Lên Thuyền Sang Mỹ Kết Hôn Để Đổi Đời

Chương 54: (Trò chơi)

Mấy ngày rời khỏi trò chơi, hoạt động Giáng Sinh đã tung ra lượng lớn pháp bảo và phi kiếm cao cấp, những phần thưởng này không cần nghĩ cũng biết, phần lớn đều bị Toản Thạch Công hội thu mua với giá cao.

Lục Thiếu Dung chợt thấy tà phái có lẽ gặp nguy hiểm. Hải Giá Hiên vốn là một kẻ cuồng luyện cấp, lúc này phía sau hắn theo rất nhiều ID người chơi chính phái xa lạ, đoán chừng sau khi dùng tiền mua được phi kiếm và pháp bảo cấp mười, thừa dịp vài cao thủ tà phái không online, đã tổ chức thành đoàn thể ngày đêm luyện cấp điên cuồng.

Cấp bậc của Lục Thiếu Dung bị đẩy xuống hơn hai mươi hạng toàn server, Hải Giá Hiên với con số cấp 93 càng kh*ng b* vững vàng chiếm giữ vị trí đầu bảng xếp hạng cấp độ.

Còn bảy cấp nữa, Hải Giá Hiên sẽ trở thành người đầu tiên trong trò chơi độ thiên kiếp, chỉ sợ khi kinh nghiệm đạt 99 cấp tối đa, Hải Giá Hiên sẽ dẫn đầu mọi người đến báo thù, rồi chờ đợi thiên kiếp giáng xuống.

Chờ Thanh Phong, Vô Ưu và những người khác bận xong việc ngoài đời, sẽ đến lúc nghiêm túc suy xét vấn đề này.

Phong Đô, tìm nhân tình \ tìm sư đệ tập hợp chia đội, Lục Thiếu Dung bắt đầu thực hiện lời hứa của mình——mấy ngày trước nhận được nhiệm vụ tìm người của Quỷ giới.

Lục Thiếu Dung nghiêm túc kiểm tra giao diện nhiệm vụ.

Nhiệm vụ: Trúc mã chi ước.

Nội dung: Hỗ trợ võ tôn Huyền Tiêu tìm kiếm cô hồn Vân Thiên Thanh, người đã phản bội Quỳnh Hoa phái mười chín năm trước, hoàn thành sẽ mở ra nhiệm vụ thế giới tiếp theo:“Bách quỷ dạ hành”.

Khen thưởng nhiệm vụ: Đạt được sự tin cậy của võ tôn Huyền Tiêu.

Nhiệm vụ: Hoa trong gương, trăng dưới nước.

Nội dung: Hỗ trợ Ma Tôn Trọng Lâu tìm kiếm hậu duệ Nữ Oa, Tử Huyên.

Khen thưởng nhiệm vụ: Đạt được sự tin cậy của Ma Tôn Trọng Lâu.

Sự tin cậy rốt cuộc có ích lợi gì? Lục Thiếu Dung hiện đã thu thập được ba sự tin cậy, lần lượt đến từ Cảnh Thiên của Vĩnh An Đường, Dũng Khí của Ngũ Độc Thú và Mộ Dung Tử Anh của Quỳnh Hoa phái.

Liên quan đến thuộc tính tin cậy này, lại không có bất kỳ sự giải thích nào, phỏng chừng chỉ là một kiểu biểu hiện độ hữu hảo của NPC.

Nếu nhiệm vụ có thể thuận lợi hoàn thành, liền sẽ có thêm Huyền Tiêu và Trọng Lâu, ở cuối danh sách thuộc tính, còn hiển thị một thuộc tính khác: Hận thù của Lý Tiêu Dao.

Lục Thiếu Dung không khỏi mỉm cười, xem ra Lý Tiêu Dao bị cái chảo của mình đập cho quá sức.

“Quỷ giới chỉ có thể tiến vào từ Phong Đô, tôi cũng là lần đầu tiên tới.” Lục Thiếu Dung trầm ngâm một lát, nói:“Đường bên trong không rõ lắm, Vô Ưu có việc không thể đến kịp, hắn đưa A Tị Châu cho tôi rồi, ba người chúng ta vào sao?”

Huyền Tiêu có chút ngoài ý muốn:“Chỉ có một mình ngươi?”

Lục Thiếu Dung đáp:“Thế nào?”

Trọng Lâu nói:“Ta không phải người?”

Huyền Tiêu làm lơ Trọng Lâu, chậm rãi nói:“Ngươi cảm thấy với sức một người của ngươi, có thể tung hoành Quỷ giới? Sau khi tiến vào ta và Ma Tôn lại không giúp được ngươi, phải biết âm dương hai giới không giống thế gian, đạo pháp, tiên thuật đều không áp dụng, chỉ có tâm pháp của hậu duệ Quỷ đạo Bắc Man Sơn mới có tác dụng.”

Lục Thiếu Dung nghĩ nghĩ, nói:“Vô Ưu thật sự không rảnh, hay là chờ hắn đến rồi nói?” Hắn theo bản năng nhìn quanh bốn phía, thấy cư dân Phong Đô không có nhiều, ra khỏi thành Hoàng Tuyền Quỷ, trên đường bao phủ một đoàn sương mù xanh mơn mởn, ít nhiều cũng có chút trong lòng run rẩy.

Trọng Lâu lại nói:“Đi đi, đi một bước tính một bước, bản tọa bảo hộ ngươi, cứ đi là được.”

Huyền Tiêu chỉ phải gật gật đầu, Lục Thiếu Dung trang bị A Tị Châu, đi vào con đường Hoàng Tuyền Quỷ.

Sau khi đoàn người Lục Thiếu Dung, Huyền Tiêu, Trọng Lâu tiến vào, phía sau lại có thêm mấy người nữa.

Đội tinh anh của Toản Thạch Công hội đi theo sau Từ Trường Khanh, tiến về phía Hoàng Tuyền Quỷ.

Hải Giá Hiên nói:“Bốn người cấp bậc cao nhất cùng ta và sư tổ xuống Quỷ giới, những người còn lại ở gần Phong Đô đánh quái luyện cấp, chuẩn bị tiếp ứng. Nơi này có vật phẩm tiêu hao đặc biệt là canh Mạnh bà…”

Từ Trường Khanh nhàn nhạt nói:“Ta không thể uống, ta uống vào sẽ quên đi chuyện kiếp trước, chỉ có các ngươi có thể uống. Hơn nữa cần thiết có một người duy trì trạng thái thân thể, mang theo Hỗn Nguyên Nhất Khí, Thượng Thanh Thần Phù, bảo hộ ta tiến vào âm phủ.”

Từ Trường Khanh đưa một lá bùa ố vàng cho Hải Giá Hiên, nói:“Tạm cho ngươi mượn dùng, xong việc cần phải trả lại.”

Hải Giá Hiên hơi trầm ngâm, trang bị thần phù, lá bùa đó đúng là pháp bảo trấn sơn của Nga Mi giáo, Từ Trường Khanh vì tìm kiếm Tử Huyên, riêng hướng chưởng môn Nga Mi mượn để vào Quỷ giới dùng.

Hải Giá Hiên chỉ định bốn người, đồng đội đều uống canh Mạnh bà, trên người bay ra một đạo sương khói hình thái linh hồn, đi theo sau Từ Trường Khanh và Hải Giá Hiên.

Từ Trường Khanh giải thích:“Quỷ vật và yêu thú nhân gian khác nhau một trời một vực, phi kiếm, pháp bảo chính phái khó có thể có hiệu quả với quái vật quỷ mị, trước hết cần dùng canh Mạnh bà tách lìa dương nguyên, ngươi dùng thân thể tiến vào con đường Hoàng Tuyền, tu vi ngược lại thành yếu nhất, cần phải cẩn thận bảo vệ chính mình.”

Lúc này Hải Giá Hiên mới hiểu, vì sao sau Chính Tà Đại Chiến mở ra bản đồ mới Cùng Trời Cuối Đất lại là phần thưởng cho tà giáo.

Đoán chừng trong đệ tử tà phái, những người tu luyện tâm pháp của môn phái Thi Quỷ tộc ở Quỷ giới tung hoành không bị cản trở, Diễm Thi Thôi Doanh, Yêu Thi Cốc Thần và Quỷ Thánh Tư Hoàn ba phái thật sự chiếm được lợi thế lớn.

“Vậy Trúc Sơn giáo của chúng ta thì sao? Chẳng lẽ không vớt được chút lợi ích nào sao?”

Lục Thiếu Dung kinh ngạc kiểm tra thông tin nhân vật tổ đội, phát hiện các thuộc tính của Trọng Lâu và Huyền Tiêu đều bị suy yếu đáng kể, tuy vẫn là thuộc tính một cách không rõ, nhưng các chỉ số lực công kích, phòng ngự vốn là năm dấu chấm hỏi đã giảm xuống còn bốn.

Huyền Tiêu châm biếm:“Cái này cũng nghĩ không ra? Bích Lạc Thiên xuống hoàng tuyền, Trúc Sơn giáo của các ngươi ở Bích Lạc Thiên tự nhiên có thêm thành công kích, nếu không danh xưng ‘Tiên Quang Vân Giới Pháo’ là lấy không sao?”

Lục Thiếu Dung bừng tỉnh đại ngộ, xem ra thế giới trò chơi này còn có quá nhiều bản đồ chưa từng khám phá, tạm gác lại việc người chơi không ngừng mạo hiểm thâm nhập.

Nhưng ba người tiến vào Quỷ giới, xung quanh cô hồn dã quỷ, oan hồn rất nhiều, vừa ngửi thấy hơi thở người sống liền không ngừng du đãng, rậm rạp lao về phía họ.

Mười đại quỷ tư của âm tào địa phủ, hầu như đều là nơi chưa có dấu chân người chơi, Lục Thiếu Dung chỉ tra cứu sơ lược bản đồ trên mạng rồi lên tuyến làm nhiệm vụ, không ngờ vừa đi vào đã quay cuồng muốn ngất xỉu.

Lộ tuyến ban đầu định ra là: Dọc theo bên ngoài quỷ thành đến cửa ra nhân gian Phong Đô —— tiến vào Hoàng Tuyền lộ —— Quỷ Môn Quan —— Tam Đồ Hà —— bên trong quỷ thành Phong Đô.

Phong Đô là điểm tiếp viện cho người chơi luyện cấp, làm nhiệm vụ ở Quỷ giới, ra khỏi thành lại có mười hai nhánh đường lớn, mười đường đầu thông đến Thập Điện Diêm La và mười tám tầng địa ngục, đều là quái vật cấp 70 đến 130.

Đường thứ mười một thông đến Hoàng Tuyền lộ: Hoàng Tuyền lộ —— Tam Sinh Thạch —— sông Vong Xuyên —— cầu Nại Hà —--- Chuyển Sinh đài.

Đường thứ mười hai là nơi duy nhất dành cho chính phái —— liên hoa đài, trên đài có một đại Boss cấp thiên thần hơn hai ngàn cấp, siêu thoát trên cả Thập Điện Diêm Vương.

Lục Thiếu Dung không có định vị GPS di động, bản tính mù đường hoàn toàn bại lộ. Trọng Lâu nghi ngờ nói: “Không phải đi bên kia sao? Ngươi ở chỗ này vòng tới vòng lui làm gì?”

Huyền Tiêu nói:“Hắn giống như muốn dẫn chúng ta luyện cấp.”

Lục Thiếu Dung mờ mịt nói:“Không không phải, ta lần đầu tiên tới, đường không rõ lắm… Là bên kia sao?”

Huyền Tiêu chỉ tay về phía ngôi đền xa xa:“Ba chữ ‘Quỷ Môn Quan’, không biết sao?”

Lục Thiếu Dung phát điên nói:“Nhìn hiểu rồi thì sao không nói sớm! Cái thứ chữ cổ oai bảy vặn tám đó, nhận ra mới là quỷ!”

Trước mắt là cánh đồng bát ngát mênh mông vô bờ, bên ngoài Quỷ Môn Quan khắp nơi là du hồn, Huyền Tiêu ngự Khởi Ngũ Linh Quy Tông kiếm, Lục Thiếu Dung lại đi phía trước mở đường.

Huyền Tiêu chỉ điểm:“Quỷ hồn đối với tiên linh, pháp thuật có hiệu quả miễn dịch, ngươi cần phải tập trung bốn pháo oanh kích.”

Quỷ hồn bay tới bay đi khắp nơi đã giết đến mềm tay, cấp bậc trung bình còn trên 70.

Lục Thiếu Dung vung thanh kiếm Thần Quang Biển Xanh cấp 49 khắp nơi, lại xuyên qua thân xác âm linh trong suốt, không thể gây sát thương, pháp bảo và phi kiếm thế gian ở địa phủ vậy mà thành sắt vụn.

Trọng Lâu nhìn một hồi, nói:“Chỗ này hẳn là đều là oan hồn không thể đầu thai chuyển thế.”

Huyền Tiêu gật đầu tỏ vẻ đồng ý, lại nói:“Thằng nhóc kia sao không cầu cứu?”

Lục Thiếu Dung mệt chết đi sống lại, làm nhiều công ít, thật muốn vứt phi kiếm không làm nữa, Trọng Lâu và Huyền Tiêu lại ở phía sau không nhanh không chậm đi theo, còn có thời gian nói chuyện phiếm.

Huyền Tiêu:“Bạn học Phi Ngư từng đề cập với ta về vô thượng pháp, việc hồn thể xuyên qua, như Trang Chu mộng điệp, ngươi nghe qua chưa?”

Trọng Lâu:“Chưa, nhưng ta thường nghe bọn họ nói những điều kỳ lạ, võ tôn cũng biết giải thích thế nào về ‘gọi điện thoại’?”

Huyền Tiêu mờ mịt lắc đầu, đáp:“Theo ta nghĩ, những người này đều là vượt thoát lục đạo, không ở trong tam giới, ngươi xem, chỗ này cũng không có quỷ hồn loại người như Phi Ngư, có thể thấy sau khi chết họ trực tiếp đầu thai, suy yếu tu vi, không cần trải qua Chuyển Sinh đài.”

Trọng Lâu gật gật đầu, nói:“Thế giới ngoài tam giới.”

Huyền Tiêu lại nheo mắt nghi ngờ nói:“Chỉ không biết thế giới ngoài của họ, còn có thế giới khác hay không. Đúng rồi, ta nghe thằng nhóc Thích Ăn Cá kia nhắc tới, bọn họ thường lấy Kỳ Lân làm thức ăn, giống như ăn cái gì… Kỳ Lân băng?”

Sắc mặt Trọng Lâu trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi, nói: “Bọn họ ăn… Ăn Kỳ Lân?!”

Huyền Tiêu cười giảo hoạt, tùy tay vỗ vỗ vai Trọng Lâu, sắc mặt Trọng Lâu trắng bệch, muốn hỏi lại không tiện hỏi tiếp.

Lục Thiếu Dung rốt cuộc chống đỡ không nổi, Trọng Lâu nói:“Phi Ngư! Nhường đường!”

Dã quỷ quá nhiều, trong nháy mắt tất cả dũng lại đây, Lục Thiếu Dung giũ ra cờ Huyền Âm Tụ Thú Vô Ưu cho, lại bị xung lượng của vạn quỷ xô đẩy bay vút ra ngoài, Huyền Tiêu tao nhã vung một chưởng, níu lại lưng Lục Thiếu Dung, trong thời gian ngắn rút lui, tiêu trừ xung lượng, quanh thân Trọng Lâu bùng ra ngọn lửa dữ dội, hiện ra ma thể!

Một con kỳ lân biến dị thị huyết hai mắt đỏ đậm xuất hiện, há miệng gầm rú, phun ra một cột lửa nóng cháy, phá hủy thông đạo phía trước, hiện ra thông đạo Quỷ Môn Quan.

Huyền Tiêu thu chưởng, nói:“Đi!”

Bọn họ hướng về phía sông Vong Xuyên khắc chữ “Âm ty”, “Địa phủ”, từ Quỷ Môn Quan tiến vào âm phủ.

Từ Trường Khanh dừng bước chân.
Hải Giá Hiên nói:“Địa phủ còn có loại nổ mạnh này?!”

Từ Trường Khanh chậm rãi lắc đầu, ánh mắt vô cùng phức tạp, sau một hồi nói:“Trọng Lâu cũng tới, chúng ta đi trước cầu viện liên hoa đài, không thể để hắn đi trước một bước.”

Bên trong Quỷ Môn Quan, thành Phong Đô.

Chỗ này lại náo nhiệt hơn nhân gian nhiều, khắp nơi du đãng âm sai và đủ loại quỷ hình thù kỳ quái, sau khi vào thành, quỷ hồn tuy tỏ vẻ tò mò với khí tức người sống của Lục Thiếu Dung, lại không hề chủ động tấn công.

Lục Thiếu Dung mệt đến kiệt sức, tìm một NPC lão quỷ mua nước thuốc bổ sung, khắp nơi treo giấy trắng phúng viếng, từng nhà cửa dán câu đối trắng điếu tang, sắc trời tối đen, ngẩng đầu là những chiếc đèn giấy huyền ảo trên đường phố, thật ra lại có một vẻ thú vị khác.

Phía xa một đội quỷ đầu lớn khua chiêng gõ trống đi ngang qua, Trọng Lâu chờ đến không kiên nhẫn, tùy tay kéo một con lại, túm lấy cổ con quỷ đầu lớn, hỏi:“Tử Huyên ở đâu?”

“Này, đừng đánh nhau!” Thiếu Dung thấy Ma Tôn và Võ Tôn đang ức h**p một NPC quỷ đầu lớn hơn cấp 90, vội nói:“Đợi lát nữa tôi hỏi, hai người đứng yên, đừng nói chuyện, cũng đừng gây thêm phiền phức cho tôi.”

Lục Thiếu Dung cùng NPC b*n n**c thuốc nhấp mở cửa sổ giao dịch, thuận miệng nói:“Có thứ gì tốt bán không?”

Lão quỷ thấy phía sau Lục Thiếu Dung đi theo hai con đại quái siêu cấp, không dám chậm trễ, cười nói: “Có có có, lần đầu tiên đến âm phủ chúng ta sao?”

Lục Thiếu Dung nói:“Đúng vậy, tiện thể hỏi thăm một người…” Hắn bỗng nhiên trợn tròn mắt.

Đơn vị mua sắm đồ vật ở âm phủ là tiền giấy! Lục Thiếu Dung như lạc vào sương mù, tiền giấy lấy đâu ra? Ngay cả nguyên bảo cũng không dùng được?

Lão quỷ nói:“Mua lương thực chỗ ta, nước bùa chỉ có âm phủ mới dùng được, tốc độ hồi phục gấp đôi thế gian, ra ngoài không dùng được nữa đâu, tiền lưu thông là tiền giấy, nhớ kỹ đấy ——”

Lục Thiếu Dung liếc nhìn hàng kiếm gỗ chuyên dụng cho Quỷ giới, thở dài lại quên mất chuyện này.

“Bà xã ——” Giọng Triển Dương âm trầm vang lên bên tai, Lục Thiếu Dung vội vàng xoay người, thấy Triển Dương bưng một chiếc đèn lồng, từ dưới hắt lên, chiếu ra khuôn mặt thảm hề hề.

“Mẹ ơi ——” Lục Thiếu Dung bị dọa đến hồn phi phách tán.

Triển Dương thu đèn lại, cười ha ha, Lục Thiếu Dung lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, chú ý tới Triển Dương không có chân, hai tay ngoan ngoãn rủ xuống trước người như quỷ, thân thể bay tới thổi đi, nói:“Tạo hình mới thế nào?”

Lục Thiếu Dung dở khóc dở cười nói:“Anh biến thành quỷ?! Online khi nào?”

Triển Dương nói:“Ừ hứ? Cửa Phong Đô, âm sai Triệu Vô Duyên đang bán canh Mạnh Bà, năm kim tệ một chén, uống vào có thể biến thành quỷ trực tiếp qua đây, cái đèn này gọi là Dẫn Hồn Quang, mang theo nó sẽ không bị dã quỷ ven đường tấn công.”

Lục Thiếu Dung: “…”

Lục Thiếu Dung bi phẫn nói:“Có chuyện này sao? Sao em không biết?”

Triển Dương vỗ bốp một cái vào gáy Lục Thiếu Dung, châm chọc:“Mơ hồ, chồng một hồi không online, liền chạy mất rồi.”

Triển Dương dưa cho Lục Thiếu Dung mấy vạn tiền giấy, Lục Thiếu Dung nói:“Cũng là đổi ở ngoài Phong Đô?”

Triển Dương gật gật đầu, Lục Thiếu Dung mua chút đồ ăn lót dạ, lại mua một thanh liễu mộc kiếm trang bị vào, kéo Triển Dương vào đội. Nói:“Việc bận xong rồi?”

Triển Dương nói:“Sĩ Nguyên đi liên hệ người rồi, anh bảo cậu ấy tiện đường mua chút đồ ăn tối, mình chơi trước đi.”

Lục Thiếu Dung lúc này mới nhớ ra hôm nay là đêm giao thừa dương lịch, lại một năm nữa sắp qua, nói:“Tối nay thế nào?”

Triển Dương nói:“Bạn gái Sĩ Nguyên về nhà bố mẹ rồi.”

Lục Thiếu Dung gật gật đầu, nói:“Vậy bảo cậu ấy đến nhà mình ăn đi, làm xong nhiệm vụ rồi ăn cơm.”

Triển Dương nói:“Ăn lẩu, sau đó bắt đầu cưỡi em, cưỡi đến sang năm luôn.”

Lục Thiếu Dung phát điên:“Đừng có nói lung tung trong đội! Huyền Tiêu với Trọng Lâu đâu rồi! Đồ ngốc!”

Triển Dương và Lục Thiếu Dung đơn giản cộng lại, chia xong trang bị dược phẩm, liền quay đầu, thấy Huyền Tiêu và Trọng Lâu lại đang ức h**p NPC, lần này đối phương là một con quỷ nước tóc tai rũ rượi, Trọng Lâu trực tiếp nắm tóc con quỷ nước lôi đi, hỏi mấy câu.

Huyền Tiêu đưa cho nó một tờ tiền giấy, đuổi con quỷ nước đi.

Huyền Tiêu và Trọng Lâu bắt đầu tranh chấp, người trước không thấy hỉ nộ, người sau lại không kiên nhẫn phất tay, dường như đang cưỡng ép Huyền Tiêu chấp nhận ý kiến của mình.

“Lại cãi nhau gì đấy?” Lục Thiếu Dung thật cảm thấy làm nhiệm vụ cho hai đại Boss này thật sự là một sai lầm.

Triển Dương nhún vai, chậm rãi lướt qua, Lục Thiếu Dung nghe rõ nội dung họ cãi nhau.

Trọng Lâu nói:“Hắn muốn tìm người ở Tam Sinh Thạch đợi hắn, Tử Huyên ở Minh Hải Huyết.”

Huyền Tiêu lạnh lùng nói:“Đi Tam Sinh Thạch trước, Tử Huyên đang ngâm trong biển, nhất thời đi không được; sư đệ Vân Thiên Thanh của ta lại có khả năng đầu thai chuyển thế bất cứ lúc nào .”

Trọng Lâu không kiên nhẫn nói:“Trong Minh Hải Huyết toàn là hóa quỷ nước, yêu ma vào trong biển, thống khổ vô cùng vô tận, để nàng ngâm trong biển ngươi nhẫn tâm sao?!”

Huyền Tiêu châm biếm:“Có liên quan gì đến ta?”

Trọng Lâu nói:“Không được, đi Hải Huyết! Hắn đã đợi ngươi mười chín năm, hà tất gấp gáp trong chốc lát này?”

Huyền Tiêu trả lời lại một cách mỉa mai:“Ngươi theo đuổi đám đàn bà con gái kia cả trăm năm, càng không vội trong chốc lát này.”

Trọng Lâu giận dữ nói:“Ta hiện tại muốn đi Minh Hải Huyết dưới liên hoa đài, ngươi tự lo liệu đi.”

Huyền Tiêu nói:“Không được! Chúng ta tiến vào âm phủ toàn dựa vào A Tị Châu trên tay Phi Ngư che chở, cách mười trượng, U Minh giáo chủ liền biết ngươi và ta ở đây, đừng có trêu chọc phiền phức.”

Trọng Lâu vô cùng nôn nóng, một lát sau nói:“Phi Ngư, ngươi quyết định đi. Đi đường nào trước.”

Khóe miệng Lục Thiếu Dung run rẩy, vốn dĩ đang cùng Triển Dương xem kịch, không ngờ cuối cùng lại thành phiền phức của mình.

Triển Dương chế nhạo nói:“Mau quyết định đi, đội trưởng.”

Huyền Tiêu nhàn nhạt nói:“Thằng nhóc Thích Ăn Cá tới khi nào? Nhà ngươi ai là nóc nhà?”

Nụ cười của Triển Dương cứng đờ trên mặt, Lục Thiếu Dung vội nói:“Việc lớn anh ấy quyết định, việc nhỏ tôi quyết định… Mau, bạn học Dương Dương , anh nói đi đường nào.”

Triển Dương nghiêm mặt nói:“Đây là việc nhỏ!”

Trọng Lâu chờ đến không kiên nhẫn, xoay người bay đi.

“Ai! Ngươi…” Lục Thiếu Dung chỉ phải ngự kiếm liễu mộc đuổi theo, Huyền Tiêu xoay người rời đi. Lục Thiếu Dung ở trên không trung lộn một vòng, muốn đuổi theo Huyền Tiêu, hai người mỗi người một ngả, đi lại đều ngược hướng nhau.

“Làm sao bây giờ?”

“Em cứ đuổi theo một người trước đi.” Triển Dương nói:“Anh lại nghĩ cách dỗ người kia về.”

Lục Thiếu Dung chỉ phải nói:“Được rồi, liên lạc qua kênh đội ngũ.”

Lục Thiếu Dung đuổi theo Trọng Lâu, bay về phía con đường thông đến liên hoa đài.

Chỗ đó phật quang ẩn hiện, tiếng Phạn ngân vang, không giống không khí u minh Quỷ giới.

Trên liên hoa đài kim bích huy hoàng, bảo quang vạn đạo, có một thiên thần đại Boss áp đảo vô số tiên ma —— U Minh giáo chủ, dưới liên hoa đài là Minh Hải Huyết mênh mông vô bờ, trong biển trấn áp thánh tổ Yêu tộc đang thống khổ quay cuồng —— hậu duệ Nữ Oa, Tử Huyên.

Triển Dương thì bay chuyển hướng trên hư không, đi theo Huyền Tiêu, bay lên  Hoàng Tuyền lộ.

Chỗ đó quỷ hồn xếp hàng dài để đầu thai, liếc mắt nhìn cũng không thấy đầu thấy đuôi.

Cuối Hoàng Tuyền lộ là Tam Sinh Thạch, trên sông Vong Xuyên, đầu cầu Nại Hà, Vân Thiên Thanh đang đứng đợi Huyền Tiêu mười chín năm.

Tác giả có lời muốn nói:

A ha ha ha ~~ Đại nhân thủy bộ lưỡng thê Trọng Lâu đã vẽ tranh rồi nha ~