Lên Thuyền Sang Mỹ Kết Hôn Để Đổi Đời

Chương 27

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Maldives, đêm khuya, khách sạn ven biển.

Quần đảo san hô nằm ở phía nam Ấn Độ, được mệnh danh là "thiên đường bị lãng quên", một điểm đến nghỉ dưỡng tuyệt vời.

Triển Dương và Lục Thiếu Dung đến nơi đã khuya, Lục Thiếu Dung ngủ say trên máy bay, mơ màng bước xuống thuyền đêm, như một cái xác không hồn đến một hòn đảo nhỏ vô danh.

"Nơi này gọi là đảo Kéo Cổ." Triển Dương ký tên vào tờ đăng ký tại quầy lễ tân khách sạn, rồi nói châm biếm: "Ngủ, ngủ suốt, ngày nào cũng ngủ."

Lục Thiếu Dung gật đầu, đeo ba lô du lịch trên cổ, buồn ngủ nhìn ra cảnh biển bên ngoài đại sảnh.

Mặt biển xanh thẳm vô tận, gió biển thổi từng đợt sóng vỗ vào bờ. Bầu trời đen kịt, không có chút ánh sáng ô nhiễm nào từ thành phố, những ngôi sao trên trời tụ tập thành một dải ngân hà lấp lánh, như thể một dòng sông bạc chảy ra từ cuối chân trời.

Triển Dương nói: "Em không phải muốn bơi lội sao? Ngày mai có thể ra ngoài lặn biển."

Lục Thiếu Dung lại ngây ngốc gật đầu, đi theo Triển Dương lên tầng hai.

Trên máy bay, người phụ nữ Malaysia kia lại líu lo đi ngang qua bọn họ, cười lớn nói gì đó.

Triển Dương không ngờ rằng tuyến đường du lịch của người phụ nữ này lại giống họ đến vậy, anh ta lười tiếp chuyện.

"Ở đây không được nhặt vỏ sò, nước máy không được uống, không được câu cá..."

Triển Dương dẫn Lục Thiếu Dung vào phòng của họ, ném chìa khóa xuống: "Nhớ chưa?"

Lục Thiếu Dung chạm vào hoa văn chiếc đèn bàn, lẩm bẩm: "Chúng ta ở đây bao lâu?"

Triển Dương không trả lời, bật đèn phòng tắm, Lục Thiếu Dung ngã xuống giường, cơn buồn ngủ kéo đến, cậu hoàn toàn mất hết sức lực.

Một lát sau, tiếng nước chảy vang lên trong phòng tắm, nước ấm từ vòi hoa sen dội xuống, Triển Dương đứng dưới làn nước, hít một hơi thật sâu.

Ánh đèn phòng tắm hắt lên bóng dáng người đàn ông khỏa thân trên bức tường kính trong suốt. Hơi thở Lục Thiếu Dung dồn dập, Triển Dương xoa mái tóc ngắn ướt sũng, cởi chiếc áo sơ mi trắng dính ướt trên người, ném vào giỏ quần áo.

Lục Thiếu Dung hoàn toàn tỉnh táo, họ đã kết hôn, đang hưởng tuần trăng mật, lát nữa... sẽ làm gì đây?

"Ông xã." Lục Thiếu Dung ngập ngừng gọi.

Triển Dương mặc một chiếc áo tắm dài màu trắng, vén áo lên, để lộ đôi chân thon dài, bước lên giường, nói: "Đi tắm đi."

Lục Thiếu Dung vô cùng căng thẳng, hơi nước phủ đầy bức tường kính trong phòng tắm. Cậu c** q**n áo, vặn nước ấm, bỗng nhiên lau lau tấm kính, tiến lại gần, hỏi: "Anh đang nhìn trộm em sao?"

Triển Dương xấu hổ quay đầu đi, gầm gừ: "Không có!"

"Ngủ đi."

"Em không muốn ngủ lắm."

Lục Thiếu Dung tắm xong lên giường, kéo chăn đắp, Triển Dương lại nói: "Em không phải buồn ngủ lắm sao?"

"s* s**ng cái gì? Hửm?" Triển Dương nắm lấy tay Lục Thiếu Dung, người kia đang v**t v* cơ ngực của anh.

Lục Thiếu Dung cởi áo tắm dài của mình, xoay người ngồi dậy, cưỡi lên hông Triển Dương, cảm nhận được v*t c*ng rắn của anh, cậu nói: "l*m t*nh nhé?"

Triển Dương hít sâu, một lát sau l**m môi, đáp: "Thiếu Dung..."

"Thao (nghĩa là đuỵt đó) em đi." Lục Thiếu Dung kéo tay Triển Dương, nhỏ giọng yêu cầu.

Triển Dương đáp khẽ: "Em sẽ chết đấy."

Lục Thiếu Dung mỉm cười nói: "Không sao."

Lục Thiếu Dung hôn dọc theo cổ Triển Dương xuống dưới. Sự cọ xát giữa làn da của họ mang lại một cảm giác khoái lạc khó tả. Cậu hôn lên ngực, bụng, cởi dây lưng của anh.

Triển Dương tr*n tr**ng toàn thân, chiếc áo tắm dài bằng khăn lông trượt xuống vai và cánh tay. Anh ta không yên phận gập một chân lên, như muốn che giấu điều gì đó, giống như một chàng thiếu niên theo bản năng che giấu sự căng thẳng của mình trước mặt người mình yêu.

Lục Thiếu Dung hôn xuống bụng dưới của anh, m*t mát bên hông, rồi dùng lưỡi l**m dọc theo v*t c*ng rắn của anh đến đ** kh*c. d**ng v*t của Triển Dương thô dài và nóng rực, Lục Thiếu Dung l**m đ** kh*c của anh, dùng môi mỏng m*t nhẹ.

Triển Dương thở hổn hển vài tiếng, giơ tay v**t v* gò má Lục Thiếu Dung.

"Kỹ thuật khá đấy." Triển Dương nâng cằm cậu lên, châm chọc: "Hay thường xuyên thổi kèn cho người khác?"

Lục Thiếu Dung thờ ơ đáp: "Xem phim GV trong kho nhà anh để học."

Triển Dương: "..."

Lục Thiếu Dung lại nói: "Tiểu kịch trường sau bữa trà chiều, Jenny cũng tò mò lắm..."

Triển Dương dở khóc dở cười nói: "Em đủ rồi đấy!"

Triển Dương ôm eo Lục Thiếu Dung, để cậu cưỡi lên hông mình, nói: "Nằm xuống."

Lục Thiếu Dung ngoan ngoãn vùi đầu vào vai Triển Dương, hôn lên chiếc cổ sạch sẽ của anh. Triển Dương lục lọi đồ đạc trên tủ đầu giường, nắm chặt lấy cánh tay Lục Thiếu Dung.

"Nghĩ đến ai vậy?" Triển Dương đột nhiên hỏi, anh ta lấy ra một lọ sữa dưỡng ẩm nhỏ được khách sạn tặng. Lục Thiếu Dung hiểu ý, đưa tay mở nắp lọ. Triển Dương đổ ra một ít, ngón tay họ quấn quýt lấy nhau, thoa đều sữa dưỡng ẩm.

Lục Thiếu Dung đáp: "Nghĩ đến bạn trai cũ của em."

Triển Dương xoa đùi Lục Thiếu Dung, chạm đến hậu môn của cậu, thoa sữa dưỡng ẩm, nhỏ giọng hỏi: "Nghĩ đến cái gì? Kích thước của hắn ta có lớn hơn anh không?"

Lục Thiếu Dung đáp: "Không lớn bằng anh." Khi bị ôm eo, cậu thực sự nhớ đến một người khác, không phải bạn trai cũ, mà là Gió Lốc.

Hành động của họ quá giống nhau, khiến cậu thoáng có cảm giác quen thuộc.

Triển Dương cao lớn, vật kia cũng dài gần 16-17 cm. Khi bị Lục Thiếu Dung đè lên, d**ng v*t của họ cọ xát vào nhau, cả hai đều tiết ra chất lỏng trơn trượt. Lục Thiếu Dung nhẹ nhàng nhúc nhích, v*t c*ng rắn của cậu cọ xát với vật thô to của Triển Dương, hơi thở của cả hai đều dồn dập.

"Họ nói anh là chuối hỏng." Triển Dương trêu chọc.

Hơi thở Lục Thiếu Dung rối loạn, Triển Dương ngón tay không chút khách khí chọc vào hậu môn của cậu. Cảm giác dị vật xâm nhập khiến Lục Thiếu Dung rùng mình.

"Ý gì?" Ánh mắt Lục Thiếu Dung có chút mơ màng, nhìn anh ta một lát, rồi hôn lên môi anh ta.

Triển Dương thích thú quan sát Lục Thiếu Dung th* d*c, hai ngón tay chậm rãi ra vào hậu môn của cậu, nói: "Biết chuối không? Bên ngoài màu vàng, bên trong màu trắng. Chỉ người bề ngoài da vàng, nhưng có kỹ năng của người da trắng."

Lục Thiếu Dung "Ừm" một tiếng, Triển Dương ngón tay đã tiến vào ba ngón, khiến cậu hơi đau.

"Chuối hỏng là, bên ngoài màu vàng, bên trong màu đen." Lục Thiếu Dung thở hổn hển nói.

"...Đúng vậy." Triển Dương đắc ý cười.

Anh ta để Lục Thiếu Dung cưỡi lên hông mình, giúp cậu điều chỉnh tư thế. Sữa dưỡng ẩm làm v*t c*ng rắn của cậu trơn bóng và ướt át. Khi đâm vào cơ thể Lục Thiếu Dung, cả hai đều phát ra tiếng r*n r* khe khẽ.

"Chờ một chút..."

"Lát nữa em sẽ quen thôi." Triển Dương hài hước nói.

"A!"

Lục Thiếu Dung th* d*c dồn dập. Lâu lắm rồi không có ai xâm nhập vào cơ thể cậu, điều này khiến cậu cảm thấy co rút đau đớn. Triển Dương ấn vai cậu, không chút khách khí để cậu ngồi xuống hoàn toàn.

Lục Thiếu Dung mím môi, cắn chặt nắm tay, cảm nhận được vật thô to kia hung hăng mở rộng cậu.

Một lúc lâu sau cậu mới hoàn hồn, Triển Dương ngồi dậy, ôm lấy cậu. Vật kia rút ra một chút, Lục Thiếu Dung thở ra một hơi dài, rồi bắt đầu thử động đậy nhẹ nhàng.

"Ô ô..."

Triển Dương nhẹ nhàng ra vào, Lục Thiếu Dung cảm nhận được sự cẩn thận của anh ta, cậu cảm kích ôm lấy đầu anh ta, vừa khó chịu vừa khoái lạc. Cơn đau trướng ở hậu môn dần dần bị tê dại thay thế.

Triển Dương nhẹ nhàng thúc vài cái, Lục Thiếu Dung xấu hổ vùi đầu vào vai anh ta, thỏa mãn rên khẽ. Triển Dương châm chọc: "Sao em không r*n r*?"

Lục Thiếu Dung nghiến răng nói: "Anh..."

Triển Dương th*c m*nh: "Nhanh lên, bà xã, chuyên nghiệp chút đi, rên đi."

Lục Thiếu Dung nói: "Chuyên nghiệp cái gì, em không phải trai bao!"

Triển Dương "Ừm" một tiếng, nói: "Thử xem?"

Anh ta đột nhiên đứng dậy, ôm eo Lục Thiếu Dung, bế cậu đến bên cửa sổ, kéo rèm ra.

"Ô..." Lục Thiếu Dung khó chịu th* d*c điên cuồng. Cậu không có thói quen l*m t*nh, sự xâm nhập của Triển Dương khiến da đầu cậu tê dại, kh*** c*m tột độ. Triển Dương lại hiểu lầm rằng cậu đã mang sự quật cường đặc trưng của mình lên giường.

Triển Dương đổi tư thế cho Lục Thiếu Dung, kéo hai tay cậu, để cậu ấn vào lan can ban công.

Lục Thiếu Dung ngắt quãng nói: "Chậm, chậm một chút..."

Triển Dương nhướn mày, nói khẽ: "Rên vài tiếng đi? Xung quanh yên tĩnh thế này, tiếng rên của em sẽ vọng xa lắm..."

Lục Thiếu Dung nghiến răng nói: "Sẽ... sẽ làm cả khách sạn sáng đèn mất."

Triển Dương chậm rãi rút v*t c*ng rắn ra, rồi đâm vào hoàn toàn. Lục Thiếu Dung cắn nắm tay, "Ưm" một tiếng. Triển Dương bắt đầu va chạm không chút lưu tình, tiếng bạch bạch vang lên không ngừng. Lục Thiếu Dung thất thần nhìn ra biển khơi cuồn cuộn, cảm thấy mình sắp phát điên.

Cậu theo bản năng nhích người về phía trước một chút, Triển Dương lại ôm eo cậu, không chút khách khí kéo cậu về phía mình. Cú đâm sâu hơn, hoàn toàn hơn.

Lục Thiếu Dung phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào, thở hổn hển. Hậu môn cậu bị Triển Dương hung hăng mở rộng, sâu trong cơ thể bị đâm mạnh vài cái. d**ng v*t cứng rắn ở phía trước gần như mất kiểm soát. Triển Dương th*c m*nh vài cái, rồi đâm sâu hết cỡ, một tay vòng qua cổ Lục Thiếu Dung, kéo cậu ngửa người ra.

Ngực và bụng anh ta dính sát vào lưng đẫm mồ hôi của Lục Thiếu Dung. Hơi thở Lục Thiếu Dung cứng lại, rồi nheo mắt lại, đôi mắt thất thần ngẩng lên. Đồng tử cậu hơi giãn ra, rồi co rút lại, phản chiếu ánh sao lấp lánh trong đêm tối.

Cậu theo bản năng ôm lấy eo Triển Dương, muốn anh ta đâm sâu hơn nữa.

Triển Dương thì thầm bên tai Lục Thiếu Dung: "Bà xã, em sắp bắn rồi."

Triển Dương ngừng động tác, v*t c*ng rắn của anh ta cắm sâu trong cơ thể Lục Thiếu Dung, chịu đựng từng đợt co thắt.Cảm giác đó khiến anh ta cũng suýt chút nữa xuất tinh.

Triển Dương v**t v* ngực Lục Thiếu Dung xuống dưới, nhéo đ** nh* cứng rắn của cậu, xoa nhẹ, rồi sờ xuống bụng dưới, nắm lấy d**ng v*t của cậu, nhẹ nhàng v**t v*.

"Thoải mái không?"

"Thoải... mái." Lục Thiếu Dung r*n r*: "Cho em bắn đi..."

Triển Dương hôn lên tai Lục Thiếu Dung, ngón tay hơi dùng sức, nhéo đ** kh*c của cậu. Chất lỏng trơn trượt chảy ra đầy tay, nhỏ giọt xuống người Lục Thiếu Dung.

"r*n r* cho ông xã nghe chút nào?" Giọng nói trầm khàn của Triển Dương mang theo một tia dụ dỗ.

Lục Thiếu Dung nói: "Xin... xin anh."

Lục Thiếu Dung khó chịu th* d*c. Cậu gần nửa năm không có ai xâm nhập, hành vi lưu manh đêm nay của Triển Dương nhanh chóng đẩy cậu l*n đ*nh điểm d*c v*ng. Vật kia của Triển Dương cắm trong hậu môn Lục Thiếu Dung, không hề rút ra, mà thay vào đó là một tay xoa bóp n** m*n c*m trước ngực cậu, tay kia linh hoạt trêu chọc d**ng v*t đang căng cứng của cậu.

Mỗi khi Lục Thiếu Dung run rẩy và sắp xuất tinh, Triển Dương lại cảm nhận được sự co rút ở hậu môn cậu, rồi nhéo chặt đ** kh*c của cậu, kìm hãm tinh triều của cậu.

Lục Thiếu Dung gần như suy sụp, tay cậu vô số lần ấn vào bàn tay to lớn của Triển Dương, nhưng anh ta không hề lay chuyển.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, Lục Thiếu Dung cuối cùng cũng nức nở. Triển Dương c*n v** c* cậu trước một bước, bắn vào bên trong cơ thể cậu.

"Anh... anh..." Lục Thiếu Dung khó khăn nuốt nước miếng, Triển Dương c*n v** c* cậu lần nữa, khiến cậu rùng mình.

Triển Dương thở hổn hển, nói: "Bảo bối, bây giờ mới bắt đầu."

Anh ta ôm Lục Thiếu Dung về giường, để cậu nằm nghiêng, v**t v* một lát, d**ng v*t của Triển Dương lại trướng to. Anh ta gần như trừng phạt mà ra vào, đè Lục Thiếu Dung xuống dưới. Lục Thiếu Dung cắn chặt tấm ga trải giường trắng tinh, "Ưm ưm" xin tha, Triển Dương lại đặt cậu lên ghế, cuồng nhiệt đâm mạnh.

Cả đêm, Triển Dương gần như dùng hết mọi cách. Thói quen nhẫn nhịn của Lục Thiếu Dung khiến anh ta không thấy được phản ứng hài lòng, nhưng càng như vậy, Triển Dương càng hứng thú, nhất quyết không cho Lục Thiếu Dung nghỉ ngơi một lát, như thể quá trình l*m t*nh của anh ta có một mục tiêu - đó là khi tự tôn của Lục Thiếu Dung sụp đổ và lớn tiếng r*n r*.

Nhưng Lục Thiếu Dung vẫn không làm vậy.

Lục Thiếu Dung bị Triển Dương đâm đến gần như cả đêm, cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, nhưng lại vô cùng thỏa mãn.

Trên ga trải giường còn một vũng lớn dịch thể của Lục Thiếu Dung khi nằm sấp bị thao.

Khi trời gần sáng, Triển Dương kéo tấm ga trải giường ra một chút, ôm Lục Thiếu Dung vào lòng, ngủ sang bên kia giường.

Lục Thiếu Dung gối lên cánh tay Triển Dương, một lát sau cảm thấy không thoải mái, xoay người, cuộn tròn một mình rồi chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Lục Thiếu Dung tỉnh dậy trong tiếng chim biển hót líu lo. Cậu kéo rèm ra, Maldives hiện ra với toàn cảnh thiên đường.

Trước mặt là biển cả bao la, biển và trời hòa làm một, khắp nơi đều là màu xanh lam.

Nước biển trong vắt, mang một màu xanh ngọc bích tuyệt đẹp, những rạn san hô quý giá phản chiếu ánh sáng mặt trời dưới đáy biển.

"Hai con cá đào hoa này là anh mua khi đến Maldives lần trước." Triển Dương nói.

Anh ta mặc một bộ đồ đi biển thường ngày, chiếc áo sơ mi hoa màu xanh nhạt mở hai cúc áo trên, để lộ xương quai xanh gợi cảm, mặc một chiếc quần đi biển màu trắng, bên dưới lộ ra cạp q**n l*t màu đen và vài sợi lông mu, chân đi đôi dép lê, ngồi bên bàn trà trên ban công uống trà, ăn sáng, đọc báo.

Lục Thiếu Dung tr*n tr**ng đứng dưới ánh mặt trời, ánh nắng khiến cậu có chút choáng váng. Cậu phát hiện ánh mắt Triển Dương dừng lại trên người mình, rồi nuốt nước miếng.

Lục Thiếu Dung đỏ mặt, xoay người đi tắm, thay quần áo.

Triển Dương vô cùng tỉnh táo, 8 giờ đúng giờ xuống lầu mua bữa sáng. Giờ giấc đối với anh ta dường như không có bất kỳ ảnh hưởng nào. Lục Thiếu Dung ngồi xuống bàn, vô cùng bất mãn.

Lục Thiếu Dung dùng nĩa gẩy đĩa thức ăn gồm trứng chiên, giò hun khói và cà phê uyên ương.

Triển Dương hừ hừ nói ra tiếng lòng của Lục Thiếu Dung:"Anh thao em cả đêm, rồi cho em ăn cái này?"

Lục Thiếu Dung ném chiếc nĩa xuống, bi thương nói: "Đúng! Đổi đĩa khác!"
Triển Dương nở nụ cười đắc ý chiến thắng.

Nhưng Lục Thiếu Dung ăn trứng gà, cảm thấy hương vị vẫn khá ngon. Triển Dương nói: "Trứng gà nhập khẩu từ Ấn Độ đấy."

Lục Thiếu Dung thờ ơ nói: "Lát nữa làm gì?"

Triển Dương nói: "Tiếp tục l*m t*nh, làm đến tối ăn cơm."

Lục Thiếu Dung: "..."

Triển Dương châm chọc: "Vừa xuống lầu mua bữa sáng, anh quen được ông Hill. Vợ ông ấy là người phụ nữ Malaysia ngồi cạnh chúng ta trên khoang hạng nhất hôm qua..."

"Lát nữa anh định ra khơi câu cá với ông ấy."

Lục Thiếu Dung gật đầu, hỏi: "Em cũng đi sao?"

Triển Dương nói: "Không không, em không cần đi, đó là hoạt động của đàn ông. Em có thể cùng vợ ông ấy - bà Hill đan len trên bãi biển."

Lục Thiếu Dung không nói nên lời, lại hỏi: "Khi nào về?"

Triển Dương cười mờ ám, nói: "Em cũng có thể đi bơi. Nước biển bên ngoài khá đẹp..." Anh ta dùng ngón tay ấn vào đầu gối Lục Thiếu Dung, không yên phận s* s**ng trên đùi cậu, rồi sờ đến mông. Môi anh ta gần như chạm vào môi Lục Thiếu Dung, l**m khóe miệng dính lòng đỏ trứng của cậu, nói khẽ: "Nhưng cúc hoa nhỏ của em sau đêm qua, chắc là hơi sưng rồi, bơi có lẽ sẽ đau."

Lục Thiếu Dung cảm động kéo tay Triển Dương, nói: "Ông xã, anh chọn câu cá là sáng suốt, vì những thứ ngâm nước biển sẽ bị mất nước và co lại, vì hạnh phúc sau này của chúng ta..."

Triển Dương: "..."

Triển Dương ăn xong bữa sáng, đội chiếc mũ lưỡi trai thể thao, rời khỏi bãi biển, lên một chiếc thuyền câu cá của người đàn ông Malaysia.

Lục Thiếu Dung thay đồ bơi, đeo kính bơi lấp lánh, "A ha" một tiếng, vui vẻ lao xuống biển.

Đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cậu trong năm nay. Bơi thỏa thích trong biển xanh thẳm, lang thang không mục đích, khi ngoi lên thở thì nhìn ra xa hòn đảo nhỏ màu đen, nằm ngửa trên mặt nước, tháo kính bơi, nhìn chằm chằm vào bầu trời như vừa được gột rửa.

Những con cá nhỏ đủ màu sắc bơi qua bên cạnh cậu, không hề sợ người, những con sứa trong suốt co rút chậm rãi bơi xa.

Bơi được khoảng hai tiếng, Lục Thiếu Dung bỗng nhiên cảm thấy cúc hoa hơi đau.

Cậu trở lại bờ, đẩy kính bơi lên trán, cười chào mấy anh chàng Ấn Độ da ngăm trên bờ biển, lộ ra hàm răng trắng tinh.

"Em tên gì!" Họ cười ha hả, lớn tiếng nói bằng tiếng Anh: "Dáng đẹp lắm! Lại đây ăn trái cây, chiều bọn anh đưa em đi lướt sóng!"

Lục Thiếu Dung cười nói: "Triển." Cậu vẫy tay, trở về phòng, thay áo sơ mi ngắn tay và quần đi biển, thoải mái ngồi trong nhà hàng,ngấu nghiến ăn bữa trưa, thở phào nhẹ nhõm.

Triển Dương không biết mấy giờ mới về.

Người phụ nữ Malaysia ngồi sau quầy nhà hàng, dẫn theo một đứa trẻ. Lục Thiếu Dung nói bằng tiếng Quảng Đông: "Chị là bà chủ sao?"

Bà Hill da ngăm đen vì nắng, nhưng hàm răng lại trắng tinh, cười nói: "Đúng vậy, chồng em và chồng chị ra khơi rồi. Tối nay cùng ăn tối nhé?"

Lục Thiếu Dung theo bản năng hình dung cảnh mình giả gái, ngồi đan len cùng bà Hill trên bãi biển, nổi hết cả da gà, đáp: "Được... được." Rồi chỉ vào đứa trẻ, hỏi: "Anh nó đâu?"

Bà Hill nói: "Đi câu cá với bố nó rồi."

Lục Thiếu Dung đang định nói gì đó, điện thoại di động vang lên. Cuộc gọi đầu tiên là từ mẹ Triển Dương. Lục Thiếu Dung nói địa điểm du lịch, nhưng không nói là đang hưởng tuần trăng mật, cười đáp ứng sẽ mang vỏ sò và đặc sản trên đảo về, rồi cúp máy.

Vừa cúp máy không lâu, điện thoại thứ hai vang lên.

"Mẹ kiếp! Em bị lão già Mỹ nào dụ dỗ rồi à! Không xuất hiện nữa là anh báo cảnh sát quốc tế đấy!" Giọng nói đặc trưng của Vô Ưu vang lên ồn ào.

Lục Thiếu Dung cười nói: "Đi nghỉ mát thôi, ở Maldives!"

Vô Ưu nói: "Ồ, khi nào lên game?"

Lục Thiếu Dung nghĩ ngợi, đáp: "Chắc vài ngày nữa, sao thế?"

Vô Ưu lại nói: "Không thể nào - vài ngày nữa á, anh chán chết rồi! Ngày nào cũng rảnh rỗi, chỉ chơi con thích khách nữ thôi, mau lên chơi với anh đi tán gái!"

Lục Thiếu Dung: "Anh điên rồi! Giết người ta mấy lần rồi?"

Vô Ưu vô tội nói: "Ai bảo cô ta thấy anh không chạy? Không có giết mấy lần đâu, con bé đó bây giờ cấp 60 rồi."

Lục Thiếu Dung thuận miệng nói chuyện với Vô Ưu vài câu, cúp máy, về phòng, tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống, bật Hồng Phiến, kết nối với cổng cáp quang internet của khách sạn, lên game.

Cậu vẫn online ở thành Hàng Châu, mở kênh bang hội, thuận miệng nói: "Gió Lốc, làm xong nhiệm vụ rồi đi không?"Không ai trả lời, Lục Thiếu Dung nói: "Đi luyện cấp à?"

Nhu Y sợ hãi nói trong kênh bang hội: "Phi Ngư ca, Gió Lốc đại ca hôm qua rời bang rồi..."

Lục Thiếu Dung nhíu mày, hỏi: "Sao không nói tiếng nào?"

Nhu Y cười nói: "Sợ anh không cho anh ấy đi."

Lục Thiếu Dung có chút không vui, kiểm tra danh sách bạn bè, Gió Lốc đang online. Lục Thiếu Dung gửi tin nhắn, đối phương đáp: "Xin, xin lỗi, em là người chơi thuê."

Lục Thiếu Dung nghĩ ngợi, nói: "Anh ấy khi nào online?"

Ảnh đại diện của Gió Lốc nhấp nháy, đáp: "Em đi hỏi một chút, anh đợi chút." Ảnh đại diện tối sầm lại, chưa đến mười giây sau, ảnh đại diện lại sáng lên, Gió Lốc online.

Gió Lốc: "Anh ấy gần đây không có thời gian, bảo anh cứ làm nhiệm vụ trước."

Lục Thiếu Dung: "Sao rời bang mà không nói tiếng nào?"

Gió Lốc nói: "Em không rõ lắm, xin lỗi anh..."

Lục Thiếu Dung an ủi: "Không có gì, đợi anh ấy đến rồi tính sau."

Lục Thiếu Dung thở dài, kênh bang hội truyền đến giọng nói của Vô Ưu: "Mẹ kiếp, không phải em nói không lên mạng sao?"

Lục Thiếu Dung tức giận nói: "Lên chơi với anh đây, sao?"

Vô Ưu: "Ồ? Nghe có vẻ như em không vui nhỉ!"

Lục Thiếu Dung không trả lời, Vô Ưu lại nói: "Gió Lốc không chào hỏi gì đã rời bang, em tức giận chuyện này à?"

Lục Thiếu Dung nói: "Không phải."

Vô Ưu lại nói: "Đúng không, nhìn cái bộ dạng ỉu xìu của em kìa, như mấy bà cô ấy..."

Nhu Y chen ngang vào kênh bang hội: "Hôm qua Gió Lốc ca với... với ca ca... ừm... họ cãi nhau."

Lục Thiếu Dung nói: "Cái gì?"

Vô Ưu nói: "Này!"

Lục Thiếu Dung nhạy bén hỏi: "Hai người cãi nhau?!"

Vô Ưu giận dữ nói: "Con bé này!"

Nhu Y ấp úng, Vô Ưu lại nói: "Ai bảo thằng nhóc đó đến khoe Thất Phượng Tỉ trước mặt anh..."

Lục Thiếu Dung: "..."

Lục Thiếu Dung đành nói: "Được rồi,
không liên quan đến anh, anh ấy mấy ngày trước nói muốn đi công tác, rời bang trước thôi. Nhiệm vụ của anh chưa xong, đi chung không?"

Vô Ưu nói: "Đi chứ, hai ta ra chỗ voi đi.
Mấy ngày không gặp, nhớ cậu chết mất!"

Lục Thiếu Dung nói: "Cút đi!"

Vô Ưu cười ha hả: "Gặp ở Du Châu thành nhé!”

(Maldives tên chính thức là Cộng hòa Maldives, là một đảo quốc ở Nam Á gồm nhóm các đảo san hô tại Ấn Độ Dương. Maldives nằm ở phía nam quần đảo Lakshadweep thuộc Ấn Độ, và cách khoảng 700 kilomet (435 mi) phía tây nam Sri Lanka. Hai mươi sáu đảo san hô của Maldives bao vòng quanh một lãnh thổ gồm 1.192 đảo nhỏ, khoảng hai trăm đảo trong số này có các cộng đồng địa phương sinh sống.”

Cre: Wikipedia