Cuộc gọi từ Minh Khoa khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề. Minh Tuấn cảm thấy nhịp tim của mình đập nhanh hơn, như thể nó đang cảnh báo anh về những gì sắp xảy ra. Huy Hoàng ngồi bên cạnh, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng kiên định.
“Cậu có muốn gặp mặt không?” Minh Khoa nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng không thiếu phần thách thức.
“Có chuyện gì?” Minh Tuấn cố gắng giữ bình tĩnh, dù trong lòng đang dậy sóng.
“Chúng ta cần làm rõ một số điều,” Minh Khoa đáp, không hề giấu giếm ý định của mình. “Tôi không muốn cậu và Huy Hoàng đi quá xa trong mối quan hệ này.”
“Cậu không có quyền quyết định cuộc sống của tôi,” Minh Tuấn nói, giọng điệu cương quyết. Những ký ức đau thương từ quá khứ như một vết thương chưa lành, nhưng anh không thể để nó tiếp tục chi phối mình.
“Thật sao? Cậu nghĩ rằng tôi sẽ để cậu dễ dàng thoát khỏi tay mình?” Minh Khoa cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ tự mãn. “Cậu không biết đâu, Minh Tuấn. Những gì tôi có thể làm với ký ức của cậu, cậu sẽ không bao giờ tưởng tượng nổi.”
“Đừng nghĩ rằng mình có thể đe dọa tôi,” Minh Tuấn nói, tuy lòng vẫn rối bời nhưng anh kiên quyết giữ vững tinh thần. “Cậu không thể làm tôi sợ hãi.”
“Thật sao? Hãy chờ xem,” Minh Khoa nói trước khi cúp máy. Âm thanh tắt ngấm như một tiếng sét giữa trời quang, để lại trong lòng Minh Tuấn sự hoang mang.
“Cậu ổn không?” Huy Hoàng hỏi, đặt tay lên vai Minh Tuấn, nhẹ nhàng động viên.
“Tớ sẽ ổn,” Minh Tuấn đáp, nhưng giọng nói không hoàn toàn thuyết phục. “Chúng ta không thể để hắn ta chi phối cuộc sống của mình.”
“Đúng vậy. Chúng ta sẽ tìm cách đối phó,” Huy Hoàng khẳng định, ánh mắt đầy quyết tâm. “Hãy nhớ rằng, tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu.”
Minh Tuấn cảm thấy một sức mạnh từ lời nói của Huy Hoàng. Anh không còn đơn độc trong cuộc chiến này. Cả hai cùng nhau quyết định sẽ không để cho Minh Khoa có cơ hội gây hại đến tình bạn và những ký ức đẹp đẽ của họ.
Họ bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc thi âm nhạc sắp tới, nơi mà cả hai sẽ thể hiện tài năng của mình. Những giai điệu hòa quyện giữa piano và guitar vang lên trong căn phòng, mang theo một sức sống mới. Mỗi nốt nhạc như một lời hứa về tương lai, một tương lai không bị ràng buộc bởi những ký ức đau thương.
“Cậu có nghĩ rằng chúng ta sẽ thắng không?” Huy Hoàng hỏi, nụ cười trên môi như một ánh sáng.
“Tớ không biết,” Minh Tuấn thừa nhận, “Nhưng điều quan trọng là chúng ta đã cố gắng hết sức.”
“Đúng vậy. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là bạn bè,” Huy Hoàng nói, ánh mắt lấp lánh niềm tin.
Khi bản nhạc kết thúc, không khí trong phòng ngập tràn hy vọng. Minh Tuấn nhìn Huy Hoàng, cảm nhận được sự kết nối giữa họ ngày càng mạnh mẽ hơn. “Cảm ơn cậu vì đã luôn ở bên cạnh.”
“Cảm ơn cậu đã cho tớ cơ hội này,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt tràn đầy ấm áp.
Nhưng niềm vui chưa kịp lấp đầy tâm hồn họ thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên. Minh Tuấn nhìn vào màn hình, thấy tên Minh Khoa xuất hiện lần nữa. Một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh.
“Cậu có muốn nghe không?” Huy Hoàng hỏi, nhìn Minh Tuấn với vẻ lo lắng.
“Chúng ta phải biết hắn đang nghĩ gì,” Minh Tuấn quyết định, nhấn nút nhận cuộc gọi. “Alo, Minh Khoa.”
“Cậu có thời gian không? Tôi muốn gặp mặt trực tiếp,” giọng Minh Khoa từ đầu dây bên kia, không còn vẻ lạnh lùng như trước.“Gặp mặt để làm gì?” Minh Tuấn hỏi, lòng đầy cảnh giác.
“Tôi có điều muốn nói với cậu. Về quá khứ và những gì sẽ đến,” Minh Khoa trả lời, giọng điệu có phần nghiêm trọng.
“Được rồi. Nhưng chỉ một lần thôi,” Minh Tuấn đáp, quyết định phải đối diện với kẻ thù của mình.
“Chúng ta sẽ gặp nhau ở quán cà phê cũ, nơi mà cậu và tôi đã từng đến,” Minh Khoa nói rồi cúp máy.
“Cậu định đi thật sao?” Huy Hoàng hỏi, ánh mắt lo lắng.
“Phải, tớ cần biết hắn ta đang nghĩ gì,” Minh Tuấn khẳng định. “Chúng ta không thể để những ký ức đó ảnh hưởng đến hiện tại.”
Huy Hoàng gật đầu, dù trong lòng vẫn không yên tâm. “Tớ sẽ đi cùng cậu.”
“Không, đây là việc của tớ,” Minh Tuấn nói, ánh mắt kiên quyết. “Cậu hãy ở lại và chuẩn bị cho cuộc thi.”
“Nhưng…”
“Tớ cần phải làm điều này một mình,” Minh Tuấn ngắt lời, giọng nói đầy quyết tâm. “Đây là cách duy nhất để tớ có thể giải quyết mọi chuyện.”
Huy Hoàng nhìn Minh Tuấn, không nói gì thêm. Cậu biết rằng Minh Tuấn cần phải đối mặt với Minh Khoa, dù điều đó có thể nguy hiểm. “Cậu phải cẩn thận,” Huy Hoàng nhấn mạnh, lo lắng vẫn hiện rõ trên nét mặt.
“Tớ sẽ,” Minh Tuấn đáp, lòng dâng lên một cảm giác hồi hộp nhưng cũng đầy quyết tâm.
Quán cà phê cũ nằm ở góc phố, nơi những kỷ niệm về quá khứ hiện về như những mảnh ghép rời rạc. Minh Tuấn bước vào, cảm giác như thời gian đã quay trở lại. Hắn đang ngồi ở một góc, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Cậu đến rồi,” Minh Khoa nói, không đứng dậy chào đón Minh Tuấn. “Ngồi đi.”
Minh Tuấn ngồi xuống, không để sự tự mãn của Minh Khoa làm mình chao đảo. “Có chuyện gì quan trọng không?”
“Tôi chỉ muốn nói về những ký ức mà cậu đang cố gắng quên,” Minh Khoa bắt đầu, giọng điệu ngả sang một chiều sâu khác. “Cậu không thể trốn tránh mãi được.”
“Cậu không có quyền nói về quá khứ của tôi,” Minh Tuấn đáp, nhưng trong lòng anh đang dậy sóng.
“Nhưng tôi có thể giúp cậu hiểu rõ hơn về nó,” Minh Khoa nói, ánh mắt như một mũi dao, sắc bén và lạnh lùng. “Cậu có muốn biết những gì đã xảy ra không?”
Minh Tuấn cảm thấy sự căng thẳng gia tăng trong không khí. Anh không thể để Minh Khoa tiếp tục thao túng mình, nhưng cũng không thể bỏ qua những điều hắn ta sắp nói.
“Tôi không cần sự giúp đỡ từ cậu,” Minh Tuấn nói, nhưng không thể phủ nhận rằng sự tò mò đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí.
“Cậu có thể nghĩ vậy, nhưng sự thật sẽ luôn tồn tại,” Minh Khoa nói, giọng điệu đầy thách thức. “Hãy chuẩn bị tinh thần, Minh Tuấn. Những gì cậu sắp biết có thể làm thay đổi mọi thứ.”
Minh Tuấn nín thở, một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng. Anh biết rằng mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, và những gì Minh Khoa sắp nói sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của anh mãi mãi.