Lâm Vãn Đường
Chương 5
9.
Kể từ đó, hắn càng nỗ lực hơn.
Không chỉ làm việc, còn học cách chăm sóc các em, học cách quán xuyến Đường Vận, học cách đàm phán việc buôn bán.
Hắn thông minh, học rất nhanh.
Điểm này cuối cùng cũng giống ta.
Lại qua hai tháng nữa.
Đầu hè, sen bắt đầu nở rộ.
Ta đang gọi mấy đứa trẻ đi mua nguyên liệu về nấu canh giải nhiệt.
Đột nhiên tiệm thêu lại có vị khách không mời mà đến.
Chính là Hàn Nam Uyên.
Hắn đứng ở cửa, khoác trên mình bộ áo vải thô, vẻ mặt đầy bụi đường.
Trên mặt lún phún râu, mắt đầy tơ m.á.u, trông vừa thảm hại vừa tiều tụy.
Vừa nhìn thấy ta, đôi mắt hắn lập tức dâng lên lệ quang.
"Vãn Đường..."
Ta đặt sổ sách xuống, ngước mắt nhìn hắn.
"Hàn tướng quân, có chuyện gì?"
Môi Hàn Nam Uyên run rẩy.
"Ta... ta đã từ quan rồi, Tô Nhược Yên và đứa con kia cũng bị ta đuổi đi, đời này sẽ không gặp lại nữa."
"Ta đến tìm nàng... ta muốn... ta muốn bắt đầu lại với nàng..."
"Bắt đầu lại?"
Ta bật cười.
"Hàn tướng quân nói đùa rồi, người như ta xưa nay không bao giờ ăn cỏ cũ."
"Không... Vãn Đường, nàng nghe ta nói..."
Hắn sốt sắng bước tới.
"Ta biết mình sai rồi, biết mình phụ bạc nàng, biết mình đáng chếc..."
"Nhưng nàng cho ta một cơ hội, được không?"
"Ta đã từ quan, không làm tướng quân nữa, ta sẽ ở bên nàng, đối tốt với nàng cả đời, bù đắp cho nàng..."
"Bù đắp?"
Ta cười lạnh, tiện tay ném bát trà xuống đất vỡ tan tành.
"Hàn Nam Uyên, cái bát này ông có thể gắn lại sao cho không để lại dấu vết gì không?"
"Ông không thể, cũng giống như giữa chúng ta vậy, cho dù cố gắng gượng ép gắn lại, vết nứt vẫn luôn tồn tại."
Ta đứng dậy, bước ra ngoài.
"Hàn tướng quân xin hãy về cho."
"Vãn Đường!"
Hắn muốn níu kéo ta.
Đúng lúc ấy, có người bước vào cửa.
Là Lục Cảnh Minh, chủ tửu lâu lớn nhất thành.
Trạc ngoài ba mươi, phong thái nho nhã tuấn tú, mặc áo xanh, cử chỉ vô cùng lịch thiệp.
Trên tay ông xách một chiếc hộp thức ăn, cười nói bước vào.
"Lâm nương tử, nghe nói dạo này nàng không ngon miệng, ta bảo đầu bếp hầm chút cháo yến, mang tới cho nàng nếm thử."
Ông nhìn thấy Hàn Nam Uyên, sững lại.
"Vị này là..."
"Kẻ không liên quan."
Ta nhận lấy hộp thức ăn, khẽ mỉm cười.
"Lục lão bản thật chu đáo."
"Đó là điều nên làm."
Lục Cảnh Minh ôn tồn nói.
"Lô hàng Tô thêu lần trước nàng nhắc, ta đã liên hệ xong xuôi, giá cả đã bàn bạc, thấp hơn giá thị trường hai phần."
"Thật sao? Vậy thì tốt quá."
Trong mắt ta hiện lên vẻ vui mừng.
"Lục lão bản quả nhiên lợi hại."
"Đâu có, là Lâm cô nương có nhãn quan tốt."
Chúng ta bàn chuyện làm ăn, bàn về mẫu thêu, chuyện trò về những thú vui nơi Giang Nam.
Tiếng cười không dứt, không khí vô cùng hòa hợp.
Hàn Nam Uyên đứng một bên, tựa như người ngoài cuộc.
Hắn nhìn nụ cười trên gương mặt ta, nhìn sự ăn ý giữa ta và Lục Cảnh Minh khi đối đáp.
Nhìn ánh mắt chẳng chút che giấu sự tán thưởng cùng tình ý của Lục Cảnh Minh dành cho ta.
Trái tim, đau như bị dao cắt.
Hóa ra...
Không có sự ràng buộc của hắn, ta có thể sống tốt đến nhường này.
Nhìn bóng lưng ta và Lục Cảnh Minh dần xa, hắn chỉ có thể xoay người rời đi trong cô độc.
10.
Hắn thuê một căn nhà nhỏ gần tiệm thêu để tá túc.
Ngày ngày đều đến trước cửa tiệm, đứng từ xa dõi theo ta.
Ta mặc kệ, hắn bèn tìm Hàn Lĩnh, muốn con giúp hắn nói giúp một tiếng.
Hàn Lĩnh chỉ đáp lại một câu.
"Ông không xứng làm cha ta."
"Mẹ ta không tha thứ cho ông, ta cũng sẽ không tha thứ cho ông."
Hàn Nam Uyên cười khổ.
"Lĩnh nhi, cha biết lỗi rồi..."
"Biết lỗi thì có ích gì?"
Hàn Lĩnh lạnh lùng nhìn hắn.
"Muộn rồi."
Tháng ngày dần trôi.
Số bạc Hàn Nam Uyên mang theo cũng dần cạn kiệt.
Hắn đã từ quan, không còn bổng lộc.
Giờ đây, thân chẳng còn lấy một đồng.
Hắn từng đi bến tàu bốc vác, rửa bát nơi tửu quán, rồi lại đi khắp phố phường bán chữ vẽ tranh.
Thế nhưng số tiền kiếm được chỉ đủ để đắp đổi qua ngày.
Căn nhà nhỏ đang thuê cũng sắp không trả nổi tiền nhà.
Hắn tàn tạ như một con c.h.ó mất chủ.
Vậy mà vẫn hằng ngày đến trước cửa tiệm thêu, đứng từ xa liếc nhìn ta một cái.
Cứ như thể đó là một nghi thức bắt buộc phải hoàn thành.
Lại qua nửa tháng, hôm đó trời đổ mưa tầm tã, Hàn Nam Uyên vẫn kiên trì đứng dưới mái hiên đối diện tiệm thêu nhìn ta.
Đột nhiên một đội quan binh ập đến, kẻ dẫn đầu lại chính là Tô Nhược Yên.
Nàng ta nhìn thấy Hàn Nam Uyên, ánh mắt lộ rõ vẻ hận thù.
"Hàn Nam Uyên, ông trốn đến đây là ta không tìm ra sao?"
Hàn Nam Uyên đứng dậy, nhíu mày.
"Nàng đến đây làm gì?"
Tô Nhược Yên cười lạnh.
"Ta đến để nói cho ông biết, chuyện ông dùng tiền mua quan chức, ta đã tố giác lên triều đình rồi."
"Đội quan binh này chính là đến để bắt ông."
Sắc mặt Hàn Nam Uyên lập tức trắng bệch.
Tô Nhược Yên bước từng bước lại gần, ánh mắt đong đầy sự đ.i.ê.n cuồng.
"Hàn Nam Uyên, ta vì ông mà hy sinh biết bao nhiêu, vì ông sinh con đẻ cái, vì ông lo liệu mọi bề, ta yêu ông đến thế!"
"Vậy mà ông lại nhẫn tâm vứt bỏ ta, bỏ mặc cả Nghiên nhi! Dựa vào cái gì chứ!"
Nàng ta chỉ tay vào mặt hắn, nghiến răng nghiến lợi.
"Ta nói cho ông biết, kẻ bạc tình bạc nghĩa như ông, đáng phải chếc!"
Nàng ta xoay người, nói với quan binh.
"Chính là hắn, Trấn Bắc tướng quân Hàn Nam Uyên, mua quan bán tước, tham ô quân lương, bằng chứng rành rành!"
Quan binh tiến lên muốn bắt giữ Hàn Nam Uyên.
Hàn Nam Uyên đứng yên không động đậy.
Hắn chỉ nhìn Tô Nhược Yên, nhìn sự hận thù trong mắt nàng, nhìn vẻ đ.i.ê.n loạn trên gương mặt nàng.
Bỗng nhiên, hắn cười.
"Nhược Yên."
Giọng hắn rất nhẹ.
"Không phải nàng nói, nàng yêu ta sao?"
"Vậy thì tốt."
Hắn bỗng vươn tay, cướp lấy thanh đao của quan binh bên cạnh.
Một tia hàn quang lóe lên.
"Á--!"
Tiếng hét thảm thiết của Tô Nhược Yên xé tan bầu không khí.
Lưỡi đao cắm thẳng vào ngực nàng ta.
M.á.u tươi trào ra, nhuộm đỏ xiêm y.
Nàng ta trợn tròn mắt, nhìn Hàn Nam Uyên đầy kinh hãi.
"Ông... ông..."
"Đã yêu ta."
Giọng Hàn Nam Uyên bình thản đến đáng sợ.
"Vậy thì hãy cùng ta đi một đoạn đường này đi."
Hắn rút đao ra.
Xoay người, nhìn về phía Hàn Nghiên đang sợ hãi ngồi liệt dưới đất.
"Nghiên nhi."
Hắn ngồi xổm xuống, xoa đầu đứa trẻ.
"Cha có lỗi với con."
"Kiếp sau... đừng đầu thai vào nhà của những kẻ như cha nữa."
Ánh đao lại lóe lên.
Tiếng khóc của Hàn Nghiên chợt tắt lịm.
Thân hình nhỏ bé mềm nhũn ngã xuống.
M.á.u chảy tràn đầy mặt đất.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Đám quan binh lúc này mới hoàn hồn, rút đao bao vây lấy y.
Hàn Nam Uyên đứng dậy, mũi đao vẫn còn rỉ m.á.u.
Y quay đầu lại, nhìn về phía tiệm thêu.
Nhìn thấy Lục Cảnh Minh đang đứng cạnh ta, còn Hàn Lĩnh thì chắn trước mặt ta, trông cứ như một gia đình ba người hạnh phúc.
Hàn Nam Uyên mỉm cười.
Nụ cười thê lương, tràn đầy tuyệt vọng.
"Vãn Đường."
Y khẽ gọi.
"Xin lỗi nàng."
"Kiếp này, ta nợ nàng quá nhiều."
"Kiếp sau... đừng gặp lại ta nữa."
Y nâng đao, đặt ngang cổ mình.
Dùng sức rạch một đường.
M.á.u tươi phun ra xối xả.
Đám quan binh đội mưa thu dọn thi thể cho y.
Ta không ngoái đầu nhìn lại, cùng Lục Cảnh Minh và bọn trẻ xoay người trở về hậu viện ăn lẩu.
Chẳng bao lâu sau trời quang mây tạnh, ta bước ra sân hít một hơi thật sâu, cảm thấy lòng mình thanh thản vô cùng.
Từ mười sáu đến ba mươi ba tuổi.
Mười bảy năm ròng.
Một giấc mộng, cuối cùng cũng tỉnh rồi.
HẾT