Cánh cửa phòng phía sau khép lại, Kỷ Tri Ý bật đèn lên, không gian căn phòng bỗng chốc hiện ra trước mắt.
Tạ Ngộ không dám nhìn xung quanh, anh giữ vẻ dè dặt, lấy tay che miệng khẽ ho nhẹ: "Kỷ Tri Ý, như vậy có ổn không?"
Kỷ Tri Ý quay đầu lại, thấy anh vẫn còn đứng chôn chân ở cửa, cô dứt khoát kéo anh cùng vào trong: "Có gì mà không ổn chứ? Người ta vẫn bảo đã diễn thì phải diễn cho trọn bộ, như thế này bố tôi mới tin được, và mục tiêu của tôi cũng đạt được rồi."
Thế nhưng, diễn kịch rồi cũng có ngày phải kết thúc, đến lúc đó thì biết thu xếp sao đây?
Tạ Ngộ tự nhủ thầm trong lòng, nhưng cuối cùng anh vẫn không thốt nên lời.
"Chỉ là tối nay đành để anh chịu thiệt nằm đất rồi." Kỷ Tri Ý lấy chăn đệm mới từ trong tủ ra, trải xuống sàn cho anh.
Tạ Ngộ tiến đến giúp một tay, hai người cùng nhau dọn dẹp chỗ nằm.
Bên dưới là tấm đệm mềm mại, Tạ Ngộ vẫn còn chút ngẩn ngơ. Anh ngước mắt nhìn quanh, căn phòng theo phong cách Âu đơn giản, trên bàn đầu giường đặt vài cuốn sách, chiếc đồng hồ điện tử đang lặng lẽ nhảy những con số.
Đây là không gian riêng tư của Kỷ Tri Ý.
Anh chưa từng nghĩ tới, sẽ có ngày mình lại được ở chung một không gian thân mật đến thế với cô.
"Tạ Ngộ."
Tạ Ngộ quay đầu lại, Kỷ Tri Ý mỉm cười vỗ vỗ vào chiếc ghế sofa bên cạnh: "Ngồi qua đây."
Tạ Ngộ vội đứng dậy, đi đến bên cạnh cô rồi ngồi xuống.
Bên tai chợt vang lên tiếng hộp trang sức được mở ra, Tạ Ngộ cảm thấy trước mắt có gì đó lấp lánh, Kỷ Tri Ý giơ một món đồ lên trước mặt anh: "Tặng anh này, anh thích không?"
"Tặng tôi sao?" Tạ Ngộ đầy ngạc nhiên. Món quà Kỷ Tri Ý tặng anh là một chiếc đồng hồ nam đến từ một thương hiệu cao cấp, giá trị ít nhất cũng hơn một trăm ngàn tệ.
Kỷ Tri Ý lấy chiếc đồng hồ ra khỏi hộp nhung: "Anh đưa tay ra đây."
Tạ Ngộ ngoan ngoãn đưa tay trái ra, Kỷ Tri Ý cúi đầu, nghiêm túc cài khóa dây đồng hồ vào cổ tay anh.
Xương cổ tay người đàn ông cứng cáp, cơ bắp cân đối, đường nét mềm mại. Chiếc đồng hồ đeo trên tay anh càng làm tôn lên vẻ cao quý và lạnh lùng.
"Đẹp thật, mắt nhìn của tôi quả nhiên không tồi." Kỷ Tri Ý cười nói: "Chiếc đồng hồ này rất hợp với anh."
Tạ Ngộ cúi đầu v**t v* chất liệu kim loại lạnh lẽo của dây đồng hồ, đôi mắt lúc này dịu dàng như nước. Một tiếng cười khẽ thoát ra từ cổ họng anh: "Cảm ơn món quà của em, tôi cũng rất thích."
Ánh mắt Kỷ Tri Ý lại không kìm được mà dán chặt lấy anh. Cô đột nhiên nảy ra một ý định bốc đồng: muốn mua thêm cả chục chiếc đồng hồ nữa tặng cho anh, chỉ để thấy anh vui vẻ, nở nụ cười.
Vừa nghĩ đến đó, Kỷ Tri Ý bỗng giật mình thon thót.
Cứu với, Kỷ Tri Ý, mi đang nghĩ cái gì thế này?
Tặng cả chục chiếc đồng hồ á? Đây là kiểu phú bà hào phóng gì thế này, Kỷ Tri Ý, mi đúng là điên mất rồi!
Cô gượng cười, chữa cháy: "Cũng muộn rồi, chúng ta đi tắm rửa rồi ngủ thôi. Phòng tôi có phòng tắm riêng, rất tiện, ở ngay bên trong thôi."
Gương mặt Tạ Ngộ thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, anh lúng túng gật đầu. Kỷ Tri Ý đứng dậy rời đi, anh với tay lấy điều khiển trên bàn rồi bật tivi trong phòng lên.
Lúc này, ở bên ngoài cửa phòng.
Kỷ Hàn Mặc vừa mới lom khom cúi người áp sát vào cửa phòng Kỷ Tri Ý thì quay đầu lại, đụng độ ngay với Kỷ Tinh Dã cũng đang rón rén đi tới.
Hai người cứng đờ nhìn nhau. Cuối cùng, vẫn là Kỷ Hàn Mặc phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, ông gằn giọng hỏi đầy vẻ khó chịu: "Con tới đây làm gì?"
Kỷ Tinh Dã quay mặt đi chỗ khác: "Tôi tới đây làm gì thì không liên quan đến ông."
"Hừ." Kỷ Hàn Mặc hừ lạnh một tiếng.
Hai bố con tuy chẳng ưa gì nhau, nhưng lại buộc phải đứng sát vào cửa phòng để nghe ngóng.
"Hai người bọn họ ở trong phòng, không biết là đang làm gì nữa?" Kỷ Hàn Mặc vừa nói vừa ôm lấy lồng ngực đầy vẻ đau đớn, biểu cảm như thể không dám nghĩ tiếp thêm nữa.
Kỷ Tinh Dã liếc nhìn ông với vẻ mặt vô cảm.
Dù cậu biết Kỷ Tri Ý và Tạ Ngộ chỉ đang diễn kịch với nhau, nhưng cậu vẫn không khỏi lo lắng rằng liệu Tạ Ngộ có nhân cơ hội này mà làm chuyện gì quá giới hạn hay không.
Kỷ Tinh Dã áp tai vào cánh cửa nhưng chẳng nghe thấy gì cả.
Đúng lúc này, Kỷ Hàn Mặc đột nhiên lên tiếng: "Chị con trước đây không như thế này đâu. Từ khi tham gia cái chương trình gì đó cùng con, nó cứ như thay đổi hoàn toàn, lần nào cũng chống đối lại bố, những gì bố nói đều chẳng còn tác dụng gì nữa, nó chẳng nghe lọt tai câu nào. Lần này thậm chí còn quen một tên minh tinh, rồi còn dẫn người về nhà, lại còn ở chung phòng? Thế mà ra thể thống gì nữa? Đúng là muốn tức chết ta mà!"
"Độ phản nghịch của nó bây giờ gần như chẳng kém gì con hồi xưa bỏ nhà đi bụi đâu!" Kỷ Hàn Mặc nói với vẻ vừa giận vừa tiếc nuối.
Kỷ Tinh Dã khẽ nhướng mày. Cậu bất chợt hiểu được tại sao Kỷ Tri Ý lại dẫn Tạ Ngộ về để chọc tức Kỷ Hàn Mặc rồi.
Nhìn thấy ông tức giận như vậy, cảm giác cũng khá là "đã".
"Chị ấy thích ai là quyền tự do của chị ấy, chúng ta không quản được đâu." Kỷ Tinh Dã lạnh nhạt thốt ra câu đầu tiên kể từ khi cậu về nhà.
Sắc mặt Kỷ Hàn Mặc trầm xuống, ông muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, cả hai lặng lẽ đứng trước cửa. Không biết đã bao lâu trôi qua, phía sau truyền đến tiếng bước chân của quản gia.
Quản gia tay xách một chiếc túi, thong dong đi tới.
"Đây là gì?" Kỷ Hàn Mặc nhíu mày hỏi.
Quản gia hơi cúi người, cung kính đáp: "Dạ, đây là đồ ngủ nam và quần áo thay ra mà tiểu thư đã dặn chuẩn bị ạ."
Kỷ Hàn Mặc: "..."
Quản gia gõ cửa. Kỷ Tri Ý ra mở cửa, cô cầm lấy chiếc túi, nhìn Kỷ Hàn Mặc đang đứng ngoài cửa, mỉm cười như không: "Muộn thế này rồi, sao bố còn chưa đi ngủ? Con và Tạ Ngộ sắp nghỉ ngơi rồi, bố đừng làm phiền chúng con nhé."
"Con! Kỷ Tri Ý, có phải con cố tình làm vậy không?" Kỷ Hàn Mặc tức đến nghẹn ứ cả cổ họng.
Kỷ Tri Ý nhếch môi, khẽ hất cằm rồi đóng sầm cửa lại, ngăn cách tiếng gầm thét của ông ở bên ngoài.
Vào trong phòng, Kỷ Tri Ý đưa quần áo cho Tạ Ngộ. Người đàn ông nhận lấy chiếc túi rồi đi thẳng vào phòng tắm, không hề quay đầu lại.
Bên ngoài cửa cũng dần không còn động tĩnh gì nữa. Mấy ngày nay bận rộn công việc, Kỷ Tri Ý chẳng mấy khi được nghỉ ngơi, giờ lại bị giày vò cả tối, cơ thể cô đã mệt rã rời.
Cô không đợi Tạ Ngộ mà tự mình trùm chăn chìm vào giấc ngủ.
Tạ Ngộ tắm xong bước ra, nhìn thấy bóng dáng đã ngủ say trên giường, anh khựng lại một lát. Anh quay lại phòng tắm thay đồ của mình rồi bước ra khỏi phòng. Vừa bước ra khỏi cửa phòng, anh đã chạm mặt ngay với ánh mắt thâm sâu của Kỷ Tinh Dã, cậu khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn anh.
Tạ Ngộ khẽ khép cửa lại, thấp giọng nói: "Tôi không tiện ở lại đây lâu, đi trước đây."
Kỷ Tinh Dã hơi nhướng mày, có chút bất ngờ: "Cũng biết điều đấy."
Tạ Ngộ rời khỏi biệt thự nhà họ Kỷ ngay trong đêm, Kỷ Tinh Dã cũng không ở lại lâu, gần như vừa thấy Tạ Ngộ rời đi, cậu cũng nối gót rời khỏi đó ngay sau đó.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Kỷ Tri Ý mới nhìn thấy tin nhắn Tạ Ngộ gửi qua WeChat.
"Đi từ tối qua rồi sao?"
Cô lại nhìn thấy tin nhắn từ Kỷ Tinh Dã.
"Hai người đó hẹn nhau à? Đều đi hết rồi sao?"
Kỷ Tri Ý bĩu môi cạn lời, mất đi một cơ hội để chọc tức Kỷ Hàn Mặc khiến cô cảm thấy hơi thất vọng nhẹ. Cô rời giường vệ sinh cá nhân, ăn sáng qua loa rồi cũng rời khỏi đó.
Vì vậy, khi Kỷ Hàn Mặc thức dậy, ông phát hiện ra người đi nhà trống!
"Kỷ Tri Ý đâu?"
Quản gia đáp: "Tiểu thư đã đi rồi ạ."
"Thế, thế còn Kỷ Tinh Dã đâu?"
Quản gia: "Thiếu gia cũng đã rời đi từ sớm rồi ạ."
Kỷ Hàn Mặc nghiến răng: "Còn gã bạch kiểm đó đâu?"
"Cũng đã rời đi rồi ạ."
Kỷ Hàn Mặc nhìn chiếc bàn ăn lạnh lẽo, tâm trạng đột nhiên chùng xuống một cách khó hiểu.
Chẳng lẽ đến một lúc lâu hơn cũng không chịu nán lại sao? Lẽ nào... mình thực sự đã làm sai điều gì rồi sao?
Tin đồn tình ái giữa Kỷ Tri Ý và Tạ Ngộ vẫn tiếp tục lan truyền trên mạng, chủ yếu là do cộng đồng fan CP không ngừng soi hint và khuấy động.
Thế nhưng không bao lâu sau, Kỷ Tinh Dã đã đăng một bài viết lên Weibo.
[Kỷ Tinh Dã V: Tôi thực sự muốn nói rằng, hôm đó tôi cũng có mặt, sao tôi không biết hai người họ thành một đôi thế nhỉ? Chỉ là tiện đường cho @Tạ Ngộ V đi nhờ một đoạn thôi, mọi người không cần phải tưởng tượng quá đà đâu.]
[???]
[Em trai à! Em không được phá CP của chúng tôi!]
[Kỷ Tinh Dã! Em làm thế này là mất fan đấy! Xóa bài Weibo đó đi, coi như em chưa nói gì cả!]
[Đừng đính chính, tôi thà không muốn đính chính, tôi chỉ tin vào những gì mình tận mắt nhìn thấy thôi!]
Bài đính chính của Kỷ Tinh Dã khiến cộng đồng fan CP khóc ròng trong tiếc nuối.
Kỷ Tinh Dã ra mặt đính chính là vì cậu thực sự không thể chịu nổi việc các hot search về tin đồn này tiếp tục lan rộng. Mục đích của Kỷ Tri Ý đã đạt được, vậy nên những hot search này không còn cần thiết phải tồn tại nữa.
Cậu đã bàn bạc với Kỷ Tri Ý, cuối cùng cô đồng ý đính chính trước. Dù sao thì trước mặt Kỷ Hàn Mặc, mối quan hệ giữa cô và Tạ Ngộ cũng đã là chuyện ván đã đóng thuyền rồi.
Sức nóng của tin đồn cứ thế hạ nhiệt dần. Fan CP vô cùng thất vọng, nhưng Đỗ Tư Tuyết lại thu thập được một vài thông tin mới.
Cô ta đã thuê paparazzi âm thầm bám đuôi Kỷ Tri Ý và đào được một tin tức khiến cô ta vô cùng chấn động.
Kỷ Tri Ý thế mà lại đưa Tạ Ngộ về nhà!
Chuyện gì thế này? Lẽ nào hai người họ thực sự có quan hệ? Là người yêu sao?
Nhưng chẳng phải Kỷ Hàn Mặc rất ghét các nghệ sĩ trong giới giải trí sao? Làm sao ông có thể chấp nhận việc Kỷ Tri Ý yêu một người như vậy?
Đỗ Tư Tuyết cảm thấy trăm mối tơ vò, không tài nào lý giải nổi sự việc này.
Cô ta không để paparazzi phơi bày chuyện này ra ngoài.
Một khi mối quan hệ tình cảm của CP Ngụ Ý được xác thực, nó chỉ khiến đám fan CP thêm cuồng nhiệt, vô tình lại tiếp thêm độ nổi tiếng cho Kỷ Tri Ý và Tạ Ngộ mà thôi.
Đỗ Tư Tuyết không bao giờ làm cái trò ngu ngốc đó. Tuy nhiên, Kỷ Tri Ý và Tạ Ngộ? Họ thực sự đang hẹn hò sao?
Trong lòng Đỗ Tư Tuyết dâng lên sự bất cam. Đến tận bây giờ, cô ta và Thịnh Luân Vũ vẫn chẳng thể tiến thêm bước nào, dựa vào đâu mà Kỷ Tri Ý lại có được một người bạn trai tốt như vậy!
Đỗ Tư Tuyết bước ra khỏi phòng nghỉ. Đúng lúc đó, cô ta bất chợt nghe thấy tiếng nói chuyện phát ra từ phòng nghỉ kế bên.
Phòng nghỉ ở tầng dưới, cách âm rất kém, chỉ cần tiếng nói hơi lớn một chút là bên ngoài đã nghe thấy rõ mồn một.
Đỗ Tư Tuyết từ từ dừng bước lại trước cửa, lắng nghe cuộc trò chuyện bên trong, đôi mắt cô ta dần nheo lại.
Khổng Mỹ Như cảm thấy dạo gần đây mình xui xẻo hết chỗ nói!
Vất vả lắm mới tìm được cơ hội lên sân khấu hát, ai ngờ lại trượt chân ngã ngay trên sân khấu, làm trò cười cho thiên hạ. Hậu quả là những tiết mục sau đó cô đều biểu diễn thất bại, nhận về không ít lời chế giễu và anti-fan. Cô ta chỉ muốn nỗ lực quảng bá bản thân, tăng thêm độ phủ sóng thôi mà, sao lại khó khăn đến thế chứ? Khổng Mỹ Như bực dọc đi đi lại lại trong phòng, cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì cô ta cũng không trụ lại được trong giới nữa!
Nếu giải nghệ, cô ta biết làm gì đây?
Cô ta học diễn xuất, sau khi tốt nghiệp từng lăn lộn qua rất nhiều đoàn phim, chạy vai quần chúng, đóng những vai phụ mờ nhạt không tên tuổi. Mãi sau này mới vất vả nhận được một vai nữ thứ ba, nhờ đó mới bắt đầu xuất hiện trong tầm mắt khán giả. Thế nhưng như vậy vẫn còn xa mới là đủ, cô ta không nhận được kịch bản hay nên cũng chẳng có danh tiếng gì. Sau đó, không còn cách nào khác, công ty đã phải đóng gói, thay đổi hình tượng cho cô ta.
Cô ta bắt đầu đi theo phong cách gợi cảm, nóng bỏng, cuối cùng nhờ vóc dáng nổi bật mà thu hút sự chú ý và trở nên quen thuộc với công chúng. Đáng tiếc là sau khi theo đuổi phong cách này, những vai diễn cô ta nhận được đều là kiểu gợi cảm, quyến rũ. "Gợi cảm", "dáng chuẩn", "eo thon ngực đầy" trở thành những từ ngữ gắn liền với tên tuổi của cô ta.
Cô ta không nhận được những vai diễn mà bản thân thực sự yêu thích. Sau khi con đường diễn xuất ngày càng hẹp lại, độ hot nhờ marketing vóc dáng cũng dần hạ nhiệt, cô ta lại trở về làm một ngôi sao hạng năm không nóng không lạnh. Nay lại thêm cơ hội đi hát cũng bị cô ta làm cho mất sạch vì cú ngã đó.
Khổng Mỹ Như không biết nếu mình thực sự rút khỏi giới giải trí, cô ta còn có thể làm gì nữa?
"Để chị đi tìm thêm kịch bản cho em, xem có cái nào phù hợp không nhé." Người đại diện nói.
Khổng Mỹ Như danh tiếng không tốt, mạng lưới quan hệ cũng nghèo nàn, những kịch bản tốt sớm đã bị người khác chọn mất rồi, nào tới lượt cô ta nữa?
Cô ta tự mình hiểu rõ: "Với độ nổi tiếng hiện tại của em, thì nhận được kịch bản gì cơ chứ? Nếu bắt em tiếp tục diễn mấy vai kỹ nữ lầu xanh, thì em không đời nào chịu làm đâu!"
Người đại diện khó xử: "Nhưng nếu không nhận gì cả, em không xuất hiện thì thực sự sẽ bị thị trường đào thải mất."
Khổng Mỹ Như vừa chán nản vừa không cam lòng: "Thế em biết làm sao bây giờ? Cứ mãi không nhận được kịch bản phù hợp, chỉ có thể buông xuôi theo dòng đời thôi sao?"
Người đại diện thở dài, chợt nhớ ra điều gì đó liền nói: "Đúng rồi, phía đạo diễn Quách có một chương trình thực tế đang thiếu người, trước đây từng hỏi chị, bảo chị hỏi ý kiến em xem có muốn tham gia show của ông ấy không."
Khổng Mỹ Như vội hỏi: "Show gì thế ạ?"
"Một chương trình truyền hình về du lịch, nhưng vì đạo diễn không đủ kinh phí nên là show kinh phí thấp, chắc là đến vùng núi làm việc nhà nông, thực hiện nhiệm vụ các thứ thôi."
Khổng Mỹ Như cau mày, đang lúc suy nghĩ xem có nên nhận show này không, thì bỗng nhiên có một vị khách không mời mà đến bước vào.
"Tôi nghĩ mấy show kinh phí thấp đó không cần phải cân nhắc làm gì, chẳng nổi tiếng được mà cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền đâu."
Khổng Mỹ Như quay đầu lại, đáy mắt thoáng chút ngạc nhiên. Cô ta và Đỗ Tư Tuyết vốn chẳng có qua lại gì. Dù ở cùng một công ty nhưng cả hai chưa từng nói với nhau câu nào.
Hiện tại, Đỗ Tư Tuyết đang bị lãnh đạo công ty đóng băng hoạt động, đến cả phòng nghỉ của nghệ sĩ cũng bị chuyển từ phòng suite sang trọng sang ngay sát phòng bên cạnh cô ta.
Dù vậy, hai người họ vốn chưa từng nói chuyện với nhau, nay đột ngột ghé thăm, rốt cuộc là có ý đồ gì?
"Cô Đỗ có chỉ giáo gì sao?" Khổng Mỹ Như cảnh giác hỏi.
Đỗ Tư Tuyết cười đáp: "Tôi chỉ cảm thấy chị Khổng có vóc dáng đẹp như vậy, nếu biết tận dụng thêm chút nữa, chắc chắn sẽ giành lại được sự chú ý thôi."
Khổng Mỹ Như nhíu mày. Thực tâm cô ya không hề thích cách này, nhưng công ty cứ ép cô ta làm vậy. Ngay cả ấn tượng của khán giả về cô ta cũng đã mặc định như thế rồi.
"Thì sao chứ? Độ hot nhờ vào vóc dáng có giúp tôi nhận được vai diễn không?" Khổng Mỹ Như nói giọng đầy vẻ u uất.
"Thế thì còn phải xem chị làm thế nào đã." Đuôi mắt Đỗ Tư Tuyết hơi hạ xuống, giọng điệu đầy ẩn ý.
Khổng Mỹ Như không nhịn được hỏi: "Cô có cao kiến gì à?"
"Nghe nói Tạ Ngộ gần đây có nhận một bộ phim, đoàn làm phim của họ vẫn còn thiếu một vai nữ phụ, chị đi thử vai xem sao." Đỗ Tư Tuyết gợi ý.
Khổng Mỹ Như mở to mắt, sao có thể không hiểu ý của cô ta: "Cô điên rồi à! Cô bảo tôi đi ăn vạ, dựa hơi Tạ Ngộ sao?"
"Sao lại gọi là dựa hơi? Chị nghe tôi nói này..." Đỗ Tư Tuyết hạ thấp giọng, ghé sát vào tai Khổng Mỹ Như.
Khổng Mỹ Như trợn tròn mắt: "Cô, cô muốn tôi uy h**p..."
Đỗ Tư Tuyết đưa tay che miệng cô ta lại, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc: "Lời này không được nói bậy. Phụ nữ trong cái giới này mà không dùng chút thủ đoạn thì làm sao trụ lại được? Đây chính là quy luật sinh tồn. Chị không dùng thì đầy kẻ khác dùng. Tôi chỉ nói đến đây thôi, còn lại thì chị tự cân nhắc."
Sau khi Đỗ Tư Tuyết rời đi, người đại diện ngập ngừng một lúc rồi do dự lên tiếng: "Đỗ Tư Tuyết bây giờ tình cảnh cũng chẳng ra sao, cô ta có thể bày ra kế sách gì hay ho chứ? Em đừng để cô ta dắt mũi."
Nhịp tim Khổng Mỹ Như đập nhanh hơn, trong đáy mắt nhen nhóm những khao khát không ngừng cuộn trào: "Nhưng những gì cô ta nói, thực ra..."
Cũng không phải là không có lý.
Nếu có thể, biết đâu cô ta thực sự giành được một cơ hội đổi đời thì sao?