Minh Tuấn và Huy Hoàng trở về quán cà phê, nhưng không khí đã khác. Minh Khoa đứng đó, như một bóng ma từ quá khứ, khiến mọi ký ức đau thương ùa về. Huy Hoàng siết chặt tay Minh Tuấn, nhưng sự hiện diện của Minh Khoa như một áp lực nặng nề.
“Có chuyện gì vậy?” Huy Hoàng hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Chỉ là một cuộc trò chuyện giữa tôi và Minh Tuấn,” Minh Khoa đáp, nụ cười lạnh lẽo. “Tôi đảm bảo sẽ không mất nhiều thời gian.”
“Tôi không muốn nói chuyện với anh,” Minh Tuấn lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy nhưng kiên định.
“Thật sao?” Minh Khoa nhướng mày, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Nhưng có lẽ mày nên nghe những gì tôi muốn nói. Đó có thể là thông tin cần thiết cho mày.”
Huy Hoàng nhìn Minh Tuấn, như muốn hỏi ý kiến. Minh Tuấn chần chừ, nhưng sự tò mò kéo anh lại gần. “Được rồi. Nói đi.”
Minh Khoa đưa tay ra, chỉ vào một góc khuất trong quán. “Ra ngoài. Tôi không muốn mọi người nghe thấy.”
Minh Tuấn hít sâu, cảm giác như đang bước vào một cạm bẫy. Anh gật đầu, đi theo Minh Khoa ra ngoài. Huy Hoàng không yên tâm, đứng ở cửa quán, ánh mắt lo lắng.
Khi bước ra ngoài, không khí lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Minh Khoa dựa lưng vào tường, ánh mắt chờ đợi. “Mày có biết vì sao tôi lại quan tâm đến mày không?”
“Tôi không quan tâm,” Minh Tuấn đáp, giọng điệu bướng bỉnh, nhưng lòng anh lại đầy hoang mang.
“Tại sao lại phủ nhận?” Minh Khoa cười khẩy. “Mày là một phần của tôi. Một phần không thể tách rời.”
Minh Tuấn cảm thấy như một con rối trong tay người khác. “Tôi không phải là của anh.”
“Nhưng lại có một điều mày không biết,” Minh Khoa nói, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Mày không thể thoát khỏi những ký ức đã qua. Chúng sẽ luôn tìm đến mày.”
“Ý anh là gì?” Minh Tuấn hỏi, cảm giác bất an ngày càng tăng.
“Mày không nhớ ư? Những ký ức đau thương mà mày đã quên. Tôi có thể giúp mày nhớ lại,” Minh Khoa nhấn mạnh từng chữ.
“Không cần,” Minh Tuấn phản ứng ngay lập tức. “Tôi không muốn sống trong quá khứ.”
“Nhưng quá khứ không bao giờ rời xa mày,” Minh Khoa nói, giọng điệu như một lời hứa hẹn đen tối. “Mày sẽ thấy.”
Minh Tuấn cảm thấy như có một cơn bão đang hình thành trong lòng, mỗi câu nói của Minh Khoa như một cú đập vào tâm trí anh. “Tại sao anh lại làm điều này?”“Bởi vì tôi muốn mày là của tôi,” Minh Khoa nói, ánh mắt rực lửa. “Và tôi sẽ không để ai cản trở điều đó.”
“Đừng nghĩ rằng tôi sẽ dễ dàng đầu hàng,” Minh Tuấn nói, cố gắng giữ vững tinh thần.
“Đầu hàng? Ai nói về đầu hàng?” Minh Khoa cười, nhưng nụ cười ấy không có chút gì vui vẻ. “Tôi chỉ muốn mày hiểu rằng, không có lựa chọn nào cho mày. Mày sẽ trở thành một phần của tôi, dù mày có muốn hay không.”
Minh Tuấn cảm thấy như mình đang đứng bên bờ vực thẳm. “Anh đang nói dối.”
“Dối trá? Tất cả đều là sự thật,” Minh Khoa đáp, giọng điệu trở nên lạnh lẽo. “Tôi đã thấy những gì đã xảy ra. Tôi biết những ký ức mày đang cố gắng trốn chạy.”
“Anh không biết gì cả!” Minh Tuấn quát lên, nhưng trong lòng anh lại dấy lên sự hoài nghi.
“Tôi biết nhiều hơn mày tưởng,” Minh Khoa nói, bước gần hơn. “Những ký ức đau thương, những mối quan hệ rạn nứt. Tôi có thể giúp mày giải thoát khỏi nó.”
“Giải thoát? Hay là trói buộc?” Minh Tuấn chất vấn, nhưng lòng anh lại rối bời.
“Đó là lựa chọn của mày,” Minh Khoa nói, nụ cười nhếch lên. “Nhưng hãy nhớ, tôi luôn ở đây. Luôn theo dõi từng bước đi của mày.”
Minh Tuấn đứng đó, cảm giác như mọi thứ đang sụp đổ. Anh không biết mình sẽ làm gì tiếp theo. Huy Hoàng từ xa nhìn thấy biểu cảm của Minh Tuấn, vội vàng chạy lại.
“Có chuyện gì vậy?” Huy Hoàng hỏi, lo lắng.
“Tôi không biết nữa,” Minh Tuấn thở dài, tâm trí vẫn còn vương vấn những lời của Minh Khoa.
“Chúng ta hãy về thôi,” Huy Hoàng nói, nắm chặt tay Minh Tuấn, dẫn anh rời khỏi cái không gian nặng nề.
Khi trở về, lòng Minh Tuấn vẫn nặng trĩu. Những điều Minh Khoa đã nói như một cơn sóng cuốn đi mọi hi vọng. Anh cần thời gian để suy nghĩ, để tìm ra cách đối phó với những bí mật mà Minh Khoa đã khơi gợi. Bước vào thế giới của ký ức, anh biết mình phải chuẩn bị cho những bất ngờ đang chờ đợi.
Huy Hoàng nhìn Minh Tuấn, ánh mắt đầy lo lắng. “Mày ổn chứ? Nếu cần, tao sẽ ở đây.”
“Cảm ơn,” Minh Tuấn nói, nhưng trong lòng anh vẫn đầy mâu thuẫn. “Tôi sẽ tìm cách.”
Khi màn đêm buông xuống, Minh Tuấn ngồi bên cây đàn piano, những nốt nhạc vang lên nhẹ nhàng nhưng đầy nỗi buồn. Anh không thể tránh khỏi những ký ức đã qua, nhưng anh biết mình cần phải đối mặt với nó. Một quyết tâm mới dâng trào trong lòng, rằng anh sẽ không để Minh Khoa điều khiển cuộc sống của mình.
Nhưng những bí mật từ quá khứ có thể sẽ khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng một điều chắc chắn rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.