Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ

Chương 24: Thẩm vấn

 

​Tuy Vạn Kiệt đã hứa sẽ liên lạc với Vương Chí để nhắc nhở về vấn đề vòng đệm, nhưng Vân Ngưng vẫn không yên tâm.

Thái độ của Vạn Kiệt cho thấy ông ta chẳng hề tin lời cô.

​Vừa về đến nhà, Vân Ngưng lập tức thu dọn hành lý.

Lục Lăng ngạc nhiên nhìn cô.

Vân Ngưng kiên quyết: “Anh đừng cản em, em nhất định phải cảnh báo bác Vương, không thể trơ mắt nhìn bác ấy đi vào chỗ c.h.ế.t.”

Lục Lăng nghiêng người nhường đường: “Tôi không định cản.”

Vân Ngưng: “...”

Cô trừng mắt nhìn Lục Lăng một cái rồi sải bước rời đi.

​Lục Lăng đi tới bên cửa sổ, nhìn bóng lưng Vân Ngưng xa dần.

Nguy Minh Châu hóng hớt chạy sang: “Vân Ngưng đi đâu đấy? Hai người lại cãi nhau à?”

Lục Lăng nhìn theo bóng Vân Ngưng một lúc rồi nói: “Chắc lát nữa là về thôi.”

Đó mới là tác phong của Vân Ngưng (trước kia).

​Vân Ngưng đi thẳng ra ga tàu hỏa, cô muốn đến Đài thử nghiệm Lộ Châu.

Nhiệm vụ thử nghiệm nhiệt mặt đất cho động cơ chính và động cơ hành trình của tên lửa đẩy thế hệ thứ ba đều được thực hiện tại đây.

Vân Ngưng không chỉ biết Đài thử nghiệm này, mà ở kiếp trước, cô còn từng đặt chân đến đó.

Khi Vân Ngưng đến Đài thử nghiệm Lộ Châu, nơi này đã bị bỏ hoang, chỉ còn lại những nhà xưởng cũ nát và giàn giáo thử nghiệm động cơ trơ trọi.

​Đài thử nghiệm nằm sâu trong núi, cách xa khu dân cư và tiềm ẩn nhiều nguy hiểm.

Lần đó Vân Ngưng đi cùng đoàn nghiên cứu khoa học trong một chuyến khảo sát, còn bây giờ, muốn một mình đến đó thực sự không dễ dàng.

​Vân Ngưng tính toán, đến Lộ Châu, cô có thể thử liên lạc lại với Vương Chí.

Nếu liên lạc được thì coi như chuyến đi du lịch.

Nếu không liên lạc được, cô sẽ trực tiếp tìm đến tận nơi, thời gian vẫn còn kịp.

Vạn Kiệt không thể tin tưởng được, cầu người không bằng cầu mình.

​Từ thủ đô đến Lộ Châu mất 15 tiếng đi tàu hỏa.

Để tiết kiệm, Vân Ngưng mua vé ngồi.

Vé ngồi qua đêm chẳng khác nào địa ngục trần gian.

Xung quanh cô là hai nhóm người đ.á.n.h bài thâu đêm, hò hét ầm ĩ không ngớt.

Thư Sách

 

Bên cạnh còn có hai gã đàn ông hút t.h.u.ố.c lá phì phèo. Vân Ngưng tự an ủi mình: Cố lên, vài năm nữa sẽ cấm hút t.h.u.ố.c trên tàu…

À quên, kể cả 40 năm nữa, trên tàu hỏa xanh (tàu chậm) vẫn đầy người hút t.h.u.ố.c trộm.

Haizz.

​Vân Ngưng thức trắng đêm.

Khi đến được Lộ Châu, người cô rã rời như sắp tan ra từng mảnh.

Không còn tâm trí đâu mà ngắm cảnh, cô tìm một bốt điện thoại công cộng, gọi lại cho Đài thử nghiệm.

Có lẽ do ở sâu trong núi nên tín hiệu kém, lần này gọi được nhưng đầu dây bên kia bắt máy mà không nghe thấy tiếng gì.

​Vân Ngưng đành vào tiệm tạp hóa hỏi đường xe đi vào núi. Chưa kịp mở miệng đã nghe ông chủ tiệm than thở: “Mấy hôm nay mưa to quá, đường lên núi sắp bị cuốn trôi hết rồi, nghe nói còn có sạt lở đất nữa.”

“Điện thoại nhà tôi tịt ngóm, chắc cột điện bị đổ rồi.”

​Vân Ngưng nhìn bầu trời âm u và mặt đất ẩm ướt. Lộ Châu quả thực vừa trải qua trận mưa lớn.

Các đơn vị bảo mật thường có đường dây dự phòng. Xem ra trận mưa này lớn thật, đến đường dây dự phòng cũng hỏng.

​Vân Ngưng hỏi ông chủ: “Phiền bác cho cháu xin một tấm bản đồ Lộ Châu ạ.”

​Thời này đi xa vẫn cần giấy giới thiệu.

Giấy giới thiệu của Vân Ngưng là do An Lệ Nhã nhờ người làm giúp.

Nghe tin Vân Ngưng muốn đi Lộ Châu, An Lệ Nhã tuy cũng lo cho Vương Chí nhưng vẫn thấy Vân Ngưng quá liều lĩnh.

Bà làm việc ở Viện 11 hơn bốn mươi năm, biết rõ việc tự ý xông vào Đài thử nghiệm có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng thế nào.

An Lệ Nhã không dám mạo hiểm như vậy.

Nhưng Vân Ngưng có vẻ không sợ, cô còn bảo chỉ cần không làm ảnh hưởng đến thanh danh của bố là được.

An Lệ Nhã như được biết thêm một con người khác của Vân Ngưng. Không còn là cô bé ương bướng, học dốt như lời đồn.

Bà đã giúp Vân Ngưng làm giấy giới thiệu. Có những việc bà không dám làm, nhưng bà sẵn lòng giúp Vân Ngưng thực hiện.

​Vân Ngưng cầm giấy giới thiệu đến nhà khách thuê phòng.

Hiện tại việc kiểm tra chưa quá gắt gao nên mọi chuyện khá suôn sẻ.

Hành lý của cô chỉ có giấy tờ tùy thân và một bộ quần áo để thay giặt, phòng trường hợp phải ở lại tìm đường.

Cô mang theo 200 đồng "trấn lột" được từ Khang Tĩnh, may cẩn thận vào lớp lót trong của quần áo để đề phòng móc túi trên tàu.

​Sắp xếp xong xuôi, Vân Ngưng trải bản đồ ra nghiên cứu địa hình Lộ Châu.

Cô phát hiện rất nhiều thôn xóm không được đ.á.n.h dấu trên bản đồ.

Ngay cả khu vực thành phố cũng có chỗ mơ hồ, bản đồ thời này chưa thực sự chính xác.

Cô đành phải ra ngoài lần nữa, lân la hỏi thăm người dân địa phương để tự bổ sung vào bản đồ.

​May mắn là Đài thử nghiệm cần vận chuyển thiết bị lớn nên chắc chắn phải có đường đi vào.

Vân Ngưng tìm được thôn gần Đài thử nghiệm nhất, thuê một người dân trong thôn chở xe bò vào, sau đó thử gọi điện lần cuối.

Vẫn là tín hiệu bận.

​Người dân địa phương khuyên: “Đường núi khó đi lắm, cô đi một mình thật à? Hay tìm thêm vài người đi cùng cho an toàn!”

Vân Ngưng nhìn bầu trời xám xịt, kiên định nói: “Cháu nhất định phải đi.”

​Đài thử nghiệm Lộ Châu là căn cứ thử nghiệm tên lửa đẩy, được xây dựng từ năm 1970.

Bề ngoài, nơi này trông giống như một nhà máy cũ kỹ bình thường, nhưng trên tường nhà xưởng lại treo tấm biển trắng viết dòng chữ đỏ ch.ót: "Tổ chức tỉ mỉ, thử nghiệm tỉ mỉ".

​Vương Chí đã đến đây rất nhiều lần.

Khu vực này có lính gác, người thường khó tiếp cận. Ngôi làng gần nhất cũng cách đây mười cây số, dân làng chỉ nghĩ đây là một nhà máy bình thường.

Nhân viên làm việc tại Đài thử nghiệm rất đông, cả ngày bận rộn. Vương Chí vừa đến nơi đã lao ngay vào công việc.

​Năm 1970, dự án nghiên cứu động cơ hydro-oxy lỏng chính thức khởi động.

Năm 1978 bắt đầu tiến hành thử nghiệm nhiệt động cơ.

Đến nay là lần thử nghiệm khởi động thứ hai, con đường đi qua đầy gian nan trắc trở.

Vương Chí không biết còn phải mất bao nhiêu năm nữa mới thành công, chỉ biết dù thế nào cũng phải phóng vệ tinh lên trời.

Tương lai họ có thể làm được nhiều hơn thế: đưa con người vào vũ trụ, lên mặt trăng, thám hiểm các hành tinh trong hệ Mặt Trời.

Hành trình vĩ đại mới chỉ bắt đầu.

​Vương Chí đang tiến hành công tác chuẩn bị.

Đồng nghiệp bên cạnh đang tranh thủ nghỉ ngơi, đây là giây phút thảnh thơi hiếm hoi của họ.

Một người lính gác vội vã chạy vào: “Viện trưởng Vương, ông có bận không?”

​Mấy hôm trước mưa to làm đứt đường dây liên lạc, Đài thử nghiệm tạm thời bị cô lập với bên ngoài.

Đội kỹ thuật đang gấp rút sửa chữa.

Tuy nhiên việc này không ảnh hưởng đến công tác thử nghiệm vì vật tư dự trữ vẫn đầy đủ.

​"Có chuyện gì thế?"

Lính gác ngập ngừng: “Thực ra chúng tôi... nhặt được một người. Định giải đi rồi nhưng cô ấy bảo quen biết ông, nằng nặc đòi gặp ông.”

Vương Chí ngạc nhiên: “Tìm tôi? Có chắc không?”

Ông không quen ai ở Lộ Châu cả.

Hơn nữa địa chỉ Đài thử nghiệm là bí mật, người ngoài sao biết được?

Nhưng nghe ý lính gác thì người này chắc chắn không phải nhân viên nội bộ.

​Lính gác khẳng định: “Không sai đâu ạ, cô ấy nói tìm Vương Chí của Viện 11. À đúng rồi, cô ấy xưng tên là Vân Ngưng.”

​Khi Vương Chí chạy ra cổng, Vân Ngưng đang bị mấy lính gác chĩa s.ú.n.g vây quanh.

Cô ngồi bệt dưới đất, trên người khoác hai cái áo bông to sụ, cả người ướt sũng như chuột lột.

Lính gác quát lớn: “Cô rốt cuộc là ai phái tới? Có ý đồ gì? Làm sao tìm được nơi này? Khai mau!”

Vân Ngưng run cầm cập, môi tím tái.

​Vương Chí hoảng hồn, vội chạy lại: “Hiểu lầm rồi, đúng là cháu nó tìm tôi. Để tôi nói chuyện với nó.”

Lính gác nhìn nhau rồi hạ v.ũ k.h.í, lùi lại: “Viện trưởng Vương, chuyện này phải báo cáo lên trên đấy ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vương Chí gật đầu: “Tôi hiểu, để tôi hỏi rõ sự tình đã.”

​Vương Chí ngồi xổm xuống bên cạnh Vân Ngưng.

Trông cô t.h.ả.m hại vô cùng: quần áo, tóc tai ướt nhẹp, trên mặt và cổ có vài vết xước rớm m.á.u, cánh tay lộ ra đầy vết bầm tím.

Làn da Vân Ngưng trắng nõn nên những vết bầm càng trở nên ch.ói mắt.

Con Vương Chí cũng trạc tuổi Vân Ngưng, cô lại là con gái bạn thân, nhìn cảnh này ông xót xa vô cùng, quên cả việc hỏi tại sao cô tìm được đến đây: “Sao lại ra nông nỗi này hả con?”

​Nhiệt độ trong núi thấp, Vân Ngưng ngâm mình dưới sông lâu nên lạnh run cầm cập.

Cô lắc đầu, run rẩy nói: “Bác Vương, bác kiểm tra lại vòng đệm đi, lô hàng Từ Hạo thu mua ấy, phải kiểm tra hết.”

Vương Chí sững sờ: “Cháu nói cái gì?”

Vân Ngưng nói trong hơi thở đứt quãng: “Cháu nghe được ở tiệm cơm, Từ Hạo nói chuyện với nhà cung cấp... Vòng đệm họ cung cấp có thể có vấn đề... Bác nhất định phải kiểm tra kỹ trước khi thử nghiệm...”

“Chuyện này... cháu báo với viện là được rồi, hoặc bảo Lục Lăng nói, cần gì phải đích thân chạy đến tận đây?”

Vân Ngưng cười yếu ớt: “Bác Vạn không tin cháu... Lục Lăng có giúp, nhưng không liên lạc được với mọi người...”

​Vương Chí lúc này mới nhớ ra điện thoại bị hỏng mấy hôm nay.

Ông vội đỡ Vân Ngưng dậy: “Con bé ngốc này, không liên lạc được thì thôi chứ sao lại liều mạng chạy đến đây? Xa xôi hiểm trở thế này, lỡ có mệnh hệ gì thì sao? Nhìn cháu xem... Cháu... cháu đang sốt à?!”

Vương Chí vội cõng Vân Ngưng chạy vào trong.

Lính gác chần chừ: “Viện trưởng Vương, cô ấy là...”

Vương Chí gắt: “Kệ cô ấy là ai, mau gọi bác sĩ tới đây!”

​Tiếng gầm rú của động cơ vang lên.

Động cơ tên lửa khác hẳn động cơ ô tô, người ta phải xây dựng cả một tòa nhà cao tầng chỉ để thử nghiệm nó.

Trong tiếng gầm rú đinh tai nhức óc, lẫn vào đó là tiếng "xì xì" ch.ói tai, nhưng bị tiếng động cơ át đi phần nào.

​Vương Chí lẳng lặng bước vào phòng điều khiển trung tâm: “Dừng lại.”

Tổng công trình sư kinh ngạc nhìn ông.

Tiếng rít cao tần lại vang lên, Vương Chí quát lớn: “Ngay lập tức! Dừng lại ngay!”

​Các kỹ sư hiện trường đều quay lại nhìn.

“Viện trưởng Vương sao thế?”

“Không biết, vừa nãy ông ấy bị gọi ra ngoài, quay lại thì thành ra thế này.”

“Công tác chuẩn bị vừa xong, tại sao lại dừng? Đây là tâm huyết của chúng ta mà.”

​Vương Chí kéo Tổng công trình sư ra, đập mạnh tay vào nút đỏ khẩn cấp.

Mọi âm thanh tắt lịm.

​Vân Ngưng được bố trí ở khu ký túc xá nhân viên.

Ký túc xá nam nữ riêng biệt, Vương Chí nhờ nữ kỹ sư Liên Khiết chăm sóc cô.

Liên Khiết tìm cho Vân Ngưng một bộ quần áo sạch để thay, giúp cô lau khô tóc rồi bắt nằm nghỉ.

Cô ấy nấu một bát nước đường đỏ nóng hổi mang đến: “Ở đây điều kiện thiếu thốn, không có gì tẩm bổ, em uống tạm cho ấm người. Đã có người đi gọi bác sĩ rồi. Viện trưởng chỗ chị đúng là đáng đ.á.n.h đòn, đã bảo bao lần là Đài thử nghiệm phải có bác sĩ túc trực mà ông ấy cứ lờ đi.”

​Liên Khiết không phải người của căn cứ Lương Ngạn. Đài thử nghiệm này phục vụ chung cho nhiều đơn vị nghiên cứu tên lửa.

Giống như Lương Ngạn, cả nước còn vài căn cứ nữa, mỗi nơi đảm nhận nhiệm vụ khác nhau.

Liên Khiết đã làm việc ở đây được hai tháng.

Cô mặc bộ đồng phục của căn cứ, trông giống quân phục nhưng gọn gàng hơn, tóc cắt ngắn, dáng vẻ anh khí ngời ngời.

​Vân Ngưng tỉnh lại, cứ nằm nhìn trộm Liên Khiết mãi.

Ngắm trai đẹp thì cô dám nhìn thẳng, chứ ngắm gái đẹp "cool ngầu" thế này cô lại thấy ngại.

Hồi thi vào Đại học Hàng không vũ trụ, hình tượng nữ kỹ sư trong mơ của Vân Ngưng chính là kiểu như Liên Khiết!

​Vân Ngưng thỏ thẻ: “Thế này là tốt lắm rồi ạ, cảm ơn chị cho em mượn quần áo, còn cho em chỗ nghỉ ngơi.”

"Có gì đâu," Liên Khiết xua tay, “Việc quan trọng nhất bây giờ là chữa khỏi bệnh cho em, những chuyện khác tính sau.”

​Mấy nhân viên nghe tin có người liều mạng xông vào Đài thử nghiệm đều tò mò kéo đến xem mặt.

Họ đứng thập thò ngoài cửa phòng Liên Khiết:

“Là cô bé này à?”

“Mấy hôm trước mưa to thế, làm sao cô ấy tìm được đường vào đây nhỉ?”

“Nghe bảo bị trôi sông, trôi mãi mới được vớt lên.”

“Liều thật đấy.”

​Liên Khiết ra đóng cửa: “Việc xong hết rồi à mà hóng hớt?”

“Chưa xong, nhưng giờ đang rảnh, nghe tin giật gân nên chạy qua xem tí. Chị Liên, có phải cô ấy bảo linh kiện có vấn đề không?”

​Vân Ngưng nghe thấy hai chữ "linh kiện", vội chống tay ngồi dậy: “Bác Vương đâu rồi ạ?”

Người kia cười hề hề: “Yên tâm đi, dừng hết rồi. Cô em cũng ghê thật, nói một câu làm công sức chuẩn bị của bọn anh đổ sông đổ bể hết.”

​Liên Khiết nhíu mày: “Cậu rảnh quá thì ra sân chạy bộ đi.”

“Tôi chỉ nói đùa thôi mà... Nhưng chủ yếu là chẳng có bằng chứng gì mà bảo linh kiện hỏng... Cô bé, em có biết động cơ tên lửa có bao nhiêu linh kiện không? Dùng đến bao nhiêu cái vòng đệm không? Kiểm tra lại theo lời em nói thì mất bao nhiêu thời gian em biết không?”

​Mấy người khác cũng hùa theo: “Đúng đấy, linh kiện nào chả có chuyên gia kiểm định rồi, sao hỏng được.”

Chưa bàn đến chuyện Vân Ngưng tìm được đến đây bằng cách nào, nhưng hành động của cô hôm nay đã khiến công sức chuẩn bị bấy lâu nay của họ thành công cốc. Trong lòng họ thực ra đều có chút oán trách.

Chỉ là thấy Vân Ngưng vừa ngã nước vừa sốt cao, tình trạng thê t.h.ả.m quá nên họ ngại không dám trách móc nặng lời.

​Liên Khiết sầm mặt định đóng cửa.

Vân Ngưng lên tiếng trước: “Xin lỗi mọi người, em gây phiền phức rồi. Điện thoại ở đây không liên lạc được, tình thế cấp bách quá nên em muốn báo tin cho bác Vương trước, là em suy nghĩ chưa chu toàn.”

Giọng Vân Ngưng đầy vẻ áy náy.

Cô vừa nhận lỗi, đám đàn ông lại thấy ngại, đang định an ủi vài câu thì có người chạy hộc tốc tới: “Cô gái vừa đến tỉnh chưa? Tổng công trình sư muốn nói chuyện.”

​Liên Khiết giật mình: “Ngay bây giờ à?”

Vân Ngưng còn đang sốt, vừa mới tỉnh, dù có sai, có bị mắng thì cũng phải đợi khỏe lại đã chứ.

Hơn nữa Liên Khiết thấy cô bé này một lòng muốn báo tin, không giống gián điệp.

Vương Chí cũng bảo bố cô bé mới hy sinh, thân phận chắc chắn đảm bảo.

​Liên Khiết cau mày: “Vân Ngưng đang rất mệt, có chuyện gì để cô ấy khỏe lại hãy nói.”

Có Liên Khiết đứng mũi chịu sào, những người khác cũng nhao nhao ủng hộ:

“Đúng đấy, cô bé đang sốt cao, Tổng công mà mắng thêm trận nữa khéo sốt nặng hơn thì sao?”

“Ở đây đồng không m.ô.n.g quạnh, bác sĩ còn chẳng có, lỡ xảy ra chuyện gì...”

​Liên Khiết dõng dạc: “Cậu về bảo Tổng công là có gì thì đến đây mà nói!”

Người đưa tin: “...”

Hắn đến truyền lệnh chứ có phải đến tìm c.h.ế.t đâu.

Liên Khiết chặn cửa: “Cậu cứ bảo Vân Ngưng chưa tỉnh!”

​Cô vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng cười bất lực vọng tới: “Xem kìa, lại hùa với Chí bắt nạt tôi rồi.”

Cách đó không xa, Tổng công trình sư cùng Vương Chí và vài người nữa đang đi tới.

Ngoài trời vẫn mưa lất phất, đường đất lầy lội, mây đen sà thấp như muốn nuốt chửng đỉnh núi xa xa.

Nhưng mấy vị lãnh đạo đầu ngành tên lửa này lại đang đi tới với nụ cười rạng rỡ, khí thế hừng hực.

​Tổng công nhìn Liên Khiết: “Mới qua một tiếng mà cô đã nói xấu sau lưng tôi rồi à?”

Mấy người xung quanh đều sợ Tổng công, người thì lùi lại, người thì cúi đầu, người thì cười trừ.

Liên Khiết không sợ, cô nhướng mày: “Ông cũng thấy rồi đấy, con bé còn nhỏ, tìm được đến đây không dễ dàng gì, bố lại mới mất. Ông có định mắng người ta thì cũng phải xem hoàn cảnh chứ?”

​Tổng công dở khóc dở cười: “Lại thành tôi không biết phân biệt hoàn cảnh rồi?”

Liên Khiết: “Chứ còn gì nữa.”

"Cái cô đồng chí này," Tổng công lắc đầu, “Cô có nhớ tôi là sếp của cô không đấy?”

Liên Khiết tỉnh bơ: “Ông có thể cách chức tôi mà.”

"Hầy!" Tổng công quay sang Vương Chí, “Ông xem, người có tài là người có quyền to mồm, tôi nói lại được gì đâu? Đành phải ngoan ngoãn mà dỗ dành thôi.”

Mắt Vương Chí đỏ hoe, ông khẽ gật đầu.

​Tổng công nói to: “Tôi đến đây không phải để mắng người, mà là để cảm ơn cô đồng chí nhỏ này! Thử nghiệm đã dừng lại, chỗ hỏng hóc đã tìm ra rồi. Quả nhiên có một lô vòng đệm kém chất lượng bị đưa vào sử dụng! Lúc nãy Tiểu Vương đã nghe thấy tiếng động lạ, nếu không kịp thời dừng lại thì hậu quả không dám tưởng tượng!”