Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Chương 12: Catwalk

Sau khi các nhà thiết kế được phân chia xong, mọi người lên xe của tổ chương trình để đến địa điểm ghi hình mới.

Lần này, tổ chương trình thuê hẳn một khu sân bãi ở thôn Cẩm Tú, bên ngoài được dựng một sân khấu kính trong suốt.

Khác hẳn cái sân khấu hội làng hát tuồng đơn sơ hôm qua, lần này toàn bộ setup đều mang phong cách thời trang cao cấp. Sân khấu kéo dài thành hình chữ T, phía dưới còn lắp thêm đèn spotlight mini, vibe đúng kiểu runway show thực thụ.

Phía hậu trường có bốn phòng riêng, thiết bị đầy đủ. Vải vóc, phụ kiện, đá đính, ren, chỉ thêu... gần như cái gì cũng có.

Nhà thiết kế đi cùng Kỷ Tri Ý là một cô gái trẻ tên Tiểu Mục. Sau khi quan sát thời gian, cô ấy đề nghị: "Chị Kỷ à, từ giờ đến lúc show bắt đầu tối nay chỉ còn chưa tới mười tiếng. Nếu muốn làm lễ phục quá phức tạp thì e là không kịp, hay là mình làm kiểu cơ bản thôi, rồi tập trung vào phụ kiện và chi tiết?"

Kỷ Tri Ý cảm thấy rất hợp lý, gật đầu: "Em là người chuyên nghiệp, nghe em."

Tiểu Mục lập tức đỏ mặt, cô gái nhỏ hơi ngại ngùng nói: "Chị thấy ổn là được rồi... lát nữa em sẽ vẽ phác thảo cho chị xem."

"Làm phiền em rồi." Kỷ Tri Ý cong môi cười nhẹ.

Tiểu Mục gần như không dám nhìn thẳng vào mắt cô, tầm mắt vừa vô tình lệch sang bên cạnh lại đụng phải Kỷ Tinh Dã, mặt cô gái nhỏ lập tức đỏ dữ hơn nữa.

Tiểu Mục vội cúi đầu xuống bắt đầu vẽ bản thảo, vi ci eo hai chị em này đúng là đẹp đến phạm quy, chỉ cần nhìn thêm vài giây thôi là tim đã không chịu nổi rồi!

Vì muốn giữ cảm giác thần bí cho buổi catwalk tối nay nên livestream ban ngày đã bị tổ chương trình tắt đi.

Trong phòng lúc này ngoài Tiểu Mục ra chỉ còn Kỷ Tri Ý và Kỷ Tinh Dã.

Kỷ Tri Ý đang ngồi trả lời tin nhắn công việc trên điện thoại, do nhiệt độ trong phòng hơi cao nên chóp mũi cô lấm tấm mồ hôi mỏng.

Kỷ Tinh Dã đứng dậy chỉnh điều hòa, sau đó còn đi tới máy nước rót nước, một ly đưa cho Kỷ Tri Ý, ly còn lại đặt lên bàn Tiểu Mục.

Tiểu Mục lập tức có cảm giác được idol phát phúc lợi, cô ấy vội vàng nói cảm ơn, cầm cốc nước uống một ngụm xong trong lòng lại không nhịn được cảm thán.

Trước đây trên mạng luôn nói Kỷ Tinh Dã kiêu ngạo, tính tình khó ở, cực kỳ khó gần, nhưng nhìn hiện tại rõ ràng hoàn toàn không phải vậy.

Không chỉ tính cách tốt, đối xử với người khác còn rất lịch sự dịu dàng. Quan trọng nhất là cậu hoàn toàn không có cảm giác ngôi sao cao cao tại thượng.

Tiểu Mục thật sự không hiểu tại sao trên mạng lại có nhiều người mắng cậu đến vậy. Cô ấy vốn không theo fandom, nhưng giờ lại đột nhiên nảy sinh suy nghĩ muốn làm fan Kỷ Tinh Dã.

Không lâu sau, bản thiết kế hoàn thành, trang phục Tiểu Mục thiết kế cho Kỷ Tinh Dã là một chiếc sơ mi trắng kiểu dáng đơn giản, nhưng trên nền áo được đính vô số ngôi sao bằng đá vụn lấp lánh, vừa sạch sẽ thuần khiết lại vừa chói mắt nổi bật.

Kỷ Tri Ý chỉ nhìn một lần đã thích ngay, rất hợp với khí chất của Kỷ Tinh Dã.

Về phần váy của Kỷ Tri Ý cũng là kiểu dáng cơ bản tối giản, nhưng đồng bộ với chiếc sơ mi của Kỷ Tinh Dã, trên váy cũng đính đầy những ngôi sao vụn lấp lánh.

Sau khi chốt thiết kế mọi người bắt đầu cắt rập, hai chị em theo sau Tiểu Mục học từng bước, từng nét từng đường đều tự tay làm.

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Ở phòng bên kia, Thang Nịnh cố gắng đè nén sự kích động và vui sướng trong lòng khi đi theo sau Trần Kinh Hạo.

Sau khi vào phòng, cô ta vốn định nói cho cậu ta biết mình là fan của cậu ta, nhưng đúng lúc này Trần Kinh Hạo đột nhiên quay người lại, cau mày hỏi: "Cô thiết kế quần áo ổn không vậy?"

Thang Nịnh sửng sốt, nhất thời có chút không thích ứng nổi với biểu cảm hiện tại của cậu ta.

Trong ấn tượng của cô ta, Trần Kinh Hạo vẫn luôn dịu dàng khiêm tốn, bốn chữ kiêu ngạo vô lễ tuyệt đối không thể xuất hiện trên người cậu ta.

Nhưng hiện tại, Trần Kinh Hạo lại dùng ánh mắt đầy nghi ngờ đánh giá cô ta từ trên xuống dưới, thậm chí trong mắt còn thấp thoáng vẻ khinh thường.

Thang Nịnh nuốt câu "em là fan của anh" trở ngược lại, trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác kỳ lạ khó tả, rất khó chịu.

Cô ta miễn cưỡng đáp: "Em có thể vẽ bản thiết kế trước. Nếu anh không hài lòng thì em sẽ sửa lại."

Trần Kinh Hạo rõ ràng không tin tưởng trình độ của cô ta, nhưng cũng không thể trái luật chương trình để đổi người khác.

Cuối cùng chỉ đành gật đầu: "Được. Vậy cô vẽ trước đi, nếu không ổn thì tôi sẽ tìm cô chỉnh tiếp."

Thang Nịnh đặt balo xuống rồi tìm đại một chỗ ngồi, cô ta lại không nhịn được ngẩng đầu nhìn về phía Trần Kinh Hạo.

Bây giờ không có camera, cậu ta dường như khác với hình tượng trên màn ảnh một chút. Vẫn là gương mặt đó, chỉ là khí chất... chắc do mình nghĩ nhiều thôi. Thang Nịnh âm thầm tự an ủi bản thân.

"Chị Nguyệt Vân biết may quần áo không?" Trần Kinh Hạo ngồi phịch xuống sofa, quay đầu hỏi vu vơ.

Bình thường trong chương trình cậu ta và Tô Nguyệt Vân cũng chỉ nói chuyện khi làm nhiệm vụ, thật ra không thân.

Nghe vậy, Tô Nguyệt Vân lập tức nở nụ cười giả trân: "Chị có học ngành này đâu, sao biết làm được?"

Trần Kinh Hạo hơi thất vọng thở dài: "Vậy à. Tôi còn tưởng chuyện kiểu này con gái ai cũng biết làm chứ. Hóa ra chị vụng vậy luôn hả?"

Nghe ra sự chê bai trong câu nói, Tô Nguyệt Vân suýt nữa trợn trắng mắt.

Ai quy định con gái nhất định phải biết may vá vậy? Có bệnh hả trời.

Trần Kinh Hạo lại chuyển ánh mắt sang Thang Nịnh: "Này."

Thang Nịnh giật mình ngẩng đầu lên, nhất thời còn không chắc cậu ta có đang gọi mình không.

"Đúng rồi, gọi cô đó. Cô là nhà thiết kế thời trang mà, vậy chắc trực tiếp làm ra thành phẩm cũng không vấn đề gì đúng không?"

Đương nhiên là không vấn đề. Thang Nịnh không nghĩ nhiều, lập tức gật đầu.

Ai ngờ giây tiếp theo, Trần Kinh Hạo trực tiếp nói: "Vậy cô làm luôn cả hai bộ đồ của bọn tôi đi."

Cái gì? Thang Nịnh mở to mắt, do dự một chút vẫn nhỏ giọng nói: "Nhưng... chương trình yêu cầu mọi người tự hoàn thành mà... Em chỉ là người hỗ trợ thôi..."

Trần Kinh Hạo phất tay, giọng đã bắt đầu mất kiên nhẫn: "Cô nhìn hai người bọn tôi giống biết làm à? Thay vì lãng phí thời gian thì cô làm luôn hết đi."

"Nhưng mà..." Thang Nịnh muốn từ chối.

Nhưng giọng Trần Kinh Hạo lại không cho phép phản bác: "Cô không nói thì chẳng ai biết."

Thang Nịnh đứng sững. Khoảnh khắc này gương mặt quen thuộc kia bỗng trở nên vô cùng xa lạ.

Ngược lại, Tô Nguyệt Vân vừa nghe thấy ý tưởng đó thì rất hài lòng, cô ta chẳng nói gì thêm, chỉ cúi đầu chơi điện thoại như không liên quan.

Thang Nịnh đành cúi đầu tiếp tục làm việc, cô ta vẽ bản thiết kế đưa cho Trần Kinh Hạo xem, kết quả bị trả về bắt sửa lại, cậu ta không hài lòng, chê thiết kế chưa đủ đẳng cấp.

Thang Nịnh chỉ có thể sửa tiếp, lại mất thêm một tiếng nữa cuối cùng mới khiến Trần Kinh Hạo vừa ý.

Thời gian còn lại không nhiều, Thang Nịnh nhanh chóng chọn vải và phụ kiện, lao đầu vào hoàn thành sản phẩm.

Nhiệt độ trong phòng càng lúc càng thấp, gió lạnh từ điều hòa thổi lên người khiến cô ta bất giác run lên.

Đúng lúc này, bụng dưới đột nhiên xuất hiện cảm giác trĩu xuống khó tả, sắc mặt Thang Nịnh lập tức trắng bệch.

Một dự cảm không lành dâng lên, cô ta ôm bụng vội vàng chạy ra ngoài, vì không quen địa hình nơi này nên tìm mãi vẫn không thấy nhà vệ sinh.

Đi một hồi cô ta còn bị lạc đường, đang định quay lại tìm người hỏi thì cửa phòng bên cạnh mở ra, có người bước ra ngoài, Thang Nịnh khựng lại.

Là Kỷ Tri Ý và Kỷ Tinh Dã.

Gần như phản xạ có điều kiện vừa nhìn thấy Kỷ Tinh Dã, cô ta đã vô thức nhíu mày, trong mắt còn hiện lên chút chán ghét.

Kỷ Tri Ý nhìn thấy rất rõ biểu cảm đó, tuy không hiểu vì sao cô gái này lại mang địch ý lớn như vậy với bọn họ nhưng cùng là con gái, cô vẫn mở miệng nhắc nhở: "Em tới kỳ rồi à?"

Ánh mắt Kỷ Tri Ý lướt xuống quần cô ta, Thang Nịnh lập tức hiểu ra, gương mặt cô ta đỏ bừng đầy xấu hổ, hai tay luống cuống muốn che đi gì đó nhưng lại chẳng biết phải che thế nào.

"Nhà vệ sinh không ở đây. Em đi thẳng hướng này rồi rẽ phải là tới." Kỷ Tri Ý tiện tay chỉ đường cho cô ta.

Thang Nịnh cuống quýt gật đầu.

Đợi hai người rời đi, cô ta mới lảo đảo tìm được nhà vệ sinh, quả nhiên quần đã dính một chút, đang lúc cô phát sầu không biết làm sao một nhân viên công tác tìm tới: "Xin chào. Có phải em tới kỳ rồi không? Đây là cô Kỷ nhờ chị mang cho em, em thay nhanh đi nhé."

Thang Nịnh nhận lấy băng vệ sinh cùng một chiếc quần thể thao, mím môi nhỏ giọng nói cảm ơn.

Sau khi từ nhà vệ sinh bước ra, cô ta nhìn thấy từ xa Kỷ Tri Ý và Kỷ Tinh Dã đang đi về phía này, tay chân cô ta bỗng trở nên cứng đờ, muốn mở miệng chào hay nói một câu cảm ơn, nhưng thế nào cũng không thốt ra được. Cuối cùng, hai người cứ vậy lướt qua cô ta.

Thang Nịnh nhìn theo bóng lưng họ bước vào phòng. Hai chị em cầm vải lên, nghiêm túc bắt đầu cắt may.

Tâm trạng cô ta bỗng trở nên vô cùng phức tạp quay trở lại phòng của mình. Trần Kinh Hạo đang ngồi vắt chân trên sofa chơi điện thoại, hoàn toàn đối lập với thiếu niên cúi đầu chăm chú tự tay làm quần áo bên kia.

Buổi chiều, tổ chương trình tới quay thêm vài đoạn tư liệu để dựng hậu kỳ.

Trần Kinh Hạo lập tức đứng bật dậy khỏi sofa, giả vờ cầm kéo lên làm việc.

Nhân viên nhìn bộ đồ được tỉ mỉ cắt may, cười khen: "Anh Trần khéo tay ghê đó nha?"

Trần Kinh Hạo lập tức khiêm tốn đáp: "Đâu có, là cô giáo thiết kế này dạy tốt thôi."

Mọi người thuận miệng tâng bốc vài câu, bầu không khí vô cùng hòa hợp, chỉ có trái tim Thang Nịnh là dần lạnh xuống. Sau khi quay xong cảnh "Trần Kinh Hạo tự tay làm trang phục", đoàn quay phim rời đi.

Camera vừa biến mất, Trần Kinh Hạo liền ném đống vải trong tay sang cho Thang Nịnh: "Cô phải tăng tốc lên đấy, còn chưa tới bốn tiếng nữa là tối rồi, cô làm xong hết được không?"

Thang Nịnh cúi đầu, giọng trầm xuống: "Tôi sẽ cố."

Tô Nguyệt Vân lúc này cũng hơi thấy ngại, bước tới giúp một tay: "Xin lỗi nha, làm em cực rồi, để chị phụ hỗ trợ chút."

Thang Nịnh cũng chẳng biết trách ai nữa, vì dù sao đây đúng là công việc của cô ta. Hơn nữa một mình cô ta thực sự không xoay kịp, có Tô Nguyệt Vân phụ giúp, tiến độ lập tức nhanh hơn hẳn.

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Chẳng mấy chốc đã tới tám giờ tối, còn mười phút nữa livestream sẽ bắt đầu. Tất cả khách mời đều đang thay đồ trang điểm ở hậu trường để chuẩn bị cho màn catwalk sắp diễn ra.

Kỷ Tri Ý mặc lên chiếc váy do chính Kỷ Tinh Dã tự tay làm. Váy trắng tinh với dây mảnh ôm lấy bờ vai trắng nõn, từ ngực xuống eo đính đầy đá vụn lấp lánh như một dải ngân hà. Đường may phẳng phiu, form váy ôm người hoàn hảo, hoàn toàn không nhìn ra đây là sản phẩm của người mới học.

Kỷ Tri Ý biết Kỷ Tinh Dã đã bỏ rất nhiều tâm huyết vào nó, chỉ cần có chút không vừa ý là tháo ra làm lại, còn từng viên đá vụn cũng được cậu tự tay đính từng chút một suốt rất lâu.

Đột nhiên cô cảm thấy vô cùng biết ơn chương trình này. Nếu là trước đây, cô sẽ không bao giờ có cơ hội được mặc bộ quần áo do chính em trai mình làm ra.

Giữa họ đâu chỉ thiếu mất ba năm. Từ nhỏ Kỷ Tri Ý đã bị bố quản rất nghiêm, được nuôi dạy như người thừa kế tinh anh, thời gian ăn chơi gần như không có.

Sau khi trưởng thành, thời gian ở cạnh Kỷ Tinh Dã lại càng ít hơn. Trong ký ức của cô, ấn tượng sâu sắc nhất về em trai vẫn chỉ dừng lại ở thời thơ ấu.

Kỷ Tri Ý khẽ vuốt những viên đá lấp lánh trên váy, cong môi cười: "Không ngờ tay nghề Tiểu Dã nhà mình lại tốt vậy đó, chị thích lắm."

Nghe thấy lời khen không hề giấu giếm ấy, Kỷ Tinh Dã khựng lại, gương mặt đẹp trai thoáng mất tự nhiên.

Cậu luôn cảm thấy Kỷ Tri Ý thay đổi rất nhiều. Trước đây cô không như vậy, cô luôn lý trí, kiềm chế cảm xúc, không dễ dàng thể hiện tình cảm.

Nhưng từ sau khi tham gia chương trình, cô lại luôn công khai khen cậu, thậm chí còn chủ động bày tỏ sự bảo vệ dành cho cậu.

Không phải không tốt... chỉ là, trẻ con mới cần chị gái bảo vệ thôi, cậu đâu còn nhỏ nữa. Cậu giơ tay sờ mũi, khẽ "ừm" một tiếng: "Chị thích là được."

Kỷ Tri Ý cũng nhìn lại cậu, dù tay nghề cô có hơi vụng về, nhưng mặc lên người Kỷ Tinh Dã thì mọi ưu điểm của cậu lập tức át luôn bản thân bộ đồ.

Những viên đá vụn được đính ngẫu hứng trên chiếc sơ mi trắng ôm người, vừa tùy ý phóng khoáng lại vẫn giữ được cảm giác cao quý thanh lịch.

Tiểu Mục đứng bên cạnh kích động nói: "Đẹp quá luôn! Hai người chắc chắn sẽ được điểm cao nhất!"

Sau khi thay đồ xong, hai chị em vừa bước ra khỏi phòng thì chạm mặt Trần Kinh Hạo đang đi tới. Đối phương vừa nhìn thấy outfit của họ, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Ánh mắt Trần Kinh Hạo lướt trên người Kỷ Tinh Dã, lòng không nhịn được dâng lên cảm giác ghen ghét.

Bộ đồ Thang Nịnh thiết kế cho cậu ta là kiểu sơ mi phối màu thời thượng, form dáng cực kỳ runway, rất hợp để diễn catwalk. Nhưng đem so với chiếc sơ mi trắng của Kỷ Tinh Dã lập tức bị dìm toàn tập.

Ánh mắt Trần Kinh Hạo dần tối xuống. Tầm nhìn xoay chuyển, bất ngờ dừng lại trên người Thang Nịnh đứng bên cạnh.

Lúc này cô ta đang ngậm ống hút ngẩn người uống cà phê, chưa kịp phản ứng thì phía sau bất ngờ bị ai đó đẩy mạnh, cả người cô ta mất kiểm soát lao về phía trước, ly cà phê trên tay cũng theo đó hắt đi.

Kỷ Tinh Dã phản ứng cực nhanh, lập tức kéo Kỷ Tri Ý lùi về phía sau tránh né.

"Chị không sao chứ?" Gương mặt cậu đầy căng thẳng.

Kỷ Tri Ý lắc đầu, cúi xuống nhìn mặt đất. Nơi họ vừa đứng đã xuất hiện một vũng cà phê nóng lớn vừa trơn vừa ướt.

Thấy không tạt trúng Kỷ Tinh Dã, Trần Kinh Hạo nghiến răng đầy tiếc nuối, chỉ hận lúc nãy không mạnh tay thêm chút nữa.

Thang Nịnh vừa đứng vững còn chưa hiểu chuyện gì thì trên đầu đã vang lên giọng mắng xối xả của Trần Kinh Hạo: "Cô bị sao vậy hả? Đi đứng kiểu gì thế? Lỡ làm bẩn đồ của người khác thì tối nay còn diễn được không?"

Thang Nịnh bị mắng đến ngơ người.

Kỷ Tinh Dã lạnh lùng nhìn cậu ta, đôi mắt đen sâu không còn vẻ tê liệt thờ ơ như trước, mà trở nên sắc bén đáng sợ: "Trần Kinh Hạo, anh thật sự nghĩ người khác ngu hết à? Mấy trò tự biên tự diễn này cũng nên biết điểm dừng đi."

Trần Kinh Hạo sững người, hoàn toàn không ngờ cậu sẽ phản bác mình trước mặt mọi người.

Sau khi nói xong, Kỷ Tinh Dã còn tiện tay phủi phủi lớp bụi không tồn tại trên người, vẻ mặt hờ hững có chút ngông nghênh.

Khoảnh khắc ấy, cậu cực kỳ giống Kỷ Tinh Dã thời mới debut. Cái khí chất kiêu ngạo và sắc bén từng khiến vô số người phát cuồng năm đó đột nhiên quay trở lại. Chính sự thay đổi ấy khiến Trần Kinh Hạo bắt đầu hoảng.

Trước giờ lên sân khấu, Trần Kinh Hạo trốn ở góc tối gọi điện cho Lâm Khải. Điện thoại vừa kết nối, cậu ta lập tức gấp gáp nói: "Mau! Bảo fan tối nay chửi Kỷ Tinh Dã cho tôi! Chửi nó xấu! Chửi đồ nó mặc quê chết đi được! Chỉ biết làm màu không có nội hàm!"

Đầu dây bên kia, Lâm Khải khó xử đáp: "Kinh Hạo à... hôm nay chắc không được rồi. Anh không liên lạc được với trưởng nhóm fandom."

Các group fan trước giờ đều do một đại fan quản lý, trước đây Lâm Khải đều thông qua người đó để điều hướng dư luận. Nhưng hôm nay bất kể gọi hay nhắn thế nào cũng không liên lạc được.

Trần Kinh Hạo tức đến mức trực tiếp cúp máy. Vừa quay người lại đã đối diện với ánh mắt lạnh tanh của Thang Nịnh.

Chỉ là một nhân vật nhỏ thôi, Trần Kinh Hạo cũng chẳng lo cô ta dám nói gì, mà có nói chắc cũng chẳng ai tin.

Cậu ta hoàn toàn không định để tâm tới cô ta, ai ngờ Thang Nịnh lại đột nhiên mở miệng: "Anh đang tìm trưởng nhóm fan đúng không?"

Cô ta mở trang cá nhân mạng xã hội của mình, cười lạnh đưa tới trước mặt cậu ta.

Đồng tử Trần Kinh Hạo lập tức co mạnh.

Thang Nịnh cười nhạt một tiếng: "Cảm ơn anh đã 'chăm sóc' tôi suốt hôm nay."

"Nhưng từ hôm nay trở đi... Tôi thoát fan rồi."