệu hồi ra tâm pháp độc môn của tr*n tr**ng Giáo: Cửu Tử Mẫu Thiên Ma.

Thiên Ma tuy là chiêu bài triệu hoán vật của “tr*n tr**ng” Giáo, trên người vẫn khoác vài mảnh vải.

Người của tr*n tr**ng Giáo cứ mười cấp lại có thể triệu hoán thêm một con, đến cấp 90 có thể đồng thời triệu hồi ra chín con Thiên Ma, tác dụng của Thiên Ma là phóng thích âm lôi, hỏa pháp uy lực không quá mạnh; người chơi còn có thể mượn dùng sức mạnh của Thiên Ma để thi triển Mị Hoặc Thuật.

Mị Hoặc Thuật theo số lượng Thiên Ma tăng lên, xác suất thành công không ngừng tăng, mỗi thêm một con Thiên Ma, người chơi có thể tăng 5% xác suất thành công mị hoặc, khi chín con Thiên Ma được triệu hồi đầy đủ đạt tới 45%, người chơi hoặc quái vật bị mị hoặc thuật khống chế sẽ tấn công đồng loại, là một pháp thuật tương đối thực dụng.

Đương nhiên cũng giống như Trúc Sơn Giáo, triệu hoán thú càng nhiều, tâm pháp công kích và phi kiếm của môn phái càng yếu, giống như Steven thuộc hệ khống chế, cần có bạn bè dẫn đi luyện cấp mới có thể lên cao, con đường đơn độc luyện cấp vô cùng gian nan.

Steven đắc ý dào dạt bắt đầu thử nghiệm pháp thuật, vì thế hai tên Thiên Ma mặc quần áo vải cực nhỏ, gần như khỏa thân vây quanh Steven bắt đầu nhảy múa quyến rũ.

Lục Thiếu Dung rít gào:“Thu hết cái thứ này lại cho tôi ——! Ghê tởm chết đi được!”

Steven nghiêm túc nói:“Đây là tâm pháp môn phái, là nghệ thuật, sao có thể dùng ánh mắt tục tằng để đánh giá?! Cậu xem, bọn họ có thể giúp tôi thi triển Mị Hoặc Thuật…” Steven nháy mắt đưa tình, lại nói:“Phi Ngư, xem thân thể xinh đẹp hoàn mỹ của họ…”

Lục Thiếu Dung: “…”

Nghệ thuật cái đầu nhà anh! Quả thực là đồ trụy lạc, Steven hơn phân nửa là nhắm vào môn phái này có tâm pháp hạ lưu mà đến.

Lục Thiếu Dung nói:“Mau thu lại cho tôi! Anh không biết xấu hổ tôi còn cần mặt, dẫn theo hai con Thiên Ma tr*n tr**ng đi khắp nơi, lập tức nổi tiếng cho xem, mau! Nếu không tôi mách Nhu Y!”

Steven chỉ phải thu lại, Lục Thiếu Dung nghĩ nghĩ, Triển Dương không đến trích Hồng Phiến của mình, vậy là khách vẫn chưa đi, lúc này offline cũng không thú vị, liền nói: “Đi thôi, chúng ta đi dạo gần đây, dẫn ang làm quen bản đồ.”

Steven lại triệu hồi ra hai con Thiên Ma kia, vừa vặn eo nhảy múa, vừa đi theo Lục Thiếu Dung rời khỏi sườn núi Nga Mi.

Lục Thiếu Dung ngự phi kiếm, mang theo Steven, lướt qua song phong Thục Sơn, giới thiệu:“Chỗ đó là Thục Sơn Phái.”

Steven “Oa” một tiếng, nói:“Đẹp quá! Xuống xem đi.”

Lục Thiếu Dung nói:“Không được! Thiên Ma của cậu vừa xuất hiện, chúng ta đều sẽ bị loạn kiếm chém chết.”

Steven nói: “Tôi đảm bảo không triệu hồi ra, Phi Ngư, cậu lợi hại lắm sao? Hôm nay trên diễn đàn thấy, đâu đâu cũng là video chiến đấu của cậu và Tôn, còn có một đệ tử Nga Mi tên Gió Lốc.”

Lục Thiếu Dung nói: “Tôi từng là cơ quan sư số một toàn server, khi đó quả thật rất huy hoàng, chẳng qua kẻ thù cũng nhiều.”

Hai người chậm rãi đáp xuống một nơi hẻo lánh sau núi Thục Sơn, Lục Thiếu Dung nói: “Nếu có đệ tử chính phái tới, chúng ta phải chạy, vũ khí pháp bảo của tôi vừa mới rớt hết sạch, đánh không lại.”

Steven cười nói: “Đợi Tôn bận xong trở về, bảo cậu ta báo thù cho cậu.”

Lục Thiếu Dung tức giận nói: “Đợi cậu ta tới rồi nói sau.”

Steven lại hiếu kỳ hỏi: “Cậu đánh với mấy NPC trong game này, có thể thắng được không?”

Lục Thiếu Dung nói: “Cơ quan hoàn hảo, phi kiếm và pháp bảo đều còn, một mình đấu cơ bản có thể ngang ngửa NPC cấp trăm trở xuống, lên tí nữa thì hơi khó.”

Cằm Steven suýt rớt xuống đất.

Lục Thiếu Dung bật cười, hai người dạo quanh khắp Thục Sơn, Lục Thiếu Dung lại chỉ tay về phía Tỏa Yêu Tháp xa xa, nói:“Lần trước Chính Tà Đại Chiến, chỗ đó chính là bị tôi oanh nát.”

Steven vẻ mặt mờ mịt, Lục Thiếu Dung giống như một hướng dẫn viên du lịch, kể cho hắn nghe câu chuyện tình tam sinh tam thế của Từ Trường Khanh và Tử Huyên, từ lúc hắn còn là một tân thủ giống như Steven, kể về kinh nghiệm chơi game của mình, cho đến Chính Tà Đại Chiến.

Steven nghe đến nhập thần.

Núi Nga Mi từng bị Trọng Lâu hủy thành một cái hố lớn, sau đó hệ thống lại chậm rãi sửa lại, khôi phục phong cảnh ban đầu, nhưng Từ Trường Khanh và Tử Huyên lần lượt rời đi, bàn trang điểm cổ thiếu một góc, Tỏa Yêu Tháp cũng giữ lại nửa thân tháp đổ nát, làm nhân kiến cho Chính Tà Đại Chiến lần đầu.

Steven tán thưởng nói: “Cậu chơi game giỏi thật!”

Lục Thiếu Dung nói: “Là nghiện, chơi game thì giỏi, thực tế chẳng làm được gì, ngay cả đại học cũng chưa học…” Hắn bỗng nhiên cảm thấy có chút nhạt nhẽo.

Steven an ủi: “Sau này đến Canada, tôi nghĩ mẹ tôi sẽ giúp cậu liên hệ trường học, không cần lo lắng, cậu thông minh lắm, học hành chắc chắn rất nhanh.”

Lục Thiếu Dung qua loa đáp: “Để sau đi.”

Hắn lại nghĩ đến Triển Dương, Triển Dương nhất định không muốn xa hắn, học đại học là mấy năm trời, theo cái tính xấu của Triển Dương, nói không chừng ngay cả công ty cũng không mở, mỗi ngày muốn ngồi xổm bên ngoài trường học.

Triển Dương lại không thích mẹ mình, về trường học học cao hơn căn bản không thực tế, a a a a phiền chết đi được! Lục Thiếu Dung rất muốn đá Steven từ trên núi Nga Mi xuống.

Steven nhìn thấy đại điện Thục Sơn Giáo, lại tấm tắc khen ngợi, nhanh chân chạy lên.

Lục Thiếu Dung vội nói:“Đừng xông bậy, bên trong là đại quái cấp tông sư chính phái.”

Lý Tiêu Dao khoanh tay đứng một mình ở một góc thiên điện.

Chưởng môn Thục Sơn Phái lẳng lặng nhìn bức họa treo trên tường, nữ tử trong tranh cười tươi như hoa, đội mũ mầm, tay cầm Vu Nguyệt Thần Đao, hai mắt mang ý cười, cực kỳ giống, đúng là A Nô.

“Hắn là ai? Là đại quái?” Steven hỏi trong kênh chat riêng.

Lục Thiếu Dung đáp:“Hắn là nam chính Tiên Kiếm Lý Tiêu Dao, người trong tranh là A Nô.”

Lục Thiếu Dung cảm thấy thật là thê không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm, hai bà vợ của Lý Tiêu Dao đợi hắn bồi, cư nhiên còn ở đây xem tranh người thứ ba, thật là đồ vô lương tâm.

Lục Thiếu Dung bỗng nhiên nảy ra một ý, rút chảo sắt ra, nói:“Anh hai, anh ở đây đợi, đừng lại gần.”

Steven nửa hiểu nửa không gật đầu, trốn sau cột, nín thở, chăm chú nhìn Lục Thiếu Dung chậm rãi tiếp cận Lý Tiêu Dao từ phía sau.

Lục Thiếu Dung thập phần khẩn trương, chảo sắt không bị thu hồi, có lẽ vẫn còn hiệu quả.

Hắn giơ chảo sắt lên, đi đến sau lưng Lý Tiêu Dao.

Một cái hình người khổng lồ nhe răng múa vuốt, giơ Thần Khí cấp mười ba, hình chiếu được chiếu lên tường.

Lý Tiêu Dao nghiêng đầu, nhìn thấy bóng người trên tường, đột nhiên xoay người, rút Thái Cực Kiếm, xoay tay lại đó là một kiếm.

Lục Thiếu Dung dữ tợn quát: “Lý Tiêu Dao —— giác ngộ đi ——!”

Liền đó vung cái chảo sắt dốc toàn lực
đập xuống, một tiếng vang lớn, đập Lý Tiêu Dao bay tứ tung ra ngoài, một chảo hạ gục ngay!

Steven há hốc mồm, nửa ngày không phản ứng lại, Lý Tiêu Dao lại lần nữa chết đẹp mắt, rớt ra mấy món đồ, hóa thành một đạo bạch quang bay ra khỏi đại điện Thục Sơn Giáo, bay về phía đông.

Lục Thiếu Dung tò mò nhặt chiến lợi phẩm Lý Tiêu Dao rớt ra, Steven đã trợn tròn mắt.

Lục Thiếu Dung nói:“Cậu lên mấy cấp?”

Steven nói: “Hai, hai, hai…”

Lục Thiếu Dung nói:“Không đúng chứ, tôi cũng lên một bậc, cậu mới lên hai cấp?”

Steven nơm nớp lo sợ, nhìn ánh mắt Lục Thiếu Dung tràn đầy sợ hãi:“Hai mươi cấp…”

Lục Thiếu Dung hài lòng cười nói:“Tốt lắm, hắn bay đi đâu? Chúng ta lại đi tìm xem, hồi sinh xong lại cho hắn một chảo.”

Lục Thiếu Dung rớt một bậc cuối cùng lên lại, hắn nhặt lên một cái bình nhỏ Lý Tiêu Dao rớt ra, kiểm tra thuộc tính, khóe miệng run rẩy nói: “Chính tông thần du Ấn Độ? Sao Lý Tiêu Dao lại có cái này?”

Hắn cầm bình nhỏ lắc lắc, bên trong đầy một lọ, còn có năm quyển sách.

Steven chen vào nói “Vợ hắn nhiều lắm sao? Dùng cái này không tệ… Tôi biết…”

“Biết cái đầu anh.” Lục Thiếu Dung dở khóc dở cười trách mắng.

Họ nhặt sách lên, mỗi người một quyển lật xem, biết đây là đồ tốt, đệ tử Thục Sơn Phái khi bái sư học nghệ, sư phụ trong môn phái sẽ căn cứ lựa chọn mà trao tặng một loại tiên thuật, thủy, hỏa, phong, thổ, lôi tùy chọn, học được đều là những pháp thuật nhập môn cơ bản nhất.

Số lần sử dụng tiên thuật càng nhiều, giá trị thuần thục sẽ không ngừng tích lũy, đạt đến điều kiện thăng cấp sau có thể học được chiêu tiếp theo – giống như cơ quan thuật của Trúc Sơn Phái.

Ngoại trừ đệ tử Thục Sơn Phái, đệ tử môn phái khác không có quyền học tiên thuật ở chỗ Lý Tiêu Dao, nhưng năm quyển sách kỹ năng này lại có thể trực tiếp sử dụng, học được đạo pháp Thục Sơn.

Nói cách khác, chỉ cần giao sách cho Steven, hắn sẽ là người kiêm cả hai đạo pháp thuật Thục Sơn Phái và tr*n tr**ng Giáo.

Lục Thiếu Dung giao dịch hết sách cho Steven: “Cậu chọn học mấy quyển sách này đi, lúc luyện cấp không ngừng dùng pháp thuật ma làm độ thuần thục, là đồ tốt…”

Lục Thiếu Dung còn chưa nói xong, kim cương ánh sáng truyền đến tin nhắn, Triển Dương online.

“ Vợ.” Triển Dương hỏi:“Em đang làm gì vậy?”

Lục Thiếu Dung đáp:“Đang dẫn anh trai em chơi, Tonks đi rồi sao?”

Triển Dương hàm hồ đáp một tiếng, Lục Thiếu Dung lại nói:“Anh đừng vội đi, em vừa mới gặp chút chuyện…” Lục Thiếu Dung đang muốn bảo Triển Dương cùng mình đi tìm Hải Giá Hiên báo thù, giọng Triển Dương lại mang theo chút bất an, ngắt lời nói:“Có thể offline một lát không? Ông xã có chuyện muốn thương lượng với em.”

Lục Thiếu Dung đành phải bảo Steven tự đi luyện cấp, tháo Hồng Phiến xuống, đi ra phòng khách, Triển Dương đã đứng sẵn trong thư phòng, nói:“Nhỏ tiếng thôi.”

Lục Thiếu Dung không vui nói:“Còn chưa đi? Đã mấy giờ rồi?”

Hắn nhìn đồng hồ trên bàn, hơn bốn giờ sáng.

Triển Dương nói:“Cậu ta khóc rất lâu, ngủ trên sô pha rồi.”

Lục Thiếu Dung chú ý thấy đầu gối quần jean của Triển Dương ướt một mảng, đoán là nước mắt.

Hắn lạnh lùng nói:“Ồ, vậy sao?”

Triển Dương nói:“Có thể để cậu ta đêm nay ngủ ở phòng khách không?”

Lục Thiếu Dung hít sâu một hơi, im lặng hồi lâu, giờ này đuổi Tonks đi, cũng phải để Triển Dương đưa hắn đến khách sạn, không thể đuổi khách ra cửa rồi mặc kệ, hắn nghĩ kỹ rồi, chỉ phải nhượng bộ lần nữa:“Được rồi, sáng mai nhất định phải đi.”

Triển Dương như trút được gánh nặng nói:“Cảm ơn.”

Lục Thiếu Dung dở khóc dở cười nói:“Anh lấy lập trường gì mà cảm ơn? Ngày đầu năm mới đã muốn ăn chảo sắt sao?”

Triển Dương vội vàng ôm Lục Thiếu Dung, cười nói:“Anh nói sai rồi, anh thật là một… ừ.”

Lục Thiếu Dung nói:“Nói lại cho anh một lần nữa, sáng mai nhất định phải đi, nếu không đừng trách em quá đáng.”

Triển Dương nhịn không được trào phúng:“Em muốn một khóc hai nháo ba thắt cổ sao, hay là lăn lộn trên sàn nhà?”

Lục Thiếu Dung: “…”

Triển Dương cười đến hôn:“Chỉ đùa thôi, em rất thông minh, anh yêu em.”

Lục Thiếu Dung tự giễu nói:“Em thật là một thánh mẫu.”

Triển Dương hắc hắc cười làm lành, Lục Thiếu Dung nghiêm mặt nói:“Bây giờ, xin anh nhanh chóng đi tắm rửa, thay đồ ngủ, lên giường… Lát nữa nhớ thực hiện lời anh nói tối qua, muốn cưỡi em đến sang năm, bây giờ là mùng 1 tháng 1, đến ngày 31 tháng 12 năm nay…”

Triển Dương: “…”

(1) Văn ngôn (chữ Hán: 文言), trong tiếng Việt đời thường thường được gọi chung không phân biệt với chữ Hán là chữ Hán[cần dẫn nguồn], còn có tên gọi khác là Hán văn (漢文), Hán tự (漢字), chữ nho, cổ văn (古文), là một dạng ngôn ngữ viết truyền thống của tiếng Hán, hình thành dựa trên khẩu ngữ tiếng Hán thượng cổ, được sử dụng phổ biển trong sách vở từ thời Xuân Thu thế kỷ 5 TCN cho đến tận thế kỷ 20, khiến nó khác xa với nhiều dạng văn nói tiếng Hán hiện đại. Loại ngôn ngữ viết này dùng ngữ pháp và từ vựng cổ xưa có thể thấy trong điển tịch Tam giáo, nay đã bị đào thải và thay thế bằng bạch thoại ở Trung Quốc sau cuộc vận động văn hóa mới.- Theo Wikipedia, đọc thêm tại https://vi.m.wikipedia.org/wiki/V%C4%83n_ng%C3%B4n

(2) Bạch thoại là thuật từ đề cập đến các dạng văn viết tiếng Trung dựa trên các phương ngôn (tiếng địa phương) khác nhau được nói trên khắp Trung Quốc, khác với văn ngôn là dạng văn viết tiêu chuẩn được sử dụng xuyên suốt cho tới đầu thế kỷ 20.[1] Một bạch thoại dựa trên tiếng Quan thoại đã được sử dụng trong các tiểu thuyết dưới thời nhà Minh và nhà Thanh, và sau này được các nhà trí thức có liên hệ tới Phong trào Ngũ Tứ san định. Từ thập niên 1920 trở đi, dạng bạch thoại này là văn phong tiêu chuẩn cho tất cả các phương ngôn tiếng Trung khắp Trung Quốc đại lục, Đài Loan, Malaysia và Singapore với cương vị là văn viết của tiếng Quan thoại Chuẩn (tiếng Hán tiêu chuẩn hiện đại). Nó cũng được gọi là Bạch thoại Quan thoại (tiếng Trung văn viết tiêu chuẩn hoặc hiện đại) để phân biệt với các bản ngữ nói, và với các bản ngữ viết (bạch thoại) trước đây hoặc không chính thức như Bạch thoại tiếng Quảng Đông và Bạch thoại tiếng Mân Tuyền Chương.- Theo Wikipedia