Gò má Kỷ Tinh Dã hơi ửng đỏ, trước ống kính còn cố ra vẻ bình tĩnh ho khẽ một tiếng, sau đó nhanh chóng quay lại dáng vẻ lạnh lùng cool ngầu thường ngày.
Kỷ Tri Ý cong môi cười.
Cô thật sự rất vui khi thấy Kỷ Tinh Dã dần thay đổi như vậy.
Trong nguyên tác, Kỷ Tinh Dã từng bị mắng là mặt ngầu giả tạo, rất nhiều người hiểu lầm rằng cậu chỉ có đúng một biểu cảm ấy, mặt lạnh, khó gần, tính tình tệ hại.
Chỉ có Kỷ Tri Ý biết.
Trước khi bước chân vào giới giải trí, Kỷ Tinh Dã thật ra là một thiếu niên cực kỳ rực rỡ.
Cool ngầu nhưng thích cười, thích quậy phá, cá tính còn rất phóng khoáng.
Chỉ là đến lúc này, những scandal và bình luận ác ý đã bắt đầu ảnh hưởng tới cậu.
Cậu dần khép kín bản thân, dần đánh mất chính mình của ngày xưa.
Nhưng hiện tại, cậu đã bắt đầu chịu mở lòng trở lại, sau này nhất định sẽ càng ngày càng tốt hơn.
Quả nhiên, chuyến tham gia chương trình này, cô đã tới đúng rồi.
Xe của tổ chương trình cũng vừa tới nơi, họ chuẩn bị đưa các khách mời lên thị trấn, bên đó đông người hơn, còn có cả đoàn khách du lịch qua lại.
Những món đồ thêu do khách mời làm ra lát nữa cũng sẽ được mang tới thị trấn bán.
Tổ chương trình chuẩn bị hai chiếc xe thương vụ để đưa đón khách mời, nhân viên chia thành hai nhóm, mỗi nhóm lên một xe.
Ánh mắt Trần Kinh Hạo từ đầu tới cuối đều đặt trên người Tống Hân Nghi, cậu ta đang định mở lời rủ cô ấy lên xe cùng mình.
Đúng lúc ấy, Kỷ Tri Ý liếc nhìn cậu ta một cái, sau đó quay sang Tống Hân Nghi bên cạnh, chủ động mỉm cười: "Cô Tống, hay là chúng ta đi cùng nhé?"
Tống Hân Nghi hơi khựng lại, nhưng cô ấy cũng không từ chối, chỉ gật đầu: "Được thôi."
Trần Kinh Hạo chậm mất một bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tống Hân Nghi cùng Kỷ Tri Ý lên chung một xe.
Cậu ta tức đến muốn nghẹn luôn rồi.
Tống Diệc An lại khá bất ngờ khi Kỷ Tri Ý chủ động bắt chuyện.
Chuyện của Kỷ Tinh Dã trong giới ai cũng biết, trước khi tham gia chương trình, quản lý còn đặc biệt dặn dò cậu đừng thân thiết quá với Kỷ Tinh Dã.
Scandal trên người cậu quá nhiều, sơ sẩy một chút là bản thân cũng bị kéo xuống hố chung.
Nhưng giờ người ta đã chủ động mời rồi, giờ chối cũng không tiện, Tống Diệc An khẽ cau mày, trong lòng có chút khó chịu, phiền thật.
Sau khi lên xe, cậu lặng lẽ kéo tay áo Tống Hân Nghi, dùng ánh mắt ra hiệu bảo cô ấy đừng nói nhiều.
Tống Hân Nghi hiểu rõ những vòng vo trong giới giải trí. Đương nhiên cô ấy sẽ không chủ động thân thiết, nhưng ai ngờ vừa lên xe không bao lâu, Kỷ Tri Ý đã tự nhiên mở lời trước: "Cô Tống bình thường có thích đọc sách không?"
Tống Hân Nghi không hiểu cô muốn làm gì, nhưng vẫn lịch sự cười đáp: "Có đọc một chút. Nhưng toàn là mấy cuốn lịch sử khá khô khan thôi."
Kỷ Tri Ý cong môi: "Trùng hợp thật, tôi cũng thích đọc mấy thể loại đó."
Tống Hân Nghi chỉ cười nhàn nhạt.
Ban đầu cô ấy còn tưởng Kỷ Tri Ý chỉ đang xã giao, cố tìm chủ đề để bắt chuyện.
Ai ngờ ngay sau đó, Kỷ Tri Ý trực tiếp nhắc tới vài cuốn sách, không chỉ vậy, cô còn thoải mái phân tích những nội dung kinh điển trong đó.
Nói chuyện lưu loát tự nhiên, hoàn toàn không giống kiểu giả vờ hiểu biết, ánh mắt Tống Hân Nghi dần thay đổi.
Cô ấy bắt đầu thật sự hứng thú với người cô gái trước mặt, mấy lời đó như vô tình bật trúng công tắc nào đó trong người Tống Hân Nghi.
Hai mắt cô ấy lập tức sáng lên: "Trời ơi, không ngờ cô cũng thích đọc mấy cái này! Tôi cứ tưởng chẳng ai hứng thú với thể loại đó cơ..."
Kỷ Tri Ý chỉ dịu dàng cười: "Sao lại không chứ? Tôi thấy rất thú vị, càng kén người đọc càng thú vị mà."
Ánh mắt Tống Hân Nghi lập tức thay đổi, ấn tượng của cô ấy về Kỷ Tri Ý hoàn toàn bị lật ngược.
Kỷ Tri Ý nhìn qua thì lạnh lùng, khí chất thượng đẳng, còn mang cảm giác xa cách kiểu người sống ở thế giới khác, nhưng một khi cô mở lời trò chuyện lại có một loại sức hút rất đặc biệt, khiến người ta vô thức muốn lại gần.
Cô hoàn toàn không lạnh lùng khó gần như vẻ ngoài, ngược lại còn cực kỳ dễ ở chung.
Mà càng trò chuyện, Tống Hân Nghi càng cảm thấy Kỷ Tri Ý là kiểu người cực kỳ có chiều sâu.
Chỉ trong chốc lát, khoảng cách giữa hai người đã được kéo gần lại.
Điều đáng sợ hơn là, Tống Hân Nghi vậy mà còn trực tiếp đổi chỗ với Kỷ Tinh Dã.
Quay đầu đã ngồi sát cạnh Kỷ Tri Ý, thân thiết kéo tay cô như chị em thất lạc nhiều năm mới tìm thấy nhau.
Tống Diệc An nhìn đến mức ngây người.
Cái quái gì vậy???
Tống Hân Nghi phản bội đội hình rồi?!
Bên cạnh đột nhiên đổi thành Kỷ Tinh Dã khiến Tống Diệc An có chút không quen. Nếu không chủ động chào hỏi thì hình như hơi bất lịch sự.
Nhưng đây là Kỷ Tinh Dã đó...
Trong lòng cậu đấu tranh dữ dội.
Đúng lúc ấy, Kỷ Tinh Dã đột nhiên lấy từ túi áo khoác ra một chiếc bịt mắt: "Muốn ngủ một lát không?"
Tống Diệc An ngẩn người.
Kỷ Tinh Dã lại nhàn nhạt nói: "Buổi chiều có thể sẽ khá bận. Nghỉ ngơi trước sẽ hồi sức tốt hơn."
Đây gần như là câu dài nhất Kỷ Tinh Dã nói từ lúc tham gia chương trình tới giờ, mà cậu nhìn cũng không giống kiểu khó ở như lời đồn cho lắm.
Tống Diệc An nhận lấy bịt mắt, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."
"Không có gì." Kỷ Tinh Dã đáp nhạt một câu, sau đó tự đeo bịt mắt lên, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tống Diệc An hơi thấp thỏm đeo chiếc bịt mắt in chữ cái kia lên, cậu vẫn lo Kỷ Tinh Dã sẽ làm gì đó, nhưng rõ ràng cậu đã nghĩ nhiều rồi.
Suốt cả quãng đường, Kỷ Tinh Dã không nói thêm với cậu dù chỉ một câu, chỉ yên lặng ngủ.
Dần dần, Tống Diệc An cũng ngủ thiếp đi.
Đến lúc xuống xe, cậu còn được Kỷ Tinh Dã nhẹ giọng gọi dậy.
Trần Kinh Hạo vừa xuống xe đã nhìn thấy cảnh Tống Hân Nghi và Kỷ Tri Ý thân thiết như hình với bóng.
Cậu ta suýt tưởng mình bị hoa mắt.
Hai người họ từ lúc nào mà thân đến vậy rồi?!
Cú sốc này lập tức khiến cảm giác nguy cơ trong lòng cậu ta bùng nổ.
Không được!
Sao Tống Hân Nghi có thể thân với Kỷ Tri Ý chứ?
Như vậy chẳng phải sẽ tiện nghi cho Kỷ Tinh Dã sao?!
Cậu ta nghe nói Tống Hân Nghi đang tìm người chụp bìa mùa tiếp theo của tạp chí Thượng Phong.
Rất có khả năng cô ấy sẽ chọn người ngay trong chương trình này.
Dù tất cả vẫn chỉ là suy đoán của cậu ta, nhưng bất kể thế nào, cậu ta cũng phải thể hiện thật tốt trước mặt Tống Hân Nghi.
Kết quả tệ nhất, cho dù Tống Hân Nghi không chọn cậu ta, Trần Kinh Hạo cũng tuyệt đối không thể để cơ hội này rơi vào tay Kỷ Tinh Dã.
___Đây là đường phân cách Nại Nại ___
Xe dừng trước một cửa tiệm thêu ở thị trấn, trong tiệm có giáo viên do tổ chương trình sắp xếp sẵn, mỗi nhóm cần bốc thăm để quyết định loại thêu mình sẽ thực hiện.
Mọi người lần lượt rút thẻ, Tống Diễ An rút trúng quạt tròn. Tổ chương trình phát cho cậu và Tống Hân Nghi hai chiếc quạt lụa trắng chưa có hoa văn, mỗi người một cái.
Khương Ngôn thì rút trúng túi thơm. Độ khó trực tiếp max level. Không chỉ phải thêu hoa văn lên túi, mà còn phải nhét hương liệu vào bên trong, tự tay khâu hoàn chỉnh, cuối cùng còn phải treo thêm tua rua trang trí tinh xảo để túi thơm thành hình hoàn chỉnh.
Fan ai nấy đều lo Đỗ Tư Tuyết không làm được, nhưng chính cô ta lại cực kỳ tự tin: "Có em trai ở đây rồi, không lo."
Trần Kinh Hạo rút trúng một chiếc móc treo bình an. Cách làm cũng gần giống quạt tròn, thêu hoa văn lên lớp lụa trắng, sau đó ráp thêm phụ kiện trong bộ nguyên liệu là hoàn thành.
Kỷ Tri Ý thì rút được hai chiếc khăn tay bằng vải cotton. Cô hoàn toàn chưa từng tiếp xúc với mấy thứ này, lúc này cũng hơi đau đầu, khẽ cau mày.
Giáo viên phát mẫu hoa văn cho mọi người, đồng thời dạy kiểu thêu cơ bản nhất, chỉ cần in mẫu lên mặt lụa rồi đi kim theo đường nét là được, mà hoa văn cũng khá đơn giản, toàn hoa lá với mèo chó hoạt hình dễ thương.
Nhìn thì có vẻ rất dễ, kiểu tutorial cho người mới bắt đầu, nhưng với đám nghệ sĩ chưa từng cầm kim... Đúng là độ khó địa ngục.
Khương Ngôn là người khó nhất, cậu ta còn phải tự tay vẽ mẫu lên túi thơm. Điều khiến mọi người bất ngờ là động tác xỏ kim luồn chỉ của cậu ta cực kỳ thành thạo, mượt như đã làm vô số lần rồi vậy.
Tống Diệc An tò mò hỏi: "Tiểu Ngôn, sao cậu rành vậy? Không phải lén luyện trước đó chứ?"
Khương Ngôn cười lắc đầu: "Sao có thể chứ. Hồi nhỏ điều kiện gia đình không tốt lắm, nên tôi thường tự vá quần áo thôi."
Tống Diệc An lập tức hiểu ra, không nhịn được khen: "Kỹ năng này đỉnh thật đó! Giờ phát huy tác dụng rồi còn gì, đỉnh chóp!"
Thấy mọi người đều đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn về phía mình, Đỗ Tư Tuyết cong môi cười nhẹ, cô ta cực kỳ hài lòng với cậu em trai mình dẫn theo.
Đỗ Tư Tuyết trực tiếp đưa luôn phần túi thơm của mình cho Khương Ngôn: "Vậy phần của chị cũng nhờ Tiểu Ngôn nhé."
"Không thành vấn đề." Khương Ngôn cười nhận lấy.
Trần Kinh Hạo từ nãy tới giờ vẫn lén quan sát Tống Hân Nghi. Thấy cô ấy cau mày mãi không xuống tay được, cậu ta lập tức tranh thủ tiến tới: "Chị Tống, hồi nhỏ em từng học chút thêu thùa với bà nội. Nếu chị thật sự không biết bắt đầu từ đâu... hay để em giúp nhé?"
Tống Hân Nghi nhìn vẻ nóng lòng muốn thể hiện của cậu ta, hơi nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn lịch sự từ chối: "Không cần đâu, cảm ơn cậu. Tôi tự nghiên cứu là được."
Thái độ của cô ấy vẫn lịch sự nhưng xa cách như cũ, không hề vì Trần Kinh Hạo chủ động lấy lòng mà sinh thiện cảm.
Điều này khiến Trần Kinh Hạo hơi bực, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ ga lăng: "Được thôi. Nếu chị Tống có gì không biết thì cứ tìm em bất cứ lúc nào nhé, chỉ cần chị mở lời thôi ạ."
Tống Hân Nghi không đáp gì nhiều, chỉ cười nhẹ rồi quay người rời đi.
Trên livestream, fan Trần Kinh Hạo lập tức điên cuồng tâng bốc.
[Anh nhà nhiệt tình quá!!]
[Đúng kiểu warm boy luôn ấy!]
[Vừa ga lăng vừa thích giúp người, ai mà không thích cho được!]
Hiệu ứng cầu vồng fandom lúc nào cũng rất mạnh, không ít người qua đường cũng bắt đầu cảm thấy Trần Kinh Hạo khá ổn.
Nhưng thực tế, câu "hồi nhỏ học thêu với bà" chỉ là lời bịa để làm thân thôi.
Đàn ông như cậu ta sao có thể biết mấy thứ này chứ?
Trong suy nghĩ của Trần Kinh Hạo, mấy việc đó vốn dĩ nên là phụ nữ làm.
Thấy Tô Nguyệt Vân đã bắt đầu thêu ra hình ra dáng, cậu ta cũng lười tự động tay vào.
Trần Kinh Hạo ngẩng đầu nhìn về phía Kỷ Tinh Dã, vốn định kiếm vài câu mỉa mai đá đểu.
Ai ngờ vừa nhìn sang, lại bắt gặp một cảnh tượng khiến cậu ta chết lặng.
Kỷ Tinh Dã vậy mà biết thêu?!
Sao cậu có thể chịu làm kiểu việc này chứ?!
Bốn nhóm khách mời đều có phòng livestream riêng.
Ngay từ lúc Kỷ Tinh Dã cầm kim lên, phòng live của cậu đã chật kín người.
[Má ơi đây là Kỷ Tinh Dã fake hả?! Ảnh đang thêu hoa thật luôn kìa!!]
[Không còn cách nào khác, chị gái không biết làm nên em trai phải lên thôi~]
[Cứu chị mấy em ơi, sao tự nhiên thấy đẹp trai dữ vậy? Động tác dứt khoát quá, ngón tay như đang nhảy múa ấy!!!]
Lúc này máy quay kéo cận cảnh, mọi người vốn nghĩ Kỷ Tinh Dã chỉ làm màu cho đẹp thôi, kiểu nhìn thì chuyên nghiệp nhưng thành phẩm chắc sẽ fail.
Ai ngờ, ở khung hình cận cảnh, hoa văn Kỷ Tinh Dã thêu ra lại đẹp ngoài dự đoán.
Không chỉ đẹp.
Mà còn cực kỳ có tính thiết kế.
Cậu hoàn toàn không dùng mẫu mà giáo viên đưa.
Mà tự sáng tạo luôn!
Cư dân mạng lập tức nhận ra điều đó, cả đám trực tiếp sốc ngang.
Đỉnh quá rồi đó?!
Động tác của Kỷ Tinh Dã cũng cực kỳ thành thạo, không hề thua kém Khương Ngôn bên kia đang thuê cực kỳ điêu luyện bên kia.
[Cứu tui với!! Đây là bảo tàng nam thần gì vậy trời? Sao đến thêu thùa cũng biết nữa?!]
Thật ra Kỷ Tinh Dã biết thêu cơ bản là vì hồi mới debut, lúc đó bộ phim thần tượng đầu tiên của cậu bỗng dưng nổi đình nổi đám, để cảm ơn fan, công ty từng ra áo merch giới hạn.
Kỷ Tinh Dã vì muốn chiều fan nên tự tay thiết kế logo độc quyền cho chiếc áo đó.
Thậm chí còn tự mình từng mũi từng chỉ may lên áo, kỹ năng này cũng từ lúc ấy mà có. Không ngờ hôm nay lại dùng tới thật.
Kỷ Tinh Dã nhanh chóng hoàn thành một chiếc khăn, sau đó tiếp tục thêu chiếc còn lại của Kỷ Tri Ý.
Kỷ Tri Ý nhận khăn từ tay em trai, đáy mắt thoáng hiện vẻ kinh diễm, nhìn khoảng trống còn lại trên khăn, cô đột nhiên nảy ra ý tưởng mới.
Kỷ Tri Ý đi quanh căn phòng một vòng, không ngờ thật sự tìm được thuốc nhuộm.
Cô hỏi tổ chương trình có thể dùng không.
Đạo diễn đáp: "Tận dụng nguyên liệu tại chỗ không tính phạm quy, có thể dùng."
Cửa tiệm thêu này chuẩn bị nguyên liệu rất đầy đủ, thậm chí còn có cả máy sấy chuyên dụng.
Kỷ Tri Ý yên tâm bắt đầu thao tác.
Cô từng học qua kỹ thuật nhuộm buộc vải nên làm vô cùng thành thạo.
Thiết kế hoa văn của Kỷ Tinh Dã vốn đã rất thời trang, nếu thêm màu sắc vào, độ thời trang sẽ trực tiếp bùng nổ, biến thành một món thủ công trendy cực kỳ cao cấp.
Livestream hoàn toàn phát điên.
[Cứu mạng!! Cặp chị em này rốt cuộc còn cái gì không biết nữa vậy?!]
[Aaaaa nữ thần tỷ tỷ đỉnh quá!! Còn biết nhuộm vải luôn?!]
Trần Kinh Hạo càng nhìn càng sốt ruột.
Sao lại thế này?!
Kỷ Tinh Dã hình như thêu thật sự rất đẹp?!
Quay đầu nhìn sang chị em nhà họ Tống bên kia.
Cậu ta phát hiện Tống Diệc An vậy mà cũng ôm hết phần việc, đang nghiêm túc ngồi thêu.
Chỉ có mình cậu ta, vẫn còn ngó đông ngó tây.
Trần Kinh Hạo lập tức cảm thấy không thể thua, cậu ta vội vàng cầm kim lên, bắt đầu thêu một cách lóng ngóng vụng về.
Bình luận cười muốn xỉu.
[Hahaha cứu, sao toàn mấy cậu em trai ngồi thêu hoa vậy trời!! Mùa này mấy cậu em gánh team quá mạnh rồi!!]
[Khoan đã!! Có ai thấy Trần Kinh Hạo bắt đầu vô thức cong ngón tay lan hoa không?!]
[HAHAHAHA cứu mạng!! Ám ảnh thị giác luôn!!]