Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ

Chương 35: Lớp học ban đêm

 

Hồi đi học Vân Ngưng nổi tiếng hung dữ, đám con trai bàn tán sau lưng đều bảo sau này chẳng ma nào dám rước cô.

​Vân Ngưng cười tủm tỉm: “Với nhan sắc và trí tuệ của tôi, người theo đuổi xếp hàng dài không hết ấy chứ.”

Viên Vĩ: “...”

Trí tuệ thì chưa bàn tới, chứ nhan sắc của cô đúng là có thể làm điên đảo chúng sinh.

Viên Vĩ nghi ngờ: “Cậu cố tình lừa tớ đúng không? Tớ chẳng nghe ai nói cậu lấy chồng cả, tuần trước bọn tớ còn tụ tập mà.”

Vân Ngưng ngạc nhiên: “Các cậu tụ tập còn bàn tán chuyện của con gái cơ à? Chậc, tôi phải nhắc nhở các bạn nữ khác cảnh giác với các cậu mới được.”

​Viên Vĩ: “...”

Hắn đuổi theo Vân Ngưng ra bến xe buýt.

“Hai ta là bạn học cũ, cậu cho tớ cơ hội đi mà. Hơn nữa tớ chỉ lo cậu gặp người xấu trên đường thôi, không có ý gì khác đâu. Cậu xem xe đạp của tớ này, nó...”

Viên Vĩ bỗng nhiên im bặt.

Vân Ngưng liếc hắn, thấy hắn kinh ngạc nhìn về phía sau lưng mình, cô cũng tò mò quay lại.

Phía sau họ có một người đang dắt xe đạp đi tới, nhìn dáng đi đó, chắc chắn là…

​Vân Ngưng vui sướng chạy lại: “Anh đến rồi à, em cứ tưởng anh phải tăng ca.”

Lục Lăng "ừ" một tiếng, nhìn về phía Viên Vĩ: “Vị này là...”

Vân Ngưng nói: “Bạn học cũ của em, cứ nằng nặc đòi đưa em về, may mà anh đến kịp.”

Cổ họng Viên Vĩ như bị ai bóp nghẹt, không nói nên lời.

Đây là chồng của Vân Ngưng?

Vân Ngưng lấy chồng thật rồi?

Mà công nhận, chồng cô ta... trông cũng ra dáng ra hình phết…

​Vân Ngưng chủ động nắm tay Lục Lăng, cười tủm tỉm giới thiệu: “Giới thiệu với cậu nhé, đây là chồng tôi, làm việc trong đại viện. Thẻ người nhà tôi không làm giúp cậu được đâu, sợ người ta hiểu lầm.”

Viên Vĩ: “...”

Sao cô ta lại nói toẹt ra trước mặt chồng thế này!

Viên Vĩ xấu hổ lùi lại: “Cái đó... tớ... tớ còn có việc, tớ đi trước đây...”

Vân Ngưng gọi với theo: “Cậu đi tìm người khác làm thẻ người nhà đi nhé!”

Viên Vĩ: “...,!!”

Hắn cắm đầu chạy thẳng, không dám ngoái lại.

​Vân Ngưng cảm thán: “Hỏng rồi, lát nữa cậu ta lại phải quay lại.”

Lục Lăng: “?”

Vân Ngưng: “Cậu ta quên chưa lấy xe đạp.”

Lục Lăng: “...”

Lục Lăng nhìn Viên Vĩ chạy xa rồi lại lén lút men theo tường quay lại.

“Em cũng được chào đón gớm nhỉ.”

​Vân Ngưng ngồi lên yên sau, nhoài người lên nhìn mặt Lục Lăng: “Ghen à? Anh yên tâm, tuy em được nhiều người thích, nhưng em có đạo đức lắm, em sẽ chịu trách nhiệm với anh, sống với anh trọn đời.”

Lục Lăng: “...”

​Vân Ngưng quen thói ôm eo Lục Lăng, lải nhải: “Chẳng biết là do chủ nhiệm khoa hay do nhà trường mà tối nay hấp bánh bao lại còn phân biệt đối xử, không chịu cho lớp em ăn... À vừa nãy anh đi đâu thế, em tìm mãi không thấy, tưởng anh tăng ca.”

Lục Lăng tùy ý đáp: “Vừa nãy tôi ngồi nghỉ, em không nhìn thấy.”

"Ngồi nghỉ? Anh có mệt không?" Vân Ngưng định đưa tay sờ trán Lục Lăng, “Hay là bị ốm rồi?”

Lục Lăng đang đạp xe, cô lộn xộn khiến xe hơi loạng choạng.

Anh theo phản xạ giữ lấy tay cô, quay đầu lại mới phát hiện người cô gần như dán c.h.ặ.t vào lưng anh.

Vân Ngưng nhìn anh đầy lo lắng.

Lục Lăng: “...”

Anh vội buông tay cô ra: “... Nếu em có bài nào không hiểu, có thể hỏi tôi.”

​Vân Ngưng tự tin: “Em học giỏi lắm đấy, em còn giúp thầy giáo giảng bài cho người khác cơ mà.”

Xe đạp khựng lại một chút.

Lục Lăng quay đầu lần nữa: “Em á?”

"Nhìn đường đi anh," Vân Ngưng đắc ý, “Em xem trước bài vở cả rồi, không có gì là không biết.”

Hồi mới vào đại học, Toán cao cấp của cô điểm rất cao, bài khó đến mấy thầy giảng một lần là hiểu. Sau đó thầy giáo còn đưa giáo trình riêng cho cô tự học, sợ chương trình trên lớp làm chậm tiến độ của cô.

Tiếc là hồi đó chưa có bạn trai để khoe, giờ phải khoe cho bõ.

​Lục Lăng: “...”

Anh khẽ nhíu mày: “Em xem trước rồi à? Biết hết rồi?”

Vân Ngưng: “Không tin về nhà anh cứ kiểm tra em.”

​Lục Lăng đưa Vân Ngưng về đến dưới lầu. Vân Ngưng ngước nhìn cửa sổ bếp nhà mình, đúng lúc thấy đèn vừa tắt.

Vân Ngưng chưa về, Thang Phượng Ngọc sẽ lo lắng không ngủ được.

Bà luôn ngồi trong bếp đợi hai con, thấy họ về mới tắt đèn về phòng, không làm phiền không gian riêng tư của đôi trẻ.

Nghĩ đến tâm tư của mẹ, Vân Ngưng thấy lòng ấm áp xen lẫn chút buồn.

Kiếp trước khi cô qua đời chỉ có một mình, điều cô ghen tị nhất là giường bệnh bên cạnh có người nhà túc trực.

​Đợi Lục Lăng cất xe xong, Vân Ngưng chủ động kéo tay anh đi về.

Lục Lăng cau mày.

Thấy biểu cảm của anh, Vân Ngưng cố ý nhéo tay anh một cái: “Làm như em bắt nạt anh không bằng, đi cùng nhau nào.”

Lục Lăng: “...”

Nếu không phải Vân Ngưng vẫn mang gương mặt cũ, Lục Lăng thực sự nghi ngờ cô đã bị tráo đổi linh hồn.

Cách hành xử, tính cách của cô hoàn toàn khác trước.

Lục Lăng đi theo sau Vân Ngưng, không phản kháng nữa.

​Về đến nhà, Vân Ngưng lao vào ăn cơm tối ngay, nửa cái bánh bao lúc tối chẳng thấm vào đâu.

Tối nay Thang Phượng Ngọc nấu hai món rau xào và móng giò hầm.

Cả nhà ba người đều có công việc chính thức trong đại viện, tạm thời không lo thiếu cái ăn cái mặc.

Vân Ngưng vừa gặm móng giò vừa nhìn quanh phòng khách.

Tuy không thiếu ăn nhưng nhà cô cũng chẳng giàu có gì.

Trong đại viện đã có mấy nhà sắm tivi, nhà cô thì chưa.

Trước kia Vân Ngưng không thích xem tivi, nhưng giờ nhà không có cái tivi cũng thấy buồn buồn.

​Vân Ngưng nhìn Lục Lăng: “Đơn vị các anh không phát phiếu mua tivi à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đơn vị thường phát phiếu mua xe đạp, tivi cho công nhân viên ưu tú, bản thân những phiếu này đã rất có giá trị.

Lục Lăng vừa từ nhà vệ sinh ra, trông có vẻ mệt mỏi: “Khi nào phát anh sẽ mang về.”

Thư Sách

​Vân Ngưng buông đũa, đi đến trước mặt Lục Lăng, lạ lùng nói: “Hôm nay sắc mặt anh tệ lắm. Lúc ở cổng trường anh cũng bảo ngồi nghỉ chờ em, có phải anh thấy không khỏe không?”

Vân Ngưng lại đưa tay sờ trán Lục Lăng.

Lục Lăng định gạt ra nhưng tay kia đã bị Vân Ngưng giữ c.h.ặ.t.

Sờ trán anh xong, cô thốt lên: “Nóng quá!”

Cô kéo Lục Lăng vào phòng ngủ, ấn anh ngồi xuống giường: “Anh bị cảm lạnh à? Hay ăn phải cái gì? Ngoài sốt ra còn triệu chứng nào khác không?”

​Lục Lăng nhíu mày: “Em đang quan tâm tôi đấy à?”

Vân Ngưng chống nạnh giáo huấn: “Anh là người đàn ông của em, đương nhiên em phải quan tâm anh rồi.”

"Chàng Tiên Ốc" mà ốm thì cái nhà này loạn mất?

​Lục Lăng: “...”

Anh định đứng dậy: “Tôi không sao, tôi còn việc phải làm, em không cần lo.”

Vân Ngưng lại ấn anh xuống, đe dọa: “Anh mà còn bướng là em ngồi lên người anh đấy.”

Lục Lăng: “...”

​Vân Ngưng đi tìm nhiệt kế, rồi lấy phích nước rót nước ấm cho Lục Lăng.

Nhiệt kế thời này giống cái cô từng dùng, đều là nhiệt kế thủy ngân. Cô cầm nhiệt kế ướm thử bên người Lục Lăng.

Lục Lăng: “... Để tôi tự làm.”

Vân Ngưng không chịu: “Anh nằm xuống đi.”

Lục Lăng nhíu mày.

Vân Ngưng: “Anh không nằm là em giúp anh nằm đấy?”

Lục Lăng: “...”

Anh đành ngoan ngoãn nằm xuống.

​Vân Ngưng đắp chăn cho anh trước, rồi lại thấy sai sai, nhiệt kế chưa cặp.

Cô ngó nghiêng nghiên cứu một hồi, phát hiện phải cởi bớt áo cho Lục Lăng đã.

Lục Lăng vẫn đang mặc áo sơ mi.

Vân Ngưng bắt đầu nghiên cứu cách nhét nhiệt kế vào.

Cô đè lên người anh, cố gắng tìm khe hở.

Bầu không khí dần trở nên kỳ quặc.

​Lục Lăng: “...”

Anh chống tay, nghiêng người né tránh: “Để tôi tự làm.”

"Không cần đâu, anh cứ nằm yên đấy," Vân Ngưng nói, “Lúc nào cũng là anh chăm sóc em, giờ anh ốm, em chăm sóc anh là lẽ đương nhiên mà.”

Dứt lời, Vân Ngưng vén áo sơ mi của Lục Lăng lên.

Lục Lăng: “...”

Vân Ngưng: “...”

Hình như có gì đó không ổn.

Vân Ngưng lặng lẽ đưa nhiệt kế cho Lục Lăng: “Thôi anh tự làm đi, em đi tìm t.h.u.ố.c.”

​Vân Ngưng đi rồi, Lục Lăng thở phào nhẹ nhõm.

Anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, tuyệt đối không phải do sốt mà tim đập nhanh thế này.

Lục Lăng sốt 38 độ. Ngoài sốt ra thì không có triệu chứng gì khác, chắc do dạo này mệt mỏi quá lại thêm cảm lạnh.

​Vân Ngưng tìm t.h.u.ố.c hạ sốt, rót nước ấm, nhìn chằm chằm Lục Lăng uống t.h.u.ố.c xong, lại chạy đi giặt khăn mặt.

"Hạ sốt vật lý vẫn tốt hơn," Vân Ngưng chu đáo gấp khăn thành miếng nhỏ đặt lên trán Lục Lăng, “Chăn đừng đắp kín quá, phải để hở một chút cho thoáng. Anh có muốn ăn gì không? Em nấu cháo cho anh nhé?”

​Có lẽ do đang sốt nên đầu óc Lục Lăng không được minh mẫn như thường ngày.

Anh lơ mơ nhìn Vân Ngưng, cô như được bao phủ bởi một lớp sương mờ ảo khiến anh không nhìn rõ.

Trong lòng anh nảy sinh cảm giác mâu thuẫn mãnh liệt, dường như người trước mặt không phải là Vân Ngưng mà anh từng biết, họ hoàn toàn là hai người khác nhau.

​Hơn 11 giờ đêm, Lục Lăng tỉnh dậy.

Người anh ướt đẫm mồ hôi. Tỉnh dậy thấy Vân Ngưng đang bật đèn bàn ngồi bên cạnh.

Góc nghiêng của cô dịu dàng, nho nhã, nhưng Lục Lăng biết đó đều là giả tạo.

Lục Lăng lật chăn ngồi dậy.

Vân Ngưng quay đầu lại: “Tỉnh rồi à? Thấy thế nào? Cặp nhiệt độ lại xem sao.”

Lục Lăng xỏ dép: “Tôi còn việc chưa làm xong, em nghỉ trước đi.”

"Công việc á?" Vân Ngưng cầm tờ bản vẽ trên bàn lên, “Cái này hả?”

Lục Lăng sững sờ, bước nhanh tới.

Vân Ngưng giấu bản vẽ ra sau lưng: “Công việc để mai tính, anh đi nghỉ đi.”

​Lục Lăng cau mày: “Mai tôi cần dùng.”

"Sức khỏe quan trọng hơn," Vân Ngưng kiên quyết, “Dù sao em cũng không đưa cho anh đâu. Anh mà cố đòi là em gọi điện cho bác Vương đấy, bác ấy bảo em gặp khó khăn gì cứ gọi, bác ấy là sếp của anh mà.”

Lục Lăng: “...”

Lại còn học được thói lấy lãnh đạo ra dọa người nữa.

Lục Lăng khó hiểu: “Tại sao?”

"Cần lý do sao?" Vân Ngưng nói, “Đương nhiên là vì sức khỏe của anh rồi.”

Cô đứng dậy đẩy Lục Lăng trở lại giường: “Anh ra nhiều mồ hôi thế này, người còn yếu lắm. Để em đi giặt khăn, lau người cho anh.”

​Lục Lăng ngồi trên giường, nhìn Vân Ngưng bận rộn mà ngơ ngác.

Không đúng, đây đâu phải việc Vân Ngưng sẽ làm, chắc chắn cô ta có âm mưu gì khác.

Vân Ngưng cất bản vẽ, cầm khăn ấm quay lại.

Lục Lăng cảnh giác nhìn cô.

Cô ta định làm gì?

Lấy anh ra làm trò đùa à?

​Vân Ngưng nói: “Hay là anh cởi ra trước đi?”

Lục Lăng: “?”

Vân Ngưng: “Anh không cởi thì sao em lau mồ hôi cho anh được.”

Lục Lăng: “...”