Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 13: Đan Hồn Trong Cổ Đỉnh

Long Phàm bước ra khỏi Vạn Bảo Các, ánh mắt lướt qua con phố đông đúc trước mặt.

Hắn không dừng lại giữa đường, mà lặng lẽ rẽ vào một con phố yên tĩnh hơn. Tới khi xác định không có ai chú ý, hắn mới nâng tay lấy ra ngọc giản mà Tần quản sự vừa đưa.

Thần thức khẽ chạm vào.

Tin tức bên trong lập tức hiện lên trong đầu hắn như dòng nước chảy.

Ngô gia.

Thất cấp thế lực.

Ánh mắt Long Phàm hơi trầm xuống.

Quả nhiên.

Hắc Nham Thành nhìn qua chỉ là một tòa thành ở rìa Sâm Lâm Sơn Mạch, nhưng chủ nhân thật sự đứng sau nó lại không hề nhỏ.



Theo nội dung trong ngọc giản, Hắc Nham Thành là một trong những thành trì trọng yếu do Ngô gia trực tiếp nắm giữ ở phía bắc bờ đông Đông Hoang Đại Lục. Dựa vào thành này, Ngô gia vừa khống chế tuyến người ra vào từ khu vực phía bắc Sâm Lâm Sơn Mạch, vừa nắm giữ một phần giao thương, thu thuế, đổi chác tài nguyên và giám sát biến động ở vùng đất hỗn loạn này.

Nguyên mạch.

Khoáng mạch.

Linh điền.

Thậm chí cả một phần quyền săn bắt, khai thác và giao dịch tài nguyên từ các khu vực rìa sơn mạch—

đều bị Ngô gia nhúng tay vào.

Những thành trì và cứ điểm dưới tay họ nhìn thì rời rạc, nhưng thực chất lại liên kết thành một mạng lưới thế lực hoàn chỉnh, chống đỡ cho quyền uy của cả gia tộc ở phương bắc phía đông bờ đại lục.



Tổ địa của Ngô gia cũng nằm trong Hắc Nham Thành.

Nó nằm sâu hơn về phía bắc.

Ở vùng hậu phương do Ngô gia kinh doanh suốt nhiều đời.

Nơi đó mới là căn cơ ngàn năm của Ngô gia, cũng là nơi hội tụ tu sĩ hàng đầu, nguyên mạch và nội tình thật sự của một thất cấp thế gia.

Hắc Nham Thành—

nói cho cùng—

chỉ là một cánh cửa.

Một điểm biên duyên để thu nạp tài nguyên, giám sát dòng người ra vào Sâm Lâm Sơn Mạch, đồng thời mở rộng ảnh hưởng của Ngô gia tới vùng hỗn loạn này.

Long Phàm đọc đến đây, ánh mắt càng lúc càng tĩnh.

Hắn vốn tưởng mình chỉ là chọn một hướng ít nguy hiểm hơn để thoát khỏi vùng săn giết.



Nhưng hiện tại nhìn lại—

hắn chẳng qua chỉ vừa bước vào địa giới của một thế lực lớn khác mà thôi.

An toàn?

Trong thế giới này, quả nhiên không có hai chữ đó.

Thần thức hắn tiếp tục lướt qua ngọc giản.



Bên trong còn ghi lại đại khái tình hình của Hắc Nham Thành: thành chủ do Ngô gia chỉ định, quân hộ thành chịu sự quản lý trực tiếp của gia tộc, mỗi năm các cửa hàng, thương hội, tán tu và đoàn săn thú đều phải nộp thuế hoặc lệ phí tương ứng. Ngay cả tài nguyên thu được từ Sâm Lâm Sơn Mạch, chỉ cần mang vào thành giao dịch, phần lớn cũng sẽ bị khấu trừ một phần dưới danh nghĩa thuế thành.

Nhìn bề ngoài, đó là quy củ.

Nhưng trên thực tế—

đó chính là cách một gia tộc lớn hút tài nguyên từ bốn phương tám hướng, nuôi lớn chính mình.

Long Phàm chậm rãi buông ngọc giản xuống.

Ánh mắt hắn nhìn về phương bắc, như thể xuyên qua tòa Hắc Nham Thành này mà thấy được một vùng đất còn rộng lớn hơn ở phía sau.

Ngô gia.

Hắc Nham Thành.

Tổ địa phương bắc.

Đó mới chỉ là một góc ở phía đông Đông Hoang Đại Lục.

Mà Đông Hoang—

cũng chỉ là một phần của Thiên Long Tinh.

Nghĩ đến đây, Long Phàm không khỏi im lặng vài nhịp.

Hắn vẫn còn quá nhỏ.

Nhỏ đến mức hiện tại, ngay cả Hắc Nham Thành cũng chưa chắc đứng vững nổi.

Nhưng chính vì vậy—

mới càng cần đi tiếp.

Hắn thu ngọc giản vào nhẫn trữ vật, thần sắc một lần nữa trở về bình tĩnh.

Bất kể Ngô gia mạnh đến đâu, hiện tại cũng không liên quan quá nhiều đến hắn.

Thứ hắn cần làm bây giờ không phải ngước nhìn tổ địa của một thất cấp thế lực.

Mà là—

sống ở Hắc Nham Thành trước đã.

Bước chân chậm rãi chuyển hướng. Hắn không quay về con phố lớn, mà men theo những con đường hẹp hơn, quan sát từng góc thành, từng cửa tiệm, từng loại người qua lại. Hắc Nham Thành không phải sơn mạch, ở đây muốn sống lâu, chỉ có sức mạnh là chưa đủ, còn phải hiểu quy tắc, hiểu người, hiểu nơi nào nên đến, nơi nào nên tránh.

Đi được một đoạn, bước chân hắn bỗng khựng lại.

Vì hố đen trong đan điền hắn khẽ rung lên một nhịp rất nhẹ.



Cảm giác ấy không mạnh như khi gặp Hồn Thể Nguyên Tinh hay Bất Diệt Thanh Liên Tâm, nhưng lại rất rõ ràng. Không phải thèm khát, mà giống như một loại cảm ứng mơ hồ, như thể có thứ gì đó ở gần đây đang cộng hưởng với hắn.

Ánh mắt Long Phàm khẽ động.

Hắn đứng yên tại chỗ, thần thức lặng lẽ trải ra.



Phía trước, cuối con phố nhỏ, là một khu chợ tạp loạn hơn hẳn những nơi khác. Không phải cửa tiệm chính quy, mà là kiểu chợ của tán tu, hàng hóa bày bừa trên vải bố, trên sàn gỗ cũ, thậm chí đặt thẳng xuống đất. Người bán thì đủ hạng, từ Dẫn Căn Cảnh đến Khởi Nguyên Cảnh, kẻ nào cũng ra vẻ thần bí, nhưng thứ thật sự có giá trị lại chẳng có mấy.



Long Phàm vốn không định dừng ở loại nơi như vậy.

Nhưng cảm giác từ hố đen—

lại đến từ đó.



Hắn không vội tiến vào, chỉ lặng lẽ đi dọc theo mép chợ. Thần sắc hắn bình tĩnh, ánh mắt không lộ gì đặc biệt, giống như chỉ là một tán tu tiện đường ghé qua. Các quầy hàng hai bên bày đủ thứ hỗn tạp: mảnh pháp khí vỡ, linh dược héo khô, xương thú không rõ cấp bậc, ngọc giản cũ, thậm chí còn có cả vài viên đan dược đã mất hết dược tính.

Phần lớn đều là rác rưỡi.



Nhưng khi đi ngang qua một góc khuất nhỏ, hố đen trong đan điền hắn lại rung lên thêm một nhịp.

Lần này rõ hơn.

Long Phàm dừng lại.

Trước mặt hắn là một quầy hàng rất nhỏ. Người bán là một lão già gầy còm, áo bào cũ nát, đầu tóc rối bù, khí tức chỉ ở Dẫn Căn tầng tám. Trên tấm vải trước mặt lão bày linh tinh mấy món đồ cổ quái, không thứ nào ra hình dạng gì rõ ràng. Nếu không phải có cảm ứng từ đan điền, Long Phàm tuyệt đối sẽ không liếc nhìn quầy hàng này lần thứ hai.



Ánh mắt hắn lướt qua một vòng.

Rồi dừng lại ở một vật nằm khuất trong góc.

Đó là một tiểu đỉnh chỉ lớn bằng hai bàn tay, toàn thân xám đen, bề mặt phủ đầy bụi và rỉ sét. Nhìn qua không hề có nguyên quang, không hề có dao động trận pháp, giống hệt một món đồ bỏ đi bị chôn trong đống phế liệu nhiều năm.

Nhưng chính nó—

lại khiến hố đen rung động.



Long Phàm không lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ tùy ý cầm lên một mảnh ngọc giản vỡ bên cạnh, lật qua lật lại vài lần, rồi mới như vô tình chạm tay vào tiểu đỉnh kia.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay hắn chạm vào thân đỉnh—

một luồng khí tức lạnh lẽo như có như không lướt qua thức hải.

Rất yếu.

Yếu đến mức người bình thường gần như không thể nhận ra.

Nhưng Long Phàm là hồn tu.

Hơn nữa thần hồn hắn vừa được Hồn Thể Nguyên Tinh cường hóa, gần như lập tức cảm giác được dị thường.

Trong mắt hắn thoáng qua một tia lạnh.

Tàn hồn?

Lão già bán hàng ngồi đối diện thấy hắn chạm vào tiểu đỉnh, lập tức cười khan một tiếng.

“Đạo hữu thật có mắt nhìn. Cái đỉnh nhỏ này tuy cũ, nhưng nghe nói là đồ cổ truyền lại từ động phủ của một luyện đan sư năm xưa. Nếu không phải lão phu gần đây thiếu nguyên thạch, tuyệt đối không nỡ mang ra bán.”

Long Phàm nghe xong, trong lòng không gợn chút sóng.

Loại lời như vậy, ở khu chợ này nửa câu cũng không đáng tin.

Nhưng hắn không vạch trần.

Chỉ thuận miệng hỏi:

“Bao nhiêu?”

Lão già nhìn hắn, đảo mắt một vòng rồi giơ ra ba ngón tay.

“Ba trăm khối hạ phẩm nguyên thạch.”

Long Phàm suýt bật cười lạnh trong lòng.

Một món rác vô danh mà cũng dám hét giá như vậy.

Hắn không nhiều lời, tiện tay thả tiểu đỉnh xuống, xoay người định đi.

Lão già thấy vậy lập tức sốt ruột.

“Ấy, đạo hữu đừng vội! Giá cả còn có thể thương lượng!”

Long Phàm dừng bước, nhưng không quay đầu lại.

“Ba mươi khối.”

Lão già trợn mắt.

“Ba mươi khối? Đạo hữu đang đùa lão phu sao?”

Long Phàm lúc này mới quay lại, ánh mắt bình thản.

“Thứ này linh tính đã mất, trận văn cũng hỏng gần hết, ngay cả dùng làm đỉnh thuốc bình thường còn chưa chắc chịu được hỏa lực. Nếu không phải nhìn nó còn chút dáng vẻ, ba khối ta cũng lười trả.”

Lão già bị nói trúng tim đen, sắc mặt hơi cứng lại.

Một lúc lâu sau, lão mới nghiến răng phất tay.

“Được, được! Ba mươi khối thì ba mươi khối! Xem như lão phu hôm nay xui xẻo!”

Long Phàm không dây dưa, ném ra ba mươi khối hạ phẩm nguyên thạch rồi thu tiểu đỉnh vào nhẫn trữ vật. Từ đầu đến cuối, thần sắc hắn đều rất bình thản, giống như thật sự chỉ mua một món đồ chơi vô nghĩa.

Chỉ đến khi rời hẳn khỏi khu chợ tán tu, đi vào một con hẻm vắng không người, hắn mới dừng lại, lập tức lấy tám cây trận kỳ vừa mua được tại Vạn Bảo Các cắm xuống xung quanh.

Một tầng cấm chế trận pháp đơn giản nhanh chóng được dựng lên, che phủ toàn bộ khu vực hắn đang đứng.



Long Phàm lật tay, tiểu đỉnh xám đen lập tức hiện ra.

Lúc này, hắn mới thật sự quan sát kỹ nó.

Bên ngoài tiểu đỉnh phủ đầy gỉ sét và bụi cũ, nhưng khi thần thức hắn chậm rãi thâm nhập vào bên trong, lập tức phát hiện một tầng không gian hẹp cực nhỏ còn sót lại. Mà trong tầng không gian ấy, ở chính giữa đáy đỉnh, có một điểm sáng cực mờ đang lặng lẽ co rút.

Hắn nhận ra đó không phải linh tính của pháp bảo.

Mà là—

Tàn hồn.

Ánh mắt Long Phàm lạnh xuống.

“Đi ra.”

Giọng hắn rất thấp.

Tiểu đỉnh im lặng.

Long Phàm không nói thêm lời thứ hai, thần thức lập tức ngưng tụ, Nhiếp Hồn Mang trong nháy mắt bắn thẳng vào bên trong đỉnh.

“Dừng tay!”

Một tiếng quát già nua chợt vang lên trong thức hải hắn.

Ngay sau đó, điểm sáng nơi đáy đỉnh run lên dữ dội, rồi một đạo hư ảnh già nua chậm rãi hiện ra trên miệng đỉnh. Đó là một lão giả mặc trường bào cũ, thân hình mờ nhạt đến mức gần như sắp tan biến, khuôn mặt gầy guộc, râu tóc bạc trắng, nhưng giữa hai hàng mày lại vẫn còn sót lại một loại kiêu ngạo rất khó che giấu.

Lão vừa xuất hiện đã thở dốc, nhìn Long Phàm như nhìn quái vật.

“Ngươi… một tiểu bối Tụ Hoàn, thần hồn sao lại mạnh như vậy?”

Long Phàm không trả lời.

Chỉ lạnh lùng nhìn lão.

“Tàn hồn ký sinh trong đỉnh, vừa rồi còn định thăm dò thức hải ta.”

“Ngươi muốn chết?”

Lão giả nghe vậy, sắc mặt nhất thời cứng lại.

Một lúc sau, mới cười khan.

“Hiểu lầm, đều là hiểu lầm…”

“Lão phu chỉ là ngủ quá lâu, bị khí tức của ngươi đánh thức, nhất thời không khống chế được…”

Long Phàm nghe xong, ánh mắt vẫn không hề hòa hoãn.

Hắn đã gặp một lần đoạt xá của Âm Hoàng Tán Nhân.

Cùng một trò—

không thể mắc sai lần hai.

Thấy hắn không tin, lão giả kia rốt cuộc cũng thu lại vẻ lấp liếm, thần sắc dần nghiêm túc hơn.

“Được rồi, lão phu nói thật.”

“Ta tên là Mạc Dược Sinh.”

“Trước khi vẫn lạc… từng là Thất phẩm luyện đan sư.”

Ánh mắt Long Phàm khẽ động một nhịp.

Thất phẩm luyện đan sư.

Ở Đông Hoang hiện tại, thân phận như vậy gần như là tồn tại trong truyền thuyết. Một nhân vật đạt tới cấp độ thất phẩm, đặt ở bất kỳ thế lực nào cũng đủ để được cung phụng làm thượng khách.

Vậy mà lão già trước mắt lại nói mình là thất phẩm luyện đan sư.

Hơn nữa còn lưu lạc đến mức chỉ còn một tia tàn hồn, ký sinh trong một chiếc cổ đỉnh rách nát ở khu chợ tán tu.

Đùa sao?

Long Phàm nhìn Mạc Dược Sinh, ánh mắt càng lúc càng lạnh.

“Một Thất phẩm luyện đan sư, vì sao lại biến thành bộ dạng này?”

Mạc Dược Sinh cười tự giễu, hư ảnh lay động nhè nhẹ.

“Vì tham.”

“Một đời luyện đan, cuối cùng lại muốn mượn đan nhập đạo, cưỡng ép luyện một lò đan không thuộc về mình. Kết quả đan hủy, thân diệt, chỉ còn một tia tàn hồn trốn vào đỉnh này, kéo dài hơi tàn đến nay.”



Nói đến đây, lão nhìn Long Phàm, trong mắt bỗng hiện lên một tia dị sắc.

“Vốn lão phu tưởng mình sẽ tan biến lặng lẽ ở một góc xó chợ tán tu.”

“Không ngờ… lại gặp được một tiểu quái vật như ngươi.”



Long Phàm vẫn im lặng, nghĩ trong đầu-

Thần hồn lão cực kỳ nồng đậm, dù đã trải qua thời gian dài, nhưng vẫn còn có thể nói luyện đan bể lò, thân tử đạo tiêu, ngươi tưởng ta là con nít chắc.



Mạc Dược Sinh nhìn hắn thêm một lúc, rồi đột nhiên nói:

“Ngươi chưa học luyện đan.”

“Nhưng ngươi có hỏa.”

“Có mộc.”

“Thần hồn cũng không yếu.”

“Thiên phú như vậy… không học đan, đáng tiếc.”

Long Phàm cuối cùng cũng hơi nheo mắt.

Đúng trọng tâm hắn cần.!

Hỏa Nguyên Căn của hắn hiện tại tuy lấy tử diễm làm gốc, nhưng về bản chất vẫn là hỏa.

Mộc hệ Dị Nguyên Căn lại vừa thành.

Hồn tu của hắn hiện tại cũng đã bước vào Ngưng Phách hậu kỳ.

Nếu xét điều kiện luyện đan—

hắn đúng là có.

Mạc Dược Sinh thấy ánh mắt hắn biến hóa, biết mình đã chạm đúng điểm, liền chậm rãi nói tiếp:

“Lão phu không đoạt xá được ngươi.”

“Cũng không còn sức đoạt xá.”

“Hiện tại chỉ còn một con đường sống.”

“Ngươi giữ lại ta.”

“Ta dạy ngươi luyện đan.”

Long Phàm nhìn lão, giọng rất nhạt.

“Vì sao ta phải tin ngươi?”

Mạc Dược Sinh cười khổ.

“Ngươi không cần tin toàn bộ.”

“Chỉ cần tin một điều.”

“Ta hiện tại… cần ngươi sống.”

“Còn ngươi…”

Lão dừng một chút, ánh mắt chậm rãi đảo qua tiểu đỉnh, rồi quay lại người Long Phàm.

“Ngươi nếu muốn đứng vững ở Hắc Nham Thành, xa hơn nữa là toàn bộ tinh cầu…”

“Ngươi cũng cần một người hiểu đan đạo.”



Con hẻm nhỏ rơi vào im lặng.

Long Phàm không trả lời ngay.

Ánh mắt hắn vẫn lạnh, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán.

Một tàn hồn không đáng tin.

Một thất phẩm luyện đan sư đã chết.

Một cơ hội bước vào đan đạo.

Nguy hiểm có.

Lợi ích cũng có.

Mà trong thế giới này—

thường chính thứ nguy hiểm nhất, lại là thứ đáng giá nhất.

Rất lâu sau, Long Phàm mới chậm rãi đưa tay, thu tiểu đỉnh lại.

Hư ảnh Mạc Dược Sinh lập tức bị hút vào trong.

Trước khi biến mất hoàn toàn, lão chỉ kịp nghe một câu bình tĩnh đến lạnh người của Long Phàm:

“Ngươi có thể đi theo ta.”

“Nhưng nếu dám động tâm tư khác…”

“Ta sẽ cho ngươi tan sạch.”

Không đe dọa quá lớn.

Không sát khí bốc lên.

Nhưng chính sự bình tĩnh đó, lại khiến Mạc Dược Sinh trong đỉnh không khỏi trầm mặc.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm—

lão thật sự có cảm giác mình không phải tìm được một thiếu niên may mắn có cơ duyên.

Mà là—

đang bám vào một kẻ rất có thể sẽ trở thành quái vật.