Sân khấu công diễn của Lớp Học Diễn Xuất cuối cùng cũng chính thức lên sóng trong sự mong chờ của đông đảo khán giả. Phía chương trình đã tuyển chọn 500 vị giám khảo quần chúng từ trước để thực hiện bỏ phiếu trực tuyến, kết quả sẽ dựa trên phần so tài giữa hai đội, tiến hành bỏ phiếu cá nhân và cuối cùng tổng điểm sẽ quyết định đội nào giành chiến thắng.
Người dẫn chương trình đọc lời dẫn, giới thiệu luật chơi, khán giả xem livestream online bắt đầu hò hét cổ vũ cho đội mình yêu thích, khán giả tại hiện trường cũng nhiệt tình reo hò, không khí vô cùng sôi nổi.
Lúc này, hai đội đang ở hậu trường trang điểm và thay trang phục.
Tống Diệc An huých nhẹ vào tay Kỷ Tinh Dã: "Này anh Dã, anh có căng thẳng không đấy?"
Kỷ Tinh Dã đã thay xong bộ đồ đen từ đầu đến chân, trên mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, nghe câu hỏi của Tống Diệc An, cậu rất bình tĩnh đáp: "Có gì phải căng thẳng đâu, cứ như bình thường là được, diễn cho tốt là xong."
Tống Diệc An hít vào rồi lại thở ra, tự trấn an bản thân: "Cũng phải, dù gì em cũng từng mở concert rồi, chẳng qua chỉ là diễn xuất tại chỗ thôi mà? Em làm được! Em không sao hết!"
Kỷ Tinh Dã lắng nghe âm thanh vọng lại từ sân khấu phía trước, khẽ thở dài một tiếng.
"Đừng căng thẳng."
Kỷ Tinh Dã sững người, gương mặt vốn đang điềm tĩnh lộ ra nét bất tự nhiên: "Em không có..."
Kỷ Tri Ý nhếch môi: "Thôi đi, trước mặt chị mà còn cứng miệng làm gì, chị còn lạ gì em nữa? Cứ căng thẳng là mặt lại đơ ra. Yên tâm đi, chị thấy em ổn mà, lát nữa lên sân khấu cứ diễn thoải mái đi, có chị đây rồi..."
Câu cuối cùng khiến nét mặt Kỷ Tinh Dã dịu lại. Phải rồi, lần này lên sân khấu không phải là đơn độc chiến đấu, cậu có đồng đội, và còn có cả chị gái.
"Ưmg." Kỷ Tinh Dã gật đầu, nỗi lo âu trong lòng dần tan biến.
Cảnh này đều được ống kính ghi lại trọn vẹn, cư dân mạng bắt đầu bàn tán về kịch bản tối nay họ sẽ diễn.
[Nói thật, Kỷ Tinh Dã đóng vai nam chính là một thử thách quá lớn. Không biết cậu ta có mang lại bất ngờ gì cho chúng ta không nhỉ?]
[Nhớ lại bộ Mùa Hè Thanh Mát mà Kỷ Tinh Dã debut, tập nào cũng thấy làm màu, đơ cứng từ lời thoại đến biểu cảm. Nếu không nhờ cái mã đẹp trai thì với lối diễn xuất đó, sao mà làm sao thành sao lưu lượng được cơ chứ! Nói thật lòng, tôi không đặt kỳ vọng gì vào cậu ta!]
[Hơn nữa cậu ta đâu phải dân đào tạo chính quy, chắc sau này chỉ biết dựa vào show thực tế để kiếm tiền thôi!]
[Ủa? Cậu ta không phải dân chuyên nghiệp à? Thế cậu ta học ngành gì?]
[Trên Wikipedia không ghi trình độ học vấn kìa? Kỳ lạ thế?]
[Tôi tra được rồi! Kỷ Tinh Dã sau khi tốt nghiệp cấp 3 từng được khoa âm nhạc trường Đại học A nhận vào, nhưng mà lạ lắm... nhập học không bao lâu thì bỏ học.]
[Cái gì? Bỏ học à? Thế chẳng phải là không có bằng tốt nghiệp sao? Đến danh nghĩa sinh viên đại học cũng không có?]
[Chuyện gì thế này? Không biết đằng sau việc bỏ học có phốt gì không nhỉ?]
[Trình độ học vấn của Kỷ Tinh Dã thấp thật, đến bằng đại học còn không có...]
[Chậc chậc chậc, đúng là showbiz giờ ai cũng vào được, học vấn kém cũng chẳng sao cả.]
Chỉ trong một lúc ngắn ngủi, chủ đề học vấn của Kỷ Tinh Dã đã bị cư dân mạng đẩy lên hot search, hashtag #Kỷ Tinh Dã Không Có Bằng Đại Học# lan truyền khắp cõi mạng, nhiều cư dân mạng như tìm thấy điểm yếu của người khác, bỗng dưng cảm thấy có ưu thế hơn hẳn, bắt đầu tấn công vào chuyện này, người người thi nhau gõ phím, mỉa mai, công kích dữ dội.
[Cứu tôi với! Một ngôi sao lớn mà đến đại học cũng không học qua?]
[Cười chết mất, trình độ này mà cũng đòi đi diễn? Còn tham gia show thực tế kiếm tiền được cơ à? Showbiz hết người rồi sao? Nếu thế thì tôi cũng lên làm sao được chứ?]
[Thế bộ phim đầu tiên của cậu ta là bằng cách nào mà nhận được vai?]
[Chứ còn cách nào nữa, dựa vào khuôn mặt thôi, ai bảo cậu ta đẹp trai.]
[Không biết nói gì nữa, ngoài cái mặt ra thì chẳng được tích sự gì.]
Dư luận trên mạng tranh cãi gay gắt và đầy ác ý, fan của Kỷ Tinh Dã muốn giúp thần tượng điều hướng dư luận nhưng nhất thời không tìm được bằng chứng gì để phản bác.
Ngoài bộ phim Mùa Hè Thanh Mát ra, Kỷ Tinh Dã quả thực chưa có tác phẩm nào khác. Phải làm sao đây? Chẳng lẽ cứ mặc kệ để dân mạng muốn chửi bới thế nào thì chửi? Các fan không khỏi sốt ruột, đồng thời trong lòng cũng dấy lên sự nghi ngờ phải chăng Kỷ Tinh Dã thực sự chẳng có tài cán gì? Ngoài cái mã ra thì đúng là vô dụng?
Đúng lúc này, người dẫn chương trình bắt đầu giới thiệu: "Trước hết, xin mời đội đầu tiên lên sân khấu – Đội Tâm Ý! Tiếp theo, họ sẽ mang đến trích đoạn kịch ngắn mang tên Anh Em Khởi Nghiệp. Xin mời quý vị cùng đón xem."
[Đến rồi, đến rồi!]
[Cái gã ngoại đạo Kỷ Tinh Dã này, chờ xem cậu ta bị lật xe như thế nào đi!]
Trên sân khấu hiện ra một khung cảnh bối cảnh đường phố với những sạp hàng bày biện lộn xộn, ánh hoàng hôn vàng vọt, ảm đạm nhuộm một nửa bầu trời, tiếng rao bán hàng hỗn tạp vang lên liên hồi, tạo nên một bức tranh u ám nhưng đậm chất đời thường.
Kỷ Tinh Dã chậm rãi bước ra từ khung cảnh ấy, cậu mặc bộ đồ đen, dưới cằm lún phún vài cọng râu chưa cạo, đôi mắt vốn dĩ đen láy, trong veo thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ rã rời và từng trải không hề phù hợp với độ tuổi của cậu, chỉ riêng màn xuất hiện này thôi cũng đủ khiến cư dân mạng lập tức câm nín.
Kỷ Tinh Dã lười biếng tựa vào một chiếc xe máy cũ kỹ, lấy trong túi ra một bao thuốc lá, cậu gõ nhẹ, rút một điếu, ngậm vào môi rồi bật lửa, tiếng "tách" giòn tan vang lên.
Ánh lửa hắt lên gương mặt tuấn tú, cậu khẽ ngẩng đầu, ánh mắt đăm đăm nhìn vào vệt hoàng hôn cuối cùng nơi chân trời, trong ánh mắt ấy chứa đựng nỗi u uất, bi thương, và cả sự không cam lòng ẩn giấu.
[Trời ơi! Diễn xuất bằng ánh mắt đỉnh quá!]
[Sốc thật sự! Không thể tin nổi đây lại là Kỷ Tinh Dã?!]
[Khoảng cách so với bộ phim đầu tiên đúng là một trời một vực! Tiến bộ quá khủng khiếp!]
[Á á á, tôi đã bảo rồi, anh Dã nhà tôi không phải là bình hoa di động như các người nói đâu! Anh ấy thực sự có thực lực đấy!]
[Hu hu Kỷ Tinh Dã, anh lại khiến tôi phải trầm trồ rồi!]
Kỷ Tinh Dã đã lột tả hoàn toàn tâm lý và hoàn cảnh của một thanh niên thất bại. Khán giả tại hiện trường không ai bảo ai, tất cả đều vô thức dán chặt mắt vào cậu.
Đúng lúc đó, sân khấu tối dần, từ xa vọng lại tiếng đàn guitar gảy chậm rãi. Đèn sân khấu bật sáng, Tống Diệc An xuất hiện trong chiếc quần jean rách, cậu gảy từng nốt nhạc, giọng hát cất lên từng chữ một, vang vọng đầy hoang hoải.
Khoảnh khắc cậu cất tiếng, fan của chính anh cũng phải kinh ngạc.
[Vãi thật? Đây là Tống Diệc An sao?]
[Sao cậu ta lại hát được phong cách này?]
[Hoàn toàn vượt xa tưởng tượng! Tiểu Tống mà cũng biết hát dân ca á?]
[Trời ạ! Tống Diệc An chẳng phải là ca sĩ nhạc pop sao? Sao đến phong cách này cũng chơi được, mà hát lại còn hay nữa chứ!]
[Hay quá đi mất!]
[Đội này hơi bị đỉnh đấy.]
[Không phải là "hơi bị", mà là cực kỳ đỉnh luôn ấy!]
Tống Diệc An hát xong cả bài rồi bắt đầu màn đối diễn với Kỷ Tinh Dã, hai người tung hứng qua lại, dần dần đẩy kịch tính lên cao trào. Khi câu chuyện ngày càng trở nên gay cấn và đảo chiều liên tục, tất cả mọi người đều chìm vào bầu không khí đó, nín thở theo dõi từng diễn biến.
Cho đến khi câu chuyện dần đi đến nút thắt cần sự xoay chuyển, Kỷ Tri Ý xuất hiện.
Cô mặc bộ quần áo cũ kỹ, xám xịt, ngay cả trên mặt cũng lấm lem bụi bẩn, trong đôi mắt trong veo kia lại toát lên vẻ tinh ranh, lém lỉnh.
[Á á á, tạo hình của nữ thần tỷ tỷ, thần thái và động tác này, hoàn toàn cân được cái vai diễn này rồi!]
[Đỉnh quá! Cô nàng diễn viên này linh hoạt thật đấy!]
[Nếu kẻ lừa đảo nào cũng đẹp như chị gái này, tôi tình nguyện dâng cả ví tiền, đâu cần chị ấy phải tự thân vận động đến lừa tôi làm gì!]
Kỷ Tri Ý nhếch môi, ánh mắt đảo xoay chuyển, lúc thì cô giả bộ đau lòng rơi lệ để lấy sự thương cảm, lúc lại chớp chớp mắt đầy lém lỉnh, tinh nghịch.
Cô xoay hai gã đàn ông như chong chóng. Cuối cùng, cô đưa tay xoa nhẹ chiếc mũi lấm lem bụi bẩn, khẽ sụt sịt một cái. Biểu cảm từ sự đáng yêu, tinh nghịch bỗng chốc biến đổi hoàn toàn trong tích tắc tiếp theo.
Đáy mắt Kỷ Tri Ý tràn ngập vẻ mỉa mai và đắc thắng, cô nhanh như cắt ra tay, trộm sạch toàn bộ số tiền lớn mà Kỷ Tinh Dã vừa kiếm được trong túi.
[Trời ơi! Nữ thần tỷ tỷ debut tại chỗ luôn đi! Tôi nguyện làm fan cứng! Diễn xuất này đỉnh thật sự!]
[Cả hai chị em nhà họ Kỷ đều là dân tay ngang, mà diễn được thế này, đúng là có thiên phú bẩm sinh rồi!]
[Hu hu, yêu chết mất, yêu không chịu nổi!]
Đoạn kịch hành động rượt đuổi giữa Kỷ Tri Ý và Kỷ Tinh Dã cũng cực kỳ bắt mắt, đặc biệt là cú nhảy xuống từ sân khấu cao của Kỷ Tinh Dã. Động tác dứt khoát, gọn gàng, toát lên nguồn năng lượng tràn đầy.
Khán giả tại hiện trường bị vẻ nam tính của cậu thu hút, đồng loạt hò reo phấn khích, đáng tiếc là cuối cùng Kỷ Tinh Dã vẫn không đuổi kịp, để nữ siêu lừa trốn thoát.
Những tình tiết sau đó trở nên trầm buồn và đầy đau xót, ánh mắt Kỷ Tinh Dã lặng lẽ thay đổi. Tất cả mọi người đều bị cảm xúc ấy lây nhiễm, có những người không nhịn được mà rơi nước mắt, bắt đầu thấy xót xa thay cho cậu.
Sau đó, bước ngoặt xảy ra, Tống Hân Nghi xuất hiện cùng một khoản tiền khổng lồ giúp đỡ họ, các tình tiết tiếp theo bắt đầu thuận buồm xuôi gió, ý nghĩa câu chuyện dần được nâng tầm, hướng đến thông điệp cảm động, truyền cảm hứng.
Đến tận khi hạ màn, khán giả tại hiện trường và netizen vẫn chưa thoát khỏi dư âm.
Kỷ Tinh Dã khẽ cúi người: "Cảm ơn mọi người."
Đột nhiên, tiếng vỗ tay vang lên bên dưới, đợt sau lại áp đảo đợt trước.
[Đứa nào bảo Kỷ Tinh Dã diễn dở? Bước ra đây tôi bảo, trình độ này thì đi đóng điện ảnh còn được chứ nói gì đến sân khấu!]
Màn trình diễn của Kỷ Tinh Dã quá sức ấn tượng. Trên mạng, các tài khoản truyền thông bẩn vốn đang chờ thời cơ liền thi nhau đăng bài phân tích màn thể hiện tối nay của cậu, thậm chí có người còn đem cậu ra so sánh với Tạ Ngộ, và kết quả là cậu chẳng hề lép vế.
Nếu nói Tạ Ngộ đã diễn đạt đến mức xuất thần của nhân vật, thì Kỷ Tinh Dã lại diễn ra được cái chất riêng của bản thân, cậu có sự thấu hiểu và cách sáng tạo riêng chứ không hề bắt chước rập khuôn.
Sau khi đội Tâm Ý biểu diễn xong, 500 vị giám khảo quần chúng do chương trình lựa chọn bắt đầu chấm điểm, rất nhanh, số điểm của đội Tâm Ý đã lộ diện:
Kỷ Tinh Dã: 476 điểm
Kỷ Tri Ý: 402 điểm
Tống Diệc An: 434 điểm
Tống Hân Nghi: 378 điểm.
Tổng điểm: 1690 điểm.
Những fan trung thành của chương trình Lớp Học Diễn Xuất đều biết đây là số điểm cực kỳ cao. Trong các mùa trước, từng có rất nhiều khách mời trái ngành tham gia nhưng chưa ai vượt qua cột mốc 400 điểm, thế mà đội Tâm Ý lại có đến ba người làm được, có thể thấy số điểm này thực sự rất ấn tượng.
Tiếp theo là đội Vũ Tuyết bước lên sân khấu. Tác phẩm họ mang đến là một trích đoạn từ Chưởng Trung Hoa. Đội này cũng thu hút sự chú ý không kém, đặc biệt là mối quan hệ chị em nhựa giữa Giang Mộng Kiều và Đỗ Tư Tuyết. Khán giả đang chờ trực trong màn biểu diễn này để soi lỗi, đồng thời xem liệu họ có thực sự xé nhau không.
Đỗ Tư Tuyết mặc bộ cung trang lộng lẫy, đầu búi kiểu tóc phức tạp, trang sức ngọc ngà châu báu, lụa là gấm vóc, làm nổi bật thân phận tôn quý. Tạo hình rực rỡ vừa xuất hiện đã thu hút mọi ánh nhìn.
Thế nhưng, trải qua biến cố dư luận tối qua, dù bề ngoài có ngụy trang kỹ đến đâu, nội tâm cô ta vẫn chẳng hề bình yên.
Đặc biệt là khi diễn tập đối diễn với Giang Mộng Kiều, cô ta cảm nhận rõ sự thay đổi, Giang Mộng Kiều dường như đã tìm lại trạng thái ban đầu, toàn tâm toàn ý nhập vai, dường như không còn chút nào bị cô ta tác động nữa. Nghĩ đến những động tác treo dây cáp điêu luyện của Giang Mộng Kiều, Đỗ Tư Tuyết cảm thấy khó chịu vô cùng. Không khó để đoán rằng, tối nay Giang Mộng Kiều chắc chắn sẽ làm mọi người kinh ngạc.
Đỗ Tư Tuyết mải suy nghĩ, vô tình thất thần trên sân khấu cho đến khi bị một tiếng động làm giật mình. Thịnh Luân Vũ gõ nhẹ vào án thư, ánh mắt ám hiệu cô ta mau chóng tiếp lời thoại, Đỗ Tư Tuyết giật mình, vội vàng nhập lại trạng thái, nói tiếp câu thoại tiếp theo.
Màn đối diễn với Thịnh Luân Vũ đã đi được một nửa, tiếp theo chính là đoạn cảnh thân mật kinh điển nhất, Đỗ Tư Tuyết khẽ động ánh mắt, giống như lần diễn tập trước, cô ta trực tiếp ngồi vắt qua người nam chính.
Khán giả bên dưới phát ra tiếng kêu kinh ngạc, cảnh này khác hẳn kịch bản gốc!
Đáy mắt Thịnh Luân Vũ thoáng qua tia sáng khó hiểu, trước đó lúc diễn tập, giáo viên hướng dẫn đã dặn đoạn này không cần thêm thắt gì, cứ diễn đúng nguyên tác. Vậy mà giờ đây, Đỗ Tư Tuyết lại... Thịnh Luân Vũ không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng tiếp chiêu, tương tác cùng Đỗ Tư Tuyết.
Dưới ống kính, ánh mắt và cử chỉ của cả hai đều vô cùng gợi cảm, tràn đầy sức hút. Đặc biệt là Đỗ Tư Tuyết, cô ta khẽ nhếch đuôi mắt, hoàn toàn khác xa vẻ thanh thuần thường ngày. Lúc thì đôi môi đỏ khẽ mở, thì thầm vào tai Thịnh Luân Vũ đầy mê hoặc, lúc lại dùng những móng tay sơn đỏ quẹt nhẹ qua gương mặt người đàn ông, yêu mị quyến rũ khôn cùng.
Cảnh này lập tức khiến netizen nổ tung.
[Á á á cứu tôi! Gợi cảm quá! Chỉ muốn đè đầu bắt họ hôn nhau ngay thôi!]
[Trời ạ, hóa ra Đỗ Tư Tuyết cũng diễn được kiểu này? Nhìn yêu mị quá!]
[Làm sao đây? Muốn đẩy thuyền cặp này quá!]
[Hu hu, diễn xuất của Tư Tuyết nhà tôi đỉnh thật, thay đổi động tác cái là khác biệt hoàn toàn! Tôi thích đoạn này!]
[Nhưng mọi người không thấy chỉnh sửa đoạn này làm thay đổi cả chất của trích đoạn sao? Phi tần do Đỗ Tư Tuyết đóng không nên lả lơi thế này, hơn nữa cô ta đâu có thật lòng yêu hoàng đế, chỉ là muốn có địa vị, biểu hiện lúc này chẳng phải nên là kiểu bằng mặt không bằng lòng, nội tâm tỉnh táo, nhìn hoàng đế từng bước lún sâu mà thầm đắc ý sao?]
[Thịnh Luân Vũ diễn tốt, thấy rõ anh ấy dần rơi vào lưới tình, nhưng cảm giác Đỗ Tư Tuyết mang lại chỉ là kiểu quyến rũ hời hợt bề nổi thôi.]
[Thực ra sân khấu công diễn cũng coi như là một lần remake, nếu cứ so với bản gốc rồi áp đặt tiêu chuẩn bản gốc thì còn gì là thú vị nữa?]
[Tôi thấy đoạn này cải biên rất hay, vừa gợi cảm vừa lả lơi, rất bất ngờ! Quan trọng nhất là hai người họ quá đẹp đôi!]
[Đẩy thuyền thành công rồi! Hy vọng sau này họ có thể hợp tác!]
Phần cải biên của Đỗ Tư Tuyết tuy gây ra một số tranh cãi trên mạng, nhưng phần lớn khán giả vốn là những động vật thị giác, họ thích những thứ k*ch th*ch hơn, nên lượng người ủng hộ màn cải biên này không hề nhỏ, trong số đó rất nhiều người còn bắt đầu đẩy thuyền cặp đôi này.
Đúng lúc đó, Đỗ Tư Tuyết, người đang lả lơi giây trước bỗng chốc trở nên nghiêm nghị, nhịp độ kịch bắt đầu rơi tự do.
Một bóng đen bất ngờ lao xuống từ không trung, Giang Mộng Kiều đeo khăn che mặt đen, cầm kiếm nhẹ nhàng hạ cánh từ giữa không trung. Phía trên sân khấu không có ánh sáng, bóng tối che giấu sợi dây cáp một cách hoàn hảo, khiến cô ấy trông như thể thực sự có võ công, xuất hiện từ hư không.
Bóng đen ấy di chuyển nhẹ nhàng, ánh mắt toát lên vẻ sắc lẹm, khí chất của Giang Mộng Kiều thay đổi hoàn toàn, như thể lột xác. Ngay khoảnh khắc đó, khán giả dường như thực sự cảm nhận được sát khí lan tỏa.
Diễn xuất của diễn viên tốt hay không quyết định việc khán giả có nhập tâm hay không. Hiện tại, cảm xúc của khán giả đã hoàn toàn bị lay động, họ bắt đầu nảy sinh sự căng thẳng và sợ hãi. Căng thẳng vì không biết Giang Mộng Kiều sẽ ám sát ai trước, sợ hãi liệu cô ấy có bị bắt hay không!
[Vãi thật! Đây là Giang Mộng Kiều sao?]
[Á á á cô ấy ngầu quá! Nếu sự lả lơi của Đỗ Tư Tuyết làm tôi kinh ngạc, thì sự cool ngầu của Giang Mộng Kiều còn làm tôi kinh ngạc hơn! Ánh mắt đó giết tôi rồi!]
[Giang Mộng Kiều mà cũng đóng được loại vai này á? Trời ơi! Quá bất ngờ! Mà diễn còn tốt nữa chứ!]
[Cậu ấy vượt qua nỗi sợ tâm lý rồi đúng không? Kỹ thuật treo dây cáp này đỉnh quá, suýt chút nữa tôi tưởng cô ấy tự nhảy xuống thật đấy.]
[Giang Mộng Kiều quá đỉnh!]
[Có chút muốn làm fan của cô ấy rồi!]
Giang Mộng Kiều múa kiếm đối chiêu với Thịnh Luân Vũ, nhưng chỉ vừa qua hai chiêu, một toán binh lính đã ập vào, hóa ra hoàng đế đã sớm đề phòng và bao vây nơi này từ trước.
Trong những tình tiết tiếp theo, Giang Mộng Kiều lại cho mọi người thấy một khía cạnh khác của mình. Giằng xé, đau đớn, không hối hận... những cung bậc cảm xúc của một nữ sát thủ được cô bộc lộ một cách tinh tế, tạo nên sự đồng cảm cực lớn.
[Hu hu diễn tốt quá... không muốn nữ sát thủ chết đâu.]
[Ai bảo Giang Mộng Kiều không chuyên nghiệp, ai bảo cô ấy diễn dở? Ai bảo cô ấy không biết treo dây cáp? Đây chẳng phải là quá xuất sắc sao?]
[Mọi người đừng tấn công học vấn của cô ấy nữa, không phải dân chuyên nghiệp thì đã sao? Diễn tốt như vậy tại sao không thể đi tiếp?]
[Haha, phát hiện kỳ này dân không chuyên bá đạo quá, Kỷ Tinh Dã, Giang Mộng Kiều đều không phải dân chuyên nghiệp...]
[Nhưng họ đều diễn rất tốt.]
[Tôi tuyên bố, dàn thí sinh không chuyên kỳ này thắng lớn!]
Phần diễn của Khương Ngôn không nhiều, chỉ xuất hiện thoáng qua ở cuối với một câu thoại nhạt nhòa. Rất nhanh, đội Vũ Tuyết kết thúc màn biểu diễn, 500 vị giám khảo quần chúng bắt đầu chấm điểm.
Thịnh Luân Vũ: 462 điểm
Đỗ Tư Tuyết: 452 điểm
Giang Mộng Kiều: 453 điểm
Khương Ngôn: 147 điểm.
Tổng điểm: 1514 điểm.
Đỗ Tư Tuyết nhìn chằm chằm vào số điểm trên màn hình lớn, 452 điểm? Mà Giang Mộng Kiều lại hơn cô ta tận một điểm!
Người dẫn chương trình tuyên bố: "Vậy tổng điểm cuối cùng của đội Tâm Ý là 1690 điểm, đội Vũ Tuyết là 1514 điểm. Xin chúc mừng đội Tâm Ý đã giành chức quán quân kỳ này. Sau đây xin mời khách mời đặc biệt, thầy Tạ Ngộ, lên trao giải cho các bạn."
Chương trình đã thiết lập phần trao giải, Tạ Ngộ trong bộ vest chỉn chu bước từ dưới sân khấu lên. Bộ vest đen, sơ mi trắng, cúc áo cài kín đến tận trên cùng, thắt một chiếc cà vạt mảnh, ngũ quan tinh xảo dưới ánh đèn sân khấu như đang tỏa sáng.
Dáng người anh cao ráo, khí chất lạnh lùng xa cách, đôi chân dài đầy sức mạnh chậm rãi bước lên sân khấu. Ngay khi Tạ Ngộ xuất hiện, khung bình luận lập tức biến thành:
[Hôm nay ê-kíp chương trình hơi chán rồi đấy, sao lại để thầy Tạ mặc kín mít thế này!]
[Còn nữa! Cúc áo sơ mi có cần thiết phải cài đến tận cổ không? Cởi ra hai cúc thì sao?]
[Chúng ta đâu phải người ngoài, hay là cởi bớt vest ra trước đi?]
[Khụ khụ, mọi người có thể giữ ý tứ chút không, thầy Tạ của chúng ta là người rất bảo thủ đấy! Anh ấy mới không phóng túng như vậy đâu!]
[Á, không đúng! Kiểu cấm dục này mới càng mê người, không biết sau này cô gái nào có phúc phận đó, có thể cởi từng chiếc một của anh ấy...]
[Này này, mọi người lái xe nhanh quá rồi đấy! Tôi còn chưa kịp lên xe mà!]
[Đừng nói chứ, tôi vẫn khá muốn nhìn thấy vẻ phóng túng của thầy Tạ vốn bảo thủ, không biết kiếp này còn cơ hội không... Haizz.]
[Haha, từ khi Tạ Ngộ tham gia chương trình, đã bị đám nữ sắc các cô nhắm tới rồi, sợ là thật sự khó giữ được tiết tháo rồi!]
Tạ Ngộ trao chiếc cúp đặc biệt của chương trình cho đội Tâm Ý, anh lướt ánh mắt qua mọi người, cuối cùng dừng lại chỗ Kỷ Tinh Dã, đôi môi mỏng khẽ nhếch, cười nói: "Chúc mừng em, các em diễn rất tốt."
Kỷ Tinh Dã đón lấy chiếc cúp nặng trịch, những người khác cũng vô thức vây lại. Tống Diệc An phấn khích: "Em thật sự giành được giải rồi! Đây là lần đầu tiên em nhận được giải thưởng liên quan đến diễn xuất đấy!"
Dưới ống kính, mọi người đều vui mừng, hớn hở, ai cũng cảm nhận được khoảnh khắc hạnh phúc thuần khiết nhất lúc này.
Hai đội biểu diễn xong, buổi livestream cũng kết thúc. Lúc này, đạo diễn bước lên sân khấu, vỗ tay ra hiệu cho mọi người chú ý rồi nói: "Thời gian ghi hình vừa qua vất vả cho mọi người rồi. Để khao mọi người, chương trình đã đặt một phòng VIP sang trọng, mời mọi người đi ăn uống, nghỉ ngơi cho thoải mái."
Nghe đến ăn ngon, chơi vui, Tống Diệc An là người đầu tiên reo hò: "Đạo diễn vạn tuế!"
Đạo diễn đã đặt một phòng VIP tại khách sạn lớn ở trung tâm thành phố.
Bên trong phòng tiệc giống như một khu giải trí thu nhỏ, từ quầy bar, rạp chiếu phim mini, phòng karaoke cho đến bàn bi-a, thứ gì cũng có.
"Xem ra lần này đạo diễn chơi lớn thật, đúng là chịu chi mà." Tống Diệc An trầm trồ nhìn quanh các tiện nghi rồi nhanh chóng kéo Tống Hân Nghi đi chơi.
Khi mọi người còn đang mải mê khám phá, nhân viên phục vụ bắt đầu dọn món lên. Đến khi thức ăn đã đầy đủ, đạo diễn mời mọi người cùng dùng bữa, ông vừa uống rượu vừa tâm sự về những chuyện xảy ra trong quá trình quay, vừa có chút cảm thán, lại vừa có đôi chút suy ngẫm. Mọi người đồng loạt nâng ly chúc rượu, không khí vô cùng sôi nổi và hòa hợp.
Dùng bữa xong, chẳng ai vội về cả, cả nhóm lại quây quần trong phòng để xem phim. Lúc này, nhân viên phục vụ đẩy một xe trái cây vào, Khương Ngôn nhanh nhẹn chia cho mọi người.
"Chị Tri Ý, chị thích loại nào?" Khương Ngôn đẩy xe trái cây đến, ưu tiên cho Kỷ Tri Ý chọn trước.
Kỷ Tri Ý lấy một đĩa nhỏ quả cherry: "Cảm ơn em, chị ăn cái này là được rồi."
Đỗ Tư Tuyết thấy vậy, thuận miệng hỏi Thịnh Luân Vũ: "Thầy Thịnh, anh muốn ăn gì?"
Thịnh Luân Vũ đang mải mê chơi game trên điện thoại, đầu cũng không ngẩng lên: "Cho tôi ít nho đi."
Đỗ Tư Tuyết mỉm cười đáp lời, vừa định vươn tay lấy nho thì đã bị người khác nhanh tay hơn, Giang Mộng Kiều đã lấy đĩa nho đó đưa cho Thịnh Luân Vũ. Đỗ Tư Tuyết ngẩn người, kinh ngạc nhìn Giang Mộng Kiều, thế nhưng Giang Mộng Kiều lại chẳng chút phản ứng, trông cứ như một hành động vô tình.
Thịnh Luân Vũ cũng chẳng bận tâm ai lấy cho mình, có đồ ăn là được, anh ta ăn vài quả nho, bỗng thấy chán, liền ngẩng đầu nhìn về phía Kỷ Tri Ý hỏi: "Kỷ Tri Ý, chơi game không? Vẫn là trò lần trước chúng ta chơi ấy."
Thịnh Luân Vũ diện chiếc áo phông graffiti dáng rộng, lộ ra phần cổ và xương quai xanh nam tính, đôi mắt đào hoa nhẹ nhàng liếc tới, khóe môi khẽ nhếch, mang đậm phong cách bad boy mà các cô gái hiện nay cực kỳ ưa chuộng.
Không biết có phải do Tạ Ngộ nhìn nhầm hay không, nhưng anh có cảm giác khi Kỷ Tri Ý ngước mắt lên, ánh nhìn của cô dừng lại trên người Thịnh Luân Vũ hơi lâu một chút, Tạ Ngộ lướt ánh mắt qua phần xương quai xanh tr*n tr** kia, đôi mày nhíu lại một cách khó nhận thấy.
Kỷ Tri Ý mỉm cười, vừa định từ chối khéo thì một giọng nam trầm thấp, từ tính bỗng vang lên từ bên cạnh: "Kỷ Tri Ý, chẳng phải lần trước em nói muốn đọc sách khoa học viễn tưởng về bí mật vũ trụ sao? Tôi thấy ở đây có một cuốn, em có muốn đi xem cùng tôi không?"
Đúng ý quá rồi. Kỷ Tri Ý không chối từ, cô quay sang nói với Thịnh Luân Vũ: "Ngại quá, chị muốn đi đọc sách một chút, game thì cậu tự chơi nhé."
Thịnh Luân Vũ nhún vai, không nói gì thêm.
Trong căn phòng VIP xa hoa này còn có một góc đọc sách nhỏ với giá sách tựa vào tường, Tạ Ngộ đã để ý đến nơi này từ trước, anh rút cuốn sách trên giá đưa cho Kỷ Tri Ý, cô mới đọc qua trang bìa đã thấy rất hứng thú.
Tuy nhiên, mới xem được hai trang, điện thoại cô đã đổ chuông, là thư ký gọi đến báo có một cuộc họp online cần phải xử lý.
Kỷ Tri Ý cũng đã quen với điều này, cuộc sống của cô chỉ xoay quanh việc làm việc hoặc là đang trên đường đi làm, cô lấy chiếc máy tính xách tay mang theo ra: "Tạ Ngộ, tôi cần họp một chút ở đây, nếu anh thấy phiền thì..."
"Tôi không sao, em cứ họp ở đây đi." Tạ Ngộ cúi đầu lật trang sách, tỏ ý không bận tâm.
Kỷ Tri Ý mỉm cười, mở máy tính, cô tập trung cao độ vào công việc nên chẳng mấy để ý đến xung quanh. Không biết đã trôi qua bao lâu, bên cạnh bàn bỗng xuất hiện một ly cà phê, Kỷ Tri Ý tách mình ra khỏi dòng suy nghĩ công việc, ngẩng đầu nhìn sang.
"Uống chút cà phê đi." Giọng nói thanh đạm của người đàn ông ẩn chứa chút quan tâm.
Thế nhưng khoảnh khắc ngước mắt nhìn lên, Kỷ Tri Ý bỗng ngẩn người trước phần cổ áo hơi mở của anh. Chẳng biết từ lúc nào, Tạ Ngộ đã nới lỏng cà vạt, cúc áo trên cùng cũng đã được cởi bỏ hai chiếc, để lộ ra những đường nét thanh tú của vùng cổ cùng phần xương quai xanh trắng lạnh, đẹp đến cực hạn.
Ánh mắt Kỷ Tri Ý vô thức dừng lại trên đó mất vài giây, đến khi hoàn hồn, cô chớp chớp lông mi liên tục, vội nâng ly cà phê lên để che đậy cảm giác kỳ lạ vừa nảy sinh: "Ừm, cà phê pha ngon lắm, rất vừa miệng."
Tạ Ngộ khẽ nhếch môi: "Em thấy ngon là được rồi."
Kỷ Tinh Dã bị Tống Diệc An kéo đi hết xem phim rồi lại chơi bi-a. Sau khi thỏa mãn hết các thú vui, cậu mới phát hiện đã ba tiếng đồng hồ trôi qua, Kỷ Tinh Dã quay lại phòng khách chính, những người khác đang ngồi quanh ghế sofa, ai nấy đều cắm cúi chơi điện thoại, cậu đảo mắt một vòng nhưng không thấy Kỷ Tri Ý đâu.
"Chị em đâu?"
Tống Hân Nghi chỉ tay về một hướng: "Đi vào góc đọc sách với Tạ Ngộ rồi."
Kỷ Tinh Dã nhíu mày: "Chị em ở cùng Tạ Ngộ từ nãy đến giờ à?"
Tống Hân Nghi gật đầu: "Đúng thế, hai người họ ở trong đó gần ba tiếng rồi đấy. Không biết sách có gì hay không mà lâu thế, chứ chị bây giờ chỉ muốn chơi điện thoại cho thư giãn thôi."
Ba tiếng đồng hồ?!
Sắc mặt Kỷ Tinh Dã thoáng thay đổi, cậu rảo bước thật nhanh về phía góc đọc sách.
Khi đến gần cửa, nhìn rõ tình hình bên trong, trái tim đang treo lơ lửng của cậu mới chịu hạ xuống.
Cũng đúng thôi, Tạ Ngộ dù gì cũng là tiền bối, lại còn là Ảnh đế, bao nhiêu năm trong nghề mà đến cả tin đồn thất thiệt hay scandal tình ái cũng chẳng có, sao có thể giống mấy gã đồ tể có mưu đồ bất chính ngoài kia được cơ chứ?
Chắc là do mình suy nghĩ nhiều quá rồi.
Kỷ Tinh Dã nhìn lướt qua hai người một lần nữa, một người đang chăm chú đọc sách, một người đang miệt mài làm việc trước máy tính.
Cuối cùng, cậu hoàn toàn yên tâm, quyết định để lại không gian riêng cho cả hai rồi lặng lẽ rời đi.