Vừa nhìn thấy tôi, mấy người họ cười cợt trêu ghẹo: "Chị dâu tới rồi kìa!"
Phương Húc "chậc" một tiếng:
"Đừng có nhận vơ quan hệ nhé, chị dâu của mấy cậu đi ở tít phía sau kìa."
Mấy người kia nương theo ánh mắt cậu ta nhìn ra ngoài cửa, đúng lúc bắt gặp cảnh Lâm Chi đang nắm tay Lục Thành bước vào.
Bỗng chốc bầu không khí có chút ngượng ngùng.
Nhưng Phương Húc chẳng hề bận tâm, cậu ta ga lăng kéo ghế ra, mời bọn tôi ngồi xuống trước.
Xong xuôi đâu đấy, Phương Húc cũng không ngồi xuống ngay.
Cậu ta chỉ vào chiếc ghế trống bên cạnh tôi:
"Bạn học Thẩm Điềm ơi, cậu giữ chỗ giúp tôi nhé, tôi ra ngoài nghe điện thoại lát."
Trông cậu ta có vẻ như đang có việc gì đó gấp lắm.
Còn chưa kịp đợi tôi đồng ý thì Phương Húc đã chạy biến đi rồi.
Tôi đặt chai nước bù điện giải lên ghế, coi như xí chỗ giúp cậu ta.
Ngước mắt lên lần nữa, lại vừa hay nhìn thấy Lục Thành và Lâm Chi.
Đúng là âm hồn bất tán.
Lúc này trong đầu tôi chỉ hiện lên bốn chữ đó.
Hai người bọn họ thì chẳng thấy ngại ngùng gì, cứ thản nhiên ngồi xuống ngay phía đối diện tôi.
Mấy cậu bạn cùng phòng của Lục Thành đưa mắt nhìn nhau chằm chằm.
Chẳng ai lên tiếng phá vỡ sự im lặng trước.
Lâm Chi chủ động chào hỏi từng người một.
Có lẽ vì cảm thấy quá sượng trân, đám bạn của Lục Thành không hề tỏ ra nhiệt tình với Lâm Chi như từng làm với tôi, bọn họ chỉ hờ hững gật đầu chào xã giao.
Lâm Chi nghiến răng, lại trừng mắt lườm tôi thêm một cái.
Tôi thật sự thấy mình oan ức hết sức.
Chẳng phải thái độ của bạn cùng phòng Lục Thành là do cô ta tự chuốc lấy sao?
Chính cô ta xúi tôi phải hạ mình, phải tạo dựng quan hệ tốt với những người xung quanh Lục Thành.
Đồ uống, đồ ăn vặt, bữa tối, chẳng phải đều là do cô ta hiến kế bảo tôi đem đi tặng sao?
Hà cớ gì bây giờ lại đổ lỗi lên đầu tôi?
8
"Lưu Thắng Nam, sao hôm nay cậu lại hào phóng cho Thẩm Điềm mượn xe thế? Chẳng phải trước đây cậu bảo xe và đàn ông miễn cho mượn sao?"
Tô Vũ Đình là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt trên bàn ăn.
Mọi người trên bàn đều bị thu hút bởi giọng nói của cậu ấy.
Tôi cũng hiếu kỳ nhìn sang Lưu Thắng Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lưu Thắng Nam nghiêng nghiêng đầu.
"Đến cả đàn ông mà Lâm Chi còn hào phóng cho Thẩm Điềm mượn cơ mà. Chỉ là một chiếc xe điện thôi, cho mượn thì mượn chứ sao."
Tôi không nhịn được, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười.
Sắc mặt Lâm Chi ngồi đối diện lập tức cứng đờ, không thể giả vờ được nữa.
Nhưng ngặt nỗi đang ở chỗ đông người, cô ta không tiện nổi đóa.
Cô ta đành nắm c.h.ặ.t lấy tay Lục Thành, cố kiềm nén những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi.
"A Thành, em không có…."
Ánh mắt Lục Thành sầm xuống, anh ta vỗ vỗ mu bàn tay Lâm Chi để trấn an:
"Anh tin em."
Dứt lời, anh ta ngước lên nhìn hai cô bạn của tôi: "Hai vị bạn học này, tôi không hy vọng sẽ phải nghe thêm bất kỳ lời vu khống nào nhắm vào bạn gái tôi từ miệng các cậu nữa đâu."
Lưu Thắng Nam hừ lạnh: "Ồ, tôi cũng chẳng mong phải nhìn thấy bạn gái anh trừng mắt lườm bạn của tôi nữa đâu."
Cả bàn ăn lại chìm vào tĩnh lặng một lần nữa.
Tôi khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ chắc chắn bữa cơm này nuốt không trôi rồi.
"Hay là chúng ta về trước đi. Tớ mời hai cậu đi ăn đồ Nhật."
Mắt Lưu Thắng Nam và Tô Vũ Đình sáng rực lên ngay tắp lự.
Giữa trai đẹp và đồ ăn Nhật, hai người bọn họ chỉ mất đúng 0.0001 giây để đưa ra quyết định.
Nhưng chẳng thể ngờ lúc tôi vừa định đứng dậy, một giọng nói cực êm tai vang lên từ phía sau lưng.
"Bạn học, tôi có thể ngồi đây được không?"
Tôi đang định nói không theo bản năng.
Nhưng âm thanh đã bị nuốt ngược lại khi tôi nhìn rõ gương mặt của anh ấy.
Là Thiệu Tuyên Lễ.
Mặc dù tôi đã nhận lời giữ chỗ cho Phương Húc, nhưng người ta là chủ xị mời khách, mình không cho người ta ngồi thì cũng chẳng hợp lý chút nào.
Như hiểu rõ sự khó xử của tôi, Thiệu Tuyên Lễ nở một nụ cười nhạt.
"Phương Húc chạy sang bàn khác rồi."
Tôi sững người, cảm thấy hơi áy náy.
"Anh cứ tự nhiên, vừa hay bọn tôi cũng đang chuẩn bị về."
Nhưng vừa quay đầu lại, tôi phát hiện Lưu Thắng Nam và Tô Vũ Đình đang ngồi ngay ngắn trên ghế, hoàn toàn không có vẻ gì là định đứng lên rời đi.
"Dạo này dạ dày tớ không được khỏe, không ăn đồ Nhật được đâu."
"Tớ cũng thế nha."
......