Vân Ngưng không ngồi ở mép giường, mà là ngồi trước bàn học.
Lục Lăng nhíu mày: “Ngồi ở đây?”
"Chứ còn muốn ngồi ở đâu?" Vân Ngưng đẩy cuốn sách đến trước mặt Lục Lăng, “Em đang xem luận văn nghiên cứu về kỹ thuật lực đẩy hàng không vũ trụ. Bài luận này viết về động cơ tên lửa hydro-oxy lỏng HM60 của nước ngoài. Nếu trong công việc anh gặp vấn đề gì khó khăn, có thể đến hỏi em nhé.”
Vân Ngưng thực tâm muốn đóng góp một phần sức lực cho sự nghiệp hàng không vũ trụ nước nhà. Dù sao cô cũng còn nhớ được rất nhiều số liệu quan trọng từ kiếp trước.
Lục Lăng nhíu mày c.h.ặ.t hơn: “Em muốn nói chuyện nghiên cứu khoa học với tôi?”
Vân Ngưng thấy lạ.
Không nói chuyện này thì cô còn có thể nói chuyện gì với anh?
Lục Lăng nhìn về phía chiếc giường đôi.
Vân Ngưng cũng nhìn theo ánh mắt anh.
Vân Ngưng - người đang thèm muốn thân thể Lục Lăng - bỗng nhiên hiểu ra: “... Anh muốn làm chuyện đó ngay bây giờ á?!”
Tuy cô rất thích "Chàng Tiên Ốc" đẹp trai này, nhưng không ngờ anh lại sốt ruột đến thế.
Lục Lăng vội chối: “Không có, vừa rồi em nói động cơ...”
Vân Ngưng bẽn lẽn đứng dậy, nắm lấy tay Lục Lăng: “Vậy thì chúng ta đi nghỉ ngơi nào.”
Lục Lăng: “...”
Anh cau mày nhìn hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy nhau.
Lòng bàn tay Vân Ngưng ấm áp, mịn màng, trái ngược hoàn toàn với bàn tay luôn lạnh lẽo của anh.
Vân Ngưng có tà tâm, nhưng lại không có gan làm tặc.
Từ nhỏ cô chỉ biết chăm chỉ học hành, đến yêu thầm bạn nam nào đó cũng chưa từng.
Kiến thức sinh lý ít ỏi cô có được đều nhờ mấy cô bạn cùng phòng đại học phổ cập, may mà đại học thời đó khá cởi mở.
Vân Ngưng ấn Lục Lăng ngồi xuống giường, bắt đầu đ.á.n.h giá anh.
Nên bắt đầu từ đâu đây?
Trong phim người lớn, mấy gã đàn ông dê xồm thường làm thế nào nhỉ?
Vân Ngưng chưa xem phim bao giờ, chỉ nghe bạn cùng phòng miêu tả lại.
Cô vừa nhớ lại vừa suy nghĩ, biểu cảm trên mặt dần trở nên vi diệu.
Sắc mặt Lục Lăng xanh mét, tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, gân xanh nổi lên rõ rệt.
Cô ta thật sự dám làm?!
Vân Ngưng vươn tay về phía cổ Lục Lăng.
Trình tự thì cô không nhớ rõ, nhưng chắc chắn là phải cởi quần áo trước nhỉ?
Thư Sách
Ngón tay Vân Ngưng vô tình chạm vào yết hầu của Lục Lăng. Cô chưa từng tiếp xúc thân mật với đàn ông, bản thân lại không có yết hầu rõ rệt như vậy, tò mò sờ thử một cái.
Lục Lăng giật mình ngả người ra sau, kinh hãi nhìn cô.
Vân Ngưng thắc mắc: “Sao thế? Yết hầu là bộ phận nhạy cảm quan trọng của đàn ông các anh à?”
Có cần phản ứng thái quá thế không?
Lục Lăng: “...”
“!!”
“&%¥#!”
Anh gạt tay Vân Ngưng ra, ấn cô ngồi xuống mép giường, còn mình thì đứng dậy, mặt đen sì bắt đầu cởi cúc áo sơ mi.
Vân Ngưng thực sự ngạc nhiên. Trong phim người lớn bầu không khí cũng thế này sao?
Hai người cùng nhau... điên cuồng chiến đấu vì hận thù?
Vân Ngưng nhìn trộm Lục Lăng qua những chiếc cúc áo đang được cởi bỏ.
Da dẻ anh đẹp thật, cơ bắp cũng rất săn chắc.
Nhìn vào cơ bắp của Lục Lăng, Vân Ngưng cảm thấy dù bầu không khí có kỳ quặc thế nào cô cũng có thể chịu đựng được.
Vân Ngưng đứng dậy, giữ lấy tay anh, thay anh cởi nốt mấy chiếc cúc áo còn lại.
Cô thực sự không thạo việc cởi quần áo cho người khác, cứ phải ghé sát vào nhìn cho rõ.
Lục Lăng cứng đờ người, đứng im như tượng.
Thôi kệ, nhắm mắt xuôi tay cho xong chuyện.
Lục Lăng nhận mệnh.
Đúng lúc này, tiếng đập cửa vang lên. Là Thang Phượng Ngọc quên mang chìa khóa nhà.
Vân Ngưng buông Lục Lăng ra, hớn hở chạy ra mở cửa: “Mẹ, mẹ về rồi ạ!”
Lục Lăng: “...”
Anh cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi cởi dở của mình, lại nhìn vào gương, trông chẳng khác nào trai bao trong kỹ viện.
Còn bảo không phải đang sỉ nhục anh?!
Vân Ngưng tạm thời vẫn còn hứng thú với công việc ở phòng đọc tạp chí, cô còn rất nhiều sách chưa xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vương Chí tranh thủ ghé qua phòng đọc.
Công việc ở đây, chỉ cần không phải bị liệt toàn thân hay thần trí không minh mẫn thì ai cũng làm được.
Nhưng đây là Vân Ngưng, là đại ma đầu Vân Ngưng vô công rồi nghề, Vương Chí thực sự không yên tâm.
Ông thậm chí còn nghi ngờ Vân Ngưng sẽ sớm không ngồi yên được, rồi xé hết sách trong phòng đọc, chơi trò "thiên nữ tán hoa".
Sách báo ở đây tuy là tài liệu công khai nhưng có nhiều cuốn đã tuyệt bản, ông sẽ đau lòng lắm.
Phòng đọc tạp chí nằm ở tầng một. Vương Chí rón rén bước vào, trong lòng thấp thỏm.
Cảm giác này y hệt như lần thử nghiệm động cơ cuối cùng trên đài thử trước khi phóng tên lửa vậy.
Chưa kịp đi vào trong, Vương Chí đã gặp An Lệ Nhã.
An Lệ Nhã từng là đồng nghiệp của Vương Chí, sau khi kết hôn thì chuyển sang làm quản lý phòng đọc tạp chí, đến nay đã hơn chục năm.
Họ quen nhau từ thời đại học, giờ đều đã ở tuổi trung niên, người nào người nấy phát tướng đôi chút.
Vương Chí có ấn tượng rất tốt với An Lệ Nhã, hồi đi học bà rất thông minh.
"Lệ Nhã à, mấy hôm trước tôi gửi gắm con bé Tiểu Vân vào đây, nó không gây phiền phức gì cho bà chứ?" Vương Chí ngập ngừng, “Hoàn cảnh con bé Tiểu Vân hơi đặc biệt, bình thường làm việc có thể hơi hấp tấp, nhưng tâm tính không xấu, người cũng thông minh...”
Vương Chí chuẩn bị sẵn cả một rổ lời hay ý đẹp để nói đỡ cho Vân Ngưng.
Bình thường với thằng con trời đ.á.n.h ở nhà, ông cạy miệng cũng không nói được một câu khen ngợi.
Nhưng biết sao được, dù thế nào ông cũng phải giúp con gái Vân Dương Thư có một công việc t.ử tế, người ta có bảo ông thiên vị ông cũng nhận.
An Lệ Nhã cười đáp: “Nó gây phiền phức gì cho tôi được chứ? Tôi cảm ơn ông còn không kịp ấy.”
Vương Chí đang định tiếp tục bài ca xin xỏ thì nghe thấy An Lệ Nhã nói muốn cảm ơn mình.
Ông ngớ người: “Cảm ơn ai? Cảm ơn tôi á?”
An Lệ Nhã dẫn ông vào phòng đọc: “Tiểu Vân thực sự rất thông minh. Hiện tại con bé đã nắm rõ nội dung và vị trí của tất cả sách trong phòng đọc rồi. Hôm qua có giáo viên trung học đến mượn sách tham khảo cho học sinh, chính con bé đã tư vấn đấy.”
Sách trong phòng đọc đều liên quan đến Vật lý, Hóa học chuyên sâu.
Vương Chí hỏi lại: “Bà bảo nó tư vấn sách á?”
Không phải Vương Chí coi thường Vân Ngưng, nhưng mà…
Dùng trình độ 2 điểm Vật lý để tư vấn sách ư??
"Mấy cuốn nó chọn thực sự rất hay, độ khó vừa phải, phù hợp cho học sinh đọc. Tôi còn đang bàn với nó chọn thêm mấy cuốn cho học sinh tiểu học, để tụi nhỏ bớt chạy nhảy nghịch ngợm sau giờ học."
Vương Chí: “...”
Ông nhất thời không biết nên nghi ngờ lời An Lệ Nhã hay nên tin rằng bà đang bị ảo giác.
Vân Ngưng đang đọc sách.
Cô ngồi cùng vài kỹ sư đang tìm tài liệu, trong phòng đọc không có ai khác, họ đang trao đổi nhỏ với nhau.
Nhìn qua thì Vân Ngưng giống hệt một thành viên trong nhóm kỹ sư, thậm chí còn là trung tâm.
Mấy kỹ sư kia liên tục đưa sách đến trước mặt Vân Ngưng để hỏi han.
Vương Chí đi tới: “Các cậu...”
Các kỹ sư giật mình, vội vàng cầm sách ngồi ngay ngắn lại: “Viện trưởng Vương, chúng tôi chỉ nói chuyện phiếm thôi, tuyệt đối không có chuyện gì khác đâu ạ.”
Mấy người tranh nhau rời đi, sợ Vương Chí trách tội làm lộ bí mật.
Họ oan uổng quá, họ chỉ đơn thuần thảo luận vấn đề vật lý thôi mà.
Tuy nhiên vấn đề này có thể liên quan chút xíu đến một vài linh kiện nào đó…
Chỉ số IQ cao ngất ngưởng của Vương Chí lúc này hoàn toàn vô dụng.
Trong đầu ông chỉ toàn là con số 2 đỏ ch.ót.
An Lệ Nhã nói: “Tôi thấy Tiểu Vân không thích hợp với vị trí này đâu.”
Vương Chí: “Hả?”
Quả nhiên con bé lại gây chuyện rồi?
An Lệ Nhã cười: “Kiến thức của con bé rất phong phú, giữ lại ở phòng đọc này thì phí phạm tài năng quá.”
Vương Chí: “...”
2 điểm.
"Bà từ từ đã, mắt tôi hơi hoa." Vương Chí day day trán, “Không đúng, là đầu tôi hơi đau.”
Tùng Bình thấy Vương Chí đến, chủ động rót trà mời ông.
Quan Tầm Phương nằm gục xuống bàn làm việc với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, nghe An Lệ Nhã khen ngợi Vân Ngưng.
Cô ta nghĩ, lúc này chắc chỉ có Viện trưởng Vương là đồng cảm với cô ta nhất.
Ai mà hiểu được chứ, một kẻ 2 điểm Vật lý bỗng nhiên lại am hiểu tường tận về tính năng của tên lửa đẩy. Cô ta kể với Tùng Bình thì Tùng Bình lại tưởng cô ta ghen tị nên đặt điều nói xấu Vân Ngưng.
Con số 2 đỏ ch.ót cũng đang nhảy múa trước mắt Quan Tầm Phương.
Vương Chí nhìn sang Quan Tầm Phương.